Cớ Sao Anh Mãi Yêu Em

Chương 15: Chương 15




Trong thư Diệp Phiên Nhiên căm phẫn nói rằng muốn Dương Tịch sau này đừng xuất hiện trước mặt cô nữa. Cô cũng hiểu rằng thực tế việc này căn bản không thể nào làm được.

Khuôn viên trường học rộng lớn như vậy, lớp hai và lớp tám bậc trung học năm thứ hai cách nhau không xa, chỉ cách một tòa nhà lớp học. Tuy Dương Tịch không đến lớp ban xã hội nữa nhưng thi thoảng cô vẫn gặp bóng dáng cậu.

Tâm tình Diệp Phiên Nhiên xuất hiện sự biến đổi kỳ lạ. Bức thư tình dào dạt ướt át mấy ngàn câu cùng những lời văn câu chữ mãnh liệt cháy bỏng đã làm xáo trộn nghiêm trọng cảm xúc trong cô. Mỗi ngày, vừa bước vào cổng trường cô liền cảm nhận được cặp mắt trong đám đông lặng lẽ theo dõi cô.

Giờ tập thể dục giữa giờ, tuy cả trường với hàng ngàn học sinh, giữa một vùng trời đồng phục áo trắng quần xanh nhưng vừa liếc nhìn cô nhận ran gay Dương Tịch. Dáng người cao ráo, đứng ở hàng dưới cùng hàng ngũ lớp tám. Đứng trong hàng ngũ dài đó, cô không khỏi suy ngẫm, liệu cậu có trông thấy mình không

Lẽ dĩ nhiên, cô có nhiều cô hội trông thấy cậu hơn, sáng sớm thứ Hai hàng tuần, nhà trường tổ chức nghi thức kéo cờ. Trung học cơ sở, trung học phổ thông, mỗi tuần cấp cứ ra hai người kéo cờ, hai người nâng lá, bốn người luân phiên nhau. Dương Tích phụ trách kéo cờ bậc trung học năm hai. Mỗi làn như vậy, Diệp Phiên Nhiên liền trông thấy dáng vẻ hiên ngang hùng dũng của Dương Tịch trong nghi thức kéo cờ.

Những lúc đó, đám nữ sinh phía dưới chụm đầu ghé tai thì thầm: “Xem kìa, người đó là Dương Tịch đấy, đẹp trai quá cơ!” Quả là bảnh trai, trong ánh nắng mặt trời gắt gao, Dương Tịch chạy ra từ đội hình lớp tám, cất bước tiến đến bên bục cờ, với dáng vẻ tràn đầy sức sống, khôi ngô tuấn tú, thu hút ánh nhìn của tất thảy mọi người.

Lá quốc kỳ được kéo lên, bài hát quốc ca vang lên. Ánh mắt đám nữ sinh, nếu nói rằng đang hướng về lá cờ đỏ năm sao thì quá không đúng, mà là bọn họ đang chăm chú nhìn đường nét góc cạnh trên gương mặt tuấn tú của Dương Tịch. Cậu hệt như cây bạch dương xanh tươi rắn rỏi đắm mình dưới ánh nắng mặt trời rực rỡ mùa xuân tháng Tư. Diệp Phiên Nhiên như choáng ngợp giữa đám nữ sinh đầy vẻ ngưỡng mộ, cảm nhận càng rõ rệt hơn bao giờ hết về sự nhỏ bé và tầm thường cảu mình.

Quả thực, Dương Tịch là chàng kỵ sĩ cưỡi bạch mã mà ai cũng ngưỡng mộ, nhưng Diệp Phiên Nhiên chẳng phải là nàng công chúa, mà cô cũng không tình nguyện làm ngọn cỏ ngước mắt lên nhìn cây đại thụ.

Nghi thức chào cờ kết thúc, đội hình giải tán. Diệp Phiên Nhiên chen lấn giữa dòng người, mon men theo con đường rợp bóng đi về phía lớp hai.

“Dương Tịch!” Sau lưng có người gọi, cô quay đầu lại theo phản xạ. Dương Tịch cùng vài người bạn nam chạy đến. Lúc chạy ngang qua cô, cậu không dừng lại cũng chẳng liếc nhìn, lạnh lùng xa cách hệt như hai người xa lạ.

Xem ra, bức thư mà cô gửi cậu đã thu được kết quả vượt cả mong đợi. Những lời lẽ khước từ đầy tuyệt tình quyết liệt đã khiến cậu rút lui, giác ngộ vấn đề. Cuối cùng thì cậu chẳng còn phiền nhiễu cô nữa.

Diệp Phiên Nhiên cảm thấy như trú được gánh nặng, đồng thời cô cũng rất khâm phục lòng dũng cảm và ý chí cảu mình. Cô hiểu rõ Dương Tịch là chàng trai tốt, cậu luôn xuất sắc trên mọi phương diện. Muốn khước từ tình cảm của cậu, muốn chiến thắng niềm kiêu hãnh từ xưa đến nay của cậu thực sự rất khó khăn, không phải người con gái nào cũng có thể làm được điều đó.

Nhưng cô đã làm được, không hề phản bội lại lời ước hẹn cùng Thẩm Vỹ.

Còn với Dương Tịch mà nói, cô chẳng qua chỉ là phút xao xuyến rung động thoáng qua của cậu, sẽ nhanh chóng bị gió thổi cuốn đi chẳng để lại dấu vết nào. Rồi một ngày nào đó cậu sẽ quên cô thôi.

Bức thư tình rạo tực cháy bỏng tình cảm đó, Diệp Phiên Nhiên chẳng nỡ vứt bỏ. Dù sao đây là bức thư tình đầu tiên trong đời cô nậhn được, cô đặt nó vào kệ tủ rồi khóa lại.

Cứ coi như đây là kỷ niệm thời thanh xuân, là hồi ức của tuổi trẻ xốc nổi.

Diệp Phiên Nhiên ngỡ rằng Dương Tịch đã rời xa khỏi cuộc sống của cô. Từ nay về sau cô không cần phải phiền muộn vì cậu nữa.

Cuộc sống lại quay về sự yên tĩnh ban đầu. Hàng ngày vào lớp nghe giảng, ghi chép bài vở, tan học cô cùng đám bạn Hạ Phương Phi tản bộ trên con đường rợp bóng hoặc đứng tựa người ngoài hành lang chuyện trò. Về nhà, cô bận rộn giải các loại đề thi, học thuộc từ vựng tiếng Anh.

Thời gian cứ thế trôi mãi đến đầu thu năm 2000, Diệp Phiên Nhiên bước vào năm thứ ba bậc trung học.

Những ai từng trải qua thời trung học đều biết rằng, đây là thời kỳ “bóng đêm trước khi trời hừng sáng”, tăm tối đến múc không nhìn thấy ánh sáng bạn ngày, một cuộc sống không phải dành cho con người. Nào là kiểm tra cuối kỳ, giữa kỳ, bài thi thứ, giải đề thi chung. Bài vở ghi chép mãi không hết, bài tập làm hoài không xong, cộng thêm những lời càm ràm nhắc nhở của bậc phụ huynh cùng thầy cô giáo không ngừng văng vẳng bên tai nhắn nhủ đi nhắn nhủ lại chẳng còn bao nhiêu ngày nữa là đến kỳ thi.

Dù rằng cuộc sốngt rung học đầy tăm tối nhưng vẫn xuất hiện vài nhạc đệm đan xen, trở thành đề tài bàn luận của đám bạn sau giờ cơm trưa, trong số đó là Đồng Hinh Nguyệt.

Vẻ đẹp của Đồng Hinh Nguyệt tăng dần theo năm tháng, từ vị trí hoa khôi ở lớp vươn lên chức hoa khôi toàn trường, tiếng tăm lừng lẫy. Hàng ngày đều có nam sinh ở lớp khác mò sang tận lớp tìm Đồng Hinh Nguyệt. Đồng Hinh Nguyệt gần như chẳng khước từ ai, trớn học cùng bọn họ ra ngoài lang thang.

Bố của Đồng Hinh Nguyệt là chủ doanh nghiệp tư nhân lớn nhất thành phố D, ông bỏ tiền quyên góp xây dựng thư viện mới cho trường. Cũng vì lẽ đó mà từ giáo viên chủ nhiệm lớp đến giáo viên bộ môn đều đối xử khá thoáng với cô. Chỉ cần không có biểu hiện gì quá đáng còn thì đa phần thầy cô đều “mắt nhắm mắt mở” với cô. Thế là, cô ngày càng trắng trợn, giờ học buổi chiều gần như đều không đến lớp, không phải đi xem phim thì đi sàn nhảy karaoke cùng đám con trai.

Những tin đồn thổi về Đồng Hinh Nguyệt dần lan xa, đại loại như: Đồng Hinh Nguyệt hẹn hò cùng nam sinh nào đó tại vách núi sau trườnh học, hay Đồng Hinh Nguyệt ôm hôn một chàng trai dưới chân cầu vượt. Danh hiệu ngọc nữ xưa kia của cô giờ đã sa đọa, mỗi lần đám nữ sinh bàn luận về cô, giọng điệu ngày càng khinh miệt, biểu cảm mỗi lúc một khinh khi. Những từ ngữ như mồi chài, phóng đãng, lẳng lơ được dùng để miêu ta con người Đồng Hinh Nguyệt.

Triệu Hiểu Tình xưa nay vốn chẳng ưa gì Đồng Hinh Nguyệt, đáp giọng hả hê: “Mình đã nói rồi mà, vẻ trong sáng của cô ta là do ngụy trang thôi, giờ thì rốt cuộc cũng lộ nguyên hình rồi!”

Diệp Phiên Nhiên lại hết sức thương tiếc cho Đồng Hinh Nguyệt. Điều kiện gia đình Đồng Hinh Nguyệt khá giả như vậy, lại xinh xắn thông minh là thế, cớ sao phải đắm mình trong trụy lạc, sa ngã đánh mất chính mình cơ chứ? Hồi trung học năm nhất, thành tích học tập của cô ta xếp tốp mười cả lớp, giờ thì đã tụt xuống vị trí đuôi ttàu.

“Có lẽ là đau khổ vì tình đấy!” Hạ Phương Phi kể lể: “Cô ta tương tư Dương Tịch, sau khi bị Dương Tịch từ chối, cô ta sai lầm nối tiếp sai lầm!”

“Việc gì phải thế chứ?” Diệp Phiên Nhiên không ngừng lắc đầu: “Tình yêu chỉ là một phần của cuộc sống, không phải tất cả!”

“Cậu chưa từng đau khổ vì tình yêu nên chẳng biết thể nào hiểu được đâu, người ta vì yêu mà lao vào nước sôi lửa bỏng, thế mà đến cuối vẫn chẳng cách gì có được tình yêu.” Hạ Phương Phi nói nửa đùa nửa thật: “Cậu chỉ mới rơi vào nước sôi, bản thân vẫn còn đứng ngoài mọi chuyện!”

“Khá khen khá khen!” Diệp Phiên Nhiên biết rằng Hạ Phương Phi đang đòi lại công bằng cho Dương Tịch: “Cậu chẳng phải cũng nhẫn tâm tuyệt tình từ chối Tiêu Dương đó sao?”

Buổi tối Giáng sinh năm hai trung học Hạ Phương Phi cùng khước từ lời tỏ tình của một nam sinh, lý do là vì bước sang giai đoạn trung học, áp lực học tập nặng nề, không muốn nghĩ đến chuyện yêu đương.

Một khúc nhạc đệm đan xen khác chính là chuyện xảy ra giữa Diệp Phiên Nhiên và Tiêu Dương.

Sự việc xảy ra trong cuộc thi tri thức ngữ văn trung học do thành phố D tổ chức. Diệp Phiên Nhiên đoạt giải nhì, Tiêu Dương đoạt giải ba, toàn trường chỉ có hai giải. Hiệu trưởng đã có bài diễn thuyết sau nghi thức kéo cờ buổi sáng thứ Hai đầu tuần nhằm nhiệt liệt biểu dương tinh thần giành vinh quang cho trường của hai người, ngoài ra thầy còn trao bằng khen và phần thưởng ngay tại chỗ.

Việc này với Diệp Phiên Nhiên gần như mang lại cho bản thân chút hãnh diện vinh dự. Kể từ khi vào trung học, cô đã nói xa hoàn toàn với những giải thưởng. Khoảnh khắc vinh quang này khiến cô không tránh khỏi căng thẳng. Đám bạn chị em Hạ Phương Phi của cô ngồi ở dưới ra sức vỗ tay hệt như chính mình là người đoạt giải, đồng thanh hét lên: “Phiên Phiên, cố lên! Phiên Phiên! Cậu cừ nhất!”

Diệp Phiên Nhiên như bị đẩy lên tận mây xanh, đứng trên bục nhận phần thưởng mà mắt cô chẳng biết nhìn về hướng nào nữa. Nhận xong phần thưởng, bắt tay thầy hiệu trưởng rồi bước xuống bục, chân cô vướng vào dây micro, cả ngừoi chao đảo lao thẳng về phía trước vài bước, may mà Tiêu Dương đang đi đằng trước kịp thời chìa tay ra ứng cứu cô mới không bị té ngã thất thố trước mặt bao nhiêu người.

Dưới khán đài vang lên tràng cười chế nhạo, chẳng rõ là chê cười hay thiện chDiệp Phiên Nhiên mặt ửng đó, cô chạy như bay về hàng ngũ dưới ánh nhìn của hàng nghìn học sinh và thầy cô giáo.

Chính hành động “anh hùng cứu mỹ nhân” nho nhỏ đó mà Diệp Phiên Nhiên thoáng chốc thay đổi quan niệm về Tiêu Dương. Cậu không lạnh lùng như vẻ bề ngoài của mình, tuy rằng cậu thường cô độc một mình trên lớp nhưng đằng sau vẻ cao ngạo lập dị đó là tấm lòng hào hiệp trượng nghĩa.

Lần này một lúc đoạt hai giải thưởng, Tạ Dật dụ dỗ hai người dùng tiền thưởng mời mọi người ăn một bữa tại quán ăn nhỏ cạnh trường. Tiêu Dương thoải mái nói: “Mời mọi ngừoi ăn uống không thành vấn đề, có điều Diệp Phiên Nhiên thì xin miễn đi, để mình tôi thanh toán được rồi!”

Tự bỏ tiền túi đến nhà hàng dùng bữa, với học sinh trung học nghèo rớt mồng tơi thì đây chính là lần đầu tiên trong đời. Khi thức ăn được dọn lên, khoảng cách giữa nam sinh và nữ sinh bị phá vỡ, chẳng còn cảm giác xa lạ nào nữa.

Giữa chừng, bọn họ còn muốn gọi thêm chút bia. Tiêu Duong vờ tỏ vẻ tửu lượng mình khá, cậu nhất quyết phải mời Diệp Phiên Nhiên một ly: “Này bạn nữ sinh ơi, người tôi phục nhất là cậu đấy! Lão chủ nhiệm lần nào cũng đọc bài tập làm văn của cậu trước lớp, thùy mị thông minh, quả là nữ tài ba thực thục!”

Diệp Phiên Nhiên nghệt mặt ra lấy làm khó hiểu, trong lớp ai mà không biết người Tiêu Dương yêu mến chính là Hạ Phương Phi, cớ sao lại đem mình ra làm tấm bia đỡ đạn chứ?

“Cậu ta mời cậu, sao cậu không uống?” Hạ Phương Phi từ tốn nói: “Người ta xưa nay không biết nói dối là gì đâu!”

Diệp Phiên Nhiên cảm thấy hai người họ có chút kỳ lạ, nhưng lại chẳng tiện hỏi, đành miễn cưỡng uống, kết quả là bị đám Triệu Hiểu Tình thi nhau oanh tạc. Mọi người cười nói đùa giỡn mãi tận khi bước ra khỏi nhà hàng thì bầu trời bên ngoài đã tối đen.

Tiêu Dương ra ngoài dắt xe mới phát hiện chiếc xe đạp đỗ trước cửa nhà hàng đã bị ai đó rút cạn hơi bánh xe.

“ mà mất dạy thế không biết, làm mấy chuyện thiếu đạo đức thế này chứ?” Mọi ngừoi ríu rít nhốn nháo kịch liệt lên án hành vi vô liêm sỉ này. Hạ Phương Phi nở nụ cười bí hiểm, nói: “Tớ biết là ai rồi!”

Lẽ nào là cậu ta ử? Con tin Diệp Phiên Nhiên khẽ giật thót rồi phủ nhận ngay lập tức. Dương Tịch và cô đã chẳng còn dây dưa rễ mà gì nữa. Huống hồ, cậu ta chẳng giống loại người có suy nghĩ ấu trĩ.

Vài nữ sinh theo Tiêu Dương đến tiệm sửa xe bên đường vừa trò chuyện vừa chờ cậu sửa xong xe.

Cơn mua phùn vừa ngớt, mùi hương hoa quế nồng nặc bay trong làn không khí ẩm ướt. Người đi đường vội vã lướt đi trong quang cảnh về đêm. Ánh đèn vàng cam hắt trên mặt đất ẩm ướt chiếu ra những tia sáng lấp lánh hệt như từng mảnh kim tuyến.

Chẳng có ai chú ý đến bên kia ngã tư đường cách chỗ bọn họ không xa, nơi ánh đèn le lói, là bóng hình cô đơn vắng lặng.

Gương mặt cậu trầm lắng như mặt nước, đôi tròng mắt khẩn khoản bối rối như có nỗi khổ khó nói nên lời.

Chỉ cách vài bước chân nhưng lại tưởng như cách xa trăm sông nghìn núi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.