Công Tử Sờ Sợ

Chương 7: Chương 7




"Chủ tử, tóc người...." Giọng nói ngạc nhiên biến mất ở khóe miệng, Từ Triển Nguyên khiếp sợ không thôi, một lúc lâu không nói nên lời.

Trời ạ! Hắn mới ra ngoài có việc có một thời gian, mới mấy ngày không gặp, sao chủ tử đã biến thành đầu bạc rồi? Ai tới nói cho hắn biết đây là xảy ra chuyện gì?

"Triển Nguyên, ngươi về rồi!" Nhẹ nhàng cười một tiếng, thần sắc của Hoàng Phủ Thiếu Phàm vẫn bình tĩnh giống thường ngày, dường như không đem sự kinh ngạc bỏ vào trong mắt.

"Ta đi tìm Cổ cô nương hỏi!" Vừa sợ vừa giận, xoay người muốn đi chất vấn. Được lắm! Hắn muốn hỏi Cổ Đinh Đang một chút, vì sao mới mấy ngày không thấy, chủ tử lại thành ra cái dạng kia? Chẳng lẽ trong quá trình giải độc xảy ra chuyện gì bất trắc?

Biết hắn vừa sợ vừa lo, Hoàng Phủ Thiếu Phàm đang định lên tiếng ngăn lại, một tràng tiếng cười lanh lảnh hì hì vang lên ---------

"Muốn hỏi ta cái gì hả?" Bưng một chiếc chén con đạp cửa mà vào, Cổ Đinh Đang ngay cả nhìn cũng không nhìn tổng quản mặt đen một cái, đi thẳng đến giường, khuôn mặt tươi cười nghênh đón Hoàng Phủ Thiếu Phàm nói: "Đại thúc, nên uống độc nha!"

Nhận lấy chiếc chén, Hoàng Phủ Thiếu Phàm còn chưa mở miệng, Từ Triển Nguyên đã xoay người vọt tới trước, lửa giận bừng bừng chất vấn: "Cổ cô nương, ta mới ra ngoài mấy ngày, trở lại, vì sao chỉ thấy chủ tử nhà ta bạc đầu? Xin giải thích đây là chuyện gì xảy ra!" Hắn sợ, sợ thân thể chủ tử xảy ra biến đổi bất lợi, đây là chuyện hắn cực không muốn.

"Ách..." Nói đến chuyện này, Cổ Đinh Đang lúng túng gãi gãi đầu, khuôn mặt nhỏ nhắn có chút chột dạ. "Đây là bởi vì .... bởi vì quá trình hóa độc cùng dự đoán của ta có chút chênh lệch..."

Ô... Mấy ngày qua thấy sương bạc từ chân tóc đại thúc càng ngày càng lan tràn, cuối cùng thành cả đầu tóc bạc, nàng cũng rất áy náy, vắt hết óc để tìm ra nguyên nhân, tìm hết cách có thể tìm, nhưng... Nhưng chính là không có hiệu quả, nàng có thể làm sao đây?

"Cái gì gọi là có chênh lệch?" Trong lòng lạnh lẽo, Từ Triển Nguyên kinh sợ.

"Cái gọi là có chênh lệch chính là...." Cười khan nói qua tình huống của Hoàng Phủ Thiếu Phàm, càng nói càng nhỏ, càng nói càng yếu, cuối cùng lấy bốn chữ tổng kết. "....Chính là như vậy."

"Được! Hay cho chính là như vậy!" Giận đến cơ hồ muốn một phen bóp chết nàng, Từ Triển Nguyên cáu kỉnh quát lên: "Cô căn bản là kẻ gà mờ, ban đầu lại còn nói khoác không biết ngượng, nói cái gì mà có thể giải được độc 『hàng đêm sầu』, mệt chủ tử nhà ta đã tín nhiệm cô như vậy, đem mạng sống giao trong tay cô..."

"Triển Nguyên!" Bỗng dưng, giọng nói trầm ổn bình tĩnh nhẹ nhàng cắt đứt lời chất vấn của hắn, Hoàng Phủ Thiếu Phàm là người trong cuộc trái lại một bộ thần sắc không đếm xỉa tới. "Đừng nói Đinh Đang như vậy, ít nhất, phương pháp lấy độc trị độc của nàng cũng thành công giúp ta chịu đựng được kỳ hạn ba tháng, không phải sao? Chớ khẩn trương như vậy. ta tin Đinh Đang sẽ giúp ta giải được kịch độc."

"Đại thúc...." Cảm động đến mức nhào vào ngực hắn, Cổ Đinh Đang thừa cơ ăn đậu hủ, "Ngươi tin ta vậy sao?" Ô ô, con người đại thúc thực sự là quá tốt, quá dịu dàng! Nam tử ôn lương như vậy, thế gian hiếm thấy, không đánh bất tỉnh đưa hắn trở về thì nàng thực xin lỗi bản thân.

Mấy ngày nay đã bị nàng hơi một chút là "Thần tới là ôm" huấn luyện cho không chút sợ hãi, Hoàng Phủ Thiếu Phàm nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu nàng, cảm giác có chút giống như đang dỗ nghĩa tử ------ Bạch Vân Kỳ, bờ môi lại cười nói: "Nếu cô muốn hại ta thật, không cần chờ lâu như vậy, không phải sao?"

"Dĩ nhiên, dĩ nhiên!" Gật đầu như giã tỏi, nàng nở nụ cười sáng lạn phụ họa.

"Cho nên ta đương nhiên tin tưởng cô!" Ôn nhã mỉm cười, đối với nàng, hắn có sự tín nhiệm cùng cưng chiều khó hiểu.

"Đại thúc, ta thực thực thích ngươi quá!" Lời tỏ tình không ấp úng chút nào, khuôn mặt phấn nộn không chút e lệ nào cọ qua cọ lại trong lồng ngực ấm áp, đậu hủ càng ăn càng nghiện.

Cho dù đã quen việc nàng đột nhiên xuất hiện, nhưng đối với hành vi bày tỏ tình yêu lớn mật này, Hoàng Phủ Thiếu Phàm vẫn không tránh được đỏ mặt, chỉ có thể cố ra vẻ trấn định cười, nhưng trong nụ cười... có chút ngọt.

Nhìn hai người bọn họ một lớn gan, một nội liễm qua lại, Từ Triển Nguyên hoàn toàn im lặng. Aiz... Hắn có loại dự cảm, lần này chủ tử bị ăn định rồi, chẳng qua là vấn đề thời gian sớm hay muộn mà thôi, nhưng mà... vì sao lại khiến người ta cảm thấy nhân vật của hai người bọn họ bị đảo lộn hết vậy? Từ trước đến giờ bên chủ động tấn công, không phải đều là phái nam sao?

Tâm tình có chút phức tạp, nghĩ tới chuyện cô nương coi nhẹ lễ giáo, tùy ý bản thân này sau này vô cùng có khả năng sẽ trở thành một nửa làm bạn với chủ tử kia, hắn đột nhiên thở dài, đầy một khoang tức trong nháy mắt tắt ngúm.

Thôi! Thôi! Có phu nhân như vậy, so với chủ tử cả đời không động tâm, cô độc một mình vẫn tốt hơn.

Vào lúc có người đang âm thầm cảm thán, có người thừa cơ cọ cọ ăn đậu hủ, có người bị cọ đến mức da mặt mỏng càng ngày càng đỏ, một bóng người kinh hô vọt vào---------

"Chủ tử, phu nhân lại phát tác rồi, hôm nay náo loạn lợi hại a!" Trong ngực ôm Bạch Vân Kỳ, Kiếm Nhi thở hồng hộc kêu lên.

Trong lòng phát lạnh, Hoàng Phủ Thiếu Phàm biết mình không đi một chuyến không được, đang muốn kéo thân thể suy yếu xuống giường, lại bị Cổ Đinh Đang không vui kéo trở lại.

"Chẳng qua là người điên, muốn điên cứ để nàng ta điên đi, điên đủ rồi sẽ yên lặng, sao phải cần đại thúc ngươi đi tham gia náo nhiệt? Đừng quên, kịch độc của ngươi còn chưa giải, vết thương cũ còn chưa lành, cộng thêm vài ngày trước bị Mã gì đó cho một chưởng, một cái mạng cũng mất mất nửa, còn cậy mạnh cái gì?" Cáu giận phản đối, Cổ Đinh Đang không muốn hắn kéo thân thể ốm yếu này đi làm chuyện vặt này, đối với những người nàng không để ý, mặc đối phương chết sống, nàng không quan tâm.

Nghe vậy, chỉ thấy Hoàng Phủ Thiếu Phàm nghiêm mặt, giọng nói hiếm khi trở nên nghiêm nghị, "Không được nói tẩu tử là người điên!"

Bị hắn quát một tiếng, Cổ Đinh Đang ngây ngẩn, chỉ cảm thấy mình một lòng muốn tốt cho hắn, lại bị trách cứ, lập tức một nỗi ấm ức dâng lên, tâm tình vốn vui vẻ trở nên tồi tệ, tính khí tùy tiện trong nháy mắt nổi lên.

Không chút suy nghĩ, nàng bật thốt lên giận dữ nói: "Vốn chính là người điên, chẳng lẽ ta nói sai sao? Ta cứ muốn nói nàng là người điên đấy, người điên, người điên, người điên...."

Bốp!

Tiếng tát tay chát chút bất ngờ vang lên, chặn lại những lời giận dữ của nàng, cũng làm cho Hoàng Phủ Thiếu Phàm kinh ngạc nhìn bàn tay, tựa hồ như không thể tin được mình lại mất khống chế xuất thủ với nàng.

"Đại thúc, ngươi đánh ta?" Che gò má nóng rát, Cổ Đinh Đang không dám tin nhìn chằm chằm hắn, mở to tròng mắt tràn đầy tố cáo.

Từ nhỏ đến lớn cho đến giờ, các vị thúc bá đều thương nàng như mạng, coi như trân bảo, ngay cả phụ thân cũng chưa từng đánh nàng bao giờ, hôm nay đại thúc lại ra tay với nàng!

Không rõ đối với cái tát này là xấu hổ hay thương tâm, nàng đột nhiên cảm thấy thật chua xót, tầm mắt mơ hồ một trận...

"Đinh Đang, ta..." Hoàng Phủ Thiếu Phàm hối tiếc không dứt, vạn phần áy náy muốn xin lỗi, song ----------

"Đại thúc, ta ghét ngươi, ngươi tốt nhất là cho độc phát chết luôn đi, ta không thèm để ý đến ngươi nữa!" Khóc kêu mãnh liệt, từng chuỗi từng chuỗi nước mắt rơi xuống, xoay người chạy ra ngoài.

"Kiếm Nhi, mau đuổi theo, vô luận thế nào cũng phải đưa Cổ cô nương về!" Sợ nàng thực sự nổi cơn thịnh nộ mà rời đi, không giúp chủ tử giải độc nữa, Từ Triển Nguyên trong lòng lo lắng, vội vàng muốn Kiếm Nhi đuổi theo.

Hiểu rõ tính nghiêm trọng của chuyện, Kiếm Nhi không nói hai lời, vội vàng chạy đi.

Tình huống đột phát lần này khiến cho mọi người ngẩn người, còn chưa kịp phản ứng lại, Bạch Vân Kỳ trong ngực Kiếm Nhin lại đột nhiên giãy dụa trượt xuống đất, nhanh chóng đuổi theo sau nàng.

Chỉ một thóang, trong phòng chỉ còn lại hai người Hoàng Phủ Thiếu Phàm cùng Từ Triển Nguyên, trong yên tĩnh không tiếng động, không khí ngưng đọng một mảnh, ép tới người ta gần như không thở nổi.

Kinh ngạc nhìn tay mình, lòng bàn tay vẫn còn hơi nóng rát, Hoàng Phủ Thiếu Phàm ánh mắt buồn bã, trong lòng hối hận vạn phần, nhưng cho dù có muốn đuổi theo người cũng lực bất tòng tâm, lập tức thở dài một hơi, thần sắc mệt mỏi lên tiếng ---------

"Triển Nguyên, đỡ ta đến chỗ tẩu tử đi!" Giờ hắn chỉ có thể giải quyết vấn đề có thể giải quyết trước, về phần nơi Cổ Đinh Đang.... là hắn xuất thủ đả thương nàng trước, nếu như nàng vì vậy mà tức giận rời đi, hắn cũng không nói hai lời, hết thảy đều là do hắn gây nên.



"Đáng ghét! Đáng ghét! Đại thúc, ta ghét ngươi nhất...." Một đường chạy như điên về phòng khách, Cổ Đinh Đang ấm ức vừa khóc vừa la mắng, trong tay càng không ngừng thu dọn bọc đồ nhỏ của mình, chỉ một lát cũng không muốn lưu lại.

Ô ô.... Đại thúc đã là cái gì? Cổ Đinh Đang nàng lại để cho người ta đánh sao? Ngay cả phụ thân còn chưa từng đánh nàng!

Càng nghĩ càng thương tâm, càng nghĩ càng khổ sở, nàng không có chút dè dặt nào của cô nương gia, ngây thơ gào khóc, trong lòng tức giận không dứt, xách gói đồ lên chuẩn bị đi....

"Này! Tiểu quỷ, ngươi muốn làm gì?" Quay người lại đã thấy Bạch Vân Kỳ chẳng biết đã vào từ lúc nào, Cổ Đinh Đang có chút bị hù dọa, ngay sau đó nghĩ đến nghĩa phụ của tiểu quỷ này là ai, lập tức kéo gương mặt như hoa vương lệ xuống, có chút ý tứ giận chó đánh mèo.

Khuôn mặt nhỏ nhắn đờ đẫn không biểu cảm nhìn chằm chằm nàng, song đôi tay nhỏ bé lại níu chặt mép váy màu tím không buông, rõ ràng là không chịu để nàng đi.

Mặc dù tiểu quỷ này có đánh cho tám gậy cũng không ra một phát rắm, nhưng mấy ngày nay chung đụng, Cổ Đinh Đang cũng coi như hiểu biết tính tình thằng nhóc, lập tức cười cười quăng qua bên cạnh, phát cáu cả giận nói: "Ta ghét đại thúc, không muốn ở lại nữa."

Lời này vừa nói ra, chỉ thấy đáy mắt tiểu tử nhanh chóng thoáng qua một tia kinh hoàng, tay nhỏ bé càng túm chặt hơn.

"Tiểu quỷ, ngươi buông tay ra!" Mắt giận phẫn nộ trừng trừng, thấy cậu nhóc hoàn toàn không có dấu hiệu buông tay, Cổ Đinh Đang không nói hai lời, đẩy bàn tay nhỏ bé đang túm chặt lấy váy mình ra, xô sang bên cạnh, không lưu luyến chút nào xoay người giống như muốn đi.

"Không... Không cần..." Bỗng dưng, một tiếng nức nở rất nhỏ, rất nhỏ vang lên, Bạch Vân Kỳ nhào vào ôm lấy hai chân đang chuẩn bị cất bước của nàng, không ngờ lại phát ra tiếng khóc kêu yếu ớt "Không... Không cần đi.... Cứu... cứu nghĩa phụ.... Không cần... đi...."

Nghe tiếng, Cổ Đinh Đang bỗng dưng dừng chân, cúi đầu kinh ngạc nhìn chằm chằm tiểu tử, sau một lúc ngây ngẩn, rốt cục không nhịn được kêu to lên: "Tiểu quỷ, vừa nãy ngươi nói chuyện?"

"....Không cần đi... cứu nghĩa phụ... cứu... cứa nghĩa phụ..." Liều mạng ôm nàng, khuôn mặt Bạch Vân Kỳ ẫn mang vẻ đờ đẫn như cũ, nhưng đôi mắt to không ngừng chảy ra nước mắt, chỉ biết không ngừng lặp đi lặp lại những lời muốn nàng cứu nghĩa phụ.

Kinh ngạc nhìn cậu bé mặt không chút thay đổi khóc lóc, mặc dù cảnh tượng rất quỷ dị, nhưng chẳng hiểu tại sao, đáy lòng Cổ Đinh Đang lại đột nhiên cảm thấy một trận chua xót cùng thương tiếc.

Tiểu quỷ này, ngay từ đầu đã quấn lấy nàng, nhất định là tâm hồn nhỏ bé hiểu được nàng có thể giúp đại thúc giải độc, sợ nàng đổi ý chạy mất, đại thúc sẽ không cứu được, cho nên mới sống chết dính bên người nàng để giám thị đây!

Cảm thấy cậu bé còn nhỏ tuổi mà đã "Dụng tâm lương khổ" vì nghĩa phụ như vậy, mà thân là nghĩa phụ Hoàng Phủ Thiếu Phàm lại hoàn toàn không biết, lại nghĩ đến mình muốn tốt cho hắn mà còn bị quát mắng, Cổ Đinh Đang đột nhiên có tâm trạng "đồng bệnh tương liên", lập tức ôm lấy tiểu tử cùng nhau khóc lớn ---------

"Oa------ tiểu quỷ, ngươi tốt với đại thúc quá, giống như ta đối với hắn vậy.... Ô ô... Ngươi yên tâm! Nể mặt ngươi, ta không đi! Ta sẽ ở lại tiếp tục giải độc cho đại thúc... Ô ô..." Nước mắt tung hoành khóc rống, quả nhiên là một tiểu cô nương ngây thơ hồn nhiên, nói thay đổi là thay đổi ngay.

Lập tức, bên trong phòng khách, chỉ thấy một lớn một nhỏ ôm đầu khóc lóc, cảnh tượng quái dị này khiến cho Kiếm Nhi đuổi theo đến nơi nhìn mà choáng váng, một lúc lâu vẫn nói không nên lời, tìm không ra thời cơ thích hợp để chen mồm vào giữa tiếng khóc trùng điệp không dứt của hai người này.

Cuối cùng, hắn liếc mắt, thức thời quyết định lùi ra bên ngoài.

Ai.. Thôi! Cứ để cho bọn họ khóc cho đã, hắn đứng bên ngoài chờ thì hơn!

Một lúc lâu sau, khi Hoàng Phủ Thiếu Phàm trấn an Liễu Lục Ba phát bệnh điên xong, biết được Cổ Đinh Đang chưa rời khỏi Lục Ba sơn trang, hắn vội vàng chạy tới, từ xa đã nhìn thấy Kiếm Nhi nhàm chán đứng canh ngoài phòng khách.

"Đinh Đang cô nương và Kỳ Nhi đâu?" Mới đến trước cửa phòng, hắn không nhịn được vội vàng hỏi.

Chỉ chỉ bên trong phòng, Kiếm Nhi nói nhỏ: "Bên trong không có tiếng động gì được một lúc rồi."

"Phải không...." Thấp giọng nói, ánh mắt không tự chủ được quét về phía cửa phòng, sau đó lập tức chấn hưng tinh thần, nhẹ nhàng đẩy cánh cửa đang đóng chặt ra, bước vào trong mới phát hiện hai người bọn họ lại đang ôm nhau ngủ.

"Thì ra là ngủ thiếp đi, chẳng trách nửa ngày không có tiếng vang!" Kiếm Nhi đi theo vào chợt hiểu ra bật cười. A a.... Nhất định là khóc mệt rồi!

"Xuỵt!" Ngón trỏ thon dài để trên cánh môi muốn hắn nhỏ giọng một chút, Hoàng Phủ Thiếu Phàm đứng bên giường nhìn hai người lớn nhỏ thân mật ôm nhau ngủ, trong sâu thăm tâm hồn không khỏi tràn ra một dòng nước ấm áp, chỉ cảm thấy hình ảnh này ấm áp khiến hắn vừa cảm động lại vui mừng.

Lẳng lặng nhìn hai người đang ngủ ngon lành, ánh mắt đen nhánh không tự chủ được trở nên mềm mại, bờ môi ưu nhã cong lên một nụ cười nhẹ, sau một lúc lâu, hắn mới nghiêng người ôm lấy tiểu tử đang tựa vào ngực Cổ Đinh Đang ngủ say, động tác nhẹ nhàng đến mức hoàn toàn không làm hai người tỉnh giấc.

"Ôm Kỳ Nhi về phòng của nó đi!" Đem thân thể nhỏ đang say ngủ giao cho Kiếm Nhi, hắn nhẹ giọng giao phó.

"Dạ!" Cẩn thận đón lấy người, Kiếm Nhi ôm lấy tiểu tử nhanh chóng lui ra ngoài, chỉ lưu lại mình hắn cùng với Cổ Đinh Đang khóc mệt nên say ngủ trong phòng.

Chậm rãi ngồi xuống bên giường, Hoàng Phủ Thiếu Phàm nhìn dung nhan say ngủ của nàng, lúc nhìn thấy vệt nước mắt còn đọng lại trên gò má phấn nộn, hắn thực sự vừa xấu hổ lại vừa thẹn lại vừa không nỡ, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua gò má mịn màng lau đi giúp nàng.

"Đinh Đang, ta rất xin lỗi..." Lầm bầm than thở, hắn hối tiếc không ngớt. Aiz.... Từ trước tới giờ hắn chưa từng động thủ với cô nương, không ngờ lại xuất thủ đả thương nàng, cả đời hắn cũng không tha thứ cho sai lầm của mình ngày hôm nay được.

"Không tha thứ!" Bỗng dưng, người vốn đang ngủ say đột nhiên mở to mắt, giận dữ trừng hắn một cái xong, khuôn mặt xinh xắn lập tức ngoảnh đi, ngay cả thân thể cũng xoay vào trong, đưa lưng về phía hắn, hiển nhiên là vẫn còn đang nổi nóng.

Hừ! Đánh người ta xong nói xin lỗi là được sao? Thiên hạ nào có chuyện dễ dàng như vậy? Cổ Đinh Đang nàng không có những cái khác, chỉ được cái thù dai thôi!

Thấy nàng giận dỗi đưa lưng về phía mình không muốn nhìn hắn, Hoàng Phủ Thiếu Phàm chán nản thu hồi thu hồi, ráng cười nói: "Cô tỉnh rồi?"

Từ lúc hắn đi vào ôm tiểu quỷ đi, nàng đã tỉnh rồi.

Trong bụng không tiếng động thầm nghĩ, nhưng Cổ Đinh Đang vẫn không chịu mở miệng nói chuyện với hắn, vẫn lấy lưng tương đối như cũ.

Biết nàng đang tức hắn, Hoàng Phủ Thiếu Phàm cũng không miễn cưỡng, chẳng qua là sau khi nhìn thấy bóng lưng cứng ngắc của nàng một lúc xong, mới chậm rãi mở miệng phá tan không khí trầm mặc -----------

"Đinh Đang, đầu tiên ta muốn nói xin lỗi với cô, cho dù cô không tha thứ, ta vẫn phải nói.... Thật thật xin lỗi! Đánh cô, là lỗi của ta...."

Vốn chính là lỗi của hắn, lỗi của hắn! Âm thầm gật đầu, đối với sự dũng cảm nhận sai của hắn, Cổ Đinh Đang coi như hài lòng.

"Nếu cô vì vậy mà hận ta, cho dù muốn rời đi, không thực hiện 『giao dịch』ban đầu của chúng ta nữa ta cũng sẽ không nói gì, bởi vì đúng là lỗi của ta, nhưng mà..." Giọng nói ôn nhã dừng lại một chút, khi mở miệng, áy náy tự trách đột nhiên quành một cái, nhắm thẳng vào cô nương vẫn còn đang cáu kỉnh nằm trên giường: "Cô cũng có chỗ không đúng..."

"Từ từ! Ta không đúng chỗ nào?" Càng nghe càng thấy không đúng, Cổ Đinh Đang nhất thời quên mất mình không muốn để ý đến hắn, nháy mắt bắn người lên, ngón tay mảnh dẻ chọc mạnh vào ngực hắn, thở hổn hển kêu lên: "Ngươi đánh ta, chẳng lẽ cũng là lỗi của ta sao? Đại thúc, ngươi có lương tâm không hả? Có không hả..." Mỗi lần hỏi đều dùng sức hung ác chọc một cái.

Biết nàng tức giận, Hoàng Phủ Thiếu Phàm nhẹ nhàng bắt được bàn tay nhỏ bé, đem ngón tay tinh tế nắm lấy trong lòng bàn tay, thử nhắn nhủ sự áy náy cùng ấm áp của mình, hắn ôn nhu nói: "Đinh Đang, nghĩa huynh luôn đối xử với ta còn thân thiết hơn huynh đệ ruột thịt, vợ chồng bọn họ đều là người ta kính trọng, cho dù nghĩa huynh đã qua đời, trạng thái tinh thần của đại tẩu lại bất ổn, ta cũng không muốn nghe cô dùng từ ngữ ô nhục nói tẩu tử."

"Nhưng.... nhưng nàng vốn đã điên rồi, ta nói thật, nào có ô nhục với không ô nhục gì?" Bĩu môi, nàng vẫn rất ấm ức.

"Tuy là sự thật, nhưng loại từ ngữ ác độc này không hay, sẽ làm tổn hại âm đức. Lại nói, cô có thể đứng trước mặt trẻ con nói mẹ nó là người điên sao? Kỳ Nhi mặc dù có chút vấn đề trên phương diện biểu đạt tình cảm, vẫn không mở miệng nói chuyện, nhưng ta tin nó rất thông minh, hiểu được điều này."

Hắn biết nàng từ trước đến nay đều ăn ngay nói thẳng, cử chỉ ngôn hành hoàn toàn thoải mái bản thân, không quan tâm đến cảm thụ của người khác, nhưng mà nếu cứ tiếp tục như vậy nữa, chỉ sợ sau này sẽ vô tình tổn thương đến nhiều người hơn, đó là chuyện hắn không muốn.

"Ách..." Bị nói cho cứng họng, Cổ Đinh Đang không thể nào phản bác, thật lâu sau, mới chu môi mà lên án, "Cho dù như thế, ngươi có thể đánh ta sao?" Mặc dù cái tát kia không dùng lực, nhưng mà vẫn đau, quan trọng nhất là... lòng tự ái cũng rất đau đớn!

"Ta thực xin lỗi! Lúc ấy là ta nóng nảy, cho nên mới mất không chế..." Nói đến cái này, Hoàng Phủ Thiếu Phàm thực sự áy náy vạn phần, hối tiếc thực sự, bàn tay nhẹ nhàng xoa lên gò má hơi sưng đỏ của nàng, đáy mắt tràn đầy áy náy cùng đau lòng: "Còn đau không?"

"Đau chứ! Sao lại không đau?" Oán hận nói, cho dù là không đau, nàng cũng muốn kêu oa oa để cho hắn đau lòng, huống chi lúc này thực sự là mơ hồ có chút nóng rát đau đớn đây!

"Thực xin lỗi!" Một lần nữa xin lỗi, hắn thực sự có lỗi.

"Không có lần sau!" Nghĩa chính từ nghiêm, bây giờ nàng nhận, bởi vì nàng quả thật cũng có lỗi.

"Dĩ nhiên!" Nghiêm nghị đáp lại, hắn cũng rất nghiêm túc. Chỉ một lần thôi, cũng đủ để hắn áy náy cả đời, sao lại có lần thứ hai được.

Lúc này Cổ Đinh Đang mới hài lòng cười, khuôn mặt nhỏ nhắn không chút nhăn nhó nào ghé lại. "Xoa xoa!"

"Này..." Hoàng Phủ Thiếu Phàm chần chứ, nhưng lần này không phải hoang mang, mà là lúng túng ngại ngùng, tuấn nhan hiện lên một tầng hồng nhạt.

Aiz.... Nha đầu này cứ muốn hắn làm động tác thân mật như vậy, thực trái với lễ giáo.

"Đại thúc, ngươi không bồi tội sao?" Hờn dỗi buồn hỏi, chính là muốn ép hắn.

Nếu không làm theo, sợ nàng lại tăng tội của hắn thêm một bậc.

Trong bất đắc dĩ lại thấy buồn cười, bàn tay của Hoàng Phủ Thiếu Phàm nhẹ nhàng xoa lên gò má mịn màng của nàng, cảm nhận được xúc cảm mềm mại ấm áp nơi đầu ngón tay, tâm thần của hắn không khỏi rung động, ráng hồng trên mặt càng đậm, nhịp tim có chút loạn...

Aiz.... Hỏng bét! Xem ra hắn thực sự động tâm với tiểu nha đầu này rồi.

Càng nghĩ càng thấy bản thân sợ rằng có chút trâu già gặm cỏ non, hắn không khỏi khẽ thở dài.

"Đại thúc, ngươi than thở cái gì vậy?" Thoái mái nheo mắt lại hưởng thụ sự "Phục vụ " của hắn, nhìn dáng dấp giống như rất phiền não của hắn, Cổ Đinh Đang không nhịn được hỏi thăm.

"Đinh Đang, sao nàng cứ gọi ta là đại thúc mãi vậy?" Đây là chuyện hắn buồn bực ghê gớm từ lúc hai người mới quen, chẳng qua là lúc trước còn lơ đễnh, nhưng bây giờ... hắn cũng bắt đầu để ý rồi.

Chưa từng phát hiện tâm tư của hắn, Cổ Đinh Đang có vẻ có chút lười biếng cùng đãng trí: "Đại thúc ngươi không phải rất lớn tuổi sao? Ta gọi ngươi đại thúc là chuyện bình thường mà!" Ai nha! Công phu của đại thúc thật tốt, lực tay vừa đủ, xoa nàng thực thoải mái.

Hắn.... già chỗ nào, vì sao nàng lại cho rằng hắn rất lớn tuổi?

"Ta mới hai mươi tám tuổi!" Nét mặt vẫn nhàn nhạt như cũ, nhưng giọng nói lại... có chút buồn bực.

"Hở?" Kinh ngạc mở to mắt, một đôi mắt đẹp trong vắt như thủy tinh không dám tin nhìn chằm chằm hắn.. "Đại thúc, ngươi mới hai mươi tám?"

Phán ứng của nha đầu này rất đả thương người mà!

Đuôi mày khẽ nhếch, Hoàng Phủ Thiếu Phàm hứng thú nói: "Ta tự nhận mình cũng không hề già!" Ít nhất cho đến trước mắt, trừ ánh mắt tương đối khác thường của nàng, vẫn chưa có ai nói hắn già yếu trước tuổi cả. Trên thực tế, phải nói là hắn còn thường xuyên bị nhận lầm trẻ hơn so với số tuổi thực.

"Nhưng mà cha ta cùng với các vị thúc bá khác đều 40, 50 tuổi, thoạt nhìn cũng không khác ngươi là mấy a!" Cổ Đinh Đang kêu lên, vẫn cho là những người thoạt nhìn không khác phụ thân mấy, ít nhất đều đã 40, 50 tuổi.

Chân tướng cuối cùng cũng rõ ràng!

"Cha nàng cùng các vị thúc bá... có thuật trù nhan!" Thầm thở dài, cuối cùng cũng hiểu lý do vì sao mình bị gọi là đại thúc. "Sau này đừng gọi ta là đại thúc nữa." Cứ vậy khiến hắn có cảm giác tàn phá cỏ non.

"Nhưng mà ta gọi quen rồi, không đổi, không đổi!" Lắc đầu mãnh liệt, nàng khăng khăng giữ quyền lợi gọi hắn là đại thúc.

"..." Im lặng hồi lâu, nhìn vẻ mặt đánh chết cũng không thay đổi của nàng, cuối cùng, Hoàng Phủ Thiếu Phàm chỉ có thể bất đắc dĩ than thở lần nữa. "Tùy nàng!" Aiz... Kể từ khi sau khi gặp nàng, hắn hình như hay than thở hơn thì phải.

Cười hì hì một tiếng, Cổ Đinh Đang vui vẻ vô cùng, tiếp tục vui vẻ hưởng thụ sự phục vụ "xoa bóp" của hắn, một lúc sau, nàng giống như nhớ ra cái gì, vội vàng mở miệng hỏi ---------

"Đại thúc, người trúng độc 『hàng đêm sầu』thế nào?" "Hàng đêm sầu là độc dược bí truyền của Vô Mệnh thúc thúc, chẳng lẽ đại thúc cùng Vô Mệnh thúc thúc từng có kết thù?

Bàn tay đang xoa lên gò má phấn nộn chợt khựng lại, ngay sau đó lại nhẹ nhàng xoa bóp, hắn giống như vô sự thản nhiên nói: "Là ta chuyển từ cơ thể Kỳ Nhi lên người mình."

"Sao?" Kinh ngạc kêu lên, Cổ Đinh Đang vẻ mặt kinh ngạc. "Ngươi nói người bị trúng 『hàng đêm sầu』vốn là tiểu quỷ?" Nếu mà là tiểu quỷ kia, thì hoàn toàn không có đạo lý! Dù nói thế nào, Vô Mệnh thúc thúc cũng sẽ không kết thù với một tiểu hài tử, huống chi là hạ kịch độc như vậy.

"Ừ." Gật đầu.

"Không có lý nào! Không có lý nào..." Gạt bàn tay trên gò má xuống, Cổ Đinh Đang nghĩ mãi không ra lắc đầu mãnh liệt, trong miệng không ngừng lẩm bẩm.

"Sao lại không có lý nào?" Kỳ quái hỏi.

Cảm thấy trong chuyện này có điều quỷ dị, nàng vội vã nói: "Đại thúc, ngươi mau nói ta nghe chân tướng lúc tiểu quỷ bị trúng độc."

Hơi ngẩn ra, Hoàng Phủ Thiếu Phàm sau một lúc trầm mặc, mới sâu xa nói: "Ba năm trước, ta hứng trí một lần, không báo trước đã tới thăm nghĩa huynh, vậy mà mới bước vào sân nhỏ nơi hai vợ chồng nghĩa huynh ở đã nghe thấy bên trong truyền đến tiếng cầu cứu yếu ớt, lúc ấy ta cũng không suy nghĩ được nhiều vội lao vào, ai ngờ lại thấy nghĩa huynh cả người nhuốm máu nằm trên mặt đất...."



"Nghĩa huynh, huynh sao vậy? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?" Đem nam nhân cả người nhuốm máu ôm vào trong ngực, Hoàng Phủ Thiếu Phàm dồn dập hỏi thăm, quả thực không tin nổi những gì đang xảy ra trước mắt.

"Thiếu... Thiếu Phàm...." Nhìn thấy khuôn mặt của người mình tín nhiệm nhất trên đời, nam tử đẫm máu giống như dùng hết chút sức lực ít ỏi túm chặt lấy hắn. "Mau.... Cứu.... Cứu Lục Ba và.... và Kỳ Nhi...."

Cứu?

Hoàng Phủ Thiếu Phàm kinh hãi, đang muốn tạm buông nghĩa huynh xuống trước đi tìm nghĩa tẩu cùng nghĩa tử, đột nhiên, một đạo chưởng phong hèn hạ từ sau nhanh chóng đánh lén tới. Mặc dù hắn phát hiện ra nhưng cũng không dám né tránh, bởi vì chỉ cần né ra, khẳng định sẽ liên lụy đến nghĩa huynh đang bị thương nặng, lập tức không chút nghĩ ngợi, thân thể nghiêng một cái, bảo vệ chặt chẽ huynh trưởng kết bái trong ngực, mạnh mẽ xoay lưng đón lấy một chưởng này.

Thoáng chốc, "Oành" một tiếng, hắn chỉ cảm thấy ngực cứng lại, không nhịn được rên lên một tiếng, còn đối phương cũng bị chân khí hộ thể của hắn làm cho bắn lùi về phía sau té bay ra ngoài, cũng bị tổn thương không ít.

Giống như không ngờ tới đối phương không có chút nào phòng bị lấy lưng đón một chưởng đánh lén này, lại vẫn có thể khiến mình bị nội thương không nhỏ, tặc nhân che mặt cực kỳ kinh hãi, biết rõ võ công mình không bằng người ta, lập tức không dám ham chiến, xoay người nhảy lên chạy thoát.

Mắt thấy tặc nhân che mặt đã trốn xa, Hoàng Phủ Thiếu Phàm cũng không dám tiến lên đuổi theo, vì bây giờ không thể xác định được tặc nhân có đồng bọn khác ẩn núp ở đây không, không dám để nghĩa huynh một mình ở đây.

"Nghĩa huynh, huynh ráng chống đỡ, đệ vào trong tìm đại tẩu cùng Kỳ Nhi, xem bọn họ có bình yên vô sự hay không..." Cố gắng cười, Hoàng Phủ Thiếu Phàm đang muốn đặt nam tử nhuốm máu xuống, cổ tay lại bị hắn nắm chặt.

"Ta... ta không được..." Nôn ra một búng máu, nam tử đẫm máu khó khăn nói: "Thiếu Phàm, hai mẹ con Lục Ba... xin nhờ đệ...."

"Đại ca, huynh đừng nói nữa!" Đau lòng hô lên, nhưng đáy lòng lại vô cùng rõ ràng... nghĩa huynh thực sự không qua được.

"Xin.... xin nhờ đệ...." Nắm chặt lấy tay hắn không buông, sau khi nhận được đáp ứng rơi lệ gật đầu, nam tử đẫm máu tràn ra một nụ cười an tâm, sau đó lại không cam lòng trợn mắt lưu lại di ngôn cuối cùng. "Ắt phải.... ắt phải đuổi... đuổi Bạch Mộ Nam...." Nói chưa hết, tiếng đã tắt, bàn tay nhuốm máu vô lực buông thõng xuống đất.

"Đại ca!" Ôm nghĩa huynh sợ hãi khóc rống, cũng không thể gọi sinh mệnh đã mất đi trở về.

Song cho dù thương tâm đến đâu, nghĩ đến hai mẹ con đại tẩu nghĩa huynh đã phó thác cho mình, Hoàng Phủ Thiếu Phàm không dám lãng phí một giây, đặt vị huynh trưởng kết bái đã chết xuống, vội vàng chạy vào nội thất.

Song khi bước vào bên trong, hắn không khỏi khổ sở nhắm nghiềm hai mắt, bởi vì tẩu tử của nghĩa huynh trước giờ vẫn đoan trang hiền thục, giờ phút này cơ hồ toàn thân trần trụi tê liệt ngã trên giường, trên người chằng chịt vết thương, có lẽ đã trải qua một thời gian giãy dụa kịch liệt.

Cầm thú! Rốt cuộc là tên cầm thú nào gây ra?

Tức giận, thương tâm cùng khổ sở giao triền, hắn hít sâu một hơi, ráng áp chế tâm trạng kích động, mở mắt nhanh chóng tới bên giường giúp Liễu Lục Ba phủ chiếc chăn gấm lên thân thể trần trụi, ngay sau đó lập tức phát hiện ra Bạch Vân Kỳ sắc mặt trắng bệch dần chuyển sang tím, đang mở to mắt nép trong góc không hề nhúc nhích.

"Kỳ Nhi!" Vội vàng tiếng lên ôm lấy cậu bé, phát hiện ra sự khác thường, Hoàng Phủ Thiếu Phàm vừa sợ vừa vội, tinh tế kiểm tra kinh ngạc phát hiện ra tiểu tử lại trúng độc "Hàng đêm sầu"....




Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.