Cô Vợ Ngọt Ngào Có Chút Bất Lương

Chương 286: Chương 286: Quản nghiêm như vậy sao




Convertor: Vo Vo

Editor: Hyna Nguyễn

—————–

Ba người tiến đến bàn ăn cùng nhau ngồi xuống, Hàn Thiên Vũ ngồi một bên, Diệp Oản Oản cùng Tư Dạ Hàn ngồi phía đối diện.

Hàn Thiên Vũ nhìn hồi lâu, luôn cảm thấy thiếu cái gì đó, bỗng nhiên vỗ đùi một cái nói “Cậu có muốn uống chút rượu hay không tôi đây có một chai rượu cực kì ngon luôn đó!”

Diệp Oản Oản trong nháy mắt nhớ tới điều ước trên hợp đồng, theo bản năng hướng về Tư Dạ Hàn đang ngồi bên cạnh mình nhìn một cái, sau đó tự giác mở miệng nói “Xin lỗi, tôi không biết uống rượu, nếu không hai người các anh uống một chút đi “

Hàn Thiên Vũ có chút thất vọng bất quá ngược lại cũng không có miễn cưỡng cô, nhìn về phía nam nhân đối diện hỏi “Tư tiên sinh tửu lượng như thế nào? Có thể cùng tôi uống vài ly không?”

Tư Dạ Hàn không biết đang suy nghĩ gì, trên mặt dường như bao phủ một tầng sương mù không nhìn thấy, lộ ra mấy phần tịch mịch để cho người khác nhìn không thấu, nghe vậy nhàn nhạt mở miệng nói: “Còn có thể.”

“Được, tôi đây đi lấy rượu, hai chúng ta cùng uống một chút!”

Hàn Thiên Vũ rất nhanh liền từ bên cạnh cầm một chai rượu đỏ qua.

“Chai này là Romanee Conti được một người bạn của tôi ở Pháp năm ngoái đưa cho tôi, rất khó lấy được đó! Tôi vẫn luôn không có cam lòng mở chai rượu này ra để uống! Diệp Bạch, cậu thực sự không uống sao, dù sao cũng đang ở trong nhà của mình cho nên say rồi cũng không có chuyện gì đâu!” Hàn Thiên Vũ vẫn chưa từ bỏ ý định khuyên.

Diệp Oản Oản than thở “Tôi đã đáp ứng bạn gái của tôi là không uống rượu.”

Hàn Thiên Vũ nghe xong một chút thất thần sau đó nhất thời bật cười “Cô ấy quản cậu nghiêm như vậy sao a? Dù sao vào lúc này cô ấy không có ở đây, cậu cũng quá nghe lời rồi!”

Diệp Oản Oản: “…” Vấn đề đặc biệt là anh ấy đang ở ngay đây có được không!

Diệp Oản Oản bộ dạng chính nghĩa không rời đáp: “Vẫn là không được nha, chuyện đã đáp ứng với người ta rồi thì vẫn nên thực hiện nha!”

Hàn Thiên Vũ trêu ghẹo cô thêm mấy câu nữa, ngay sau đó ba người liền vừa trò chuyện trên trời dưới đất vừa uống rượu ăn lẩu.

Mặc dù rượu vang phối với nồi lẩu thật sự khá là quái dị, nhưng trọng yếu chính là bầu không khí cho nên ba người đều không quá để ý.

Phần lớn thời gian dùng cơm đều là Thiên Vũ cùng Diệp Bạch nói chuyện mà người đàn ông bên người Diệp Bạch cực ít mở miệng cũng không có ăn bao nhiêu, phần lớn thời gian đều uống rượu, chỉ có Diệp Bạch giúp anh ta gắp thức ăn anh ta mới ăn mà thôi.

Khớp xương rõ ràng trên ngón tay của Tư Dạ Hàn bưng ly rượu đỏ nhẹ nhàng đung đưa, chỉ cần nhìn từ động tác anh ta thử rượu thôi, Hàn Thiên Vũ liền cảm thấy được người bạn này của Diệp Bạch thân phận địa vị nhất định không bình thường.

Mỗi một cái giơ tay nhấc chân phong thái thật giống như là đã được hun đúc lâu dài trong hoàn cảnh đãi ngộ của giới quý tộc thượng lưu, chỉ có như vậy mới có thể hình thành được mà thôi, so với mấy người nghệ sĩ cố ý huấn luyện để có thể biểu hiện ở trước mặt người khác bản chất hoàn toàn khác nhau.

Cánh tay người đàn ông khoát một cách tự nhiên ở sau lưng trên ghế dựa của Diệp Bạch, rõ ràng từ nãy giờ là anh ta đang cùng Diệp Bạch nói chuyện phiếm, người đàn ông kia từ đầu tới cuối đều chưa hề lên tiếng nói một tiếng nào cả, nhưng anh ta – Tư Dạ Hàn cùng Diệp Bạch lại quanh quẩn một cổ cảm giác khiến Hàn Thiên Vũ không nói cũng không diễn tả rõ được, đó là một cảm giác người ngoài hoàn toàn không chen vào được.

“A Cửu, anh ăn nhiều một chút a, làm sao cứ một mực uống rượu như vậy chứ, Thiên Vũ anh cũng ăn đi đừng ăn ít như vậy chứ?” Người nãy giờ đang vùi đầu ăn – Diệp Oản Oản rốt cuộc cũng phát hiện ra thật giống như chỉ có một mình cô đang ăn bèn lên tiếng nói với hai người kia.

Tư Dạ Hàn tự mình cũng không có gắp thức ăn, Hàn Thiên Vũ chỉ ăn mấy miếng rau mà thôi.

Hàn Thiên Vũ bất đắc dĩ nói “Người làm nghề này của chúng tôi đều như vậy, đều phải khống chế việc ăn uống của mình.”

Diệp Oản Oản nghe vậy nhất thời vui mừng vì mình chọn nghề nghiệp là người đại diện liền lên tiếng thông cảm nói: “Các anh quả thật cực khổ rồi, cơm ăn cũng không đủ no…”

Hàn Thiên Vũ nhún nhún vai nói “Không có cách nào chỉ có thể trong vòng 50 cân mà thôi, nếu muốn ở trong màn ảnh nhìn đẹp mắt, so với người bình thường phải gầy hơn, mọi người bình thường nhìn thấy trong TV những nghệ sĩ rất gầy kia trên thực tế cơ hồ là khô gầy như que củi..”

Diệp Oản Oản gật đầu liên tục “Chính anh cũng vậy a, gầy như vậy mà vẫn còn giảm cân!”

Hai người đang nói chuyện, lúc này, một hồi tiếng chuông điện thoại reo lên.

Là điện thoại di động của Tư Dạ Hàn.

Tư Dạ Hàn để ly rượu xuống, cầm điện thoại lên đặt ở bên tai trả lời “A lô.”

Tư Dạ Hàn không có mở miệng nói tiếp, sau một hồi nghe người đầu kia điện thoại nói, âm thanh khàn khàn mở miệng nói: “Gọi điện thoại cho Khương tổng để ông ấy khoan hãy đi trước, tôi đến liền đây.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.