Cớ Sao Anh Mãi Yêu Em

Chương 34: Chương 34




Nhà Dương Tịch tọa lạc ven sông Thành Bắc, một căn hộ hai tầng mái ngói đỏ được xây dựng theo phong cách châu Âu, bên ngoài là mảnh đất rất rộng rãi, hoa cỏ cây cối mọc um tùm quanh sân nhà. Giữa sân là bốn cây trụ đá chống lấy giàn nho leo, từng nhành dây leo chắc khỏe vươn rộng mãi ra tận trước lầu. Trên nhành cây khô cằn rụng trụi lá lác đác rơi rớt lại một vài phiến lá nho. Dưới ánh nắng mặt trời mùa đông ảm đạm, vạn vật đều trở nên vắng lặng đìu hiu.

Dương Tịch nói với Diệp Phiên Nhiên rằng, căn nhà mái ngó theo phong cách châu Âu nhìn ra sông này là căn hộ của cựu chiến binh cấp thành phố, trước kia là nơi ở của ông nội cậu. Từ sau khi ông nội quay về Sơn Đông thì bố cậu mua lại căn này và dọn về đây ở. Ông nội cậu có một người con trai và hai cô con gái. Hai người cô, một người sinh sống tại Bắc Kinh, người còn lại thì ở Mỹ. Cô út và cậu út đều là những nhà ngoại giao công tác tại lãnh sự quán Mỹ. Hiện giờ, sinh sống tại thành phố D, chỉ có gia đình cậu.

“Trong số ba anh chị em, bố anh chức vụ thấp nhất, kiếm được ít tiền nhất!” Bàn tay Dương Tịch kéo lấy bờ vai Diệp Phiên Nhiên, ghé sát tai cô nói: “Mẹ anh còn nói chỉ trông mong anh sau này có thể thay họ đổi đời!”

Đến tận lúc này Diệp Phiên Nhiên mới biết, sự cao quý trong thân phận của Dương Tịch cùng tất thảy sự ngạo nghễ, sự tự tin đến mức không coi ai ra gì của cậu ở đâu mà ra.

“Nói một thôi một hồi, hóa ra anh là công tử cao quý, những người con gái bình thường như em, quả thực là mộng trèo cao!” Cô khẽ gạt tay Dương Tịch ra, vờ tỏ vẻ muốn bỏ đi. Mặc dù niềm vui chiếm đa số nhưng khoảnh khắc này cô thực sự cảm nhận được sự tầm thường cùng sự tự ti nhỏ bé của mình. Lòng tự tin trước kia khó khăn lắm mới tạo dựng được giờ lại bị lung lay suýt sụp đổ.

“Em không biết, con em cán bộ thường thích mẫu con gái bình dân hay sao?” Dương Tịch mỉm cười kéo cô lại gần: “Huống hồ chúng mình chẳng phải gạo đã nấu thành cơm rồi hay sao, em có muốn trốn chạy khỏi anh cũng chẳng thể được đâu!”

Đúng vậy, cô chẳng còn chỗ nào để trốn chạy nữa, tình yêu đã ép cô vào thế tuyệt vọng. Thấp thỏm lo âu lùi bước thì chi bằng ưỡn cao ngực, dũng cảm đón nhận.

Ông Dương Giang Nam không có nhà, tiếp đón hai người là mẹ Dương Tịch – Phùng Diệu Hoa, một người phụ nữ với vóc dáng cao lớn mạnh mẽ, đường nét khuôn mặt rõ ràng sáng sủa, ánh mắt sắc nhọn, khác hoàn toàn hình tượng quý bà với gương mặt xinh đẹp quyến rũ thanh lịch trong trưởng tượng trước đây của Diệp Phiên Nhiên. Bà ăn mặc giản dị, sạch sẽ, nhanh nhẹn, gương mặt lạnh lùng, dáng vẻ uy nghiêm.

“Mẹ ơi, đây là Phiên Phiên!” Dương Tịch nói, kéo Diệp Phiên Nhiên lại ngồi bên ghế sofa: “Hôm nay con dẫn cô ấy đến chúc T bố mẹ!”

Dương Tịch và mẹ cậu trông rất giống nhau, hệt như từ một khuôn đúc ra. Nhất là nơi đáy mắt thi thoảng vô tình để lộ vẻ ngạo mạn. Diệp Phiên Nhiên chẳng tài nào tìm thấy sự cởi mở ở người mẹ này. Bà quan sát cô từ trên xuống dưới bằng ánh mắt lạnh băng chèn ép đến nghẹn người, như muốn nhìn xuyên thấu con người cô.

“Cháu chào bác!” Diệp Phiên Nhiên chào bà, khổ sở cúi gằm. Gương mặt Phùng Diệu Hoa ánh lên nụ cười như không cười, rất nhanh di chuyển ánh mắt sang Dương Tịch, bà nói: “Bố con vừa ra ngoài rồi, có cuộc họp đột xuất. Buổi trưa ở lại đó ăn cơm luôn, để mẹ kêu Tiểu Trương chuẩn bị làm vài món.” Tiểu Trương chính là cô gái thôn quê giúp việc nhà với gương mặt thanh tú.

Diệp Phiên Nhiên đứng dậy đi theo bà, nói: “Bác đừng khách sáo. Hay là để cháu giúp bác một tay nhé?”

“Cháu biết nấu ăn sao?” Phùng Diệu Hoa hơi ngạc nhiên quay lại. Cô lắc đầu, đáp giọng thấp thỏm lo âu: “Cháu biết nhặt rau, rửa rau ạ!”

Khóe miệng Phùng Diệu Hoa khẽ nhếch nụ cười khó hiểu, bà nói với Dương Tịch: “Tiểu Tịch, tiếp đãi vị khách của con chu đáo. Muốn ăn gì, trên bàn đều có cả, cứ tự nhiên nhé!”

Đợi mẹ đi rồi, Dương Tịch chọn quả lê to từ đĩa trái cây rồi nói: “Anh nhớ là em thích nhất ăn lê.” Cậu lấy dao gọt trái cây, bắt đầu gọt vỏ: “Mẹ anh rất dễ chịu đúng không? Anh đã nói rồi mà, mẹ chẳng phải con hổ cái, sẽ không ăn thịt em đâu!”

Diệp Phiên Nhiên không nói gì, sửng sốt nhìn lớp vỏ vàng nhạt dài thườn thượt mãi không đứt đoạn trên lưỡi dao của cậu.

Đây chính là tài nghệ của Dương Tịch, cậu gọt vỏ lê vừa mỏng vừa liên tục không bị đứt đoạn. Gọt xong vẫn giữ nguyên hình dạng của quả lê. Diệp Phiên Nhiên từng trầm trồ tấm tắc khen ngợi đòi cậu dạy cho mình cách gọt lê nhưng cô xưa nay chưa bao giờ là cô gái tháo vát nhanh nhẹn, chiếc dao gọt trái cây trên tay cô chẳng khi nào chịu nghe lời, vỏ trái cây thường bị đứt ra từng đoạn, phần ruột thì nát vụn, đã vậy cô còn nạo vét rất nhiều ruột quả lê. Vốn dĩ quả lê to mọng, cuối cùng chỉ còn bằng quả táoDương Tịch thường cười nhạo cô: “Quả lê vào tay em thì nhỏ đi một nửa, bị ép hết ruột!”

Dương Tịch nghiêng đầu, chuyên tâm gọt quả lê trong tay, động tác nhanh nhẹn, mau chóng gọt xong quả lê to, cậu cười híp mắt chìa ra trước mặt cô: “Xem này, anh gọt vỏ không hề bị đứt đoạn!” Giọng cậu xen lẫn niềm kiêu hãnh.

Ruột quả lê trong suốt trắng muốt, khiến người khác thèm thuồng chực tứa nước bọt. Diệp Phiên Nhiên đón lấy, nhẹ nhàng cắn một miếng. Dương Tịch ngồi cạnh hỏi: “Có ngon không?”

“Thèm hả?” Cô tiện tay nhấc lấy con dao, gọt một miếng nhỏ, đút vào miệng cậu: “Anh cũng nếm thử đi!”

Dương Tịch dường như chần chừ một lúc mới há miệng cắn miếng lê đó. Trước kia có người nói với cậu rằng, chia nhau quả lê sẽ không may mắn, âm đọc chệch đi sẽ là “chia ly”.

Nhìn bề ngoài trông quả lê tươi tắn ngon miệng vậy mà ruột bên trong khô khốc, ngọt ít chua nhiều. Dương Tịch chậm rãi nuốt để che giấu nỗi bất an trong lòng, cậu thản nhiên nói: “Em ăn đi, anh gọt quả khác!”

Thức ăn nhanh chóng được chuẩn bị xong. Ông Dương Giang Nam vẫn chưa về, ba người ngồi quây quần quanh bàn ăn. Dương Tịch không ngừng gắp thức ăn cho Diệp Phiên Nhiên, bát của cô thoáng chốc đã đầy ắp. Trước mặt Phùng Diệu Hoa cô cảm thấy xấu hổ, hạ giọng nói nhỏ với cậu: “Được rồi, được rồi, nhiều thế, em làm sao mà ăn hết được?”

“Đúng đấy, Tiểu Tịch à, đừng ép người ta mà. Con gái thời nay đều thích thân hình gầy guộc, thích giảm cân.” Phùng Diệu Hoa liếc nhìn Diệp Phiên Nhiên, không nhịn được, bà lên tiếng: “Nhưng mà, Tiểu Diệp gầy quá, khuôn mặt nhỏ nhắn, tay chân thanh mảnh. Là con gái, thân hình vẫn phải nở nang đầy đặn nhìn trông mới có sức sống!”

“Mẹ, cô ấy gầy bẩm sinh đấy ạ, ăn bao nhiêu cũng chẳng béo. Vóc dáng cao một mét sáu hai mà chỉ nặng năm mươi cân.” Dương Tịch cười, nói: “Vào đại học rồi còn mập hơn được chút, lúc trước cô ấy còn gầy hơn nữa, hệt như cọng giá, gió thổi là bay ngay!

Diệp Phiên Nhiên lén đưa mắt lườm Dương Tịch, oán trách sao cậu lắm lời. Thường ngày cô thấy cậu rất chững chạc trưởng thành, ai ngờ trước mặt mẹ cậu lại trở về đứa trẻ nhiều chuyện thế này.

Không khí bữa cơm tạm cho là sôi nổi hòa hợp. Phùng Diệu Hoa tiếp đón Diệp Phiên Nhiên không quá niềm nở cũng chẳng lạnh lùng, càng không giống với những bậc cha mẹ thường gặng hỏi tra khảo đến cùng. Bà vẫn giữ cung cách đúng mực của bậc mệnh phụ phu nhân Phó Thị trưởng thành phố, không khiến cô khó xử, nhưng lúc gần về, bà cũng chẳng hề nói nửa lời xã giao khách sáo mời Diệp Phiên Nhiên lần sau đến chơi.

Với những người có thân phận như bà, dẫu rằng không hài lòng, cũng tuyệt nhiên không nói lời mất lịch sự, không để người ta phải làm trò cười trước mặt người khác.

Trên đường tiễn Diệp Phiên Nhiên về nhà, Dương Tịch nắm lấy tay cô, mặt mày tươi rói, cậu nói: “Trước đây em xem nhiều truyện tiểu thuyết ngôn tình Hồng Kông, Đài Loan quá nên tự mình tưởng tượng ra hình ảnh nàng dâu chịu sự coi thường, ngược đãi của nhà chồng. Ngày nay người lớn đều suy nghĩ thoáng cả rồi, nào đâu quản nhiều đến việc môn đăng hộ đối nữa!”

Diệp Phiên Nhiên chẳng nói chẳng rằng, quay mặt liếc mắt nhìn quang cảnh ngoài cửa xe. Tiết trời tháng Giêng chẳng chút ấm áp, tuy trời có nắng nhưng nhiệt độ vẫn không tăng, vậy mà hai hàng liễu ven sông đã trổ thêm lá mới, điểm xuyết vài đốm chấm nhỏ, xanh rờn thấm đượm lòng người.

Diệp Phiên Nhiên cảm nhận mẹ Dương Tịch hoàn toàn không coi cô là bạn gái của cậu. Bữa cơm lần này, cùng lắm chỉ để tiếp đãi một người bạn học thông thường của cậu. Từ ánh mắt của Phùng Diệu Hoa, cô nhận ra bà không thích mình mà bản thân cô cũng mang cảm giác bài xích với bà.

Mẹ Dương Tịch là người phụ nữ mạnh mẽ, tác phong làm việc nhanh nhẹn dứt khoát. Ở nhà bà cũng thường hay tỏ vẻ quyền uy được thừa hưởng từ người cha tướng quân của mình. Có lẽ cũng chính vì lý do này mà Dương Tịch không thích những cô gái thông minh có cá tính mạnh mẽ, mà lại có cảm tình với Diệp Phiên Nhiên dịu dàng điềm đạm, e dè khép nép

“Mẹ anh lúc nào cũng chúi mũi vào sự nghiệp, thường ngày rất ít khi quản anh. Từ nhỏ anh được bà giúp việc một tay nuôi lớn.” Dương Tịch nói. “Trước mặt mẹ, anh gần như chẳng thể nào tỏ vẻ nũng nịu, chỉ có thể thể hiện sự tôn trọng, sợ hãi vượt hơn tình cảm mẹ con. Nhưng mà, mấy năm nay mẹ đã khá hơn rồi, mẹ bắt đầu quan tâm đến anh, trò chuyện tâm sự cùng anh. Anh nhận ra, bà đang cố gắng bù đắp nhằm cải thiện mối quan hệ mẹ con giữa anh và mẹ.”

Diệp Phiên Nhiên thực sự rất khó mường tượng mối quan hệ mẹ con của hai người. Trong ấn tượng của cô về người mẹ lúc nào cũng hệt như mẹ cô, dịu dàng, hiền hậu, ân cần, chu đáo. Tuy rằng có đôi lúc mẹ có hay cằn nhằn, càm ràm này nọ.

Tối đó, bố Diệp gọi con gái đến phòng mình, trò chuyện tâm sự dưới ánh đèn.

Dương Tịch thông minh tuấn tú, giỏi giang khiến ông phải giật mình. Ông hoàn toàn không có ý kiến gì về chàng trai này nhưng điều ông kiêng kỵ chính là gia đình Dương Tịch: “Với những người xuất thân trong gia đình gia giáo này, không ít thì nhiều sẽ có vài tật xấu, thông thường là tự cao tự đại chẳng coi ai ra gì. Còn con, Phiên Phiên, bố hiểu con nhất, bề ngoài dịu dàng điềm đạm, nhưng nội tâm bên trong kiên cường mạnh mẽ, lại có chút nông nổi. Dẫu cho người nhà cậu ta không phản đối việc hai đứa con ở bên nhau, thì với cá tính của hai đứa, cũng sẽ rất khó chung sống hào hợp với nhau.”

“Không, bố à, con đã suy nghĩ rất kỹ càng mới quyết định qua lại với anh ấy. Anh ấy đối xử rất tốt với con, tuy rằng bản tính có phần kiêu ngạo, có chút trẻ con nhưng anh ấy rất biết nhường nhịn, chiều theo ý con.” Diệp Phiên Nhiên thấp giọng hỏi khẽ: “Bố à, trên thế gian này có cặp tình nhân nào hoàn toàn phù hợp đâu chứ? Không có đúng không? Như bố và mẹ lúc đầu cũng hục hặc nhau rất lâu mới trở thành cặp vợ chồng mặn nồng đấy thôi!”

“Sự chênh lệch giữa bố và mẹ không lớn như con và Dương Tịch. Bọn con hoàn toàn là người của hai thế giới khác nhau.” Bố Diệp đáp trả với ẩn ý sâu xa.

Cô chau mày hỏi: “Nói như bố, chỉ có hôn nhân môn đăng hộ đối mới có thể hạnh phúc ư?”

“Ít ra thì khả năng có được hạnh phúc sẽ nhiều hơn một chút.” Bố Diệp thở dài: “Thời nay tự do yêu đương, bố cũng không phản đối bọn con ở bên nhau nhưng bố mong rằng con phải suy nghĩ thật kỹ!”

Diệp Phiên Nhiên trở về phòng, đưa mắt nhìn trời đêm đượm sắc xanh buồn bã ngoài cửa sổ, phiền muộn rầu rĩ vô cùng.

Những tháng ngày vui vẻ trước kia, Dương Tịch, tình yêu cùng niềm hạnh phúc, với cô mà nói chính là giấc mộng vừa chạm vào liền tỉnh giấc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.