Chuyện Tình Của Sơ Tâm

Chương 5: Chương 5




Tâm tình Tiêu Hằng Uẩn hôm nay coi như không tệ lắm.

Vừa mới từ viện kiểm sát trở về, hôm nay tòa mở lại phiên xét xử vụ án mà bị cáo cũng là khách hàng của công ty anh đã bị tạm giam cách ly hơn một tháng nay, cuối cùng cũng có thể xin bảo lãnh cho tại ngoại. Chỉ cần vụ án tiến hành thuận lợi, không có một luật sư nào tâm tình lại không tốt cả.

Nhưng mà tình huống có thể khiến tâm trạng tốt vù một cái biến mất giống anh lúc này, chỉ sợ không nhiều lắm……

Khi Tiêu Hằng Uẩn bước vào công ty cũng đã là giờ nghỉ trưa, văn phòng trống không im phắt, trợ lý cũng đều đi ra ngoài ăn cơm hết, anh đặt cặp tài liệu xuống, tính đi tới phòng nước tự pha một tách cà phê, chân còn chưa đạp vào ngưỡng cửa, một giọng nói quen thuộc cất lên đã làm anh phải khựng lại.

“…… Dạ, cho nên mùa hè em cũng không thích mặc áo ngắn tay.”

Cái giọng nói ngọt ngào chết người không đền mạng này khiến trong đầu anh rất nhanh hiện lên một khuôn mặt tươi cười rạng rỡ.

Không phải là cô ấy đấy chứ? Mày kiếm thoáng nhếch lên rồi nhíu lại.

“Ai! Thật đáng thương mà.” Tiếp theo đó là giọng của Tiểu Hải – trợ lý pháp luật vang lên, trong giọng điệu phát huy sự đồng tình, cảm thông vô hạn.

“Sơ Tâm ngoan, Thiệu đại ca thương.”

Hửm. Đây không phải là giọng nói của Thiệu dâm tặc sao …… Đợi chút, Sơ Tâm?!

“Dừng tay!” Âm lượng không khống chế từ trong miệng của quý công tử bình tĩnh nhất, tao nhã nhất, nhẹ nhàng nhất công ty này tuôn ra, còn sắc mặt Tiêu Hằng Uẩn thì u ám, sát khí rất nặng xuất hiện ở cửa.

Dâm tặc đại nhân sửng sốt, bàn tay ma quỷ cứng ngắc dừng lại cách 0,001 cm phía trên đầu mỹ nữ, hơn nữa còn cùng Tiểu Hải trợn mắt há hốc mồm đờ ra như tượng Thành Hóa. (Thành Hóa là niên hiệu của vua Hiến Tông nhà Minh, Trung Quốc 1465 – 1487)

Đây không phải Tiêu luật sư thường ngày……

“Tiêu luật sư.” Sơ Tâm là người duy nhất tránh được vận mệnh hóa đá, quay đầu nở nụ cười tươi tắn ngọt ngào như mật, nghênh đón đại thắng lợi ngày hôm nay. “Anh đã về rồi.”

“Em đến đây làm cái gì?” Tiêu Hằng Uẩn một tay đẩy bàn tay ma quỷ đang định hạ xuống đỉnh đầu cô ra, dáng người cao ngất từ trên cao chằm chằm nhìn xuống khuôn mặt đang trưng ra vẻ vô cùng thỏa mãn kia.

“Đi làm.” Cô nói rất tự nhiên.

“Tiểu Hải?” Cho dù hỏi cô một trăm năm, chắc chắn cũng không có được đáp án, Tiêu Hằng Uẩn đơn giản đem tầm mắt lạnh lùng quét về phía quả hồng mềm nhất ở đây.

“Cái này, chuyện đó…… Sơ Tâm là trợ lý mới tới.” Tiểu Hải tự xưng “Quả hồng mềm không sợ chết” thật cẩn thận trả lời.

“Ai nhận vào?” Tiêu Hằng Uẩn tiếng nói trầm ổn mang mười phần quyết đoán, con ngươi đen lại đánh giá quần áo của ai đó mặc trên người.

Bộ đồ cộc tay, cổ áo màu tím nhạt phẳng phiu. Người nào đó không phải vừa mới nói “Mùa hè không thích mặc ngắn tay” sao?

Tiểu lừa đảo! Ánh mắt không hờn giận càng lạnh đến đáng sợ.

“Là mình nhận vào.” Hiếm khi được thấy cái người chỉ chăm chăm với công việc bên ngoài kia lại cảm thấy hứng thú với mấy việc như thế này, Thiệu luật sư rất thích thú cười trên nỗi đau của người khác. “Yên tâm, em ấy vào bằng thực lực, chứ tuyệt đối không phải vì em ấy ở chung với cậu đâu.”

“Ở chung?” Tiêu Hằng Uẩn nhất thời không thể tiêu hóa khái niệm này.

“Không ở chung thì là gì nữa. Địa chỉ liên lạc em ấy điền trên đơn xin việc cũng vừa vặn là cùng một chỗ với cậu.” Thiệu luật sư hàm ý sâu xa tiếp tục nói: “Nhưng mà Tiêu luật sư, cậu cứ yên tâm, mọi người đều hiểu tình huống đặc biệt của hai người rồi, dù sao em ấy cũng là muội muội cùng trường nhiều năm với cậu, lại còn có『quan hệ ngày xưa』với cậu, gặp đại nạn đến tìm cậu nương tựa, chúng tôi cũng có thể thông cảm được.”

Tiêu Hằng Uẩn lúc này mới nghĩ đến, mọi người đã sớm biết được “Quan hệ” giữa bọn họ, nhưng đối với loại kinh hỉ ngoài ý muốn này lại cảm thấy không vui vẻ chút nào. “Vì sao lại nộp đơn xin việc ở đây?” Tiêu Hằng Uẩn mặt không chút thay đổi, lãnh đạm hỏi.

Chỉ là mỗi ngày về nhà đối mặt với cô mà anh đã phải đem tội phương hại tính tự chủ tụng đến nỗi thuộc làu làu rồi. Giờ còn để cho cô xâm nhập vào địa bàn công ty thần thánh của anh, thì tin chắc sẽ không bao lâu nữa Chương 21 Luật Hình sự: “Tội giết người” với Chương 23 Luật Hình sự: “Tội hành hung” cũng sẽ rất nhanh trở thành đề tài bắt buộc của anh mỗi ngày.

“Thật ra em cũng có nộp đơn xin việc ở chỗ khác mà.” Sơ Tâm vô cùng đứng đắn trả lời. “Em còn nộp đơn xin việc công ty『An toàn tuyệt đối』ở lầu 27 tòa nhà này, em cũng có nhận được thông báo phỏng vấn, nhưng bởi vì ở đây nhận trước, cho nên định từ chối bọn họ. Nhưng mà nếu anh thấy em làm việc ở trong này sẽ gây trở ngại cho anh, thì em sẽ tới『An toàn tuyệt đối』thử xem thế nào.”

An toàn tuyệt đối? Cái công ty đó âm suy dương thịnh, có tiếng là “hang quái vật”?

Tiêu Hằng Uẩn nghĩ đến mình trước đó cứ để mặc cho Uông trợ lý làm việc vô cùng tận tụy, vì đi nhầm cầu thang mà bị đàn ông ở “hang quái vật” bắt đi, trong lòng rất nhanh đã có quyết định.

“Nếu đã đến đây, trước hết cứ làm thử xem thế nào đi đã.”

Tiêu Hằng Uẩn tâm tình rất phức tạp.

Từ lúc nhận được “quà tặng từ trên trời rơi xuống” đến nay cũng đã được hai tuần hai ngày, tiểu thư quà tặng chẳng những xâm nhập nhà của anh, mà bắt đầu từ tuần trước còn không chút ngại ngùng chiếm cứ thánh địa làm việc của anh.

Trong “công ty luật Hằng Uẩn”, bình thường âm dương mất cân đối nghiêm trọng, cũng bởi vì sự xuất hiện của tiểu thư quà tặng, lại tràn ngập sức sống của mùa xuân, vạn vật đổi mới, tinh thần cũng thêm phần phấn chấn. Chỉ thiếu mỗi nước ở trước cửa công ty dán một chữ “Xuân”, thông báo với thiên hạ “Mùa xuân” đã đến rồi.

Thế nhưng cũng phải nói đến biểu hiện công tác của Sơ Tâm, ngược lại khả vòng khả điểm.

Tuy rằng năm lần bảy lượt cùng nhóm đồng sự nam liếc mắt đưa tình, nhưng công việc giao cho cô luôn được giải quyết nhanh chóng, kĩ năng giao tiếp cũng tương đối nhạy bén, vài vị khách rất khó tiếp đãi, đều là do cô trấn an thu phục, nhàn hạ hơn rất nhiều, còn có thể giúp trợ lý pháp luật Tiểu Hải sửa chữa mẫu đơn kiện vô cùng thê thảm luôn dùng loạn thành ngữ.

Một khi đã như vậy, tâm tình anh rốt cụộc là phức tạp vì cái gì cơ chứ?

“…… Thật vậy sao? Buồn cười quá.”

Mới bước vào nhà, tiếng cười như chuông bạc ở trong phòng khách nhẹ nhàng vẳng ra, đập vào mắt là Hoa Sơ Tâm một thân mặc áo hai dây và quần sooc vừa đáng yêu lại vừa nóng bỏng, nằm ở trên sofa nói chuyện điện thoại, trên mặt nụ cười rạng rỡ động lòng người, không mảy may phát hiện anh đã về.

Cho dù hai người cùng đi làm một chỗ, nhưng rất ít khi cùng nhau về nhà, anh có thói quen xử lý xong phần lớn văn kiện ở công ty rồi mới về nhà, bởi vậy về đến của nhà đã là tám chín giờ tối. Còn cô chẳng qua chỉ là một trợ lý, trừ phi tăng ca, nếu không phần lớn thời gian, 5 giờ là có thể chạy lấy người.

Bình thường khi về nhà, cô luôn nằm ở trên sô pha xem tivi hoặc đọc sách, vừa nghe thấy tiếng anh bước vào cửa, sẽ từ trên sô pha nhoài ra, ném cho anh một nụ cười ngọt ngào, quyến rũ mà lười biếng, thuận miệng ân cần thăm hỏi vài câu.

Nhưng hôm nay……

“…… Có a. Con trai của bác Sài còn gửi e-mail cho em.” tiếng cười nói trong veo rất thoải mái thu hút được sự chú ý của anh, căn bản Tiêu Hằng Uẩn muốn vòng qua sô pha trở về gian phòng của mình, không hiểu vì sao anh lại chậm rãi quay lại phòng khách, dứt khoát ngồi xuống ghế sô pha đơn.

“Hở.” Sơ Tâm phát hiện ra anh, nở nụ cười ngọt ngào, một mặt dùng khẩu hình không một tiếng động cùng anh chào hỏi, một mặt vẫn còn tiếp tục chăm chú lắng nghe. “Ah…… Anh ta nói tháng sau sẽ trở về à…… Tuổi ư? bề ngoài so với em lớn hơn ba tuổi.”

Bác Sài? Chắc không phải là lão tổng tài tập đoàn Sài thị buổi chiều đến ký hợp đồng chứ, Tiêu Hằng Uẩn nhíu mày.

“Dạ. Được rồi! Thiệu đại ca, Tiêu luật sư về rồi, em không với nói chuyện với anh nữa …… Dạ, được….. Bye bye, ngày mai gặp lại.”

Thiệu “Đại ca”? Tiêu “Luật sư”? xưng hô cũng rất chi là phân biệt thân sơ, khiến cho Tiêu Hằng Uẩn trong lòng không biết là tư vị gì.

“Em gọi điện cho Thiệu luật sư làm gì?” Tiêu Hằng Uẩn đợi cô cúp điện thoại, làm ra vẻ lơ đãng nói.

“Là Thiệu đại ca gọi cho em!” tâm tình cô thoạt nhìn rất tốt.

“Bác Sài là Sài tiên sinh buổi chiều đến ký hợp đồng sao?” Chắc lại cố ý muốn làm thân chứ gì, Tiêu Hằng Uẩn xoa mi tâm, nhắm mắt dưỡng thần, không muốn biểu hiện ra vẻ để ý.

“À, đúng vậy! Bác Sài nói muốn giới thiệu con của ông cho em làm quen.” Nhìn anh có vẻ mệt mỏi, Sơ Tâm bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, cười cười quỷ dị, nhảy xuống khỏi sô pha, vòng đến phía sau anh. “Nào, anh cởi áo khoác ra đi.”

“Làm gì?” Cô kề sát đằng sau lưng anh, mùi sữa tắm nhàn nhạt bay vào xoang mũi, khiến anh hoảng hốt vài giây.

“Cởi ra! Cởi ra!” Không phát hiện ra giọng của mình rất ái muội, Sơ Tâm vừa sốt ruột cởi áo vest của anh, đợi đến khi anh ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, bàn tay mềm mại nhỏ bé trượt đến trước ngực anh, bắt đầu tháo caravat, cởi nút thắt.

Đây là đang làm gì vậy?

Tiêu Hằng Uẩn ấn đường nhíu lại, nhưng cũng không ngăn cản, mặc cho cô cởi caravat, cởi nút áo sơmi phía trên, sau đó cảm thấy nữ trang trơn bóng của cô dịch vể sau gáy anh, đang tính ngăn hành động suồng sã ấy, lực đạo vừa mới như vuốt ve ấy truyền đến cơ bắp cứng ngắc sau một ngày siết chặt ở cổ.

Cô chỉ là muốn giúp anh mát xa?

“Thoải mái chứ.” Giọng nói của cô có vài phần đắc ý, trong lòng lại đang cười trộm.

Nhìn Tiêu đại luật sư nhã nhặn trắng trẻo, nghĩ tới là lại thấy giống một con gà luộc, nhưng không ngờ da của anh lại mịn màng khỏe khoắn, hoàn toàn không hề có chút tì vết. Không biết có phải là do anh lén chăm sóc da không nữa.

“Ừm.” lời khen ngợi không quá tự nguyện từ cổ họng phát ra, anh nhắm hai mắt lại thả lỏng thân mình, bất ngờ được cô săn sóc, trong lòng nổi lên một chút cảm giác kì lạ.

Cô lúc nào cũng bắt đầu từ những hành động kỳ lạ, rồi sau đó lại có thể dễ dàng nhiễu loạn tâm trạng của anh.

“Đã lâu không có giúp ai đó mát xa.” Cô bỗng nhiên xúc động mà thốt ra. “Anh là người đàn ông thứ hai nhận được sự phục vụ của bản tiểu thư đấy nha.”

“Người thứ nhất là ai?” Cô cũng từng làm như vậy với người đàn ông khác sao? Đôi mắt đang khép hờ phút chốc mở to, lộ ra vẻ nghi vấn và phiền muộn.

“Là anh trai em.” Cô nhẹ nhàng trả lời, giọng nói ngọt ngào ẩn chứa chút cô đơn hiếm thấy. “Anh trai em thích nhất là em mát xa cho anh ấy.”

“Hai người tình cảm rất tốt?” Câu hỏi nhẹ nhàng nhưng có chút khó chịu.

“Vâng, tốt lắm…… Vô cùng vô cùng tốt.”

Nghe được trong giọng nói của cô có vẻ ưu sầu, Tiêu Hằng Uẩn bỗng nhiên phát giác mình không quen, cũng không thích cô như vậy, trầm mặc một lúc lâu, chỉ đơn giản nói sang chuyện khác. “Em đã đồng ý với bác Sài?”

“Dạ?”

“Con trai của ông ta?”

“Cũng chỉ nói nói thế thôi. Bác Sài bảo em trước tiên cùng anh ta thư từ qua lại, chờ tháng sau anh ta lấy được học vị trở về, sẽ cùng gặp mặt.” Nhận thấy ý anh quan tâm, cũng không thừa cơ ép hỏi về vấn đề thân thế, trong lòng cô có chút cảm động.

“Ừ.” Anh buồn bực lên tiếng. “Em và Thiệu luật sư là như thế nào?”

“Dạ? Thiệu đại ca là người rất tốt.” Anh chàng đẹp trai trong mắt chỉ có công việc này, hôm nay hỏi rất nhiều vấn đề nha.

“Đi ngủ sớm một chút, đi làm muộn sẽ bị trừ tiền lương.” Anh bỗng nhiên buông ra một câu phát biểu phá hỏng cả không khí.

Hừ hừ! Không đề tài gì thì cũng không nên tìm đến cái loại quy định này mà nói chứ, Sơ Tâm hung hăng dùng sức ở tay, nhéo một cái.

“Tay em mỏi rồi.” Cô mang theo giận dỗi tuyên bố.

“Thật vô dụng.” Cảm giác bàn tay mềm mại của cô rời khỏi đầu vai, lại có chút mất mát, nhưng bầu không khí ấm áp hai người khó khăn lắm mới có được như thế này lại làm anh cảm thấy rất vui vẻ dễ chịu.

Chậc chậc! Vị đại luật sư này hoàn toàn không biết hai chữ “Cảm ơn” viết như thế nào sao!

“Tiêu đại luật sư.” Sơ Tâm bỗng nhiên kề sát mặt mình đến bên tai anh, nhẹ nhàng thở một hơi, ánh mắt ánh lên vẻ tinh nghịch vui đùa, cố tình nói thật uyển chuyển dịu dàng.

“Thu nhận một đại mỹ nữ, chẳng những thay anh nấu cơm dọn dẹp, còn có thể hưởng thụ sự chăm sóc tốt như vậy, có cảm thấy bản thân mình siêu, siêu, siêu may mắn hay không?”

“Rất xin lỗi là không có.” Anh nói rất thản nhiên điềm đạm, giọng nói ôn trầm xen lẫn ý cười .

“Phải…. không vậy?” Cô làm bộ muốn bóp cổ anh. “Thật sự không có sao?”

“Thực sự tôi cảm thấy mình đã thu nhận một người rất phiền toái.”

Hừ! Ngoan cố cãi lại! Sơ Tâm cố tình trưng ra vẻ mặt ngọt ngào mê hoặc lòng người nhất, đem khuôn mặt kề sát với anh.

“Tiêu đại luật sư, bằng chính lương tâm của anh mà nói, anh đã từng thấy một cô gái xinh đẹp nào mà phiền toái như vậy chưa?”

Bỗng nhiên bị lúm đồng tiền ở cự ly gần như vậy làm cho kinh sợ, trái tim mạnh mẽ và sắt đá hung hăng đập trong lồng ngực, Tiêu Hằng Uẩn hơi sửng sốt một giây, không cần nghĩ ngợi gì…… Vươn tay ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp.

Lấy miệng, ngậm vào cánh môi mềm mại đang hé nụ cười kia.

Viện kiểm sát

Nghĩ đến nụ hôn không khống chế được ba ngày trước, bước ra từ phòng điều tra số tám vẻ mặt lạnh lùng tao nhã của Tiêu Hằng Uẩn thoáng dao động.

Môi của cô thực mềm mại, hơi thở thực ngọt ngào, hôn vào rất có cảm giác.

Nhưng mà, sau khi hôn xong rồi lại…… Chẳng có chuyện gì xảy ra.

Cô chỉ chăm chú nhìn anh vài giây, sau đó nở nụ cười tươi tắn, nhẹ nhàng mà nói ra câu: “Em muốn đi tắm rồi đi ngủ, anh cũng đừng thức khuya quá nha.”

Đây là phản ứng bình thường của con gái sau khi bị hôn hay sao?

Cô tốt xấu gì cũng phải cho anh một cái tát, hoặc là phải nói câu “Đáng ghét, sao anh lại hôn trộm người ta”, biểu lộ một chút lập trường rõ ràng, như vậy, sự việc mới có thể có cách giải quyết chứ.

Thật sự là yêu nữ khiến người ta đoán không ra.

“Tiêu luật sư!” Giong nói ngọt ngào êm ái cắt ngang dòng suy nghĩ của anh, quỷ mị như chính chủ nhân nó từ phía sau truyền đến.

Quay đầu lại, liền thấy chủ nhân giọng nói đang đứng cạnh vị kiểm sát trưởng tuổi trẻ đầy hứa hẹn vừa nói vừa cười, thấy anh xuất hiện, vội vội vàng vàng cùng đối phương nói vài câu, tùy tiện ném một nụ cười ngọt ngào chết người, rồi đi về phía anh.

Tiêu Hằng Uẩn lễ độ gật đầu với viên kiểm sát trưởng vẻ mặt thoáng có chút tiu nghỉu,yêu nữ kia đã đứng ở trước mắt.

“Rốt cuộc cũng đợi được anh.” Yêu nữ quả nhiên là yêu nữ, xoay người sắc mặt liền thay đổi, vừa rồi còn cùng người ta hi hi ha ha, vừa thấy anh đến vẻ mặt đã ỉu xìu bí xị.

Tại sao? Nhìn thấy anh cô lại mất hứng đến như vậy sao?

“Có việc gì thế?” Tiêu Hằng Uẩn hơi hơi nhíu mày, lập tức khôi phục lại vẻ mặt kiên định vững vàng gió cấp mấy cũng không thể lay chuyển nổi, nhưng kỳ thật trong lòng anh đang để ý chuyện này muốn chết.

“Em vừa mới cùng Thiệu luật sư tham gia phiên toà ở phòng số 2 đối diện, buổi chiều anh ấy còn có một vụ kiện dân sự phải tiến hành, nhưng bây giờ khách hàng lại gọi tới nói có việc gấp, cho nên anh ấy bảo em chờ anh, mời anh qua xử lý.” Sơ Tâm đem tờ giấy Thiệu luật sư tốc kí đưa cho anh, giọng nói yếu ớt, mắt phượng ngày thường rất linh lợi cũng không có vẻ gì sáng rọi.

Tiêu Hằng Uẩn cúi đầu quét mắt qua tờ giấy, chỉ là việc nhỏ, một khách hàng yêu cầu cùng đi ký hợp đồng, phát hiện cô có chút gì đó bất thường, anh thản nhiên nhìn cô liếc mắt một cái. “Em làm sao vậy?”

“Không có ạ.” Cô không muốn nói, vẫn chỉ phụng phịu. “Thiệu luật sư muốn em đi cùng với anh.”

Vẻ mặt sao lại miễn cưỡng như vậy? Một loại cảm giác giống như bị đả kích lòng tự trọng dâng lên.

“Không muốn thì đừng đi.” Lạnh lùng ném ra câu tiếp theo, anh bước ra khỏi viện kiểm sát, bắt xe taxi.

Anh vừa mở cửa xe, cô cũng rất tự nhiên ngồi vào trong.

“Em làm sao vậy?”

“Thiệu luật sư nói em nhất định phải đi.” Sơ Tâm sắc mặt càng lúc càng xấu, bộ dáng như trẻ con cáu kỉnh nói.

“Xuống xe, em không cần phải đi.” Tiêu Hằng Uẩn không phát hiện vẻ mặt của mình có bao nhiêu giận dữ khiến cho người ta sợ hãi, lãnh khốc ra lệnh.

“Không được.” Cô đơn giản lui vào chỗ ngồi bên trong, bướng bỉnh không thèm nhìn anh, như trẻ con đem mặt dán vào cửa sổ thủy tinh nhìn phong cảnh bên ngoài.

Cô ấy bây giờ sao vậy? Rốt cuộc là cáu giận chuyện gì?

Tiêu Hằng Uẩn nhíu mày, không hiểu ra làm sao, lại cảm thấy vừa bực mình vừa buồn cười, nhìn đồng hồ thấy đã gần đến thời gian hẹn gặp khách hàng, anh cũng lười tranh cãi với cô, ngồi vào xe taxi, dặn dò lái xe địa chỉ, hơi nhắm mắt lại nghỉ ngơi. [Sa: Anh đúng là đồ đầu heo , có ai hun con gái người ta xong rùi cứ lặng thinh mắt điếc tai ngơ như vậy không hả, không giận mới là lạ]

Không bao lâu đã tới chỗ hẹn, khi xuống xe anh mới phát hiện, địa điểm lại là một quán trà đạo, có tên là “Phường trà Hòa Phong”, phong cách bên trong mang đậm hơi thở Nhật Bản, cô nhân viên phục vụ vừa nhìn thấy hai người bọn họ tiến đến liền ân cần tiếp đón, bộ dáng thân thiện trên cả mức bình thường, vội vàng dẫn bọn họ đến một gian phòng.

“Tiêu luật sư, xin chào ngài, xin chào ngài.” Một người đàn ông trung niên sắc mặt sợ hãi, vừa nhìn thấy bọn họ, lập tức đứng dậy tiếp đón, biểu hiện có vẻ quá mức nhiệt tình.

“Vương tiên sinh, xin chào.” Tiêu Hằng Uẩn không quá khách sáo.

Căn cứ kinh nghiệm phán đoán nhiều năm trong nghề của anh, hẹn gặp tại nơi này, e rằng không chỉ đơn giản là “Kí hợp đồng”.

Tên Thiệu cầm thú kia trước nay đều thích nhận mấy vụ án cổ quái lập dị hiếm có, lần này không có hỏi rõ ràng, đã dẫn theo cái đuôi này đến, thật là có chút sai lầm.

Con ngươi đen thản nhiên quét về phía bóng dáng hồng nhạt bên cạnh đang trầm mặc khác thường, chỉ thấy biểu hiện của cô vẫn rất khó coi, ngay cả một chút hình tượng cuối cùng cũng đã biến mất, tự mình rót trà, coi trà như rượu hùng hục uống.

Không bao lâu, ba người đàn ông vạm vỡ mặc tây trang màu đen đeo caravat đi đến.

“Thế nào? Hôm nay còn dẫn theo viện binh đến cơ à?” Người đàn ông đi đầu rất tự nhiên ngồi xuống, châm một điếu thuốc, vẻ mặt nham hiểm hung ác lạnh lùng trừng mắt với Tiêu Hằng Uẩn.

“Vị này là Tiêu luật sư.” Vương tiên sinh run run giới thiệu.

“Xin chào.” Tiêu Hằng Uẩn thản nhiên gật đầu với bọn họ, nhận thấy đây căn bản không phải chuyện cùng khách hàng kí hợp đồng, mà là công ty đòi nợ thuê đến siết nợ.

“Sao? Thiếu nợ không chịu trả! Còn muốn tìm luật sư đến hù tôi sao.” Người đàn ông kia hung hãn rít lên, một bên quay đầu sang nói với Tiêu Hằng Uẩn: “Cậu tốt nhất bớt lo chuyện người khác đi, nếu không kết cục như thế nào, tôi cũng không dám đảm bảo.”

Tiêu Hằng Uẩn không đáp, tránh qua một bên, chỉ khoanh tay đứng nhìn.

Cũng không phải là anh sợ hãi gì đối phương, dựa vào khả năng của anh muốn giải quyết ba người này chẳng phải là vấn đề rất khó khăn gì. Chỉ là chuyện đòi nợ căn bản không nằm trong phạm vi chức trách của luật sư, anh nhiều nhất cũng chỉ có thể ở một bên giám sát, đảm bảo đối phương không có đòi nợ trái pháp luật mà thôi.

Chỉ là…… Rõ ràng biết là tình huống sẽ như thế này, Thiệu cầm thú vẫn kiên quyết muốn Sơ Tâm cùng đi, khiến cho anh cảm thấy không vui.

Không khí bên trong, bên đòi nợ cùng Vương tiên sinh lời qua tiếng lại, tình hình càng ngày càng căng thẳng, Tiêu Hằng Uẩn vẫn trầm mặc như cũ không có ý định lên tiếng.

“Vương tiên sinh! Khoản nợ này không phải là một hai trăm vạn nho nhỏ mà là hai ngàn vạn đấy.”

Người đàn ông cầm đầu như hung thần ác sát, tay nắm thành đấm đập xuống bàn, chiếc chén nhỏ trên bàn trà cũng theo đà nhảy lên.

“Lần trước ông khóa thẻ tiền mặt, món nợ này tôi còn chưa tính sổ với ông. Hôm nay ông còn muốn chối!” Nói chuyện cả buổi, uy hiếp không có kết quả, người đàn ông khuôn mặt dữ tợn kia rất nhanh xắn tay áo, trên cánh tay có một vết dao chem thật dài không chút nào che dấu lộ ra. “Tóm lại, hôm nay ông có cho tôi câu trả lời thỏa đáng hay không!”

“Tôi…… Tôi……” Vừa thấy vết sẹo khiến cho người ta sợ hãi, Vương tiên sinh sợ tới mức mặt cắt không còn giọt máu.

Không khí nhất thời ngưng trệ.

“Cạch.” trong một khắc nguy cấp này, một cái chén trà nho nhỏ bị đập thật mạnh xuóng bàn, suýt nữa thì bị bể nát.

Nhìn lên, thì ra là Sơ Tâm từ nãy vẫn chăm chú uống trà. “Các anh ép buộc ông ấy như vậy thì có ích gì?”

“Vị tiểu thư này, cô không cần xen vào việc của người khác.”

Người đàn ông đi đầu bắt đầu đi vào, tiện thể đảo qua gương mặt xinh đẹp của cô mấy mươi lần, lại thấy cô muốn nhúng tay vào nên mới buông lời cảnh cáo.

Đôi mắt cô hơi hơi nhướn lên, nét mặt không chút thay đổi lạnh lùng trừng mắt nhìn hắn ta lườm một cái, lật cổ tay lên, vết sẹo màu hồng nhạt đập vào mắt mọi người rất rõ ràng, tiếng nói nhẹ nhàng lạnh lùng vang lên.

“Đây là cái gì anh nên biết chứ!”, chủ nhân đôi mắt phượng ý chỉ tay vào chỗ đó, mang theo vẻ âm lãnh hiếm thấy.

Cô đang làm gì vậy? Hai hàng lông mày của Tiêu Hằng Uẩn càng nhíu chặt, thân hình thon dài giống như báo đen chuẩn bị tập kích con mồi, chăm chú đề phòng cao độ, không ngờ tình thế lại xoay chuyển xấu đến như vậy.

“Cô……” Ba gã vạm vỡ kinh ngạc nhìn vết sẹo kia, sắc mặt biến đổi nhanh chóng.

“Muốn đòi nợ vậy thì cứ đòi đi.” Sơ Tâm kéo tay về, một tay chống cằm, nhẹ nhàng lên tiếng, ở trong mắt đàn ông xem ra có phần quyến rũ.

“Đúng, đúng.” Tên đàn ông cầm đầu thế nhưng rất ngoan ngoãn vuốt cằm, quay đầu, vẻ mặt nghiêm túc cũng không còn hung ác nói với Vương tiên sinh: “Khoản nợ của Quý công ty, Vương tiên sinh chuẩn bị thế nào? Nếu chúng tôi cứ như vậy mà trở về cũng sẽ rất khó ăn nói.”

“Tiêu luật sư…… Cậu nói đi….. Làm sao bây giờ?” Mới vừa rồi mối nguy hiểm tạm thời qua đi, nhưng Vương tiên sinh vừa thấy chiến tranh lại sắp sửa nổ ra, vô lực giải quyết, vội vàng quay đầu cầu cứu viện binh.

“Thiếu nợ thì phải trả đó là chuyện đương nhiên, Vương tiên sinh, ngài mới vừa rồi có nói quý công ty sắp đầu tư sản phẩm mới, chưa tung ra thị trường……” Tiêu Hằng Uẩn thản nhiên lên tiếng, thái độ chuyên nghiệp không chút run sợ chậm rãi phân tích, trong lòng lại tràn ngập nghi vấn.

Anh đương nhiên sẽ không ngu ngốc đến mức tin đối phương vì vết thương của Sơ Tâm dài hơn so với hắn ta mà ngoan ngoãn hòa hoãn.

Vậy nguyên nhân sâu xa rốt cuộc là gì? Anh phải nhanh chóng tìm hiểu chuyện này mới được!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.