Cô Nàng Hợp Đồng

Chương 9: Chương 9: Bạn hay thù




Nửa tiếng sau, Hương Tranh đã ngồi trên máy bay, bay tới sân bay Lam Thiên của thành phố Nghệ Húc.

Nếu được Sở Tu Phàm giúp đỡ, khả năng thuyết phục được Sở Nhân Vũ sẽ lớn hơn rất nhiều.

Thế nên, khi máy bay vừa hạ cánh, Hương Tranh đã vội vàng mở di động, dò tìm danh bạ. Đến lúc này cô mới phát hiện mình không có số điện thoại của Sở Tu Phàm. Tất cả những gì cô biết về Sở Tu Phàm chỉ là thời gian anh sống tại rừng phong, ngoài ra không có gì nữa.

Bây giờ chỉ còn cách đến địa chỉ Diệp Luyến Hoàn đưa thì mới tìm được anh ấy.

Nghĩ vậy, Hương Tranh, một tay xách hành lý, một tay giữ chặt tờ giấy ghi địa chỉ nhà Sở Nhân Vũ, rời khỏi sân bay.

Đây là lần đầu tiên Hương Tranh đến thành phố Nghệ Húc này, đường phố không thông thuộc nhưng may mắn chiếc taxi đã khiến cô không mất quá nhiều công sức để tới được Sở gia.

Sở gia là một khu biệt thự cổ kính, rêu phong, mặc dù không khó để nhận ra nó đã được tu sửa lại ít nhiều nhưng quả thật ấn tượng về nó vẫn là vẻ cổ kính, trầm mặc.

Hai bên cổng vào biệt thự đều có nhân viên bảo vệ canh giữ. Muốn quang minh chính đại bước vào cửa thì phải có lý do chính đáng. Chẳng phải trước khi lên máy bay, Diệp Luyến Hoàn đã cho cô một gợi ý tuyệt vời hay sao? Đã đến lúc động não, áp dụng cách này, quả nhiên Hương Tranh thấy hiệu quả tức thì. Cô vừa nói muốn đến xin làm người giúp việc liền được chú bảo vệ mặc đồ đen đưa vào phòng khách.

“Cô là Hương Tranh?”

Ngồi trên chiếc ghế gỗ kê cuối phòng là một người đàn ông trung niên mặc một áo khoác ngoài màu đen, áo cổ chữ “V” để lộ chiếc sơ mi trắng bên trong, thắt lưng da màu cà phê kết hợp với quần tây màu be, chân đi đôi giày da bình thường. Khuôn mặt ông ta hơi dài, nước da bánh mật, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa uy quyền, thậm chí là có chút tàn bạo khiến người đối diện không khỏi cảm thấy run sợ.

Đứng bên người đàn ông trung niên ấy là một anh chàng dung mạo khôi ngô, tuấn tú, không kém gì Sở Trung Thiên. Anh ta cũng cao lớn, đẹp trai. Nhưng không đẹp kiểu baby như Sở Trung Thiên, anh ta đẹp kiểu nữ tính, làn da quá trắng, đôi môi quá hồng, ánh mắt quá long lanh.

Hương Tranh ngồi đôi diện với hai người họ, căng thẳng suy nghĩ, cuối cùng, cô mạnh dạn trả lời câu hỏi của anh chàng kia: “Vâng. Tôi là Hương Tranh”. Cô biết rõ, lúc này cô không được phép run sợ hay bối rối. Nếu để hai người này nghi ngờ thì đừng nói tới chuyện cô tìm được Sở Tu Phàm, ngay cả cơ hội ra khỏi đây để trở về nhà cô cũng chưa dám chắc.

“Cô còn trẻ như thế, tại sao lại muốn làm người giúp việc?” Anh chàng kia vừa đưa tay gãi cằm, vừa hỏi cô. Người đàn ông trung niên nhìn cô không rời một phút.

“Em trai tôi mắc bệnh nặng, tôi phải kiếm tiền chữa bệnh cho cậu ấy.” Hương Tranh trả lời trơn tru, cô thấy hài lòng vì mình đã biết phòng xa, cô chuẩn bị những câu trả lời này từ trên máy bay, nếu không, cô không thể nào đối đáp lưu loát được như thế.

“Mắc bệnh gì?”

“Là phẫu thuật cấy ghép giác mạc.” Hương Tranh do dự ít giây rồi quyết định kể cho hai người họ nghe một câu chuyện cảm động mà cô mới sáng tác ra trên máy bay. “Năm ngoái, em trai tôi cùng với bạn leo lên núi Ngũ Vân, không may bị rơi từ vách núi xuống, tuy tính mạng đã được cứu nhưng đôi mắt đã bị tật trong lần tai nạn ấy. Gần đây có một gia đình, con trai họ bị tai nạn qua đời, họ đồng ý hiến giác mạc của anh ấy, nhưng giá họ đưa ra quá đắt, tận mười vạn đồng. Gia đình tôi vốn nghèo, đã phải tốn không ít tiền cho lần phẫu thuật trước của cậu ấy nên lần này không thể gom đủ tiền. Nhưng chúng tôi biết, không dễ gì tìm được người muốn hiến giác mạc, chúng tôi không muốn bỏ qua cơ hội hiếm có này, cả gia đình dồn sức kiếm tiền, tôi cũng muốn giúp một tay.”

“Ồ, vậy sao?” Người thanh niên khẽ kêu lên vẻ thông cảm, sau đó anh ta lấy lại ngữ điệu bình thường hỏi tiếp: “Vậy vì sao cô lại chọn làm cho Sở gia?”.

Sao anh ta hỏi kỹ thế? Liệu có phải cô đã để lộ sơ hở gì trước mặt anh ta?

Hương Tranh căng thẳng nuốt nước bọt, chân tay khẽ run rẩy, đáp lại với giọng run run: “Tôi... tôi được bạn giới thiệu đến đây”.

Anh chàng trẻ tuổi liếc mắt nhìn biểu hiện của Hương Tranh lúc này, đột nhiên mỉm cười, rồi ghé sát tai người đàn ông trung niên nói nhỏ:

“Lão gia, xem chừng cô ta quả thật ngốc như lời Diệp tiểu thư nói, chuyện này xin giao cho tôi, ngài cứ yên tâm”.

“Được, nhưng nhớ canh chừng cẩn thận, đừng cho cô ta tiếp cận Tu Phàm.”

“Vâng, thưa lão gia.”

Người đàn ông trung niên gật đầu rồi đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi, bước ra cửa trước. Người trẻ tuổi đứng nhìn theo cho đến khi ông ta đi khuất mới quay lại chỗ Hương Tranh đang ngồi đợi.

“Lát nữa cô đến gặp phó quản gia Lâm để sắp xếp chỗ ăn ở, sau đó cô cùng Tú Anh dọn dẹp thư viện.”

“Vâng.”

Hương Tranh sợ cứng người, cô chỉ lo mình sơ sẩy để lộ sự sợ hãi nên cúi mặt nhằm giấu đi ánh mắt hoảng loạn. Cô không ngờ rằng, chỉ lát sau, cằm cô đột nhiên bị một bàn tay nâng lên.

Hương Tranh sợ hãi, vô thức lùi về sau một bước, đôi mắt mở to, hoảng loạn nhìn anh ta.

Anh ta nhìn cô nhếch môi cười, giải thích: “Tôi rất ghét nhìn vào đầu người khác khi nói chuyện nên mới làm thế. Còn cô, sao phải sợ hãi như vậy?”.

“Tôi... tôi đến đây lần đầu nên chưa quen... tôi... tôi đi tìm phó quản gia Lâm…”.

Hương Tranh vội vã định bỏ đi thì anh ta lại nói tiếp: “Nếu đúng như cô nói thì tốt, còn nếu có lý do gì khác nữa thì... cần phải xem lại”.

Hương Tranh đang bước đi, nghe nói vậy thì đứng sựng lại, quay lại nhìn về phía anh ta.

Dưới ánh chiều tà đỏ như máu, anh ta đứng đó nhìn cô cười bí hiểm.

Sau này Hương Tranh mới biết, người đàn ông trung niên đó là kẻ máu lạnh vô tình Sở Nhân Vũ, còn anh chàng có nụ cười bí hiểm kia là quản gia của Sở gia, cũng là trợ lý của Sở Nhân Vũ, tên là Triệu Ninh.

Triệu Ninh là do Sở Nhân Vũ đưa về sau một chuyến công tác. Lúc đó, anh ta mới có mười tuổi, vì cha mẹ mất sớm nên phải ở nhờ nhà một người chú họ xa. Từ nhỏ, anh ta đã ốm yếu, bệnh tật quanh năm. Năm ấy, anh ta lại mắc bệnh truyền nhiễm, người chú họ sợ anh ta lây bệnh cho cả nhà, nhất quyết đuổi anh ta đi. Cuối tháng Mười hai nhưng trời vẫn có những bông tuyết nhỏ, Triệu Ninh, mặc quần áo mỏng tang, người đang có bệnh, đi lang thang cả ngày ười ngoài đường. Đúng lúc anh ta ngất đi trên đường thì gặp Sở Nhân Vũ. Nếu không có Sở Nhân Vũ thì anh ta đã chết ngoài đường rồi. Sở Nhân Vũ mang Triệu Ninh về nhà, sai bác sĩ của gia đình chăm sóc, trị bệnh cho anh ta, còn dạy cho anh ta biết chữ. Triệu Ninh một lòng biết ơn Sở Nhân Vũ, sau khi trưởng thành càng hết lòng trung thành với Sở Nhân Vũ, được ông ta tin tưởng, coi như cánh tay phải của mình.

Ba ngày sau đó, Hương Tranh cũng không một lần nào nhìn thấy Sở Nhân Vũ nữa. Cô cảm thấy hối tiếc vì đã để tuột mất cơ hội tiếp cận ông ta. Đã thế cô còn chưa tìm gặp được Sở Tu Phàm. Xem ra lần này cơ hội chiến thắng của cô chẳng có là bao. Nhưng nghĩ kỹ lại, Hương Tranh lại thấy le lói hy vọng. Tình thế của cô lúc này có thể chưa được tốt, nhưng chẳng phải là cô đã lọt vào được Sở gia hay sao? Chỉ cần Sở Tu Phàm có ở nơi này, sớm muộn gì cô cũng gặp được anh ấy. Việc lớn sẽ thành.

Thư viện của Sở gia rất rộng nhưng lại không bố trí vòi nước nào bên trong. Những người lau dọn vệ sinh ở thư viện đều phải xách nước từ ngoài vào. Sau khi cùng Trần Tú Anh nhận nhiệm vụ này, Hương Tranh và chị ta, hai người lặng lẽ xách nước từ ngoài vào trong thư viện.

Một hôm, Hương Tranh đang xách chiếc xô chứa đầy nước thải bẩn từ trong thư viện đi ra, khi đi qua chỗ Trần Tú Anh, đột nhiên Hương Tranh bị chị ta gọi lại: “Hương Tranh. Lát nữa có đi qua hành lang, cô chú ý đừng để nước dây ra sàn nhé”.

“Sao vậy chị?”

“Căn phòng phía bên trái hành lang là phòng của lão gia. Hôm nay lão gia về nhà, ông ấy sẽ khó chịu nếu nước dây ra sàn nhà.”

Lão gia... Vậy ra đây là phòng của Sở Nhân Vũ sao?

Hằng ngày cô đều đi qua căn phòng đó, thấy phòng đóng kín cửa nên cô cho rằng đó là căn phòng trống, không có người ở. Thật không ngờ nó lại chính là phòng của Sở Nhân Vũ. Không biết trong phòng có vật gì liên quan đến Sở Tu Phàm hay không?

Bao nhiêu câu hỏi xuất hiện trong đầu cô, nhưng cô cũng cẩn thận không để lộ những thắc mắc trong lòng. Cô khẽ gật đầu đồng ý với Trần Tú Anh, rồi lại tiếp tục xách xô nước bẩn đi ra ngoài.

Mọi khi Hương Tranh không bao giờ để ý đến căn phòng phía bên trái hành lang, cô luôn bình thản bước qua nó. Hôm nay, chẳng biết có phải do những lời nói của Trần Tú Anh hay không mà khi đi qua căn phòng ấy, cô thấy tim mình đập loạn nhịp. Càng tiến lại gần căn phòng, tim cô càng đập mạnh hơn, thậm chí cô có cảm giác đứng không vững nữa.

Căn phòng đó càng lúc càng gần cô... Căn phòng đó đang ở bên cạnh cô... Căn phòng đó đã ở phía sau cô...

Cuối cùng, cô đã đi qua phòng của Sở Nhân Vũ.

Cô đã bình tĩnh trở lại, thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, cô lại thấy tiếc nuối khôn cùng.

Tại sao lại bỏ đi như vậy? Nếu như... nếu như cô vào đó lục tìm, biết đâu có thể tìm ra cách liên hệ với Sở Tu Phàm... Cô nghĩ đi nghĩ lại, bước chân dần chậm lại, do dự một lúc, rồi cô quyết định quay trở lại.

Cửa phòng không khóa, Hương Tranh khẽ khàng mở cửa. Quan sát phía sau không có ai, cô vội vàng lách người vào trong.

Căn phòng được trang trí sang trọng và đẹp mắt, rộng đến hơn một trăm mét vuông, có sân khấu, máy tính để bàn, màn hình lớn LCD, tủ lạnh cao cấp, sofa bằng da, giường ngủ hiệu KINH SIZE... và rất nhiều đồ nội thất, gia dụng khác. Tất cả đều là hàng hiệu đắt tiền. Căn phòng này xây dựng theo hướng đông, phía ngoài có một ban công rộng, kéo rèm lên, qua cửa kính trong suốt có thể ngắm cảnh mặt trời mọc. Vào mùa hè, có thể nằm ngoài ban công tắm nắng, nghe nhạc thư giãn. Bức tường phía nam có treo một bức tranh sơn dầu khổ lớn được đóng trong khung vàng, trong tranh là hình một thiếu nữ khỏa thân, nửa người trên để trần ngả ra phía sau phô bày tấm thân ngọc ngà trong một tư thế quyến rũ chết người.

Nếu là Sở Trung Thiên, anh ấy có chọn bức tranh này không nhỉ? Hương Tranh nhìn chăm chú người thiếu nữ trong tranh, trong đầu lại liên tưởng tới khuôn mặt baby của Sở Trung Thiên.

Dưới bức tranh sơn dầu là một chiếc bàn gỗ bóng loáng, trên bàn bày một dãy dài những khung hình. Do đứng khá xa nên Hương Tranh không nhìn rõ những bức hình trên bàn. Cô vô thức bước về phía bàn, nhấc một cái lên xem.

Trong khung hình là một bức hình đã ố vàng, cậu học sinh tiểu học trong ảnh rất giống Sở Tu Phàm, có lẽ đây là ảnh Sở Tu Phàm lúc còn nhỏ. Đứng cạnh cậu bé ấy là một phụ nữ trẻ muôn phần xinh đẹp, dáng điệu thanh tú, khí chất quý phái, mái tóc đen búi cao, mấy sợi tóc mềm mại lòa xòa trước trán, vương xuống cả hai bên má, trong bộ váy liền màu trắng, trông cô ấy thật thanh thoát.

“Thật là tiên nữ giáng trần.” Hương Tranh thấy yêu mến người thiếu phụ trong ảnh. Khi cô phát hiện ra cả dãy khung hình trên bàn đều là hình người phụ nữ ấy, cô không thể ngăn được mình cầm chúng lên xem một cách say mê.

Tại sao trong phòng Sở Nhân Vũ lại để nhiều ảnh của người thiếu phụ xinh đẹp này? Người phụ nữ này và cha con Sở Nhân Vũ có quan hệ như thế nào?

Đúng lúc Hương Tranh còn đang nhập tâm suy nghĩ, thì có tiếng động nhẹ, sau đó một luồng sáng chiếu vào phòng, cửa phòng đang được ai đó mở ra.

Hương Tranh giật mình, hoảng hốt quay lại nhìn.

Bên cánh cửa mở rộng là một người đàn ông cao lớn, phải chớp mắt mấy lần, Hương Tranh mới nhìn rõ người ấy, khuôn mặt đẹp kiểu nữ tính, nụ cười vừa bí ẩn vừa quỷ quái.

“Triệu quản gia!” Hương Tranh trợn mắt, kinh hãi nhìn vào Triệu Ninh đang đứng ngoài cửa, mặt cô bỗng nhiên tái mét.

“Cô đang làm gì ở đây?” Triệu Ninh ném về phía cô cái nhìn giận dữ. Hương Tranh bị ánh mắt dữ dội ấy làm cho cứng đờ, mất hết phản ứng, đã không kịp trả cái khung ảnh đang cầm trên tay về vị trí cũ, tệ hơn, cô còn luống cuống nên làm rơi nó xuống đất.

Vì vậy, Hương Tranh càng hoảng loạn. Sau khi nhặt chiếc khung ảnh vừa rơi đặt lại bàn, cô tuyệt vọng nhắm chặt mắt, ngán ngẩm nghĩ: Sở Tu Phàm còn chưa tìm được, cô đã bị tay chân thân tín của Sở Nhân Vũ phát hiện ra cô đang đột nhập vào phòng ông ta, lần này cô chết chắc rồi.

Triệu Ninh nhìn vào chiếc xô nhựa đựng đầy nước bẩn bên cạnh Hương.Tranh rồi lại nhìn cô giúp việc đang đứng đó run rẩy, mắt nhắm nghiền, ngay lập tức hình dung ra sự việc. Anh ta vẫn đứng đó giận dữ nhìn Hương Tranh, suy nghĩ để tìm biện pháp trừng phạt cô.

Sau một lúc lâu đứng yên lặng, nhắm chặt mắt, Hương Tranh cũng phải mở mắt ra, len lén nhìn về phía Triệu Ninh. Và cô thật sự bị bất ngờ khi thấy biểu hiện của anh ta. Tuy trán anh ta vẫn nhăn lại nhưng mặt anh ta không còn vẻ giận dữ nữa. Thậm chí, anh ta còn vừa cười vừa tiến lại gần cô. Anh ta bị làm sao chăng?

“Xem ra Hương tieu thư rất có hứng thú với những đổ vật trong phòng lão gia nhỉ?” Triệu Ninh dùng giọng chế nhạo để hỏi, vừa nói vừa tiến những bước dài về phía Hương Tranh.

“Triệu... Triệu quản gia... anh đừng như vậy.” Hương Tranh kinh hoảng nhìn anh ta, sợ hãi lùi lại phía sau. “Tôi... tôi chỉ dọn dẹp phòng thôi.” Cô lúng túng giải thích, giọng rất run, không có chút sức thuyết phục nào.

“Thật sao? Tôi nhớ tôi chỉ giao cho cô dọn dẹp thư viện, không hề bảo cô dọn phòng lão gia.” Triệu Ninh mỉa mai vặn lại, tóm chặt lấy tay cô.

“Đừng!” Hương Tranh kêu lên, sợ hãi, co rúm người lại. Trong lúc hoảng loạn, cô va phải chiếc bình hoa pha lê trên bàn, chiếc bình lúc lắc nghiêng ngả, Hương Tranh đưa tay ra đỡ nhưng đã quá muộn, chiếc bình lăn hai vòng trên bàn rồi lao thẳng xuống đất, vỡ tan. Những âm thanh của tiếng pha lê vỡ như cứa vào tai Hương Tranh. Chiếc bình pha lê tinh xảo, hoàn mỹ lúc trước giờ chỉ còn là những mảnh vỡ nằm ngốn ngang trên sàn nhà.

Hương Tranh nhìn chằm chằm vào đám mảnh vỡ tung tóe quanh mình, mặt cắt không còn giọt máu.

Hương Tranh thầm tính, lần này thì cô thật sự chết chắc rồi. Khoan nói đến chuyện chiếc bình hoa pha lê đẹp đẽ đó đáng giá bao nhiêu. Chỉ riêng việc cô bị bắt quả tang đang lục lọi trong phòng Sở Nhân Vũ và việc cô làm vỡ chiếc bình hoa thôi cũng đủ khiến cô chết thảm rồi.

Triệu Ninh đương nhiên đoán biết được những suy nghĩ trong đầu Hương Tranh. Anh ta không giữ tay cô nữa mà đứng ra xa, hai tay khoanh trước ngực, hết chơi trò mèo vờn chuột với cô bằng ánh mắt lại mỉa mai nói: “Hương tiểu thư, cho dù cô không hài lòng với tôi thì cũng có nhất thiết phải tức giận đập phá đồ đạc của ông chủ tôi như thế không? Bình hoa pha lê này là tôi phải đặc biệt nhờ bạn tôi đặt mua từ Pháp về cho lão gia, bây giờ cô bảo tôi phải làm thế nào?”.

“Tôi... tôi xin lỗi.” Hương Tranh nhìn anh ta, ánh mắt đầy vẻ sợ hãi. Bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của anh ta, Hương Tranh mất hết tinh thần, vội vã ngồi xuống, thu nhặt những mảnh vỡ trên nền nhà. “Tôi... tôi sẽ lập tức dọn dẹp sạch sẽ.”

“Tôi không muốn nghe cô xin lỗi, tôi chỉ muốn biết...” Triệu Ninh ngồi xổm trước mặt cô, bàn tay đưa ra nâng cằm cô lên. “Tại sao cô vào phòng lão gia khi không được phép? Cô muốn tìm hiểu chuyện gì? Cô lọt vào Sở gia vì mục đích gì?”

Triệu Ninh đứng lên, khuôn mặt nữ tính chìm trong bóng tối. Bàn tay anh ta đang nắm cằm cô lạnh lẽo như tay người chết. Tim Hương Tranh đập thình thịch trong lồng ngực, cô rùng mình, cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cô cứ đứng đó, im lặng cúi đầu.

“Tại sao cô không nói gì? Lẽ nào phải đợi tôi hỏi lại? Cô vào Sở gia với mục đích gì?” Anh ta tiến lại gần cô, ánh mắt dữ tợn bủa vây cô như con đại bàng quắp chặt con mồi, giọng đe dọa.

Con mồi mắc bẫy là Hương Tranh lúc này còn đang bận suy nghĩ. Ánh mắt cùng những lời đe dọa của Triệu Ninh khiến Hương Tranh vô cùng bất an. Cô không còn tâm trạng để nhớ rằng cô đang cầm những mảnh vỡ của chiếc bình pha lê. Kết quả là hành động nắm tay lại để tự vệ của Hương Tranh khiến máu chảy ròng ròng, loang đỏ trên tấm thảm lông cáo trắng muốt, không gian bắt đầu có mùi tanh nồng của máu.

Hương Tranh nhìn chằm chằm vào dòng máu đỏ vẫn không ngừng tuôn chảy ở tay, đau đớn kêu lên một tiếng “ối”, mặt trắng bệch. Triệu Ninh nhìn chằm chằm vào vết máu trên tấm thảm, cau mày lại vẻ ghê tởm. Bầu không khí trong phòng yên lặng khác thường.

Đúng lúc đó, một tiếng “kẹt” vang lên, cánh cửa phòng một lần nữa được mở ra.

Nắng ấm tỏa chiếu vào trong căn phòng.

Hương Tranh mơ màng nghe tiếng chị Trần ngoài cửa.

“Hương Tranh, cô đang đi lấy nước cơ mà, sao lại ở trong phòng lão gia? Cô bị lạc đường à? Tôi...” Tiếng nói đột nhiên ngưng lại giữa chừng, có vẻ như Trần Tú Anh đã nhìn thấy Triệu Ninh đang đứng trong phòng, chị ta cũng hoảng sợ, vội vã thanh minh: “Triệu quản gia! Anh ở đây à? Tôi xin lỗi! Chúng tôi không cố ý vào phòng lão gia, Hương Tranh mới đến, còn chưa thuộc đường nên mới vào nhầm phòng. Lỗi tại tôi chưa dặn dò cô ấy, tôi xin lỗi. Sau này tôi sẽ lưu ý bảo ban cô ấy cẩn thận”.

“Lạc đường à? Lạc vào phòng lão gia? Thật là khéo trùng hợp quá!”

Triệu Ninh quét ánh mắt mỉa mai về phía Hương Tranh, bật ra tiếng cười chế giễu.

“Chị Trần! Hôm nay, chị hãy dành thời gian chỉ dạy cho Hương Tranh những quy tắc của Sở gia chúng ta. Sự việc ngày hôm nay tôi không truy cứu nữa, sau này tuyệt đối không được để những việc như thế này xảy ra một lần nữa. Ăn có thể nhầm nhưng đường không thể đi nhầm, nếu đi nhầm đường thì đừng mong có thể quay về.” Anh ta đã kết thúc bài giáo huấn của mình, quay sang chỉ vào vết máu trên thảm nói với Trần Tú Anh: “Nhanh chóng thu dọn sạch sẽ. Lão gia mà nhìn thấy sẽ không vui đâu”.

“Vâng, Triệu quản gia.” Trần Tú Anh nhanh nhảu gật đầu.

Triệu Ninh cũng không gây khó dễ cho hai người nữa. Anh ta hất hất bàn tay, biểu thị ý cho hai người lui ra ngoài.

Chị Trần lễ phép cúi đầu, vội vàng đưa Hương Tranh ra khỏi phòng của Sở Nhân Vũ.

Vì Hương Tranh bị thương nên chị Trần phải đưa cô về phòng, lau rửa, sát trùng vết thương cho cô và băng bó lại.

Khu phòng ở dành cho người làm của Sở gia được bố trí tại góc phía nam của khu biệt thự, phía trước có một khoảng sân rộng, đằng sau là tường bao nhuốm màu rêu phong. Khu nhà nhìn có vẻ cũ kỹ nhưng bên trong được trang bị rất hiện đại và tiện nghi.

Trước sân yên ắng, ánh mặt trời ấm áp chiếu qua cửa sổ tạo thành một luồng sáng màu vàng rực rỡ.

Trong khung cảnh ấy, Hương Tranh ngồi bó gối trên giường, tinh thần đã bớt phần hoảng loạn. Nhưng đó chỉ là phút tĩnh tâm tạm thời vì Hương Tranh biết, chừng nào cô còn chưa giải quyết xong chuyện của Sở Nhân Vũ, chừng đó cô còn chưa yên tâm. Vốn dĩ chuyện thuyết phục Sở Nhân Vũ đã khó, nay lại thêm một vật cản khó chịu là Triệu Ninh. Đối với Hương Tranh mà nói, chuyên này, càng đi càng khó. Lúc này việc quan trọng nhất trong kế hoạch của cô là tìm ra Sở Tu Phàm. Chỉ có Sở Tu Phàm mới có thể giúp cô vượt qua những trở ngại.

Hương Tranh đang chìm trong suy nghĩ thì đột ngột ngừng lại vì cảm giác đau buốt nơi các ngón tay. Có lẽ trong lúc mải suy nghĩ cô đã vô ý chạm vào vết thương khiến nó tiếp tục chảy máu. Cô đau đớn khẽ kêu mấy tiếng.

“Đau lắm phải không?” Chị Trần vội vàng chạy vào giúp cô băng lại vết thương.

“Em đỡ rồi. Cảm ơn chị lúc nãy đã giải vây cho em!” Hương Tranh cố nén đau, mỉm cười như mêu.

“Em không cần cảm ơn chị. Chỉ cần sau này đừng lạc đường nữa là được. Trong Sở gia này, chỗ mà những người làm chúng ta không được phép vào còn nhiều lắm. Sau này em phải hết sức chú ý mới được. Bất kể là có hiếu kỳ đến đâu cũng không được tự tiện vào, em nhớ chưa?” Trần Tú Anh dịu dàng giải thích cho Hương Tranh vì nghĩ chuyện xảy ra hôm nay là do bản tính hiếu kỳ của tuổi trẻ.

Khu nhà dành cho người làm của Sở gia chia làm nhiều phòng, mỗi phòng có hai người ở. Hương Tranh và Trần Tú Anh được xếp ở cùng một phòng. Đối với Hương Tranh, Trần Tú anh vừa là một người bạn cùng phòng, vừa là “đồng sự”. Thường ngày, chị ấy quan tâm chăm sóc cho Hương Tranh như người chị trong nhà. Hương Tranh rất cảm kích, quan hệ giữa hai người khá thân thiết. Những khi rảnh rỗi hai chị em thường ngồi nói chuyện rất vui vẻ. Chị Trần kể cho Hương Tranh nghe về cuộc đời của chị. Năm nay chị đã ba mươi sáu tuổi, làm cho Sở gia được bảy năm. Hương Tranh thầm nghĩ, chị Trần đã ở Sở gia lâu như vậy, chắc chắn biết nhiều chuyện ở đây, chưa biết chừng chị ấy còn quen cả Sở Tu Phàm.

Nghĩ vậy, Hương Tranh thở ra nhẹ nhõm, làm như vô tình gợi chuyện: “Chị Tú Anh, Sở gia to như vậy mà chỉ có một mình lão gia ở thôi ạ?”.

Chị Trần lạ lùng nhìn lại Hương Tranh, không trả lời mà hỏi lại: “Sao em lại hỏi câu này?”.

“Không có gì ạ. Chỉ là em thấy lạ thôi. Em đến đây đã mấy ngày rồi nhưng chưa từng nhìn thấy một người thân nào của lão gia. Lẽ nào lão gia không có gia đình?”

“Nha đầu này, vừa nói linh tinh gì thế?” Chị Trần là người rất cẩn trọng. Nghe Hương Tranh hỏi câu này, chị thoáng giật mình, vội vàng chạy đi mở cửa quan sát động tĩnh bên ngoài. Sau khi chắc chắn không có ai nghe lén, chị mới ngồi xuống bên cạnh Hương Tranh, thì thầm: “Năm nay lão gia đã hơn bốn mươi tuổi, tất nhiên là phải có vợ rồi. Thiếu gia Tu Phàm đã tốt nghiệp đại học. Những người làm trong Sở gia đều biết chuyện ấy nhưng không ai dám nói ra bởi vì lão gia ghét nhất là những kẻ đưa chuyện. Chị nói với em những chuyện này, em cũng đừng nói ra ngoài, nhớ chưa? Nếu không cả chị và em đều sẽ bị đuổi khỏi đây”.

Hóa ra là vậy, hèn gì mà chị Trần luôn cẩn trọng trong từng hành động. Hương Tranh cũng cảm thấy lo lắng, căng thẳng hỏi thêm: “Vậy sao em chưa từng gặp phu nhân và thiếu gia?”.

“Phu nhân qua đời đã lâu rồi, còn Sở thiếu gia đang bị quản thúc, em làm sao gặp họ được”.

“Trời! Sao lại thế? Bị quản thúc ở đâu ạ?”

Trần Tú Anh càng nhỏ giọng hơn nữa: “Bị quản thúc tại phía tây nam của Sở gia, gần Hướng Ninh viên. Thiếu gia cũng rất đáng thương. Cậu ấy thích piano giống phu nhân. Nhưng lão gia chỉ có mình cậu ấy nên muốn cậu ấy bỏ học đàn để chuyển sang học kinh doanh, sau này còn thay lão gia tiếp quản tập đoàn Sở thị. Thiếu gia tính tình cố chấp hệt như lão gia. Bị lão gia thúc ép, vừa về nước được một ngày, cậu ấy đã bỏ trốn, nhưng không lâu sau, cậu ấy bị Triệu quản gia sai người bắt về. Lão gia muốn cậu ấy đến học việc tại Sở thị, cậu ấy không chịu. Sợ thiếu gia bỏ trốn lần nữa, lão gia mới sai người quản thúc cậu ấy. Những chuyện bí mật này của Sở gia, tuyệt đối không được nói ra ngoài. Em nhớ chưa?”.

Hương Tranh gật đầu, trong lòng cô trào lên cảm giác vui mừng. Cuối cùng, cô cũng đã tìm được tung tích của Sở Tu Phàm. Thật không uổng công cô tới đây, tin tốt này bù đắp cho việc cô phải chịu đựng sự uy hiếp của Triệu Ninh những ngày qua.

Trần Tú Anh không hề hay biết những suy nghĩ của Hương Tranh. Chị thu dọn đám bông băng cất vào tủ thuốc. Trước khi đứng lên, chị nhắc: “Hương Tranh, chị quay lại thu dọn thư viện. Em đang bị thương, ở lại đây nghỉ ngơi cho khỏe, nhớ đừng đi đâu đấy”.

Hương Tranh ngoan ngoãn gật đầu, đợi chị Trần đi khuất khỏi khu nhà, cô lập tức nhảy xuống giường, xăm xăm đi ra cửa.

Cô định bụng tìm tới Hướng Ninh viên.

Hướng Ninh viên nằm ở phía tây nam của Sở gia, bên ngoài hoang vu, cách xa khu nhà ở nên ít người lai vãng tới.

Hương Tranh nấp sau một gốc cây cổ thụ không xa Hướng Ninh viên, kiên nhẫn quan sát anh chàng vệ sĩ trẻ tuổi, dáng vẻ nhàn rỗi, ngồi dựa vào tường rào đá chơi trò chơi trên điện thoại di động. Hương Tranh lại hướng mắt quan sát động tĩnh bên ngoài tường rào của Hướng Ninh viên một lát. Sau đó, cô cẩn thận di chuyển sang bức tường phía nam của khu vườn. Ở đó có một bụi cây trường xuân, Hương Tranh bám vào đó để leo vào trong.

Bên trong Hướng Ninh viên trồng rất nhiều loại cây, nhờ được chăm sóc tốt nên đứng tại đây có thể thấy một màu xanh tươi mát trải khắp khu vườn. Hai bên con đường nhỏ, hoa cúc vàng đang độ nở hoa, màu vàng rực rõ của hoa cúc nổi bật giữa màu xanh của đám cây lá xung quanh. Khu vườn khá yên tĩnh, không nghe thấy tiếng người, chỉ có tiếng chim hót vọng ra từ các vòm cây, tán lá. Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá trải ánh vàng trên mặt đất, hương hoa nhè nhẹ lan tỏa trong không gian.

Hương Tranh nấp sau bụi cây, huy động mọi giác quan để quan sát động tĩnh xung quanh, mắt chăm chú nhìn quanh khu vườn, tai dỏng lên nghe ngóng. Sau khi đã chắc chắn không có ai trong vườn, cô mới ra khỏi chỗ nấp, nhón chân, rón rén bước trên con đường trải sỏi giữa hai hàng cây.

Cuối con đường sỏi nhỏ dẫn tới một căn nhà hai tầng nhỏ còn cũ kỹ và xấu xí hơn cả khu nhà ở dành cho người làm. Tường nhà đã bong tróc, mái nhà dột nát.

Đây mà là nơi cho người ở ư? Sở Nhân Vũ sao có thể nhốt con trai ở một nơi như thế này được? Hương Tranh vừa quan sát căn nhà vừa tự hỏi. Cô lặng lẽ đi một vòng quanh căn nhà.

Sau khi đi vòng quanh căn nhà một lượt, Hương Tranh phát hiện ra có một cửa sổ ở phía đông của căn nhà, rèm cửa đã được kéo lên. Qua cửa sổ, Hương Tranh có thể quan sát thấy phía bên trong căn phòng. Bức tường đối diện cửa sổ có kê một giá sách lớn, trên đó có rất nhiều sách, được sắp xếp ngăn nắp. Phía trước giá sách, kê một cái bàn hình vuông khá lớn, trên bàn còn đặt mấy cuốn sách bìa da dày và một chiếc máy tính xách tay. Nhìn qua đã biết đây là phòng đọc sách.

Hương Tranh ngỡ ngàng, căn nhà này bên ngoài cũ kỹ xuống cấp nhưng bên trong lại rất sạch sẽ, ngăn nắp, rõ ràng là có người thường xuyên ở đây.

Lẽ nào Sở Tu Phàm sống ở đây thật?

Hương Tranh dừng lại một chút và quyết định bước vào trong nhà.

Sau khi bước vào trong, Hương Tranh có dịp quan sát kỹ hơn căn phòng. Cô ngạc nhiên khi thấy trong phòng toàn là những đồ liên quan đến âm nhạc. Trên tường dán kín những bản nhạc, trên bàn làm việc xếp đầy những bản nhạc, cái giá sách ba tầng đồ sộ cũng đầy ắp sách âm nhạc.

Góc phòng có một chiếc piano. Hương Tranh bắt đầu tin là Sở Tu Phàm đang ở đây.

Trong lúc Hương Tranh còn đang mải xem xét căn phòng thì nghe như có tiếng bước chân. Là ai đang đến? Liệu đó có phải là Sở Tu Phàm không? Nếu là người khác thì sao? Cô phải làm gì đây? Chạy trốn hay ở lại?

Hương Tranh có đủ thời gian để trèo qua cửa sổ thoát ra ngoài, nhưng cô nghĩ cách ấy rất dễ bị người ở bên ngoài phát hiện. Sau một hồi cân nhắc, Hương Tranh quyết định chọn giải pháp ở lại. Cô trốn trong cái tủ lớn kê cạnh bàn làm việc, đối diện với giá sách.

Hương Tranh vừa khép cánh tủ lại thì cánh cửa phòng bật mở.

Một nam thanh niên cao lớn đi vào, anh ta đưa tay ra sau đóng cửa lại, bước về phía bàn làm việc. Đang đi bỗng nhiên anh dừng lại. Đôi mắt lạnh lùng nhìn chăm chăm xuống nền nhà. Tại sao có vết bùn ở đây? Ánh mắt anh quét quanh căn phòng một lượt, cuối cùng dừng lại ở chỗ cái tủ nơi Hương Tranh đang trốn.

Trong tủ vừa chật vừa ngột ngạt, Hương Tranh nép vào một góc, không dám cử động, thậm chí không dám thở mạnh, chỉ sợ không cẩn thận làm kinh động tới người ở bên ngoài.

Không còn nghe thấy tiếng bước chân, căn phòng yên tĩnh trở lại, không một tiếng động.

Hương Tranh khó chịu chờ đợi thêm một lúc lâu. Cô áp tai vào cánh cửa tủ nghe ngóng. Căn phòng yên ắng, không một tiếng động, thi thoảng có vài tiếng chim từ ngoài vườn lọt vào rồi nhanh chóng biến mất. Cô kiên nhẫn đợi thêm một lúc nữa, vẫn không có động tĩnh gì, sau đó mới dám mở cửa tủ bước ra.

Một giây sau, cánh tủ khẽ mở ra, cảnh tượng trước mắt ngay lập tức khiên tay chân Hương Tranh như bị đóng băng, đầu cô quay cuồng, choáng váng.

Dưới ánh sáng tràn vào trong tủ qua cánh cửa tủ hé mở, Hương Tranh nhìn thấy rõ ràng là có một đôi chân đang ở trước mặt cô.

Hương Tranh hoảng loạn, giương mắt nhìn lên người ấy.

Đôi chân đó đang được xỏ trong đôi dép bông đi trong nhà kẻ sọc xanh xám, phía trên là chiếc quần Tây màu xám, trên nữa là một cái áo len trắng cổ chữ V. Người đó khoanh hai tay trước ngực, ngón tay đeo nhẫn bạc lấp lánh khiến cô có cảm giác quen thuộc.

Hương Tranh nuốt nước bọt, cuối cùng thu hết can đảm nhìn vào khuôn mặt của người ấy. Một khuôn mặt thật đẹp.

Trong ánh sáng vàng nhạt của mặt trời, người đó có mái tóc đen dài hơi rối, khuôn mặt nam tính với hàng lông mày đen đậm, đôi mắt đen bí ẩn như bóng đêm.

Một gương mặt quen thuộc.

Đúng. Quen thuộc với cô.

Cô đã từng thầm yêu người có khuôn mặt này. Cô đã từng cùng người này trải qua những phút giây hạnh phúc trong rừng phong. Cô đã từng nấu ăn cho người này, bất chấp sự phản đối của Sở Trung Thiên.

Không sai. Người đang đứng đây đúng là Sở Tu Phàm. Người mà cô đang nỗ lực đi tìm. Đúng là Thượng đế đã cảm kích trước sụ thành tâm của cô nên mang anh ấy đến chỗ cô.

Trong khi Hương Tranh vui mừng ra mặt nhìn Sở Tu Phàm thì anh chỉ lặng lẽ nhìn lại cô, không nói gì.

Dáng vẻ của cô không khác trước đây, vẫn như trong trí nhớ của anh. Nhưng Tu Phàm không hiểu tại sao Hương Tranh lại mặc trang phục của người giúp việc. KHông phải nhà cô ấy ở thành phố Thiên Nhan hay sao? Tại sao đột nhiên cô ấy lại xuất hiện ở đây, trong trang phục người giúp việc của Sở gia?

Đúng lúc Sở Tu Phàm định lên tiếng hỏi thì Hương Tranh đã kích động cầm lấy tay anh lắc lắc, giọng không giấu vẻ vui mừng: “Tu Phàm, cuối cùng tôi đã tìm được anh”.

Nhìn dáng vẻ kích động của Hương Tranh, Sở Tu Phàm càng thấy khó hiểu, nhưng anh không vội hỏi ngay mà kéo cô ra khỏi tủ nói: “Không phải vội, cứ ngồi xuống, từ từ nói”.

Hương Tranh còn bụng dạ nào mà ngồi xuống. Cứ nghĩ đây là nhà của Sở Nhân Vũ là cô đã đứng ngồi không yên, ông ta có thể xuất hiện ở đây bất cứ lúc nào, nếu không thì lại là tên Triệu quản gia đáng ghét đó. Nếu bọn họ bất ngờ xuất hiện ở đây thì mọi chuyện của cô coi như xong.

Hương Tranh vốn nóng vội, không quen quanh co, lại đang lúc cấp bách nên cô không vòng vo, đi thẳng vào vấn đề luôn: “Sở Tu Phàm, tôi có việc cầu xin anh giúp đỡ”.

Sở Tu Phàm ngồi xuống bên cạnh Hương Tranh, hai tay bó gối, khẽ nghiêng người về

phía trước, ngẩng đầu hỏi cô: “Là chuyện gì? Cô nói đi”.

“Chuyện này liên quan tới cha anh và mẹ con Sở Trung Thiên. Tôi hy vọng anh…”

“Đợi đã.” Sở Tu Phàm còn chưa nghe hết câu, đã vội vàng cắt ngang: “Sở Trung Thiên là ai?”.

Hương Tranh nhìn anh kỳ lạ, trầm mặc ít lâu rồi hỏi anh đầy vẻ ngạc nhiên: “Anh không biết Sở Trung Thiên sao? Anh ấy là con của chú anh mà”.

“Chú nào? Tôi làm gì có chú. Cha tôi nói ông là con độc nhất.” Sở Tu Phàm nhíu mày, khuôn mặt không có vẻ gì là đang nói dối.

Có vẻ như Sở Tu Phàm thực sự không biết câu chuyện cách đây hơn hai mươi năm của Sở gia. Hương Tranh có nên kể cho anh ấy nghe không? Anh ấy biết rồi thì sẽ phản ứng thế nào? Có đau lòng? Có thất vọng về cha mình? Nhưng...

Hương Tranh do dự một chút, cuối cùng cô quyết định nói tất cả sự thật với Sở Tu Phàm: “Tu Phàm, tôi nghĩ có một số chuyện anh nên biết...”.

Hương Tranh đem chuyện cô biết về Sở gia, quan hệ của cô và Sở Trung Thiên, kể cả chuyện cô đánh cược với Diệp Luyến Hoàn... kể lại hết cho Sở Tu Phàm nghe. Cuối cùng, cô nhẹ nhàng cầm lấy tay Sở Tu Phàm, lo lắng cầu xin: “Tu Phàm, hiện giờ người giúp được tôi chỉ có anh thôi”.

Sở Tu Phàm không nói gì, hai tay ôm trán, tránh nhìn vào Hương Tranh, nhưng cô thấy trong mắt anh đầy vẻ hoang mang và tuyệt vọng.

Hương Tranh, lòng đầy lo lắng, kéo tay áo anh hỏi: “Tu Phàm, anh có sao không?”.

Anh vẫn ngồi im lặng, rất lâu, rất lâu sau, tưởng như cả thế kỷ đã trôi qua, giọng anh mới truyền đến tai cô: “Ý của cô là, muốn tôi tự tay đưa cha tôi vào tù?”.

“Không... không!” Hương Tranh vội vàng lắc đầu. “Mẹ con Sở Trung Thiên cũng không có ý định truy cứu những chuyện này. Chỉ cần cha anh buông tha cho mẹ con họ là được rồi.”

Sở Tu Phàm lặng lẽ ngồi đó, chớp đôi mắt đỏ hoe nhìn Hương Tranh đầy đau đớn.

“Cô vì chuyện này mà vội vàng từ Thiên Nhan tìm đến đây, giả trang làm người giúp việc để lọt vào Sở gia?”

Hương Tranh vô thức nắm chặt bàn tay anh, giọng khẩn thiết: “Đúng vậy, Tu Phàm, chuyện này rất quan trọng với tôi. Anh nhất định phải giúp tôi”.

“Cô yêu anh chàng Sở Trung Thiên đó đến vậy sao?”

Hương Tranh gật đầu không đáp.

Sở Tu Phàm nhìn cô một lúc lâu, lặng lẽ rút bàn tay khỏi tay cô, đầu cúi thấp.

“Xin lỗi. Lúc này tôi đang rất hỗn loạn. Cô cứ về trước đi.”

“Tu Phàm...” Hương Tranh lo lắng nhìn anh, định nói gì đó nhưng khi bắt gặp ánh mắt mệt mỏi của anh, cô đứng dậy cáo lui: “Tu Phàm, anh cứ suy nghĩ đi. Tối nay tôi sẽ quay lại tìm anh”.

Hương Tranh đứng yên nhìn anh một lúc rồi mới khẽ thở dài, bước ra khỏi căn nhà.

Suốt buổi chiều ấy, Hương Tranh vì bận suy nghĩ tới câu trả lời của Sở Tu Phàm mà bồn chồn không yên, cô không tập trung làm việc khiến Trần Tú Anh phải luôn miệng nhắc nhở. Đến tối, Hương Tranh lại sốt ruột đợi Trần Tú Anh đi ngủ rồi mới rón rén trở dậy, lẻn ra ngoài.

Buổi tối ở Hướng Ninh viên yên tĩnh lạ thường.

Hai bên con đường sỏi, những cụm hoa cúc vàng đung đưa trong gió, ánh trăng dát bạc lên những cánh hoa vàng khiến chúng càng rực rỡ hơn. Gió đưa hương hoa lan tỏa khắp không gian. Cách căn nhà hai tầng không xa có một cây đại thụ. Dưới gốc cây, một thanh niên đang ngồi tựa vào thân cây, khẽ ngẩng đầu quan sát bầu trời, ánh mắt chứa đầy ánh trăng.

“Tu Phàm, anh ngồi đây lâu rồi phải không?”

Sở Tu Phàm đã thôi không nhìn lên trời mà chuyển sang nhìn Hương Tranh. Dưới ánh trăng dịu mát, gương mặt Hương Tranh trắng mịn, đôi mắt long lanh như vì sao đêm. Một vẻ đẹp nguyên sơ và thanh khiết. Tu Phàm quay đi, nhìn xuống thảm cỏ dưới chân, khẽ khàng xác nhận: “Ừ”.

Hai người cứ lặng lẽ nhìn nhau cho đến khi Hương Tranh không kiên nhẫn được nữa bèn lên tiếng trước: “Tu Phàm... chuyện... thuyết phục cha anh...”.

Sở Tu Phàm không trả lời mà hỏi lại một câu chẳng ăn nhập gì: “Hương Tranh, cô có muốn nghe tôi kể một chuyện không?”.

“Nghe chuyện anh kể ư?” Hương Tranh nghe mà không hiểu anh ấy định kể chuyện gì.

“Đúng. Câu chuyện về một đứa con ngoài giá thú.”

“Con ngoài giá thú?” Hương Tranh kinh ngạc nhìn Sở Tu Phàm, cô đã lờ mờ đoán ra.

Sở Tu Phàm còn đang bận tìm về hồi ức, không để ý tới phản ứng của Hương Tranh. Anh lặng nhìn đám cỏ dưới chân, chầm chậm kể lại câu chuyện về cuộc đời mình.

Anh kể, lúc mẹ anh gặp Sở Nhân Vũ, ông ấy đã có vợ, mẹ anh cũng biết chuyện nhưng lại không có cách nào dừng yêu ông.

Mẹ Sở Tu Phàm là một nghệ sĩ piano. Trong một chuyến lưu diễn, bà đã gặp Sở Nhân Vũ. Chuyện của hai người không suôn sẻ ngay từ buổi đầu. Hôm đó, mẹ Sở Tu Phàm có buổi biểu diễn nhưng vì ban tổ chức có chút chuyện nên buổi biểu diễn bị hủy bỏ. Lúc quay về nhà, mẹ Sở Tu Phàm mới phát hiện ra cậu trợ lý của mình có một giao dịch mờ ám với Sở Nhân Vũ. Bà vội vàng dừng lại, định ngăn chặn, không ngờ chính mình đã vô tình làm theo chủ ý của họ.

Hai người gặp nhau, tự nhiên nảy sinh tình cảm. Sau đó, Sở Nhân Vũ thường xuyên qua lại với mẹ anh. Vì quá yêu ông nên bà tình nguyện làm người thứ ba. Hai năm sau khi họ yêu nhau, mẹ anh sinh hạ anh.

Sở Nhân Vũ thực sự rất yêu mẹ anh, nhưng bố vợ của ông là cổ đông lớn nhất của tập đoàn Sở thị. Ông không yêu vợ nhưng lại sợ bố vợ mà không dám ly dị. Cho đến tận năm năm trước đây, sau khi vợ Sở Nhân Vũ qua đời, Sở Nhân Vũ mới chính thức cầu hôn mẹ anh, mong là có cơ hội bù đắp cho mẹ con anh. Nhưng người tính không bằng trời tính, khi Sở Nhân Vũ chuẩn bị xong hôn lễ thì cũng là lúc mẹ anh mắc bạo bệnh và qua đời. Cho đến lúc chết bà cũng chưa có cơ hội bước chân vào Sở gia và anh trở thành đứa con hoang không được ai thừa nhận.

“Tu Phàm...” Hương Tranh muốn nói câu gì đó để an ủi anh, song không biết phải nói gì.

...............................................................

bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ

....................................................................

Sở Tu Phàm dường như đã thoát ra khỏi những hồi ức không vui, anh bình tĩnh nói với Hương Tranh: “Hương Tranh, tôi nói với cô những chuyện này để cô biết, cho dù tôi có là đứa con ngoài giá thú không được ai thừa nhận, tôi cũng không hề hận cha tôi. Ông là người mẹ tôi yêu nhất, cũng là người cho tôi sinh mệnh, cho nên... tôi xin lỗi...”.

Có mấy ai dám vì bạn bè mà chống lại cha mình? Hương Tranh hiểu nỗi khó xử của Sở Tu Phàm, cô cũng không muốn làm khó anh.

Vì vậy, Hương Tranh cố giấu nỗi thất vọng của mình, nói với Sở Tu Phàm: “Không sao. Tôi sẽ nghĩ cách khác”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.