Con À, Cha Con Là Ai Vậy?

Chương 45: Chương 45




Hôm đó Bạch Mặc Y cứ ở mãi Lạc Nhật hiên, còn chưởng quầy thì lại giống như phụng thần hầu hạ, cứ truyền lại đến, phục vụ nhiệt tình.

Chiều ngày thứ hai thì Bạch Vô thương tỉnh, vết tím trên cổ họng bôi thuốc mỡ Bạn Nguyệt chế ra đã nhạt đi rất nhiều, Bạn Nguyệt giúp bé kiểm tra một chút, nhìn thẳng vào mắt quan tâm của Bạch Mặc Y nói, "Cứ nghỉ ngơi thật tốt thì nửa tháng nữa sẽ khỏi!"

"Xuân Nhi, chuẩn bị xe, chúng ta về nhà!" Bạch Mặc Y thản nhiên bảo Xuân Nhi.

"Vậy....Vì vết thương của Vô thương hay là đến ở tạm chỗ của ta được không?' Bạn Nguyệt chen vào, trong lòng lại thầm mắng Ngọc vô Ngân hàng trăm lần.

Bạch Mặc Y nhìn hắn một cái, ánh mắt lạnh băng, chẳng có chút cảm súc nào bảo, 'Thuỷ Mặc Cư!"

"Một khi đã vậy, ta đây cũng sẽ ở chỗ của nàng vậy!" Bạn Nguyệt cảm thấy chính mình chưa bao giờ thấp kém đến vậy, người khác mời hắn đến chữa bệnh cầu xin mãi còn không được, mà hắn thì đã vội vàng tự nguyện cho người ta, người ta còn ghét bỏ, xoa xoa mặt. bộ dạng của hắn có đáng để người ta ghét đến thế sao?

Bạch Mặc Y lại nhìn hắn lần nữa, lần này trong mắt có tìm tòi nghiên cứu, nhìn hắn mãi lâu, cuối cùng, khẽ nhếch môi hồng lên bảo, "Cũng được!"

Bạn Nguyệt thề, hắn tuyệt đối không sốt ruột, song mồ hồi trong lòng bàn tay vừa rửa xong cũng không khô nổi.

Chưởng quầy vừa nghe Bạch Mặc Y nói phải về, lập tức lòng bồn chồn mới buông xuống, rất cung kính tiễn mấy người ra cửa, nhìn theo bóng xe ngựa chạy xa dần, biến mất trước mắt, mới xoa xoa mồ hôi đầy trên trán, thầm nghĩ, rốt cuộc bà cô này cũng đi rồi.

Vừa định xoay ngườilại phát hiện trên con đường khác có hai con ngựa đang chạy rất nhanh, cả người trắng như tuyết, nhanh như khói, trong nháy mắt đã dừng ngay trước mặt.

Lạc Vũ Trần tự mình nhảy xuống ngựa, động tác thong dong tiêu sái như mây trôi nước chảy vậy, trên mặt phiêu dật lạnh nhạt lại xen chút sốt ruột, màu trắng như tuyết dính phong trần, nét tuấn nhã trên mặt mang theo tia mệt mỏi, nhìn thấy chưởng quầy đứng ở cửa thì lại ào vào như gió cuốn, vừa đi vừa hỏi, "Gian phòng Bạch cô nương ở đâu?" Lúc nói chuyện thì người đã tới chân cầu thang, hơi dừng bước đợi ông ta trả lời.

"Chủ ....chủ nhân, Bạch cô nương vừa rời đi ạ!" Chưởng quầy cẩn thận đáp, nhìn dáng chủ nhân trông lúc nào cũng nhàn nhã như mây bay gió thôi lại xen chút sốt ruột, trong mắt hiện lên tia kinh dị, chủ nhân trông mệt như vậy, vừa thấy đã biết là chạy suốt đêm trở về, nỗi lòng vừa buông xuống lại rối lên.

"Rời đi à? Vì sao không ở lại?" Lạ Vũ Trần dừng chân, nhìn chằm chằm vào chưởng quầy hỏi, trên người toả ra luồng khí lạnh.

Vẻ mặt chưởng quầy khổ sở. Chuyện này là ông muốn giữ lại thì giữ lại được sao? Xong rồi, ông ta có dự cảm không lành.

"Vương Thiên Hải, ngươi ở Lạc gia cũng gần ba mươi năm rồi chăng?' Lạc Vũ Trần nói nhẹ nhàng.

Vương chưởng quầy xoay người chắp tay nói, "Bẩm chủ tử, năm nay vừa vặn đúng ba mươi năm ạ" Lạc gia có ơn với ông, ông ta từng thề, cả đời này cũng sẽ không rời đi, tận tâm vì chủ, hiện giờ, không phải chủ tử định đuổi ông ta đi đó chứ?

"Quy củ Lạc gia ta chắc ngươi cũng hiểu, vì sao lại có chuyện phát sinh ở Lạc Nhật Hiên như vậy?” Lạc Vũ Trần đứng trên cầu thang, xuất trần thoát tục, giống như thần tiên, vô hình trung lại mang áp lực nặng nề, hai mắt sáng như ngọc lưu ly lúc này lại lạnh lùng nhìn chăm chú vào chưởng quầy Vương Thiên Hải.

Dưới bậc thang Vương chưởng quầy cũng bất chấp trong quán còn có khách, cứ đột nhiên quỳ xuống nói, "Là nô tài thất trách, xin chủ tử trách phạt!" Nhận phạt thế nào ông ta cũng chấp nhận, nhưng mà xin đừng có đuổi ông đi là được.

"Chủ tử, chuyện xảy ra đột ngột, đây cũng không thể trách vương chưởng quầy được!" Người hầu Vân Tri bên cạnh Lạc Vũ Trần không đành lòng nhìn Vương chưởng quầy quỳ, tiến lên van xin nói đỡ.

Lạc Vũ Trần xoay người, bước lên lầu, nói, "Đi lĩnh hai mươi roi, nếu tái phạm sẽ không nhẹ như thế!"

"Tạ chủ tử!" Vương chưởng quầy liếc mắt cảm kích nhìn Vân Tri, vội đi lĩnh phạt, hai mươi roi cũng tính là nhẹ rồi.

"Đứng lại, tình hình bọn họ thế nào rồi?' Lạc Vũ Trần mở miệng hỏi, Vương chưởng quầy này đã lớn tuổi rồi, trí nhớ lại càng không tốt lắm.

Vương Thiên Hải rất muốn cho mình một bạt tai, vừa mới bị chủ tử không bình thường làm cho kinh sợ đến cả chuyện quan trọng cũng quên, chính mình lại cảm thấy nhận hai mươi roi này cũng đáng! Theo Lạc Vũ Trần vào phòng, đem tình hình mọi chuyện bẩm báo hết.

Nghe xong Vương chưởng quầy miêu tả, Lạc Vũ Trần mãi vẫn không nói một câu gì, trong phòng Vân Tri và Vương chưởng quầy cùng nhìn nhau, không rõ chủ tử đang nghĩ gì, nhưng lại đều cảm giác chử tử rất tức giận.

Lạc Vũ Trần phất phất tay cho họ lui ra, rồi nói, "Chuẩn bị nước, tắm rửa!" Nếu đã trở lại thì cũng không cần phải vội làm gì.

Vương chưởng quầy như được đại xá, vội vàng lui ra.

Đoàn người Bạch Mặc Y vừa tới Thuỷ Mặc cư thì đã nhìn thấy một đống xanh xanh đỏ đỏ trước cổng, cảnh xuân rực rỡ, trợn mắt nhìn, thật xa, nàng ôm Bạch Vô Thương ngồi trong xe như cảm giác có mấy luống mắt hận không thể tới rút gân, lột da, móc mắt nàng vây

Bạn nguyệt vén mành lên, nhìn cảnh kịch vui trước mặt nói chậm rãi, "Đội hình thật mạnh nha!" Nhìn đến phía sau có hơn mười người gia đinh vô cùng to khoẻ, cường tráng, mới thấy những phụ nữ này đã có sự chuẩn bị từ trước. Lại nhìn đến người phụ nữ bên cạnh ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc thì hắn mới phát hiện ra, bản thân lại quan tâm quá, nhân vật chính còn không lo lắng thì hắn cứ phải nóng ruột làm gì chứ?

"Vậy, nàng có cần đưa Vô thương cho ta không?" Xem ra, BẠch Mặc y đến cả cổng cũng vào không nổi rồi, Bạn Nguyệt tốt bụng mở miệng, chẳng còn cách nào nữa, ai bảo hắn nhàn nhã lòng lại thiện lương nữa chứ, ban ngày này Vô Thơng đã làm cho hắn rất vất vả mới lôi được từ quỷ môn quan trở về, giờ lại chẳng còn hơi sức đâu nữa rồi!

"Tiểu thư, đến rồi!" Xuân Nhi bên ngoài nhỏ giọng gọi, ánh mắt nhìn mãi vào đám phụ nữ kia, rất khinh thường. Nhưng người này thật có vẻ hỏng não rồi sao đó, lần trước bị tiểu thiếu gia chỉnh đến như vậy mà vẫn còn có can đảm đến nữa! Bạch Mặc Y ôm Bạch Vô Thương nhảy xuống xe, lạnh lùng nhìn lướt qua đám phụ nữ có bộ mặt hung tợn kia, xếp thành hàng đến, vây chặt cả cổng nhà nàng, lúc thấy nàng xuất hiện, cả đám lửa giận đến đỏ cả mắt.

"Đồ tiện nhân không biết xấu hổ, cũng dám động tay chân với phụ thân, cái đồ không có mẹ dạy dỗ...." Bạch Hân Di vừa nói được một nửa thì bỗng nhìn thấy đằng sau Bạn Nguyệt vén rèm lên xuống xe, bỗng dừng lại, mắt trừng oán hận nhìn Bạch Mặc Y.

"Ngươi mang Vô Thương vào trước đi!" Bạch Mặc Y đưa Bạch Vô Thương trong lòng giao cho Bạn Nguyệt, quay đầu nhìn đám phụ nữ Bạch phủ, trong mắt hiện lên tia tàn nhẫn. Đến đúng lúc lắm, đỡ cho nàng phải đi tìm họ, nàng đã nói rồi, nợ Bạch Vô Thương còn cần phải dùng máu Bạch phủ trả, vậy thì trước tiên bắt đầu từ họ đi.

"Có cần ta giúp không?" Bạn Nguyệt nhận Bạch Vô thương ôm vào lòng, cau mày hỏi Bạch Mặc Y, lập tức hắn lại thấy hối hận ngay, bởi Bạch Mặc Y đã nhìn hắn với ánh mắt "xen vào việc người khác", hắn rất muốn xoa xoa mũi, sau đó rời đi, nhưng mà hắn lại không có tay bởi đã ôm lấy Bạch Vô Thương trong lòng rồi. Cố chống đỡ lại ánh mắt ôn nhu tươi cười của hắn, mấy phụ nữ cứ thế xuyên qua đi vào, tiến vào Thuỷ Mặc cư.

Vừa vào đến cửa sau, bóng dáng loáng lên, tốc độ rất nhanh biến mất, bởi vì hắn còn muốn quay lại xem kịch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.