Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 308: Chương 308: Người ta dù sao cũng là tiền bối




Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Truyền thông Quang Diệu.

Chuyện tổng công ty phía trên đưa xuống một người đại diện đã lan truyền khắp nơi trong công ty.

Tất cả những người đại diện hay nhân viên kỳ cựu trong công ty tất nhiên đều thấy bất mãn, nếu người đại diện mới này được tổng giám đốc giúp đỡ thì coi như xong đi nhưng người này lại còn quá trẻ tuổi.

Tuổi trẻ xinh đẹp, không bằng đi làm nghệ sĩ, cần gì phải tới làm người đại diện để tranh đoạt miếng cơm này với bọn họ cơ chứ?

Dù sao người đại diện cùng nghệ sĩ có sự bất đồng, nếu làm nghệ sĩ thì người nào càng sớm xuất đạo thì càng tốt, trái ngược lại với người đại diện yêu cầu có lý lịch cùng với mạng lưới giao thiệp rộng lớn. Phần lớn người đại diện đều từ vị trí của trợ lý hoặc là người bên tuyên truyền mà phát triển lên, nếu người nào không có từ ba năm rưỡi kinh nghiệm trở lên thì cũng không có khả năng một mình có thể dẫn dắt được bất kì một người nghệ sĩ nào, cho nên trong giới giải trí này số lượng người đại diện dưới ba mươi tuổi trở xuống cực ít.

Nhưng các nhân viên kỳ cựu trong lòng cũng rõ ràng, Chử tổng đã bắt đầu kiêng kỵ Chu Văn Bân – tổng giám chuyên độc tài độc quyền đối với nghệ sĩ, cho nên ông ta mới cho Diệp Bạch những quyền lợi lớn như vậy, còn yêu cầu toàn bộ mọi người phối hợp công tác của Diệp Bạch nữa chứ.

Trước mắt hiện tại mọi người đều ở trong giai đoạn chờ đợi, không dám tùy ý lựa chọn theo phe phái hay đội nào cả, nhưng rõ ràng một điều đó là tất cả mọi người đều không có coi trọng Diệp Bạch.

Chu Văn Bân như đã chạm đến ranh giới cuối cùng của Chử tổng, cho nên mặt ngoài đương nhiên vẫn phải thể hiện sự hợp tác của mình với Diệp Bạch, nhưng âm thầm ngấm ngầm làm chuyện xấu như thế nào thì đó cũng không phải là chuyện mà Chử tổng có thể khống chế được, dù sao Diệp Bạch cũng chỉ là một người trẻ tuổi không có bối cảnh không có hậu thuẩn lại không lai lịch mà thôi, thêm vào đó nghệ sĩ mà anh ta lựa chọn lại là một người mới cũng không có tí ấn tượng lớn nào với những người xung quanh cả, cho nên mọi người đều đang nghĩ không biết người tên Diệp Bạch này lấy cái gì để đấu cùng Chu Văn Bân đây.

Bên trong phòng chụp ảnh, giờ phút này chính là một cảnh tượng bận rộn.

Một đám người mới đang ở bên trong chụp ảnh nói chuyện rôm rả.

Mấy người trong phòng chụp có người hai mươi tuổi, người nhỏ nhất thậm chí mới 16, tất cả đều là độ tuổi tốt nhất để làm minh tinh thần tượng.

Lạc Thần đã tới được một lúc rồi, trên người vẫn như cũ mặc một chiếc áo T-shirt mộc mạc cùng quần jean, trên chân đi một đôi giày thể thao trắng đã hơi cũ, lúc này Lạc Thần đang trầm mặc ngồi ở trong góc chờ người.

Bây giờ đã là chín giờ mười phút, khoảng cách thời gian hẹn gặp mà Diệp Bạch nói với anh ta ngày hôm qua đã qua mười phút.

Lúc này, một người nghệ sĩ dáng dấp hơi có chút diêm dúa lòe loẹt do đang cùng người khác cười nói, không để ý có người trước mặt vì vậy không cẩn thận liền đụng vào người Lạc Thần.

Nhìn thấy người cản trở đường đi của mình là Lạc Thần, sắc mặt của đối phương nhất thời trở nên khó coi: “Lạc Thần”

Người đang nói chuyện là nghệ sĩ dưới trướng của Chu Văn Bân – Lâm Hạo, bởi vì đi theo người đại diện có thực lực mạnh nhất công ty, dựa vào diễn xuất trong một bộ phim lớn nổi tiếng làm cho danh tiếng của mình trong nhóm người mới tương đối lớn, cho nên mấy người mới khác mới vào nghề cơ bản đều vây quanh để lấy lòng anh ta.

Ngày hôm qua chuyện xảy ra ở trong phòng làm việc của Chu Văn Bân đã truyền ra ngoài, cái người đại diện mới tới đó lại chọn một trong những nghệ sĩ của Chu Văn Bân, một người nghệ sĩ không có chút cảm giác tồn tại nào – Lạc Thần, nghe nói khi đó Chu Văn Bân không nguyện ý thả người lại còn không tiếc bắt lâm Hạo đi đổi với Lạc Thần, ghê tởm nhất chính là người đại diện mới đó còn ghét bỏ anh ta không nguyện ý tiếp nhận, làm hại anh ta trở thành trò cười cho toàn bộ công ty.

Vào lúc này nhìn thấy Lạc Thần, Lâm Hạo dĩ nhiên bụng đầy tức giận, hơi giương chiếc cằm tinh xảo lên, ánh mắt khinh bỉ nhìn Lạc Thần từ trên xuống dưới rồi nói: “Anh tới nơi này làm gì?!”

“Người đại diện muốn tôi chờ ở nơi này.” Lạc Thần dường như sớm đã hình thành thói quen khi tiếp xúc với những người có thái độ như vậy, cũng không nhúc nhích mà tiếp tục đứng ở đó, mặt không thay đổi mở miệng nói.

Lâm Hạo nhất thời cười ra tiếng, “Phốc, người đại diện, chính là tiểu bạch kiểm mới tới đó sao?”

Bên cạnh mấy người mới vì muốn nịnh hót Lâm Hạo, cũng đều anh một câu tôi một câu mà giễu cợt: “Ôi chao, tôi cứ tưởng là ai, đây không phải là ngôi sao tương lai mới mà người đại diện mới đến kia tìm tới sao, khó trách không biết tự lượng sức mình như vậy nha!”

“Anh sẽ không phải cho là chỉ cần đổi một người đại diện liền có thể xoay người thay đổi số phận của mình đi chứ?”

“Ngay cả anh Bân đều không muốn đầu tư để giúp đỡ cho phế vật này, thế mà anh ta lại còn có suy nghĩ có thể cơ hội đổi đời với một người mới chưa vào nghề bao giờ sao?!”

Lâm Hạo khoanh tay, cười hì hì mở miệng nói: “Các người đừng nói như vậy chớ, người ta dù sao cũng là tiền bối của chúng ta, ba năm trước đây đã xuất đạo rồi đó, dù sao theo bối phận chúng ta vẫn nên gọi là tiền bối hay sư huynh nha!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.