Chuyện Tình Của Sơ Tâm

Chương 4: Chương 4




Đợi đến khi bóng dáng cao ngất của Tiêu Hằng Uẩn khuất khỏi tầm mắt, Sơ Tâm mới thở phào nhẹ nhõm, mệt mỏi nhắm mắt lại.

Quả thực là cô không có bị mất trí nhớ. Trong lúc anh đang tắm rửa, cô bị tiếng chuông điện thoại đánh thức, là điện thoại của chị Vi Noãn.

Biết anh trai đã xuất cảnh an toàn, cô cũng đã đồng ý với chị Vị Noãn là không để lộ ra tin tức, nên cô mới nghĩ biện pháp ở lại nhà Tiêu Hằng Uẩn.

Aizz! Nhưng mà Tiêu học trưởng thoạt nhìn vẫn giống như mười năm trước, lạnh lùng như không quen biết, nếu không giả ngu, chỉ sợ rất khó tìm được lí do hợp lý để thuyết phục anh cho cô ở lại. Giả ngu thì giả ngu, cũng không phải chuyện gì khó đối với cô.

Sơ Tâm nghĩ, trong đầu thoáng qua vẻ đỏ mặt mới vừa rồi của anh. Nhìn phản ứng của anh, chắc không biết là mình đỏ mặt rồi.

Mặc dù anh ở trên báo và tạp chí cũng rất có “Tiếng tăm”, không ngờ chỉ tùy tiện trêu một hai câu mà anh đã đỏ mặt.

Sơ Tâm bỗng nhiên cảm thấy rất thú vị. So với dáng dấp thiếu niên của nhiều năm về trước, Tiêu học trưởng ngoại trừ đường nét khuôn mặt không thay đổi ra còn lại đều thay đổi rất nhiều.

Anh trở nên gợi cảm quyến rũ hơn, cả người tỏa ra khí phách của người đàn ông, khuôn mặt tuấn lãng đập vào mắt khi mới vừa rồi tới gần anh, lúc này lại hiện lên rõ ràng trong đầu cô.

Mái tóc đen dày ẩm ướt rối loạn nhưng vẫn gợi cảm, để lộ cái trán rộng và vuông, khuôn mặt góc cạnh mà lại không có vẻ bá đạo, mày kiếm xếch lên anh lãng, con ngươi đen kiên nghị sáng ngời, toát lên vẻ thông minh sắc sảo, sống mũi thẳng, bờ môi cong thoáng nghiêm túc.

Hơn nữa vừa rồi ở trước cửa phòng tắm, không cẩn thận nhìn thấy đôi chân thon thẳng tắp, dáng người rắn chắc, quả thực thừa khả năng trở thành một thiên chi kiêu tử. (con cưng của trời – ý là được hâm mộ ấy)

Người đàn ông này, theo như lời anh trai miêu tả, là người rất có trách nhiệm, ngoài lạnh trong nóng,

Nhớ lại năm đó anh vô tình làm cô bị thương, sau đó mỗi ngày đều mang canh cá tới bệnh viện thăm cô, thế nhưng cô vẫn còn nhớ rõ, anh là người có cá tính vô cùng kiêu ngạo.

Cũng chỉ vì anh và anh trai cô tranh hơn thua, nên mãi cho đến khi tốt nghiệp cũng chưa từng tới thăm lại cô. Dùng ba chữ đơn giản mà nói, chính là “Vô, lương, tâm”! Đáng tiếc lúc ấy cô lại còn có một chút, một chút thích anh nữa cơ chứ.

Hoa Sơ Tâm nhớ lại chuyện xưa, nghĩ đến anh trai, tâm tình lại bắt đầu chùng xuống.

Hy vọng anh trai ra đi lần này, sẽ bình an vô sự…… Có điều, cô đã hứa với anh trai là sẽ bắt đầu một cuộc sống mới, nên không thể tiếp tục bi quan được nữa.

Cuộc sống mới của cô, trong nhà Tiêu học trưởng bắt đầu từ đây.

Tiêu Hằng Uẩn sáng sớm thức dậy, liền mơ hồ ngửi thấy mùi đồ ăn, chải đầu rửa mặt xong, vừa mới bước ra cửa, liền trông thấy một bóng dáng màu hồng nhạt đang không ngừng bận rộn ở gian bếp kiêm phòng ăn.

“Cô đang làm gì vậy?” Con ngươi đen mở to, buổi sáng mới thức dậy nên giọng nói của anh mang theo từ tính đặc biệt.

“Giúp anh làm bữa sáng.” Sơ Tâm lộ ra lúm đồng tiền ngọt ngào, nói rất tự nhiên.

Trên người cô vẫn còn mặc bộ đồ tối hôm qua, áo sơmi trong suốt kiểu dáng đơn giản, kết hợp hoàn hảo với một cái váy ngắn may bằng vải bố, cặp đùi thon dài xinh đẹp như khiêu khích giác quan của đàn ông.

Yêu nữ này! Người đàn ông duy nhất bị khiêu khích ở đây, vẻ mặt thực khó coi, nghĩ tới tối hôm qua hơn phân nửa đàn ông ở công ty đều được xem qua cảnh sắc xinh đẹp này, sắc mặt lại càng khó coi, lập tức lấy ra mấy tờ 1000 tệ.

“Cầm lấy mà mua quần áo.” Tiêu Hằng Uẩn đặt ở trên bàn, lạnh lùng nói.

Thái độ gì vậy! Sao lại giống như giám đốc Vương ở khách sạn “Dương Châu mộng” như vậy.

Hoa Sơ Tâm trong lòng thì thầm chửi rủa, nhưng trên mặt lại vẫn mang nét cười như trước. “Em thấy mặc như vậy rất thoải mái.”

“Không thích hợp với cô đâu.” Cô mặc rất thoải mái, nhưng người xem lại rất vất vả! Tiêu Hằng Uẩn vẻ mặt nghiêm nghị không cho phép cô cự tuyệt lạnh nhạt nói: “Hay là muốn tôi dẫn cô đi mua?”

“Thật vậy sao? Anh muốn dẫn em đi mua?” Sơ Tâm vẻ mặt vui mừng.

“Hay là cứ để tôi giúp cô thay?” Tiêu Hằng Uẩn nghiêng đầu liếc cô một cái, tự thề là mình không thấy trong đôi mắt phượng sáng rực của cô có thoảng qua một chút vẻ đùa dai.

“Ăn sáng thôi.” Sơ Tâm phát huy việc giả ngu đến cảnh giới cao nhất, vỗ vỗ tay, giúp anh múc một bát cháo. “Còn không nhanh đến ăn đi, để nguội sẽ mất ngon.”

“Đợi chút.” Hiện tại không phải thảo luận chuyện quần áo, cũng không phải lúc ăn bữa sáng. Thiếu chút nữa bị cô đánh lạc hướng, Tiêu Hằng Uẩn đã ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, sau đó lại bị cô nhiệt tình nhét thìa vào trong tay, bỗng nhiên nghĩ đến hết thảy mọi chuyện tối hôm qua. “Rốt cục là cô có bị mất trí nhớ hay không?”

“Về vấn đề này thì……” Sơ Tâm không biết làm như thế nào biến ra quyển “Lục pháp toàn thư” trong thư phòng anh, cúi đầu lật nửa ngày, roạt, roạt, roạt, rất cố gắng.

“Cô tìm cái gì?” Xem cô giày vò quyển sách luật mà anh yêu thích như vậy, Tiêu Hằng Uẩn nhịn không được lên tiếng.

“Tội Vứt bỏ.”

“Đó là ở Chương 25 Luật Hình sự:” Tiêu Hằng Uẩn nhíu mày, gợi ý.

“Này! Sao anh lại nhớ rõ vậy?” Quyển sách to dày như vậy, ngày thường đặt ở trong nhà có thể rèn luyện thân thể, mang theo bên người còn có tác dụng phòng thân, anh lại có thể nhớ rõ nội dung cô thuận miệng nhắc tới.

“Tôi là luật sư.” Anh trừng mắt với cô, vì ngữ điệu vừa kinh ngạc lại vừa bội phục của cô nên khó có thể tức giận, nghiêm túc mà nói, còn có chút mừng thầm.

“Vậy anh có nhớ điều thứ nhất trong tội vứt bỏ không? Tối hôm qua em rõ ràng có nhìn thấy, còn đánh dấu lại, muốn đưa cho anh xem, rốt cuộc lại quên mất.” Cô ảo não nói, vì hâm mộ mà đôi mắt phượng sáng lấp lánh tràn ngập chờ mong nhìn về phía anh.

“Đó không phải điều thứ nhất, đó là điều hai trăm chín mươi ba Luật Hình sự.” Đối mặt với vẻ mặt tràn đầy chờ mong của cô, Tiêu Hằng Uẩn lạnh nhạt mở miệng: “Người nào bỏ rơi người không có khả năng tự cứu, bị tạm giam, phạt tù có thời hạn từ sáu tháng trở xuống hoặc phạt tiền từ một trăm tệ trở xuống. Trong trường hợp người bị bỏ rơi tử vong, thì phạt tù có thời hạn đến 5 năm, bị thương nặng, phạt tù có thời hạn đến 3 năm.”

“Bốp bốp bốp bốp.” Một tràng vỗ tay vang lên. “Thật là lợi hại nha!”

Anh không trả lời, thản nhiên lướt qua cô liếc mắt một cái, dĩ nhiên biết cô muốn giở thủ đoạn gì rồi.

Thế nhưng theo Sơ Tâm phiên dịch, cái liếc mắt kia có ý là “Chuyện này cần gì phải nói, trời sinh như thế, không có cách nào khác”.

Uhm…… Khoảng cách đi đến tâm linh tương thông giữa hai người hiển nhiên còn rất xa.

“Vì sao cô lại hỏi cái này?” Phát hiện ra cháo này thật ra cũng không đến nỗi khó nuốt, Tiêu Hằng Uẩn đã biết cô nghĩ gì trong đầu, tùy cơ ứng biến, vừa thản nhiên hỏi, vừa bắt đầu thưởng thức bữa sáng cô chuẩn bị.

“Em không có tiền, cũng không có nơi nào để đi.” Nhìn anh ăn cháo do mình nấu, rốt cục rất có cảm giác thành tựu. “Em chỉ biết em là Hoa Sơ Tâm, anh tên là Tiêu Hằng Uẩn.”

“Cho nên?” Cô ấy rốt cuộc định khi nào thì mới chịu nhớ lại?

“Cho nên em là 『người không có khả năng tự cứu』.” Sơ Tâm vẻ mặt vô tội nhìn lại anh. “Nếu…… nếu anh vứt bỏ em, sẽ bị phạt…… uhm…. một thời gian.”

“Phạt tù có thời hạn đến sáu tháng.”

“Đúng đúng! Còn bị phạt…… Ách…… một ít tiền.” Vị Tiêu học trưởng này rất ngoan ngoãn phối hợp nha.

“Một trăm tệ trở xuống.”

“Đúng.” Cô gật gật đầu. “Hơn nữa nếu anh vứt bỏ em, khả năng em sẽ bị người xấu bắt, cũng khả năng sẽ phải chịu rất nhiều đau khổ, nói không chừng còn có thể bị giết chết, nếu như vậy, anh sẽ ở tù càng lâu.”

“Luận điểm quả không sai.” Nghe cô nói mò xong, Tiêu Hằng Uẩn cũng vừa vặn ăn xong thìa cháo cuối cùng, chậm rãi cầm lấy khăn ăn lau khóe miệng, lạnh nhạt lên tiếng: “Thế nhưng, đề nghị cô tốt nhất đi bẻ gãy tay chân, chọc mù đôi mắt, quan toà mới có khả năng dễ dàng tin cái mà cô gọi là『người không có khả năng tự cứu』 này.”

Hả? Sơ Tâm không thể tin, trợn to ánh mắt nhìn anh một lúc lâu sau mới uể oải thừa nhận quỷ kế của mình bị anh nhìn thấu.

Nhưng mà…… Cô còn có chiêu này. “Anh còn muốn ăn nữa ko? Em múc cho anh.” Sơ Tâm bưng bát của anh, làm bộ muốn giúp anh múc cháo, tiện tay vén tay áo lên, để lộ một vết sẹo dài màu phấn hồng trên cổ tay.

Như vậy đủ kích thích rồi chứ! Hẳn là có thể gợi cho anh một chút cảm giác tội lỗi.

Đáng chết! Tiêu Hằng Uẩn sao lại không biết dụng ý của cô? Nhưng vừa thấy vết sẹo xấu xí kia, vẫn không tránh được bị tác động.

“Em……” Sơ Tâm căn bản còn muốn nói thêm mấy câu tăng mạnh tình thế, cổ tay đã bị một bàn tay to với ngón thon dài đốt nào ra đốt nấy, nắm chặt đến cứng ngắc.

“Đừng nhúc nhích.” Trong giọng nói ẩn chứa sự buồn bực, hàng lông mi dài khép lại, ánh mắt sâu thẳm phức tạp rủ xuống, Tiêu Hằng Uẩn nhìn chăm chú vào cổ tay kia trắng muốt không tỳ vết lại hằn lên vết sẹo đỏ tựa như một con rắn nhỏ vặn vẹo dữ tợn, cảm giác buồn bã và tội lỗi cuồn cuộn trào dâng khiến anh muốn nghẹt thở.

Tối hôm qua ở trước mặt mọi người, anh không chú ý lắm đã đem cánh tay của cô che lại, lúc này thật sự nhìn thấy, thì không khỏi giật mình phát hiện vết sẹo đó lại có thể khiến người ta kinh hãi như thế nào. Không ngờ miệng vết thương sau khi khép lại vẫn còn có thể nhìn thấy rõ như vậy?

Vì chứng thực thân phận của cô và trí nhớ quá kém của mình, tối hôm qua trước khi đi ngủ, anh đã lên mạng kiểm tra lại danh sách bạn học cùng tốt nghiệp từ trung học Thánh Kiều Nặc một chút, tuy rằng không tìm được người tự xưng là anh trai cô cũng là đồng môn của anh, “Hoa Khi Quỳ”, nhưng anh lại tìm được tên của cô, từ đó tra ra, cô bằng tuổi “Cái cô kia”, hơn nữa với vết sẹo này gần như có thể trăm phần trăm khẳng định thân phận của cô. Mà vết thương này, hiển nhiên là do năm ấy anh không cẩn thận……

“Xấu lắm! Anh đừng nhìn.” Bị anh nhìn đến cả người khó chịu, Sơ Tâm cực lực muốn rút tay về, nhưng lại không thể nào cựa quậy.

Con ngươi đen tối tăm từ cổ tay chuyển đến trên mặt của cô, chăm chú nhìn một lúc lâu, mới mở miệng:

“Được rồi, em thắng.” Giọng nói rất không tình nguyện. “Muốn ở lại thì ở lại, không cần phải ở trước mặt tôi giả vờ ngu ngốc, có mất trí nhớ hay không, trong lòng em và tôi đều biết rõ. Tôi tạm thời sẽ không đuổi em đi, về phần em không muốn nói sự thật thì tôi cũng không ép, nhưng mà trước sau gì cũng phải cho tôi một lời giải thích.”

Anh đồng ý rồi! Nghe anh tuyên bố một hơi thật dài xong, Sơ Tâm kinh ngạc nhìn anh, khó có thể tin được.

Anh không có làm khó dễ cô, cũng không tìm cớ thoái thác, lại còn dễ dàng cho cô ở lại như vậy.

“Cám ơn.” Bên trong đôi mắt phượng lần đầu tiên nghiêm túc nhìn xuống, tràn ngập cảm động.

“Không cần cảm ơn quá sớm.” Tiêu Hằng Uẩn liếc nhìn cô một cái, ánh mắt thoảng qua một chút tính toán, còn chậm rãi thêm vào. “Tôi có hai điều kiện. Thứ nhất, phiền cô lấy tiền này đi mua quần áo, không cần tiếp tục đầu độc con mắt của tôi nữa.”

“Em đâu có đầu độc mắt anh?” Sĩ khả sát bất khả nhục ( Kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục). Sơ Tâm bất mãn kháng nghị.

Tiêu Hằng Uẩn cầm lấy áo khoác cùng tập tài liệu, hàng mi dài rủ xuống nhàn nhạt ý cười, không giải thích nhiều, vừa ra đến trước cửa, ném xuống một câu khiến người nào đó rất tò mò.

“Chuyện thứ hai, đến lúc đó em sẽ biết”

Thành thật mà nói, Tiêu Hằng Uẩn có chút hối hận khi bảo Sơ Tâm không cần phải giả ngu, khôi phục lại bản tính vốn có. Đến khi cô trở về với con người thật của mình, anh lại vô cùng, vô cùng, vô cùng hối hận ── đây là cảm tưởng duy nhất của anh sau một tuần giữ cô lại tới nay.

Bởi vì anh chưa bao giờ biết một cô gái đáng yêu, biết làm nũng, cười rộ lên ngọt ngào không khác gì thiên sứ một khi khôi phục bản tính lại ── ầm ỹ như vậy!

Anh thừa nhận, cô rất là thông minh, thi thoảng còn rất đáng yêu, sau khi ở lại nhà anh, bắt đầu giúp anh giải quyết vấn đề bữa sáng, bữa tối cộng thêm bữa đêm, còn giúp anh quét dọn, giặt quần áo, ở phương diện nào đó mà nói, rất xứng với danh hiệu công dân tốt biết an phận thủ thường. Nhưng mà, cũng bởi vì cô rất thông minh, nên cô cũng rất biết chọn đúng thời cơ quấy nhiễu sự yên tĩnh của anh.

Ví dụ như, bây giờ……

“Chuyện thứ hai rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Cà phê nóng hổi được đưa vào, giọng nói êm ái ngọt ngào cùng với hương thơm thoang thoảng của cà phê bay tới, tràn ngập vị dò xét nịnh nọt lần thứ ba trăm linh tám hỏi về vấn đề này.

Từ lúc Tiêu Hằng Uẩn đưa ra hai yêu cầu, còn đem một trong hai điều tạm thời để lại sau, khiến cho Sơ Tâm Tâm mỗi ngày đều theo lệ cứ chọn thời điểm anh bận rộn nhất, trưng ra vẻ mặt tươi cười ngọt ngào đến chết người, quẩn quanh anh tìm hiểu tin tức.

Chăm chỉ đến mức khiến cho Tiêu Hằng Uẩn còn tưởng mục đích của cô không phải tìm hiểu nội tình mà là bức cung, làm cho anh phải thuận miệng nói ra điều kiện, để cho cô nhanh chóng trả nợ cho xong việc.

Bị quấy rầy đã sớm thành thói quen, Tiêu Hằng Uẩn tay nhận lấy tách cà phê, cũng không buồn ngẩng đầu lên, nhìn hồ sơ, nhíu mày suy nghĩ về vụ án, cự tuyệt phân tán tư tưởng. “Tôi đang làm việc.”

“Em biết ạ! Là em cố ý.” Sơ Tâm tự nhiên nói thật, bàn tay cố ý ở trước mắt anh quơ qua quơ lại, ý đồ nhiễu loạn tầm mắt của anh.

“Sáng mai tôi phải tới tòa án.” Không thèm liếc mắt nhìn cô lấy một cái, Tiêu Hằng Uẩn đẩy bàn tay cô ra, tầm mắt bị ngắt quãng tiếp tục nhìn xuống.

“Chuyện thứ hai kia rốt cục là chuyện gì?” Sơ Tâm chưa từ bỏ ý định liền lặp lại, thấy anh không trả lời, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, đôi mắt phượng tinh ranh lóe lên một tia nghịch ngợm . “Thần bí như vậy để làm gì hề hề? Anh sẽ không có…… ý tưởng đặc biệt gì với em đó chứ?” Cô thay đổi chiến lược, quả nhiên khiến cho vị tiên sinh cuồng công việc phải chú ý.

Chỉ thấy Tiêu Hằng Uẩn đôi mắt sắc bén ngước lên, con ngươi màu đồng nhìn phía khuỷu tay Sơ Tâm đang chống trên bàn, hai bàn tay đang ôm lấy khuôn mặt phấn ngọt, ý cười lấp lánh chờ đợi đáp án.

“Nếu tôi muốn lấy băng dính dán chặt miệng cô lại thì thế nào” Ngắm đôi môi đỏ mọng mềm mại đang mấp máy kia, anh chẳng còn hứng thú nào mà xem hồ sơ.

Chẳng qua là miệng thì nói như vậy nhưng trong đầu Tiêu Hằng Uẩn lại thoảng qua hình ảnh khác, chính xác là muốn dùng cái khác của anh để chặn miệng cô lại…..

Hình ảnh ái muội vừa mới thổi qua trong đầu, tiếp theo đó là một câu nói khiến cho huyết khí đàn ông phải sôi sục dâng lên.

“Đáng ghét! Người ta không thích sm mà!”( Sm: người bạo đâm & người thống dâm, khụ khụ)

“Hoa Sơ Tâm!” Tiêu Hằng Uẩn trải qua hai mươi tám năm cũng chưa bao giờ bị chọc cho máu trào hết lên não như giờ khắc này.

“Em nói đùa thôi mà.” Hỏi không ra được đáp án, dù sao cũng phải hòa nhau một trận, màn tập kích của Sơ Tâm đã thực hiện được, quả nhiên lại thấy khuôn mặt tuấn tú của anh ửng hồng.

Ha ha! Thật sự là chơi rất vui, Tiêu đại luật sư rõ ràng cũng có cái phản ứng sinh lý nhỏ mà ngay cả chính anh cũng không biết, chỉ cần vừa thảo luận đến đề tài ái muội, ban đầu anh sẽ lại tỏ ra vẻ nghiêm túc, nói năng thận trọng nhưng mà khuôn mặt tuấn tú sẽ nghe lời mà ửng hồng cả lên.

Sơ Tâm trên mặt rêu rao ý cười rất rõ ràng, đứng lên, chuẩn bị dừng ở đây, giọng nói âm hàn bối rối bỗng thản nhiên vang lên.

“Tôi cho em tiền chỉ đủ em mua kia mấy miếng vải này sao?” Tiêu Hằng Uẩn lúc này rốt cục nhìn đến “Toàn cảnh”.

Cô, ăn mặc ── mười, phần, trong suốt, mát mẻ.

Hai sợi dây treo một mảnh vải bé bé…… Trên cơ bản, người bình thường gọi là “áo hai dây nhỏ xinh xắn”, nhưng Tiêu Hằng Uẩn cho rằng, cái áo kia nhiều nhất chỉ có thể gọi là “một miếng vải với một sợi dây đeo”, nếu không nữa thì…… là “hình ảnh kích thích” (Vũ: cái này mà dịch theo nghĩa đen thì chết à)? Sợi dây đeo vừa vặn ôm lấy cần cổ tròn trịa trắng như tuyết của cô, để lộ hoàn toàn bờ vai xinh xắn, còn tấm vải kia…… lại vừa đúng lúc ôm sát bờ ngực phập phồng xinh đẹp của cô.

Phía dưới là quần bò siêu ngắn, thoải mái lộ ra một cặp đùi xinh xắn thon dài thẳng tắp.

Vô cùng mát mẻ đẹp mắt, lại còn nóng bỏng đến mức có thể khiến người khác bị nội thương.

“Đẹp không?” Sơ Tâm trêu đùa nhìn anh lấy đôi mắt lạnh lùng lườm cô, lạnh giọng chất vấn, khuôn mặt tuấn tú cũng không chịu hợp tác bất giác ửng hồng.

“Em đang quyến rũ tôi sao?” Tiêu Hằng Uẩn thật sự không biết mặt mình đang đỏ ửng, biểu tình vẫn lạnh lùng như trước, bộ dáng chẳng hợp tẹo nào.

“Anh là đàn ông sao?” Sơ Tâm mở to đôi mắt vô tội, đôi mắt phượng tinh nhanh mang theo ý cười.

Sở dĩ cô dám ở nhà anh ăn mặc thành như vậy, hơn phân nửa là do mấy ngày nay liên tục quan sát, phát hiện ra rằng vị Tiêu tiên sinh này, là một vị thân sĩ ── còn là một vị thân sĩ vô cùng bận rộn cuồng công việc.

Thân sĩ: người thuộc tầng lớp thượng lưu trong xã hội cũ

Căn cứ vào phỏng đoán của cô, nếu ở trước mắt Tiêu luật sư đồng thời mang lên mỹ nữ và hồ sơ, Tiêu luật sư nhất định là lông mày cũng không thèm nhăn, một phát đá bay mỹ nữ đến chân trời sau đó âu yếm ôm ấp hồ sơ nghiền ngẫm đến tận đêm khuya. (Vũ: Haha, chị này tưởng tượng hay ghê á)

Nếu anh đã làm cho người ta có “cảm giác an toàn” như vậy, cô là phần tử không sợ lửa còn khách khí cái gì nữa đây?

“Em sẽ không nghĩ đến việc mặc ít vài mảnh quần áo đi là có thể quyến rũ tôi đấy chứ?” Tiêu đại luật sư nhìn cô, lạnh lùng châm biếm.

“Vậy muốn nhìn Tiêu đại luật sư chính xác là xem bao nhiêu khối thịt mới động dục thì sao?” Sơ Tâm cười đến ngọt ngào, không chút sợ hãi.

“Dù sao cũng là do chất lượng quyết định.” Ngụ ý là cô “chất lượng thịt” quá kém, không khơi dậy nổi hứng thú của anh.

Thế nhưng anh biết bản thân mình chỉ là nói một đường nghĩ một nẻo, cho nên trong lòng kỳ thật đã bắt đầu yên lặng ngâm nga Chương 16 Luật Hình sự: đoạn đầu điều thứ hai trăm hai mươi mốt tội phương hại tính tự chủ.

Chương này gần đây bị tụng đi tụng lại đến gần như thuộc làu, có khi qua đợt này anh còn có thể cân nhắc chuyển sang làm mấy vụ này cũng nên.

“Quỷ hẹp hòi.” Ngay cả một câu khen ngợi cũng không cho, Sơ Tâm không thèm so đo với anh, hướng về phía anh làm thành cái mặt quỷ, trong lòng rất vui vẻ vội vã đi ra ngoài.

Dù sao một chút thất bại ngày hôm nay cũng không tính là gì, cô có linh cảm, ngày mai sẽ là ngày đại thắng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.