Cổ Thiên Nga

Chương 15: Chương 15




Tối hôm nay, Giang Trạch Châu liên tục cảm nhận được địch ý của Hạ Tư Hành.

Nhân lúc Hạ Tư Hành đi nghe điện thoại, anh ta nhích lại gần Kim Hề, “A Hành hôm nay bị làm sao thế? Ánh mắt cậu ta nhìn anh lạ lắm.”

Xưa nay Kim Hề thích hóng hớt chẳng lo lớn chuyện, dù là người trong cuộc nhưng cô vẫn có thể châm thêm một mồi lửa kích nó cháy to hơn.

Cô kể lại lời của Vu Tố một cách ngắn gọn, sau đó hỏi anh ta, “Dì Vu thấy hai chúng ta rất hợp đôi, anh thấy sao?”

Giang Trạch Châu sầm mặt, “Chẳng ra làm sao cả.”

Kim Hề không ừ hử gì, lại hỏi tiếp, “Thế anh thích mẫu người thế nào?”

“Ngoan.”

“Em không ngoan à?”

“Em ư?” Giang Trạch Châu lướt dọc từ trên xuống dưới, cuối cùng chốt lại một câu, “Em chỉ ngoan ngoài mặt mà thôi.”

“Xin lỗi chứ, cái gì gọi là ngoài mặt hả, em đây ngoan từ trong ra ngoài nhé.”

Giang Trạch Châu thôi cười, nhấp một ngụm rượu, ánh mắt nhìn cô loáng thoáng ý cười sâu xa, tựa như chỉ có đối phương mới hiểu ý mình, “Nếu em mà ngoan thật, thì người ở bên cạnh Hạ Tư Hành hiện giờ chẳng tới lượt em đâu.”

Kim Hề nhìn anh ta đăm đăm, rồi bỗng bật cười.

Cô biết anh ta muốn nói điều gì.

Cô quả thật không ngoan gì cho cam.

Từ trước tới nay cô chưa bao giờ là gái ngoan.

...

Mùa đông bốn năm trước.

Khi ấy Kim Hề chỉ mới học năm nhất, mỗi ngày đều ngâm mình trong phòng tập múa.

Bốn mặt phòng tập đều là gương, trông khá thoáng đãng và sáng sủa. Dáng người yểu điệu phản chiếu trong gương nhón gót, đá chân sau, âm nhạc như đang lướt dọc theo cần cổ trắng nõn của cô, tạo nên một điệu múa đầy thướt tha.

Loa bluetooth bỗng dừng phát nhạc, thay vào đó là tiếng chuông điện thoại réo rắt. Kim Hề tạm dừng động tác, vầng trán mướt mồ hôi, hơi thở hòa cùng nhịp tim gấp gáp.

Cô đi tới bên tường, cầm điện thoại đặt trên loa bluetooth lên nghe máy.

“Công chúa thiên nga này, chừng nào em mới tới?” Bên Châu Dương vô cùng ồn ào, tiếng nhạc ầm ầm dập tới như muốn xé rách màng nhĩ.

Bên cạnh có người lên tiếng, “Công chúa thiên nga là ai thế?”

“Chẳng lẽ là nhóc Cam em cậu hả?”

“Có mà em gái cậu ấy!” Châu Dương mắng, đạp tên kia một cái, trong thoáng chốc, bên cạnh trở nên yên tĩnh hơn hẳn, anh ta mới vờ khổ sở, “A Hành đang trưng cái mặt mốc của cậu ta ở đây, em mà còn không đến thì chắc cái mạng nhỏ này của anh cũng chẳng còn đâu.”

“Em biết rồi.” Chẳng hiểu sao Kim Hề lại thấy buồn cười.

“Hai người... cãi nhau à?”

“Không.”

“Thế sao không đến cùng nhau?”

Kim Hề hỏi lại, “Sao phải đến cùng?”

Câu này khiến Châu Dương ngớ người, “Chẳng phải cậu ấy thường xuyên đi học múa với em sao?”

Kim Hề hờ hững cất giọng đùa cợt, “Chứ không phải anh ấy đến tìm Châu Tranh à?”

Kim Hề và Châu Tranh là bạn cùng lớp, từ trong trường ra tới lớp học thêm bên ngoài.

Hạ Tư Hành học Y, môn học nhiều mà thí nghiệm cũng nhiều, lại còn phải thực tập, thời khóa biểu gần như là kín mít, thỉnh thoảng mới nhín được chút thời gian rảnh, chính là đoạn đường từ bệnh viện về trường học.

Đại học Nam Thành và học viện vũ đạo Nam Thành chỉ cách nhau hai con phố. Thỉnh thoảng Hạ Tư Hành sẽ xuất hiện bên ngoài hành lang của học viện vũ đạo. Hễ có sinh viên đi ngang qua đều nán lại lưu luyến nhìn anh.

Ánh mắt nữ sinh học múa đều rất chuẩn, chỉ cần liếc qua đã có thể biết được đó có phải là mối ngon hay không. Và, chàng trai trước mặt đây chính là cực phẩm trong cực phẩm. Dù là vẻ ngoài, dáng người, phong cách ăn mặc, hay là khí chất kia, đều không giống người xuất thân từ một gia đình bình thường.

Nữ sinh trong phòng tập châu đầu ghé tai thì thầm với nhau, “Ai thế, tôi thấy anh ấy hay đến đây lắm, chẳng lẽ là bạn trai của người nào trong đây?”

“Sao tôi biết được, hay là hỏi thử xem?”

“Đúng đó, hỏi thử đi, ngộ nhỡ anh ấy không có bạn gái thì sao, đúng không nào?”

“Cậu đi hỏi đi.”

“Tôi không đi đâu. Cậu muốn thì đi đi.”

“Chẳng phải cậu nhắc tới trước sao, sao không đi?”

“Thì... thì tôi ngại chứ sao...”

Nhóm nữ sinh ngại ngùng cúi đầu, đùn qua đẩy lại, bất chợt có người thúc vào người bên cạnh, “Châu Tranh đi sang đấy rồi, đừng nói là bạn trai cậu ta nhé?”

“Ơ, bạn trai cậu ta thật ư?”

“Hai người bọn họ nói chuyện coi bộ khá thân thiết, lần đầu tiên tôi thấy Châu Tranh cười vui vẻ thế đấy, chắc là bạn trai cậu ta thật rồi.”

“Hóa ra là bạn trai cậu ta, thôi giản tán đi tập múa cả đi.”

Hiếm có được một ngày thoáng đãng như hôm nay, cơn gió tháng mười hai lướt qua hai người đang đứng đối diện nhau bên ngoài hành lang, cụm từ “trai tài gái sắc” cũng không đủ để miêu tả bọn họ.

Ba mặt tường trong phòng múa đều phản chiếu ánh sáng từ bên ngoài, đâm thẳng vào mắt cô, Kim Hề nhắm mắt lại, sau đó cầm đồ rời khỏi phòng tập.

Lúc đi ngang qua hai người kia, cô chẳng thèm liếc lấy một cái.

Nhưng nơi khóe mắt, cô có thể cảm nhận được Hạ Tư Hành đang nhìn mình.

Đến đầu cầu thang, sau lưng vang lên tiếng bước chân, ngay sau đó, cổ tay cô đã bị người nọ túm lấy.

Giọng nói lạnh lẽo quen thuộc từ phía sau truyền đến, “Sao em không nói lời nào mà đã đi rồi?”

Kim Hề rút tay lại, lạnh nhạt đáp lời, “Em sợ làm phiền hai người.”

Hạ Tư Hành nhíu mày, “Làm phiền cái gì?”

Kim Hề, “Làm phiền hai người giao lưu tình cảm.”

Cơn gió lạnh thỉnh thoảng lùa tới, trời đang đông, ở những nơi không có ánh sáng hễ có gió thổi đến thì đúng là lạnh đến cắt da cắt thịt.

Cô bước xuống vài bậc thang, ngoảnh đầu lại nhìn anh, vị trí đứng từ dưới nhìn lên càng phát họa rõ cái cổ thiên nga xinh đẹp hơi ngẩng lên, bày ra tư thế cực kì kiêu ngạo, đáy mắt phủ một lớp sương lạnh lẽo.

Cô bỗng lên tiếng, “Em còn phải lên lớp, anh cứ tiếp tục ngắm Châu Tranh múa đi.”

Hạ Tư Hành nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, im lặng vài giây, ý cười trong mắt dần dần lan tràn.

“Ai nói với em là anh đến ngắm Châu Tranh?” Anh đuổi theo, thủng thẳng sóng vai cùng cô.

“Thế anh ngắm ai?”

“Em đoán xem?”

“...”

Kim Hề hấp háy đôi mắt, nhưng chưa kịp đáp lại, giọng Châu Tranh lại vọng tới.

Cô ta đứng trên đầu cầu thang, khom người nói, “Tối gặp nhé anh A Hành.”

Ba chữ cuối cùng như đâm thẳng vào tai Kim Hề, nụ cười chưa kịp hé mở đã cứng đờ trước làn gió lạnh căm căm, vẻ mặt không chút biểu cảm.

“Hạ Tư Hành.”

Phiền muộn như nhành tơ liễu, lồng ngực phập phồng, cô gằng từng chữ một với Hạ Tư Hành, “Anh đừng lãng vãng trước mặt em nữa, bực cả mình.”

Lần này, Hạ Tư Hành không đuổi theo cô nữa. Anh đứng tại chỗ, đôi mắt chỉ còn sót lại sự lạnh lẽo.

***

Hạ Tư Hành ngồi ở một góc trong phòng bao, gương mặt lạnh như tiền, cả người toát ra hơi thở nguy hiểm khiến mọi người đều nơm nớp lo sợ, không ai dám tới gần dù chỉ là một bước.

Châu Dương vốn cho rằng, Hạ Tư Hành không vui tám chín phần liên quan đến Kim Hề. Đến khi anh ta nghe thấy Kim Hề nói -- “Không phải anh ấy đến xem bé Cam của anh ấy múa sao?”, tảng đá ở trong lòng Châu Dương thoáng chốc rơi xuống, hai người này cãi nhau chắc rồi.

Khi ấy Hạ Tư Hành và Kim Hề vẫn chưa chính thức yêu nhau, nhưng người trong hội đều biết giữa hai người bọn họ chỉ còn cách một lớp sa mỏng, chỉ chờ xem ai là người đâm thủng nó trước.

Châu Dương bất lực, “Con nhỏ Cam kia múa thì có gì hay ho mà xem? Hai người bọn họ biết nhau bao nhiêu năm chẳng lẽ em còn không rõ. Trước đây, có lần Cam nó đi thi múa ở nhà hát Nam Thành ấy, A Hành sang đó ngồi chưa được mười phút đã đứng dậy bỏ về, mà tiết mục của con bé Cam ở ngay sau đó chứ đâu, thế mà cậu ta cũng chẳng thèm nán lại thêm một tí.”

“Làm gì có chuyện đánh một vòng sang trường em để ngắm con Cam múa? Chẳng phải là ăn no rửng mỡ hay sao.”

“Ai biết được.” Kim Hề vu vơ đáp lại.

Châu Dương, “Con nhỏ Cam đó có gì hay mà xem, trong mắt anh thì em vẫn là người xinh đẹp nhất.”

Chẳng biết có phải ảo giác hay không, Châu Dương vừa dứt lời bỗng thấy ớn lạnh sau lưng.

Kim Hề không phải là người giận chó đánh mèo, cô đã đồng ý đến quán bar của Châu Dương thì sẽ không nuốt lời.

Cô đáp, “Em đến ngay đây.”

Châu Dương thở phào nhẹ nhõm cúp điện thoại, như bươm bướm vỗ cánh bay tới đám đông, nâng ly chạm cốc với mọi người.

“Nói chuyện điện thoại với em gái nào mà vui vẻ thế?” Có người trêu anh ta.

“Đừng có nói tầm bậy, không phải em gái tôi.”

“Thế là em gái của người khác à? Á đù, gu mặn ghê ta.”

“Cút đi, là em gái của Hạ Tư Hành đấy.”

“Hạ Tư Hành có em từ khi nào thế?”

“Em yêu Kim Hề đấy -- cái thằng ngốc này.”

Trong phòng lại bắt đầu náo nhiệt hẳn lên, tiếng nhạc xập xình, tiếng chạm cốc hòa lẫn vào nhau.

Mười hai giờ khuya.

Phố bar sáng loáng ánh đèn không khác gì ban ngày, nam nữ thanh niên sánh bước bên nhau từ đầu ngõ, từ ánh mắt đến biểu cảm đều lộ vẻ suồng sã, không hề che giấu dục vọng của bản thân.

Kim Hề xuống taxi, bước vào Pha sắc.

Vừa đi vào cô đã hoảng hồn vì đám đông ồn ào, người trên sàn nhảy lắc lư điên cuồng dưới ánh đèn mờ ảo, giống hệt một cái động tiêu tiền để người ta mặc sức hưởng lạc quên đi hiện thực.

Cô bước tới quầy rượu hỏi bartender, “Ông chủ của anh đâu rồi?”

“Xin hỏi cô là?”

“Đến rồi à.” Sau lưng vang lên một giọng nói, Kim Hề quay sang, vô tình chạm phải ánh mắt của Hạ Tư Hành.

Một bên mặt với đường nét sắc sảo như chìm vào bóng tối, đôi mắt hơi cụp xuống, vẻ mặt lạnh lùng, anh nói, “Đi theo anh.”

Kim Hề ngơ ra, nhưng cuối cùng vẫn đi theo anh lên lầu.

Dọc đường đi, không ai nói với ai câu nào.

Sau khi vào phòng, Hạ Tư Hành ngồi xuống một góc khuất. Anh không nói gì, im lặng ngồi ở đó như thể biết chắc cô sẽ đến ngồi cùng mình.

Kim Hề đứng tần ngần ngoài cửa vài giây, cô đi tới bên cạnh Châu Dương, vỗ vào người cô gái ngồi cạnh anh ta, “Ngại quá, cô có thể nhường chỗ cho tôi không?”

Cô nàng kia đương nhiên biết Kim Hề, nhưng khi nghe Kim Hề nói xong, cô ta lại nhìn về phía Hạ Tư Hành, khó hiểu, “Cô không ngồi chỗ kia à?”

Kim Hề cười hiền, “Không.”

“Thế cũng được, tôi ngồi cũng lâu rồi, để tôi xuống dưới nhảy một hồi.”

Cứ thế, Kim Hề ngồi xuống cạnh Châu Dương.

Châu Dương đau đầu, “Cô hai à, em ngồi cạnh anh làm gì?”

Trên mặt bàn mạ vàng chất đầy ly rượu, Kim Hề cầm một ly rượu mới lên, “Mừng khai trương hồng phát, cạn ly nhé?”

Châu Dương liếc nhìn Hạ Tư Hành cách đó không xa, “Hai người sao thế?”

“Anh có uống không?” Kim Hề hỏi.

“Được, uống thì uống...”

Ly chạm ly, champagne sủi bọt, tung tóe lên mu bàn tay của cô.

Kim Hề không quan tâm, đưa ly đến bên môi, rồi dừng lại... Truyện Hệ Thống

Hạ Tư Hành giành lấy ly rượu trên tay cô, lạnh lùng túm lấy cổ tay cô lôi ra ngoài.

Trong phòng bất chợt im bặt, mọi người ngơ ngác trước tình huống bất ngờ này. Ngay lập tức, Châu Dương hắng giọng, cầm micro lên khuấy động bầu không khí, “Hát tiếp đi, không được dừng lại.”

Không còn ai để ý đến hai người vừa rời khỏi phòng kia nữa.

Hạ Tư Hành kéo Kim Hề đi một mạch ra ngoài tìm một phòng trống. Cô bị đè lên cánh cửa, trong ánh sáng tù mù, cô nhìn Hạ Tư Hành dần dần áp sát vào, hơi thở ấm áp như hòa quyện vào nhau, triền miên, day dứt, mờ ám.

“Em có biết Châu Dương có bao nhiêu cô bạn gái không mà còn sáp vào?”

Từ lúc nghe cái câu, “Trong mắt anh chỉ có Kim Hề em là đẹp nhất” của Châu Dương trong cuộc điện thoại vừa nãy, anh đã cố nén cơn giận trong lòng, xuống lầu chờ cô một lúc lâu, đưa cô lên lầu, nhưng cô lại không biết điều, cứ thế mà chạy thẳng đến chỗ Châu Dương ngồi.

Lửa giận kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng cháy.

Kim Hề như không nhận ra, ngón tay lướt dọc theo cổ áo sơ mi của anh, chầm chậm cởi từng cúc áo.

Cúc thứ nhất.

Cúc thứ hai.

Tay cô len vào trong, lướt qua phần xương quai xanh, sau đó dừng lại ở cổ anh.

Cô nhón chân, cất giọng như nhện nhả tơ, quyến rũ chết người, “Anh ấy có bao nhiêu bạn gái thì em không biết, nhưng còn anh, anh có mấy cô bạn gái?”

Vừa dứt lời, cả người Hạ Tư Hành cứng đờ.

Trong khung cảnh tối mờ, cơ thể càng thêm nhạy cảm. Anh cảm nhận được Kim Hề cúi đầu, dùng răng thay cho những ngón tay cởi từng cúc áo của anh mang theo cảm giác ướt át.

Anh nên biết từ sớm, cô gái này chính là đến để lấy mạng anh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.