Cự Tinh Tri Ngã Tâm

Chương 8: Chương 8




CHƯƠNG 8 .

Hạ Cực ngủ suốt hai ngày, khi hắn tỉnh lại thì trời đã sáng. Hắn nằm mơ hồ, cũng không hề cảm thấy đói, tinh thần sảng khoái. Sự thống khổ mấy ngày mất ngủ cũng hoàn toàn biến mất.

Hắn xuống giường mặc quần áo. Đinh Tông Nho nói người giúp việc nấu vài món đơn giản. Hạ Cực nhân tiện đó cũng ngồi xuống ăn, hoàn toàn không thèm liếc nhìn Đinh Tông Nho lấy một cái. Y biết rất rõ cá tính của Hạ Cực, cũng không để tâm làm gì cho mệt.

Y ôm con trong tay, đang trông chừng đứa bé thì có tiếng chuông bên ngoài. Đinh Tông Nho đi ra mở cửa. Giọng nói ồn ào của  Vương Thiên Ốc truyền khắp nhà. Hơn nữa hắn lại còn thở phì phò, nói nhanh hắn vừa xuống sân bay lập tức gọi taxi về nhà.

– Chương trình kết thúc tôi liền lập tức tới phi trường lên chuyến bay sớm nhất gấp gấp trở về. Ui, ui. Tiểu tâm can, tiểu bảo bối… Đến cho tôi hôn một cái… Hôn thêm cái nữa đi… Ba cái cũng chưa có đủ… Đừng đừng đừ… Hôn mười cái có được hay không?

Hạ Cực buông đũa, những lời buồn nôn nghe được từ miệng Vương Thiên Ốc làm hắn nổi da gà. Mà Đinh Tông Nho nhã nhặn cười như chuông bạc.

– Đừng như vậy, Thiên ốc. Ai mà nhìn thấy liền có cảm giác anh rất là nuông chiều đó.

– Nuông chiều thì sao nào. Tiểu bảo bối, tiểu tâm can. Hôm nay Vương Thiên Ốc ta phải nói cho rõ ràng. Trên thế gian này người tôi yêu thương chỉ có một người, cũng chỉ có một người duy nhất khiến tôi phải chạy về nhà như phát cuồng. Chính là muốn nhanh hơn một chút để nhìn thấy mặt em.

Người đàn ông cao to như gấu, thanh âm lại như đang làm nũng, cứ như là trẻ con đang nói chuyện

– Tiểu bảo bối, hôm nay có nhớ tôi không?

Nghe tiếng trẻ con nói i a, Vương Thiên Ốc cười đến sảng khoái. Trong tiếng cười ngập tràn sự vui sướng ngập tràn khắp căn phòng.

– Tiểu bảo bối, hôn em thêm mười cái được không? Tiểu tâm can. Để tôi ôm em lên giường hảo hảo yêu thương em nào.

Hạ Cực nghiêm mặt đi ra khỏi phòng ăn. Vương Thiên Ốc đang ôm con của hắn, vẻ mặt đầy cưng chiều. Mà Đinh Tông Nho đứng bên cạnh hắn ánh mắt tràn ngập sự vui sướng. Rõ ràng bọn họ chính là một gia đình hạnh phúc còn hắn hoàn toàn chỉ là người ngoài.

Một cảm giác vô cùng âm u trồi lên, hắn không rõ cái đó là cái gì, cũng không thể suy nghĩ cẩn thận. Nhưng mà loại cảm giác này hắn lại không có cách nào kềm chế.

– Này, Vương Thiên Ốc

Hắn cao giọng bắt chuyện, muốn phá tan bầu không khí hạnh phúc của gia đình này.

Vẻ mặt Vương Thiên Ốc thoáng kinh ngạc rồi thôi, lập toét miệng cười, cũng không vì Hạ Cực đang ở nhà hắn mà cảm thấy bực mình.

– Ô! Hạ Cực, đúng là khách quí. Mời ngồi.

Hạ Cực cười lạnh

– Giường nhà anh tôi còn ngủ qua, không có đến nhà anh chỉ để ngồi đâu.

Hắn nói để ám chỉ việc khác, sắc mặt Đinh Tông Nho ảm đạm xuống một chút. Vương Thiên Ốc sau một giây ngây người lập tức nhìn về phía Đinh Tông Nho, hình như là muốn Đinh Tông Nho giải thích.

Đinh Tông Nho cúi đầu giải thích đơn giản. Tận lực đem một số chi tiết lượt bỏ.

– Hai ngày trước Hạ Cực nửa đêm tới. Tôi thấy sắc mặt anh ta không tốt nên để anh ta ngủ lại. Anh ta ngủ tới bây giờ mới dậy nổi.

Vương Thiên Ốc nghe xong khóe miệng lại kéo lên trên, hắn ồn ào nói

– Chỉ là ngủ thôi mà. Hạ Cực à, con người tôi vốn rất hào phóng và hiếu khách. Nếu anh muốn ngủ lại nhà tôi, lúc nào tôi cũng sẽ chuẩn bị riêng 1 phòng khách cho anh ngủ.

Hạ Cực đi tới trước mặt Vương Thiên Ốc, tươi cười không chút thay đổi. Hắn hiểu rất rõ phải làm như thế nào để người khác thống khổ.

– Tiểu nho ngủ cùng với tôi. Vương Thiên Ốc à, tôi không ngờ là anh hào phóng đến như vậy. Ngay cả vợ mình cũng có thể ngủ chung với khách nha.

Hắn nói rất rõ ràng. Đinh Tông Nho chịu không nổi rồi, y nói nhỏ

– Hạ Cực, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện được không? Việc này không liên quan đến Thiên Ốc.

Hạ Cực choàng tay lên eo y, hoàn toàn không để ý đến Vương Thiên Ốc vẫn còn ở đây.

– Tại sao không liên quan? Hắn rốt cuộc cũng phải biết tiểu tâm can, tiểu bảo bối của hắn khi ở một chỗ với tôi có bao nhiêu phóng đãng chứ. Vương Thiên Ốc, đây là anh không đúng nha. Anh làm cho ai kia rất đói khát rồi. Khi tôi sờ bên dưới thì quần lót của ai kia cũng ướt đẫm. Còn có thanh âm mời gọi trên giường nữa. Càng đừng nói lỗ nhỏ của ai kia đói khát chỉ biết gắt gao hàm trụ tôi cứ như là muốn ăn tươi nuốt sống.

Nghe được hắn huỵch toẹt miêu tả tình hình bọn họ làm gì trên giường, sắc mặt Đinh Tông Nho chuyển nhanh. Vương Thiên Ốc hình như là muốn cười. Hắn vừa nói tiểu bảo bối tiểu tâm can vốn là dành cho con của Đinh Tông Nho. Nhưng hiểu lầm này cũng thật hay nha.

Hắn chẳng những không giải thích, còn kích động nói

– Chờ một chút, Hạ Cực. Anh chờ tôi một chút không được đi đâu đấy. Chúng ta hai người hảo hảo tâm sự.

– Tôi cũng rất muốn nói chuyện đây.

Hạ Cực lạnh mặt nhìn Vương Thiên Ốc không có phát tác như hắn đã dự tính.

Vương Thiên Ốc đem em bé trả lại cho Đinh Tông Nho, chính mình ba bước chỉ cần bước thành hai chạy vào phòng. Sau khi trở ra hắn cầm trong tay máy quay phim chuyên dụng đặt trước mặt Hạ Cực. Cười hỉ hả

– Anh nói thêm cái gì nữa đi. Nói cái gì cũng được.

Đinh Tông Nho vừa vặn thoát được tay hắn đang ôm ngang eo

– Không nên như vậy Hạ Cực. Chuyện này không liên quan đến Vương Thiên Ốc. Anh đừng nói thêm gì nữa.

Hạ Cực thế như lại giống chết cũng không chịu buông tay. Hắn tay thêm sức, thậm chí cánh tay khác còn mạnh mẽ nắm chặt tay Đinh Tông Nho. Giọng hắn càng lúc càng lạnh, ngữ điệu càng lúc càng cao

– Tại sao không để tôi nói. Tôi nghĩ Vương Thiên Ốc biết rõ mối quan hệ lúc trước của chúng ta. Em giúp tôi sinh Hạ La Hối, nói thế nào cũng đã cùng nhau lên giường. Vương Thiên Ốc cũng chẳng phải kẻ ngu ngốc, anh ta cũng sớm biết em là người của tôi. Tôi thích biểu hiện trên giường của em rõ ràng hơn bất kì người nào.

– Không sai, Hạ Cực nói hoàn toàn chính xác.

Vương Thiên Ốc vẻ mặt vui mừng có chút đắc thắng, liên tục gật đầu đồng ý với lời Hạ Cực.

Thấy vẻ mặt không thèm để ý của Vương Thiên Ốc, nét cười trên mặt Hạ Cực càng lúc càng âm u. Hắn không tin không có gì có thể đả kích được tình cảm mà Vương Thiên Ốc dành cho Đinh Tông Nho.

– Vương Thiên Ốc, kĩ xão giường chiếu của vợ anh so với khi còn ở với tôi không có gì thay tôi. Tôi nghĩ hay là vì anh không có dạy cho ai kia chiêu gì mới. Cho dù trước kia Tiểu Nho cũng được tôi huấn luyện qua, nhưng anh bây giờ như vậy cũng khiến cho người ta quá vắng vẻ rồi.

Vương Thiên Ốc trưng ra bộ dáng chỉ lo thiên hạ không loạn, nói càng lúc càng khoa trương.

– Huấn luyện qua cũng có cái giá của đã được huấn luyện. Ít nhất sẽ không giống như xử nam đau đến khóc oa oa. Hạ Cực. Kì thật tôi rất cảm ơn anh đã dạy Tiểu Nho việc này. Làm cho tôi trên giường là lập tức có cảm giác hưởng thụ như cá với nước. Vừa lại không cần sợ làm y đau đớn hay máu chảy khắp giường. Cho nên đã được huấn luyện đúng là rất tốt. Tôi bây giờ rất thích người có kinh nghiệm.

Đinh Tông Nho không dám tin vào những lời nói dối bay ra khỏi miệng của  Vương Thiên Ốc. Y căn bản là chưa có từng làm tình với hắn, hắn nói những lời này vì mục đích gì?

– Anh… Anh nói cái gì?

Vương Thiên Ốc nhanh chóng ngăn y nói tiếp

– Còn có, anh cũng biết tiểu Nho là người như thế nào mà. Rất là yếu đuối. Em ấy khi bị tình cũ bỏ rơi, bộ dạng thì rất đáng thương lại không hề mở miệng xin trợ giúp thì ai lại có thể đành lòng mà không giúp em ấy? Cho nên Hạ Cực à, anh không cần để tâm, chính vì điểm này của Tiểu Nho cho nên tôi mới thương em ấy.

Hạ Cực không biết tâm lí tại sao dâng lên đầy chướng khí đen sì. Nhưng trong mắt hắn dâng lên hai ngọn lửa, hơn nữa càng ngày cháy càng to.

– Vương Thiên Ốc. Anh thì biết cái gì! Tiểu nho yêu tôi. Tôi biết cho dù tôi có đối xử với em ấy như thế nào, em ấy đều yêu tôi cả đời. Tôi khi nào muốn làm tình, chỉ cần gọi điện thoại em ấy liền ngay lập tức chạy đến. Ngay cả khi tôi có làm gì tổn thương trái tim em ấy, thì chỉ cần tôi di chuyển một đầu ngón tay út em ấy cũng sẽ chạy tới.

Đinh Tông Nho trong mắt ngập lệ đầy thê lương. Hạ Cực nói rất đúng ý nghĩ trong đầu y. Hắn đối với tình yêu của y chỉ có khinh thường nhưng lại biết cách làm thế  nào đả thương trái tim của y.

Vương Thiên Ốc cười ha ha

– Hạ Cực anh nói rất hay. Tiểu Nho nếu yêu như lời anh nói vậy tại sao em ấy lại ở nhà của tôi? Tại sao lại sinh con cho tôi? Kì thật em ấy hết yêu anh rồi. Hai ngày trước em ấy lên giường với anh bất quá cũng chỉ vì thương hại anh thôi. Trên thực tế, bộ dạng của anh bây giờ người nào thấy cũng đều nảy sinh lòng thương hại. Tôi chẳng trách Tiểu Nho một chút nào.

Vương Thiên Ốc nói vậy tất nhiên là có ý đồ. Nói rõ nghiệp diễn viên của hắn đã xuống dốc, còn hắn là đạo diễn hiện rất có danh tiếng. Hạ Cực không đáng làm đối thủ của hắn. Hắn dễ dàng công kích làm cho Hạ Cực không có cách nào đánh trả.

Đinh Tông Nho ra sức thoát khỏi cánh tay của Hạ Cực. Y ôm con đi về phía  Vương Thiên Ốc. Mặc dù Vương Thiên Ốc nói dối về mối quan hệ giữa y và hắn nhưng mà y rất muốn cảm tạ Vương Thiên Ốc đã làm như vậy. Nghe những lời Hạ Cực nói lúc nãy rốt cuộc đã giúp y có thể tự giải thoát ra khỏi tình yêu với Hạ Cực.

– Hạ Cực, anh về đi. Tôi đã không còn yêu anh nữa.

Y nói rất từ tốn và nghiêm túc. Trên môi xuất hiện nụ cười êm ái như thể hiện gánh nặng đã được trút bỏ. Đoạn tình cảm dây dưa không rõ ràng đã làm cho y rất mệt mỏi. Kể từ khi cha mất, y cũng mất hết tất cả hi vọng với Hạ Cực. Bây giờ chỉ càng thêm rõ ràng tâm tình của mình mà thôi.

Vương Thiên Ốc hôn nhẹ lên má y, nói to

– Làm tốt lắm.

Luồng hắc khí chậm rãi dâng lên, tràn ngập khắp người Hạ Cực. Nụ cười nhàn nhạt cùng má lúm đồng tiền luôn đọng trên người hắn cũng biến mất. Trong người hắn lúc này chỉ có một loại cảm giác buồn bực lẫn khó chịu mà hắn chưa từng nếm qua, làm hắn không cách nào thở nổi.

Không khí trong phổi hắn hình như toàn bộ đều biến mất. Máu hình như cũng đã bốc hơi đi. Chỉ còn lại có những cơn sóng lớn không ngừng quất vào ý niệm của hắn.

Lạnh, cái lạnh từ đáy lòng. Với người từ nhỏ đến lớn chỉ biết chính mình cũng không thể hình dung được. Lần đầu tiên cái lạnh tràn ta đến tận đầu ngón tay, ngón chân như muốn đem mỗi phân mỗi tấc trên người hắn ra để đóng băng lại.

Hắn luôn biết Đinh Tông Nho thương hắn. Hắn hưởng thụ sự sùng bái cùng tình yêu và ánh mắt mê luyến của y, cũng nhớ rất kĩ lần đầu tiên hắn ôm Đinh Tông Nho, Đinh Tông Nho mắc cỡ không thôi nhưng vẻ mặt lại kinh hỉ muốn chết. Hắn sinh ra vốn là để cho người khác vây quanh, chính mình là chúa tể, là thần của người khác.

Cho nên nhiều năm trước khi Đinh Tông Nho yên lặng không lên tiếng rời khỏi hắn, hắn tức giận không thôi. Khi hắn gặp lại Đinh Tông Nho, cho dù bề ngoài của y chỉ là một kẻ làm thuê nhưng mà ánh mắt y nhìn hắn căn bản là không có thay đổi.

Hắn biết trái tim Đinh Tông Nho đối với mình nhất mực trung thành, chỉ cần hắn ngoắc ngoắc đầu ngón út y cũng sẽ thần trí mê man theo hắn lên giường, mặc hắn dày vò.

Cho dù hắn có nhẫn tâm đối xử với y như thế nào, ánh mắt y nhìn hắn vẫn không thay đổi. Hắn biết Đinh Tông Nho sẽ thương hắn cả đời, không có khả năng thay đổi.

Miệng hắn vặn vẹo, khuôn mặt anh tuấn cơ hồ biến dạng

– Tiểu Nho. Đi lại đây.

Tiếng nói của hắn dần cao lên. Nhìn thấy khoảng cách giữa hắn và Đinh Tông Nho càng lúc càng xa xôi, còn giữa y với Vương Thiên Ốc lại càng lúc càng gần. Luồng khí lạnh trong lòng hình như muốn đóng băng luôn cả trái tim của hắn.

– Tôi nói em đi lại đây.

Hạ Cực vươn tay, nhìn bàn tay to mình từng chờ đợi bao năm, có bao hi vọng hắn có thể vĩnh viễn nắm tay mình, chỉ có mình mới có thể vuốt ve cánh tay đó… Hết thảy chỉ là một giấc mơ của mình.

Chỉ là bây giờ nên tỉnh mộng rồi, y cũng nên thừa nhận sự thật thôi.

Đinh Tông Nho đau thương nói

– Đủ rồi, Hạ Cực. Anh không cần tôi. Thật ra tôi chẳng là gì đối với anh cả. Anh không có cảm giác với tôi. Chúng ta cũng đã lãng phí rất nhiều năm rồi. Bây giờ chúng ta cũng nên đường ai nấy đi thôi.

Tiếng nói của Hạ Cực cất cao, hắn nổi giận nói

– Vậy tại sao lại là Vương Thiên Ốc? Vương Thiên Ốc có chỗ nào tốt hơn tôi? Em vẫn sẽ yêu tôi cả đời.

Vương Thiên Ốc vẫn còn đang cười, nói:

– Hạ Cực, nam tử hán đại trượng phu, không cần như vậy không cam lòng. Rất cảm ơn những lời vừa rồi của anh. Tôi sẽ cùng Tiểu Nho thử qua vài tư thế mới. Thôi nôi con chúng tôi, nhất định sẽ mời anh đến uống rượu mừng.

Sau một phút, Đinh Tông Nho hét to. Bởi vì ai cũng không nghĩ chuyện lại trở nên như vậy. Ngay cả Vương Thiên Ốc cũng phản ứng không kịp ngã lăn ra đất.

Hạ Cực phút trước đột nhiên xông lên đấm thẳng vào mặt Vương Thiên Ốc. Hắn ra tay rất mạnh, máu mũi Vương Thiên Ốc ngay lập tức trào ra. Em bé oa oa khóc to.

– Không nên như vậy mà. Hạ Cực. Không nên như vậy.

Y cơ hồ gào to ngăn cản lại.

Y ôm con đang khóc ngằn ngặt, căn bản không có cách nào ngăn cản cơn lôi đình của hắn. Chỉ có thể lớn tiếng can ngăn Hạ Cực. Nhưng Hạ Cực lại giống như đã mất đi phản ứng, hoàn toàn không nghe thấy tiếng gọi từ bên ngoài. Hai tròng mắt hắn đỏ ngầu lao vào ẩu đả với Vương Thiên Ốc. Một đấm lại một đấm giáng xuống, ai mà nhìn thấy đảm bảo sẽ bị hù giật hết cả người.

Nếu đánh nữa nhất định sẽ xảy ra án mạng. Đinh Tông Nho không còn cách nào gọi điện thoại cho cảnh sát. Mãi cho đến khi một cảnh sát lực lưỡng khống chế Hạ Cực lại mới có thể ngăn cản hắn tiếp tục đả thương Vương Thiên Ốc.

.

.

.

Chuyện này ngay lập tức trở thành tin nóng trên báo chí. Ảnh chụp  Hạ Cực bị bắt ngồi trong xe cảnh sát xuất hiện trên hàng loạt phương tiện truyền thông. Vương Thiên Ốc bị đánh cho mặt mũi bầm dập may mà không có bị chấn thương nghiêm trọng.

Sau khi chữa trị cho Vương Thiên Ốc, hắn phát hiện Đinh Tông Nho hiện rối như tơ vò nhưng không phải quan tâm đến thương thế của hắn mà là lo lắng hắn có dựa vào chuyện này làm khó Hạ Cực không? Hạ Cực có bị kiện hay không?

Sau khi được bác sĩ chữa trị Vương Thiên Ốc lập tức kêu taxi về nhà. Đối với việc mình bình yên vô sự hắn thật cao hứng muốn chết. Nghĩ đi nghĩ lại động tác của Hạ Cực hắn còn hét to “Đúng, phải làm như thế này, tay phải dùng lực để vung lên.”

Hình như là đem chuyện mình bị Hạ Cực đánh cũng giống như là đóng phim, hoàn toàn quên mất chính mà là người bị Hạ Cực đánh. Ngay cả Đinh Tông Nho cũng không biết hắn đang làm cái gì nữa.

Hạ La Hối học bán trú từ sáng tới tối mới về. Đến khi về nhà mới biết được chuyện này. TV không ngừng đưa tin, thậm chí phóng viên còn vây bốn phía bên ngoài nhà Vương Thiên Ốc. Hạ La Hối vừa xuất hiện đã thấy ánh đèn flash nhá lên liên tục.

Nó càng lớn, nét anh tuấn tiêu sái của Hạ Cực càng hiện lên rõ ràng. Phóng viên chắc chắn nó chính là con của  Hạ Cực. Chỉ là tại sao con của  Hạ Cực lại lại ở nhà Vương Thiên Ốc, mà Vương Thiên Ốc lại bị Hạ Cực đánh tơi bời. Bên Trong tràn ngập tầng tầng câu hỏi, ngay cả chương trình talkshow trên TV cũng thảo luận về vấn đề này.

Vương Thiên Ốc không phát ngôn bất kì điều gì. Chuyện này liền giống như là thỏa thuận ngầm. Nhưng Hạ Cực sau khi rời khỏi sở cảnh sát chỉ mang theo vẻ mặt âm trầm, đối với máy quay trước mặt không hề lộ ra tươi cười đầy mặt như lúc xưa.

Trước kia hắn rất chú ý đến sắc mặt, là một vương tử thân thiện. Phóng viên nếu có vấn đề cần hỏi thì nhất định sẽ trả lời. Lúc nào cũng trưng ra bộ mặt tươi cười ưu nhã. Nhưng hiện tại bây giờ hắn thô lỗ đẩy một phóng viên ra ngoài, thanh âm rét lạnh như hàn kiếm cùng thêm biểu hiện giống hệ lưu manh

– Có gì hay ho mà chụp. Cút xéo.

Hắn ra tay xô phóng viên, phóng viên lại càng ra sức chụp bộ mặt hoàn toàn bất đồng với lúc trước này của hắn. Vẻ mặt tuấn tú của hắn trở nên âm trầm đầy nguy hiểm, khóe miệng kéo ra một nụ cười lạnh, ánh mắt lại càng lạnh băng vô tình. Đây mới chính là Hạ Cực chân chính.

Hạ Cực trở về nhà của mình. Phóng viên ngày đêm chực chờ. Kể cả khi hắn mở cửa sổ thì  đều thấy ánh đèn flash lóe lên. Hạ Cực tiện tay cầm luôn thứ gì đó trong tầm với, cách một tầng lầu ném thẳng vào phóng viên đang chụp hình kia.

Phóng viên nhanh chóng nhảy tránh, không nhịn được hét lớn

– Này, đây là tội gây nguy hiểm nơi công cộng đó nha.

Hạ Cực lạnh lùng nói:

– Giỏi thì đi kiện đi. Thằng khốn.

Phóng viện trợn mắt miệng mồm há hốc. Trước kia Hạ Cực cho dù bị phóng viên làm phiền như thế nào thì bao giờ cũng trưng ra bộ dáng thân thiện. Ai như bây giờ không thèm kềm chế sự cuồng ngạo chẳng để bất kì ai vào trong mắt.

Hắn tựa như đã thay đổi thành một người hoàn toàn khác. Hay phải hỏi đâu mới là con người thật của hắn?

Hạ Cực đóng cửa sổ. Hắn ngồi trong phòng khách khui ra một chai rượu, mở TV xem tin tức. Toàn bộ các kênh đều đưa những tin liên quan đến việc hắn ẩu đả với Vương Thiên Ốc. Hắn trút rượu vào trong miệng, vị cay nồng của rượu xộc thẳng xuống bao tử cơ hồ đốt cháy yết hầu của hắn nhưng cũng không đủ để làm cho trái tim lạnh băng của hắn cháy lên được một ngọn lửa nào.

Ánh mắt của hắn chăm chú vào nhân viên cấp cứu đang nâng cáng đưa Vương Thiên Ốc vào xe, dính sát từng bước bên cạnh lại ra sức chiếu cố hắn chính là vẻ mặt lo lắng của  Đinh Tông Nho.

Y nắm tay Vương Thiên Ốc. Cúi đầu xuống không biết nói gì đó với khuôn mặt chỉ toàn là máu của  Vương Thiên Ốc. Chốc lát sau, nước mắt cũng chảy tràn đầy mặt y.

Chướng khí không gọi được tên lại xộc thẳng lên não Hạ Cực, hắn không thể thở được. Hắn cầm chai rượu ném thẳng vào  TV trước mặt. Nhưng đập nát TV rồi không có nghĩa là hắn không còn quan tâm đến Đinh Tông Nho và Vương Thiên Ốc.

Y ban đầu là của mình. Bất luận mình có thương tổn hắn đến mức nào, có lên giường với ai, chỉ cần hắn quay lại thì Đinh Tông Nho vẫn ở đó mở rộng vòng tay chờ đợi hắn.

Nhưng mà y cũng đã nói y không còn thương hắn nữa. Đầu Hạ Cực đau muốn nứt ra. Hắn ngủ vật vờ trên ghế salon, lại khui một chai rượu khác, nhưng trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh Đinh Tông Nho mở rộng vòng tay ôm lấy Vương Thiên Ốc, sau đó trong vòng tay Vương Thiên Ốc hạ xuống, phát ra tiếng kêu yêu kiều.

Hắn đập bể chai rượu mới khui này là lần thứ hai. Lại tiếp tục khui chai mới. Nhưng mà uống như thế nào cũng không thấy say, cũng không thấy buồn ngủ. Hắn đã rất mệt mỏi rồi, nhưng chính là không có cách nào ngủ được.

Hắn nếu không có đàn bà thì không có cách nào ngủ được. Nhưng hắn bây giờ cũng không cần đàn bà. Cái gì hắn cũng không muốn, chỉ cần ánh mắt ái mộ pha lẫn lo lắng của  Đinh Tông Nho dành cho hắn.

Hắn cáu kỉnh khui chai rượu thứ tư. Ngoài cửa có người mở khóa, hắn nghiêng mắt ra xem thấy Đinh Tông Nho đang đứng đó. Sau khi cẩn thận đóng cửa lại y nhỏ giọng giải thích vì sao có thể vào đây.

– Lần trước rời đi vẫn chưa có  đem chìa khóa trả lại anh. Lâu dần cũng quên mất.

Con mắt mơ màn, vẻ mặt lạnh lùng âm trầm nhưng cái lạnh trong ***g ngực kia nhưng lại có cảm giác như đang tản mác bớt. Mặt dù những gì y nói hắn nghe một điều cũng không hiểu.

– Làm gì?

– Vương Thiên Ốc nói anh ta sẽ không kiện anh. Chỉ cần anh xin lỗi anh ta.

Chai rượu vụt lên nện vào vách tường sau lưng Đinh Tông Nho, lớp băng trong ngực Hạ Cực lại đóng dày thêm một tầng. Há miệng ngậm miệng đều là Vương Thiên Ốc. Vương Thiên Ốc tính là gì, khi hắn nổi tiếng, Vương Thiên Ốc còn chưa biết đang ở xó xỉnh nào.

Hắn giận dữ hét

– Tại sao tôi lại cần xin lỗi hắn ta? Hắn ta là cái thá gì? Dựa vào cái gì chứ?

– Chẳng lẽ anh thà rằng để anh ta kiện anh sao?

Đinh Tông Nho cẩn thận bước qua đám thủy tinh vỡ, y đi tới bên người Hạ Cực ngồi chồm hổm xuống nói chuyện. Âm thanh của y mềm mại chậm rãi. Y nói hắn đánh Vương Thiên Ốc bị thương, chỉ cần Vương Thiên Ốc không kiện hắn thì đối với Hạ Cực mà nói chính là chuyện tốt. Càng huống chi với tình hình của Hạ Cực bây giờ, việc này đối với Hạ Cực hết sức bất lợi.

– Hạ Cực. Anh hãy nghe tôi nói. Nếu như để tòa án biết chuyện lúc đó, có thể phán quyết anh là người có lỗi hoàn toàn. Sự nghiệp diễn viên của anh, anh chẳng lẽ muốn nó bị hủy hoại hay sao.

– Nó sớm cũng bị hủy hoại, có quan hệ gì đâu.

Hạ Cực trên mặt lộ vẻ cười lạnh lùng, mùi rượu xông vào mũi. Nghiệp diễn viên của hắn sớm sẽ kết thúc, toàn bộ thế giới này ai cũng biết. Hắn mặc dù không chịu thừa nhận nhưng cũng phải đối mặt với sự thật.

Đinh Tông Nho bất đắc dĩ từ bỏ. Từ lúc biết hắn trước kia, y biết Hạ Cực tuyệt đối không bao giờ cúi đầu trước bất kì ai. Y rất hiểu cá tính của hắn.

– Tiểu nho, chỗ  này của tôi vừa sưng vừa đau. Em lại đây giúp tôi.

Hắn chẳng hề e ngại kéo khóa quần xuống, trên mặt mang theo nụ cười chứa đầy dục vọng. Đây mới chân chính là bản tính của hắn. Hắn căn bản là không cần bất kì ai.

Đinh Tông Nho đình chỉ ánh mắt

– Tôi van anh không nên như vậy mà Hạ Cực. Tôi bây giờ không còn yêu anh. Nhưng tôi vẫn là fan hâm mộ của anh. Tôi không hi vọng sự nghiệp diễn xuất của anh không có tiến triển gì nữa.

Hạ Cực tự kéo quần lót của mình xuống, nam căn được giải phóng lập tức đứng thẳng như tường đồng vách sắt. Hắn vuốt ve côn thịt của mình, khuôn mặt lãnh khốc nhưng lại nghĩ đến những chuyện trước kia.

– Còn nhớ lúc ở khách sạn Đài Nam không? Em dùng miệng làm cho tôi như thế nào? Em cũng làm như vậy với Vương Thiên Ốc sao?

Đinh Tông Nho không bao giờ muốn nhớ lại đoạn kí ức này cả. Hơn nữa chuyện lúc đó vốn dĩ là Hạ Cực muốn trả thù hành động ra đi không lời từ biệt của y nhiều năm trước. Mỗi lần nhớ tới trái tim y lại trở nên lạnh lẽo, cũng vì chính sự ngu ngốc trước kia của mình mà đau đớn. Chính việc này là nguyên nhân làm cho cho y chết sớm, nội tâm Đinh Tông Nho day dứt không thôi.

Y không muốn nhớ lại một lần nào nữa. Hạ Cực cũng không có im lặng

– Chúng ta ở nhà của cha em, em cũng làm cho tôi như thế này. Em có biết vẻ mặt của em khi đó rất mị hoặc không?

Đinh Tông Nho lắc đầu lui về sau, xem ra đây không phải là thời điểm thích hợp để nói chuyện rồi. Hạ Cực say rồi, có nói như thế nào cũng chỉ uổng phí.

– Đúng là tôi không nên đến đây. Hạ Cực, Vương Thiên ốc chỉ cần anh xin lỗi một câu. Anh khi nào rảnh rồi thì đến nhà chơi. Tôi về trước.

Y vội vã mở cửa muốn ra về, Hạ Cực đã đứng sau lưng y toàn thân đầy mùi rượu, thanh âm khàn khàn tràn ngập lửa giận vô danh.

– Em như bây giờ bởi vì tôi không thành công cho nên không muốn ở chùng một chỗ với tôi, thà rằng lựa chọn một tên đạo diễn mới nổi như Vương Thiên Ốc sao?

– Tôi xin anh, anh đừng nói gì nữa. Anh say rồi Hạ Cực.

Thành công hay không thành công, Vương Thiên Ốc có phải là đạo diễn nổi tiếng hay không căn bản không liên quan đến việc y tìm Hạ Cực. Y lo lắng Vương Thiên Ốc muốn kiện Hạ Cực, Hạ Cực cũng không chịu hiểu cho tâm ý của y. Mà y thì đúng là đang làm chuyện bao đồng.

Biết rằng mình lo lắng cho hắn quá mức, như vậy lại càng làm cho Hạ Cực nghĩ mình vẫn còn để ý đến hắn.

– Vương Thiên Ốc có biết đầu nhũ bên phải của em mẫn cảm hơn so với bên trái không?

Âm thanh khàn khàn của hắn mang theo dục vọng mãnh liệt làm người nghe nóng lạnh không thôi.

– Không được đâu. Tôi phải về rồi.

Mở khóa, Đinh Tông Nho lập tức kéo cửa ra lại bị Hạ Cực dùng một tay để chặn cánh cửa lại. Một lần nữa sập cửa khóa lại. Đinh Tông Nho run rẩy bởi những ngón tay Hạ Cực đang cách một lớp áo quần vuốt ve đầu nhũ phi thường mẫn cảm của y.

– Em không có chịu nổi cảm giác khi tôi chà xát qua nơi này. Nếu muốn em rên rỉ thì phải dùng lực mạnh hơn một chút.

Hai ngón tay của Hạ Cực như muốn chứng minh lời hắn nói, kẹp lấy đầu nhũ của y. Y khó chịu cắn chặt răng. Đúng như lời Hạ Cực đã nói, tiếng rên rỉ theo đó mà buột miệng ra, y quay đầu lại đẩy Hạ Cực

– Không nên như vậy, Hạ Cực. Anh căn bản không có muốn tôi. Tôi nói thật. Thật ra tôi với Vương Thiên Ốc không có chuyện gì cả. Không phải giống như anh nghĩ đâu. Tôi không phải là đại mĩ nhân, lại có hai đứa con nên chẳng có ai tình nguyện theo đuổi tôi đâu. Như vậy anh đã an tâm chưa?

Đinh Tông Nho trong mắt đầy nước ngẩng đầu nói rõ

– Tôi đã quyết định đem con trở về quê rồi. Hạ Cực, anh có thành công hay không cũng không liên quan. Tôi biết lòng anh không có chỗ dành cho tôi, tôi chỉ muốn đem tất cả mọi chuyện làm cho rõ ràng.

– Vậy thì em có thể tiếp tục làm tình với tôi.

Tỉnh táo lắc đầu vừa đau lòng giải thích

– Hạ Cực, anh nghe tôi  nói. Tôi không muốn tiếp tục quan hệ với anh. Đối với anh đó bất quá chỉ là tình một đêm với bất kì ai cũng chẳng có gì khác nhau. Đối với tôi thì không phải như vậy, tôi…

Hình như phát hiện chính mình vừa nói cái gì đó, Đinh Tông Nho im miệng. Như muốn tự thuyết phục chính mình nói ra câu tiếp theo

– … Tôi không còn tình cảm với anh nữa.

– Tại sao không còn lưu luyến? Tại sao không thể yêu tôi? Tại sao không thể ân ái với tôi?

Đinh Tông Nho biết hắn không cách nào hiểu những lời y nói. Hắn với La Hối cực kì giống nhau, không có cách nào đồng cảm với sự thống khổ của người khác. Y cũng chỉ có thể đối xử với hắn giống như với La Hối mà nói rõ sự đau đớn của mình cho hắn nghe, mặc kệ hắn có hiểu được hay không thì cũng cần phải nói rõ ràng.

– Bởi vì anh không thương tôi. Hạ Cực, anhh chỉ biết cách làm tôi bị tổn thương.

Hạ Cực nổi nóng, vậy thì có gì đâu. Đinh Tông Nho sớm biết hắn là người như thế nào. Hắn không hề phủ nhận việc hắn không hề biết phải làm như thế nào để có thể yêu thương người khác. Ngay cả khi hắn đóng phim, nói câu “Tôi yêu em” cả ngàn lần thì hắn cũng chẳng biết yêu là như thế nào.

Tiếng gầm gừ cơ hồ muốn xé bầu không khí rách tả tơi. Hắn không có sai, hắn không biết mình sai ở chỗ nào. Hắn không cần phải yêu. Từ nhỏ đến giờ hắn đối với người khác không hề có cảm tình.

– Em muốn tôi phải như thế nào? Tôi không yêu em, tôi không hiểu yêu là gì. Tôi là người như vậy và em cũng đã biết từ lâu. Tôi ngủ không được nếu không có đàn bà. Tôi cũng không có cách nào biểu hiện ra ngoài giống như Vương Thiên Ốc. Trái tim tôi trống rỗng, ngoại trừ làm em bị tổn thương để nhìn thấy phản ứng khác của em, tôi không biết phải làm như thế nào để em chú ý đến tôi.

Đinh Tông Nho khóc. Hạ Cực như thế nào y hiểu rất rõ. Kể từ khi có Hạ La Hối y có thể từ trên người của con mà bắt gặp hình ảnh của Hạ Cực. Cha con họ không chỉ giống nhau về dung mạo mà sự vô tâm lạnh lùng lại càng giống hơn. Cho nên y rất lo lắng cho La Hối.

Y lo La Hối sau này sẽ giống Hạ Cực, nói ra những lời rập khuôn như hắn, nói ra nó không thương người khác, cũng không hiểu tình yêu là gì, càng không rõ làm như thế nào để xây dựng tình cảm với người thứ hai, cũng không biết quí trọng tình yêu của người khác đối với nó.

– Là tôi không thương em, tôi cũng chẳng thương bất kì ai. Tôi chỉ yêu chính mình, em biết không? Tôi chỉ yêu chính mình, tôi là kẻ ích kỉ như vậy đó!

Hạ Cực mạnh mẽ bắt lấy bờ vai của y, kéo y vào trong lòng. Thanh âm của hắn khi cao khi thấp, hình như ngay cả chính bản thân mình cũng không rõ ràng, chỉ giống như một con thú càng bị dồn vào bước đường cùng thì lại càng vùng vẫy điên cuồng, đối với thiếu sót của bản thân vĩnh viễn không hiểu được.

Tôi không có tình cảm với bất kì ai. Nhưng tôi cũng không đồng ý cho em yêu bất kì người nào. Trong mắt em chỉ cần có tôi, chỉ cần chú ý đến tôi. Có hiểu không? Hiểu không hả? Tiểu Nho?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.