Cô Bé Lọ Lem Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 78: Chương 78: Cô bé lọ lem may mắn có thai - Đêm mê loạn (6)




Ads Người đàn ông gầy gò cười dâm đãng xoa xoa tay của mình, bộ dáng vận sức chờ phát động, lúc này, hắn mới nháy mắt với tên đàn ông mập.

Người đàn ông mập nhận được tin tức trong mắt tên kia truyền tới, mím miệng, không cam nguyện đi ra ngoài ngõ nhỏ.

Sau khi bóng dáng tên mập hoàn toàn biến mất trong tầm mắt, tên gầy mới ngưng chà sát tay.

Hắn khao khát vươn tay chạm vào cánh môi kiều diễm như quả đào mật của Âu Y Tuyết, ngay sau đó hắng giọng khạc ra: "Hôm nay lão tử được chơi người đẹp như vậy, nhất định sẽ khoái đến chết!"

Lúc này, cả người Âu Y Tuyết mềm nhũn, cô giơ tay lên định đẩy hắn ra, nhưng tay vừa mới đụng phải hắn, tên gầy kia đã cảm thấy toàn thân như bị thiêu đốt .

Hắn gấp gáp tiến lên trước, ôm cô đang ngồi trên đất, sau đó chỉ nghe “roẹt” một tiếng, quần áo thể thao trên người Âu Y Tuyết bị xé thành hai nửa.

Mà Âu Y Tuyết chỉ có thể trơ mắt nhìn tên đàn ông y hệt con chuột kia, cô rất muốn nôn mửa, nhưng lại bất đắc dĩ không thể động đậy, ngay cả nói chuyện cũng nói không ra lời, chỉ có thể yên lặng chảy nước mắt chờ đợi hắn xâm phạm.

Khi thấy Âu Y Tuyết mặc áo ngực màu trắng bên trong, tên đàn ông kia không nhịn được nữa, vươn tay của mình ra.

Ai ngờ, tay của hắn chưa chạm tới làn da khiến lửa dục hắn sôi trào, sau lưng đột nhiên xuất hiện một bóng đen bao phủ hắn.

Tên đàn ông gầy kia không khỏi rùng mình một cái, nghĩ rằng tên mập không cam lòng đem cơ hội nhường cho hắn trước, vì vậy, hắn muốn giáo dục tên kia một phen. Nhưng hắn chưa kịp quay đầu lại đã cảm thấy sau lưng căng thẳng, ngay sau đó, chân hắn bị nhấc lên khỏi mặt đất.

Chân cách mặt đất? Tên gầy kia nhìn mình cách mặt đất càng ngày càng xa, lúc này mới ngẩng đầu nhìn người tới. Nhưng hắn chưa kịp nhìn thấy mặt của người kia thì đã bị một cỗ lực lượng khổng lồ vứt bay ra ngoài.

Chỉ nghe “rầm” một tiếng, tên gầy kia bị ném trên mặt đất cách đó không xa. Hắn không ngừng kêu rên nhìn về phía trước, khi này mới nhìn thấy một bóng dáng màu đen đang đưa lưng về phía hắn nhìn Âu Y Tuyết đang xụi lơ dựa vào vách tường.

Dưới ánh đèn vàng, một mái tóc ngắn màu đen bay trong gió đêm, gương mặt khí thế, ngũ quan khí phách, một bộ áo vét màu đen càng làm hắn có vẻ uy nghi, mà giờ khắc này, con ngươi hắn đang nhìn cô không chớp mắt.

Không phải vì cô phơi bày thân thể mê người bên ngoài, mà trên mặt cô có nước mắt. . .

Khi thấy hắn đến, nước mắt trong suốt của cô rơi càng nhiều, Âu Y Tuyết giương khóe môi, muốn kêu cứu, tuy nhiên, cô lại không thể nói ra được một chữ. Vạn bất đắc dĩ, cô đành phải liều mạng nháy ánh mắt vương lệ của cô làm ám hiệu.

Minh Vũ yên lặng thở dài, tiếp đó, hắn nhanh chóng cởi áo vét trên người mình phủ lên người cô.

Nếu thiếu gia không giao phó, hắn tuyệt đối không cứu giúp cô! Mặc dù hắn không biết khúc mắc giữa cô gái này và thiếu gia là gì, nhưng từ trong ánh mắt của thiếu gia, hắn đã thấy tâm tư của anh.

Áo vét bao trùm toàn thân Âu Y Tuyết. Minh Vũ khom người xuống ôm Âu Y Tuyết lên, ngay sau đó định rời đi.

"Không được đi. . . Để người xuống cho ta. . . . . .". Tên đàn ông gầy chưa từ bỏ ý định, khi thấy con mồi sắp tới tay bị người đoạt đi, đáy lòng lập tức nổi trận lôi đình, nhưng cả người hắn đau đớn giống như bị phá hủy, không có khả năng nhúc nhích.

Vậy mà, Minh Vũ chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái, ngay sau đó, không để ý đến sự kêu rên của hắn liền xoay người rời đi.

Sau khi hắn ra khỏi ngõ, bóng dáng của tên mập đã sớm té xuống đất từ lúc nào rồi. . .

Mạc Dĩ Trạch đang nhắm mắt dưỡng thần, thử tìm về kí ức trước kia, Minh Vũ đã ôm Âu Y Tuyết trở lại xe.

"Thiếu gia!". Minh Vũ cung kính kêu Mạc Dĩ Trạch đang khép chặt hai mắt.

Nghe vậy, Mạc Dĩ Trạch giật giật chân mày, sau đó, mở hai mắt ra. Nhưng sau khi tầm mắt nhìn thấy bóng dáng trên bả vai Minh Vũ, anh lập tức sững sờ.

"Cậu mang cô ấy về?". Mạc Dĩ Trạch lãnh đạm hỏi, khuôn mặt có chút hờ hững nhưng không thiếu có chút ngạc nhiên.

"Bởi vì tình huống nguy cấp, cho nên. . . . . .". Minh Vũ tận lực dấu giếm chuyện Âu Y Tuyết xém chút nữa thì bị xâm phạm, dường như không muốn làm cho anh biết. Nhưng hắn không biết, sau khi Mạc Dĩ Trạch nhìn thấy hắn chỉ mặc áo sơ mi trắng, mà áo vét màu đen lại trùm trên người cô, anh cũng đã đoán được một hai phần.

"Buông cô ấy xuống!". Thấy vậy, Mạc Dĩ Trạch nhàn nhạt nhíu mày, tùy tiện nói, nói xong dùng hàm chỉ vào vị trí bên cạnh mình.

Minh Vũ nghe lời, thận trọng đặt Âu Y Tuyết xuống, nghe thấy Mạc Dĩ Trạch nói "Ở bên ngoài chờ một lát", anh liền đóng cửa xe lại. . .

Con ngươi đen nhánh chậm rãi xẹt qua chiếc áo đang bao trùm trên thân thể cùng với dung nhan của cô, anh chậm rãi cúi xuống, nhấc áo vét lên.

Nhưng ngay lập tức, anh đã hối hận!

Bởi vì, giờ khắc này, hai mắt cô khép hờ, khuôn mặt đỏ ửng, da thịt trần truồng bên ngoài càng kích thích thần kinh của hắn, từng tiếng “ưm” thật nhỏ từ miệng cô thoát ra. Giờ phút này, cô giống như món ngon, bị đặt trước mặt anh, làm anh động lòng cực kỳ.

Mặc dù trong tiềm thức có một loại dục vọng đang kêu gọi, nhưng anh vẫn ẩn nhẫn dùng áo vét màu đen trùm lên thân thể của cô.

Anh chịu đựng dục vọng, sau đó đẩy cửa xe ra, lại thấy Minh Vũ đang đưa lưng về phía sườn xe với tư thế thẳng đứng.

"Nói cho tôi biết, cô ấy đã ăn trúng cái gì?"

Nhìn sắc mặt đỏ thắm khác thường của cô, trực giác của Mạc Dĩ Trạch đã cảm thấy mọi chuyện không đơn giản như những gì anh nhìn thấy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.