Chung Cực Truyền Thừa

Chương 361: Chương 361: Thư Mộng. (1)




Thư Mộng nghe vậy, trong mắt lập tức hiện lên một vòng tức giận, nhưng sau khi hít vài hơi thật sâu, đột nhiên lộ ra một nụ cười ngọt ngào, hỏi:

- Có phải vậy không? Như vậy là ai ước định với ngươi?

Bố Lan Đặc lộ ra tia cười đắc ý, nói:

- Chính là Thế thúc và gia phụ định ra, chẳng lẽ Mộng nhi không biết sao?

Sau khi Thư Mộng nghe vậy, sắc măt lập tức trầm xuống, mở trừng hai mắt:

- Nếu cha ta và phụ thân ngươi định ra, vậy ngươi đi tìm bọn họ là được, tới tìm ta làm gì?

Sắc mặt nàng biến đổi cực nhanh, khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên.

Bố Lan Đặc lập tức sững sờ, muốn mở miệng nói chuyện, nhưng Thư Mộng đã cắt lời hắn, nói:

- Hiện giờ ta muốn đi ăn cơm, kính xin Bố Lan Đặc thế huynh nhường đường một chút, cám ơn.

Sắc mặt Bố Lan Đặc lập tức hiện lên một hồi xanh trắng, mà trung niên nhân đứng trước người Thư Mộng lại mang theo dáng tươi cười nhàn nhạt, tựa hồ như không nghe được hai người cãi nhau, không biểu lộ thái độ gì, Thư Mộng thấy đối phương không có phản ứng gì, trực tiếp kéo tay trung niên nhân, nói:

- Thái gia gia, chúng ta đi.

Nói xong, liền trực tiếp đi qua bên người Bố Lan Đặc.

Sau khi tất cả mọi người trên mái nhà đều rời đi, Bố Lan Đặc mới hừ lạnh một tiếng trùng trùng điệp điệp, nghiến răng nghiên lợi, trong đôi mắt hẹp dài hắn lóe lên từng đạo hàn mang khiếp người.

Mà lúc này, An Cách Tư mới đi tư, biểu lộ trên mặt như là muốn ăn đòn, chứng kiến biểu lộ trên mặt Bố Lan Đặc, An Cách Tư càng cười vui vẻ.

- Xem ra, chính là giống như chúng ta suy đoán, ngươi và Thư Mộng tầm đó thật sự có chút nguy hiểm a.

Bố Lan Đặc nghe vậy, lập tức hai mắt bắn ra hàn mang, mãnh liệt nhìn An Cách Tư, nhìn biểu lộ hắn, rõ ràng chỉ cần đối phương nói thêm một câu nữa, liền xé xác hắn.

Thế nhưng, trên mặt An Cách Tư vẫn lộ ra vài phần tươi cười.

- Thế nào? Muốn động thủ với ta?

Bố Lan Đặc cắn rang khanh khách, nhưng cuối cùng vẫn quay đầu đi.

Nụ cười An Cách Tư có vài phần chế nhạo, cảm khái nói:

- Ai, con vịt đến miệng rồi mà vẫn còn có thể bay, thật sự quá thất bại rồi.

Thân thể Bố Lan Đặc đang đưa lưng về phía An Cách Tư khẽ run rẩy thoáng một phát, chợt, hắn ngẩng đầu lên, hai mắt âm trầm nhìn không trung, thân ảnh Lâm Dịch không khỏi hiện ra trong đầu hắn, lúc này, tất cả nộ khí của hắn đều chuyển dời lên người Lâm Dịch.

- Lâm Dịch!

Trong đôi mắt hẹp dài của Bố Lan Đặc lại nổi lên sát ý, đương nhiên, lần này không biết là lần thứ mấy hắn nổi sát tâm với Lâm Dịch rồi.

Lâm Dịch và Trương Tạp đi xem một mực đến giữa trưa, tài trí hai người đều khai mở, lúctrở lại gian phòng, lại phát hiện Thủy Linh Lung nhập định đã tỉnh lại, thấy Lâm Dịch đi, Thủy Linh Lung có chút kỳ quái hỏi:

- Ngươi đi đâu vậy? Như thế nào lại về muộn như thế?

Lâm Dịch lập tức cười cười, nhân tiện nói:

- Hôm nay Trương Tạp tới Vô Song đảo, hai người chúng ta đã lâu không hảo hảo gặp mặt nhau, cho nên hàn huyên lâu một chút.

Thủy Linh Lung nghe vậy sững sờ, lúc này mới nhớ tới Trương Tạp trong miệng Lâm Dịch là ai, dù sao thì tại Ma Nguyên động quật cũng đã tiếp xúc gần nửa năm thời gian, cho nên cũng không lạ lẫm gì.

Có chút kinh ngạc nói:

- Trương Tạp cũng đã tới? Hắn tới đây làm gì?

Lâm Dịch cười nói:

- A, phụ thân của hắn an bài tới, nói là để hắn nhìn cao thủ quyết đấu, có thể có lợi cho việc tu hành của hắn.

Lúc này Thủy Linh Lung mới nhẹ gật đầu, quả thật, đối với một võ giả mà nói, quan sát cao thủ quyết đấu với nhau, đối với tăng trưởng tu vi của mình thật sự có lợi, kể cả kỹ xảo và lực lượng xảo diệu, quan sát cao thủ quyết đấu, đều có thể có nhận thức thắm thiết, thường thường, sau khi quan sát, về sau tu hành kỹ xảo hoặc thể thuật cùng loại, có hiệu quả làm chơi ăn thật, đây cũng là nguyên nhân vì sao Vô Song Hội lại hấp dẫn nhiều người xem như vậy.

- Lão sư, ngươi tu hành thế nào rồi?

Lâm Dịch đi tới giường của mình, ngồi xuống, thuận miệng hỏi. Những ngày này hai người một mực ở chung, mặc dù không có phát sinh sự tình gì khác, nhưng hai người đã quen sống cuộc sống như vậy, hôm nay Lâm Dịch cũng không quá câu thúc rồi.

Thủy Linh Lung nghe vậy lắc đầu, có chút cảm khái nói:

- Thánh Giai thật sự không phải địa phương tốt như vậy, đến bây giờ ta vẫn không có cảm giác gì.

Kỳ thật, đối với dị năng Thánh Giai, Lâm Dịch cũng có chút chờ mong, nhưng trước mắt vẫn không có cảm giác gì, hiện tại điểm tốt nhất của hắn chính là thể thuật Thánh Giai, cùng với dị năng Thánh Giai tầm đó, đến tột cùng có địa phương gì bất đồng? Lập tức cười an ủi:

- Đồng dạng với trước kia ngươi khuyên bảo ta, loại sự tình tu hành này, tiến hành theo chất lượng vẫn tốt hơn, không cần gấp gáp.

Thủy Linh Lung nghe vậy, cười ha ha, sau đó gật đầu nói:

- Ân, ta biết rồi.

Quan hệ hôm nay của hai người thật sự có chút vô cùng vi diệu, tuy rằng Lâm Dịch vẫn gọi Thủy Linh Lung là lão sư, nhưng tình cảm hai người tựa hồ không quá giống tình thầy trò rồi, dù sao thì hôm nay Lâm Dịch đã không cần Thủy Linh Lung dạy bảo nữa, thực lực của hắn so với Thủy Linh Lung còn mạnh hơn rất nhiều, đang lúc nói chuyện, cũng giống như là bằng hữu, cũng nói giỡn thoải mái, xưng hô lão sư, tựa hồ cũng chỉ là một thói quen của Lâm Dịch mà thôi.

- Tu hành một ngày, nghỉ ngơi thật tốt một chút đi.

Lâm Dịch cười, ngồi xếp bằng trên giường, Lâm dịch còn cần tu hành thoáng một phát.

Thủy Linh Lung nhẹ gật đầu, cười nói:

- Ân, ngủ ngon.

- Ngủ ngon.

Lâm Dịch nói xong, liền nhắm mắt lại, một lát sau, nhất thời chìm vào ý thức hải.

Mà sau khi Lâm Dịch nhập định, nụ cười trên gương mặt của Thủy Linh Lung dần thu liễm lại, trên gương mặt tuyệt sắc xinh đẹp lộ ra một vòng ảm đạm, hôm nay Lâm Dịch đã là cường giả Thánh Giai, nhưng mình vẫn chỉ là một bát cấp dị năng giả.

Thủy Linh Lung rất rõ ràng tư chất của mình, tuy rằng coi như là bất phàm, nhưng so với thiên tài chính thức, cũng chỉ có thể xem là bình thường, nàng thật sự rất lo lắng, nếu như mình không cách nào tiến vào Thánh Giai thì phải làm sao bây giờ?

Hôm nay Lâm Dịch là Thánh Giai, nói cách khác, hắn sắp có được tính mạng vĩnh sinh, mà nếu như mình không thể tiến vào Thánh Giai, hết thảy đều không cần nói thêm nữa rồi.

Hít sâu một hơi, Thủy Linh Lung vì mình mà nổi giận trong lòng, chợt, lại tiến vào trạng thái nhập định một lần nữa, một tầng lam quang mông lung hiển hiện chung quanh thân nàng.

Sáng sớm hôm sau, Lâm Dịch liền đi ra cửa, hắn đã hẹn với Trương Tạp ở đây, hôm nay hắn cũng không có ý định chạy vòng quanh đảo, trên thực tế, thực lực trước mắt của hắn, tu hành như vậy thật sự không có tác dụng chút nào, chạy mỗi ngày cũng chỉ là thói quen mà thôi.

Nhưng khi chứng kiến nữ tử đang cười, an nhiên đứng thẳng sau lưng Trương Tạp, Lâm Dịch ngẩn người tại chỗ.

Trên mặt Thư Mộng kiệt lực bảo trì mỉm cười thản nhiên, nhưng vẻ kích động trong mắt nàng không thể lừa được người, một ngày không thấy như cách ba thu, huống chi, nàng đã xa Lâm Dịch trọn vẹn một năm rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.