Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 309: Chương 309: Sủa bậy




Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Giới giải trí là một nơi thể hiện danh lợi, cấp bậc được phân chia vô cùng rõ ràng, vô luận ngươi có xuất đạo sớm bao nhiêu nhưng chỉ cần là người không có danh tiếng thì chỉ có thể là người ở tầng thấp nhất mà thôi, lúc đó bản thân mình thật giống như một con kiến hôi thấp kém, ai ai cũng có thể đạp dưới chân được.

Ba năm này, Lạc Thần đối với loại thái độ này cũng đã quá rõ ràng, ngay từ đầu, anh ta còn cố gắng tranh thủ tìm biện pháp cùng phản kháng để bảo vệ cho chính mình, sau đó, đối với hết thảy các vấn đề này đều không có cảm giác nào nữa.

Lâm Hạo nhìn về phía nghệ sĩ nhỏ bên cạnh mình, người đó nhất thời hiểu ý, dùng bả vai nặng nề đụng Lạc Thần một cái: “Xin lỗi, chúng tôi muốn bắt đầu quay phim rồi, làm phiền anh đi ra ngoài đi, đừng đứng ở chỗ này mà vướng chân vướng tay bọn tôi!”

Nếu là những ngày trước đây Lạc Thần khẳng định có khả năng liền rời đi, nhưng anh ta lại nghĩ đến chuyện tối hôm qua người đại diện của mình dặn dò, bước chân liền chần chờ không có ý định sẽ di chuyển.

Người nghệ sĩ kia giễu cợt nói: “Anh nghe không hiểu tiếng người có phải hay không? Tôi chưa từng thấy có người nào mặt dày mày dạn như vậy đó, anh nghĩ muốn làm tiền bối đến điên rồi hay sao! Không phải là được thời đắc ý ôm được đùi vàng rồi hay sao, như thế nào ngay cả chúng tôi chỉ mới là những người mới vào nghề đang muốn quay phim chụp ảnh bình thường mà anh cũng muốn dính vào lấy hơi nữa chứ?”

Phát hiện bên phía Lạc Thần gây ra động tĩnh huyên náo, phía bên nhiếp ảnh gia cũng hơi không kiên nhẫn kêu lên một tiếng nói: “Những người không liên quan nếu không có nhiệm vụ toàn bộ đều đi ra ngoài! Tôi không muốn ảnh hưởng tới những người khác!”

Người kia cười chế nhạo nói: “Nghe được rồi còn không mau cút đi, anh nhanh chóng đi tìm ông chủ của anh đi!”

Ngón tay Lạc Thần nấm lại đặt ở bên hông, cuối cùng vẫn quay người chuẩn bị rời đi.

Trong nháy mắt lúc mà anh xoay người chuẩn bị bước đi, bả vai lại bị một bàn tay ấm áp đè lại.

Người tới thần thái lười biếng, bước chân nhàn nhã, một bộ biểu tình không đếm xỉa tới tình hình đang diễn ra rồi cất tiếng nói: “A, ở đây đang làm gì vậy, rất náo nhiệt nha!”

Nhìn thấy Diệp Bạch, người nghệ sĩ nhỏ kia mới vừa rồi còn kiêu ngạo ỷ vào chuyện mình có Lâm Hạo làm chỗ dựa để ồn ào gây chuyện, trong phút chốc sắc mặt hắn ta nhất thời co rút mấy phần, hướng về Lâm Hạo đứng bên cạnh nhìn một cái.

Dù sao ở trước mắt Diệp Bạch này hiện tại vẫn là tâm phúc của Chử tổng.

Lâm Hạo vừa nhìn thấy thủ phạm làm cho mọi người có cơ hội lăng nhục mình, nhất thời sắc mặt càng âm trầm nói: “Người đại diện Diệp, phiền toái quản tốt nghệ sĩ nhà mình đi! Đừng để cho anh ta đi ra ngoài sủa bậy!”

Diệp Oản Oản nghe vậy cơ hồ muốn cười ra tiếng, coi như cô chỉ mới nhận biết Lạc Thần có một ngày nhưng cũng biết được đứa nhỏ này có bao nhiêu ít nói ít lời, kết quả ở trong miệng của đối phương lại trở thành Lạc Thần nói nhiều sủa bậy.

Diệp Oản Oản khẽ mỉm cười, “A, tôi có quản tốt nghệ sĩ nhà tôi hay không, không trọng yếu, bất quá giờ tôi muốn đuổi một hai người ra khỏi công ty là chuyện rất đơn giản!”

Trong nháy mắt tiếng nói của Diệp Oản Oản vừa hạ xuống, đáy mắt của Lâm Hạo tràn đầy lửa giận, mặt đầy khinh thường cười lạnh nói: “Muốn đuổi tôi ra khỏi đây sao, chỉ bằng anh! Anh cho rằng anh là ai! Cầm lấy lông gà làm lệnh tiễn! Anh thật sự coi mình là phượng hoàng sao?!”

Lâm Hạo chính là người dưới tay của anh Bân! Lâm Hạo cũng không tin Diệp Bạch dám động đến mình.

Diệp Oản Oản vẫn là biểu tình không đếm xỉa tới kia, liếc nhìn gương mặt được giải phẫu thẫm mỹ quá độ ở đối diện kia, vẻ mặt rõ ràng có chút cứng ngắc, lười biếng cầm điện thoại di động lên, sau đó, làm bộ gọi một gọi điện thoại: “A lô Chử tổng sao?”

Lâm Hạo mới vừa rồi một mặt còn không lo ngại gì lại thấy đối phương không nói hai lời gọi điện thoại trực tiếp cho Chử tổng, sắc mặt nhất thời cứng đờ.

Diệp Oản Oản vẫn đang không nhanh không chậm tiếp tục mở miệng nói: “Ha ha, Chử tổng, cũng không có chuyện gì lớn cả, chính là tôi muốn hạ lệnh phong sát một người nghệ sĩ nho nhỏ mà thôi, dù sao đó cũng là quyền hạn mà ngài cho tôi. Mới vừa rồi có một nghệ sĩ không hiểu chuyện, nói tôi nắm lông gà làm lệnh tiễn! Cái gì? Tôi không cần xin phép ngài sao? Nếu tôi muốn phong sát liền có thể làm ngay lập tức sao?”

Nghe đến đó, một tia mạnh mẽ chống đỡ trấn định cuối cùng của Lâm Hạo cũng duy trì không được, cả người đều bắt đầu run lên.

Mà bên cạnh anh ta mấy người nghệ sĩ mới vừa rồi đồng thời đi theo Lâm Hạo châm chọc mỉa mai Lạc Thần ngay cả tiếng thở mạnh cũng không dám thở ra một tiếng, từ từ mà lui về phía sau, bọn họ rất sợ quan hệ của mình cùng Lâm Hạo bị người đại diện Bạch trước mắt này nhìn thấy, rồi bị làm liên lụy ảnh hưởng đến tiền đồ của mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.