Cục Cưng Phúc Hắc: Mẹ Vẫn Còn Rất Thuần Khiết

Chương 111: Chương 111: yêu sự thật ở trước mặt (1)




“Cha, tôi cũng đã lớn rồi, làm việc đều có chủ trương của mình, không cần cha quan tâm thay tôi.” “Mày. .” Ông cụ bị nghẹn đến mức cả người phát run, chỉ còn thiếu hộc máu ra thôi.

“Bảo bối, chúng ta lên lầu —— nghỉ ngơi.” Anh quay đầu cười tà mị với Vương Lôi Lôi, cố ý đem hai chữ ‘ nghỉ ngơi ’ gằn thật nặng, chỉ sợ tai của Đông lão không nghe được.

“Nghiệt tử mà!” Đông lão giận đến mức liên tục vỗ ngực, khóc không ra nước mắt ~ “Lão gia, xin ngài bớt giận, xin bớt giận.” Quản gia ở bên cạnh vỗ về an ủi ông.

Đông Bác Hải ôm Vương Lôi Lôi trở về gian phòng thả xuống giường, sau đó anh kéo kéo cà vạt, rồi cởi xuống áo khoác, tiện tay lấy một điếu thuốc ra đốt, hút thuốc rồi nhả khói ra.

Vương Lôi Lôi cuộn chân ngồi dậy, lo lắng nhìn anh và hỏi: “Có phải là em không đựơc người thích?” “Hử?” Đông Bác Hải nhíu mày, rồi nghiêng đầu liếc cô.

Bị anh nhìn như vậy, trong lòng Vương Lôi Lôi như có một đoàn nai nhỏ chạy loạn, khuôn mặt như đang sôi hơi cắn cắn môi, rồi nhỏ giọng nói: “Người nhà của anh, hình như rất không yêu thích em?” “Em rất để ý đến ý nghĩ của bọn họ?” Đông Bác Hải cười nhạo một tiếng, ánh mắt híp lại nguy hiểm.

Đáy lòng của Vương Lôi Lôi chợt lạnh, lắp bắp mà giải thích: “Không ~ không phải vậy, em chỉ là cảm thấy.

.

.

.

.

.” “Nhớ, thân phận của em chỉ là tình nhân của tôi, người khác có thích hay không đều không quan trọng.” Đông Bác Hải có chút phiền não, đột nhiên anh có chút hoài nghi mình làm như vậy có đúng không, mặc dù thành công kích thích đựơc ông cụ cùng hai anh em Đông Hải Sinh và Đông Đông Hải, nhưng anh cũng không còn vui vẻ nhiều.

Bởi vì Vô Song vẫn không nhận điện thoại của anh, gọi vào nhà cũng không có người nhận ~~ Lòng anh có chút không yên, lại lấy điện thoại ra bấm đi, lần này lại tắt máy.

“Shit” anh phiền não mà khẽ nguyền rủa một tiếng, dọa Vương Lôi Lôi giật mình, cô vội hỏi, “Sao vậy?” Đông Bác Hải không để ý tới cô, cầm Tây phục đứng dậy, Vương Lôi Lôi nắm lại cánh tay của anh, đau đớn nhìn anh hỏi: “Anh phải đi đâu?” “Tôi ——” “Đông Bác Hải, con mẹ mày, mày đi ra cho tao.” Ngoài cửa truyền đến tiếng kêu gào của tên đại ngu ngốc Đông Đông Hải, Đông Bác Hải liếc mắt nhìn cửa, lại quay đầu nhìn về phía Vương Lôi Lôi, trò chơi đã chơi, thì phải chơi tới cùng, khai cung không quay đầu mũi tên —— “Ưm ~” anh cúi người, giữ đầu Vương Lôi Lôi lại, hôn lên môi của cô ấy, đầu tiên là Vương Lôi Lôi chấn động, sau đó thì nhắm mắt lại hứng lấy nụ hôn mạnh mẽ của anh, cô nhẹ nhàng ‘ ưm ’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ hồng hơi ngượng ngùng, Đông Bác Hải vỗ nhè nhẹ thân thể của cô ấy, một bàn tay linh hoạt tháo dây lưng trên eo cô ấy, sau đó cởi ra váy lễ phục của cô ấy, nội y của cô ấy cũng lột ra rơi trên mặt đất ~ lấn người đè lên trên người cô ấy ~~ Chuyển nụ hôn lên tới cổ, Vương Lôi Lôi không kìm hãm được mà rên lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tuyệt mỹ rất mất hồn, rất hưởng thụ ~~ “Oa, quá bạo lực nha.” Trên ban công, đang có một ký giả tuần san giải trí lén lút chụp một màn này, rắc rắc, rắc rắc, lượng tiêu thụ tuần san tuần này bọn họ nhất định đứng thứ nhất cầm cả nước, suy nghĩ một chút đã sướng đến mức tỏa bong bóng lên ~ “Phanh ——” Đợi đã lâu cũng không thấy Đông Bác Hải mở cửa, nên dưới cơn nóng giận Đông Đông Hải, đã một cước đạp cửa ra, hùng hùng hổ hổ đi tới, thì nhìn thấy một màn kia ở trên giường, sau đó cả người cũng cứng lại.

“A ——” thấy có người xông tới, Vương Lôi Lôi sợ tới mức hét rầm lên.

Đông Bác Hải chỉ rất là bình tĩnh mà quay đầu nhìn về phía anh ta, bộ dạng ra vẻ chuyện tốt bị quấy nhiễu ~ rất không nhịn được, Đông Đông Hải lấy lại tinh thần, trên mặt đen lại một lúc rồi níu cổ áo của anh lại, một quyền đánh lên trên mặt anh tuấn của anh.

Đông Bác Hải bị một quyền đương nhiên không chịu thua, cũng đánh trả lại anh ta một quyền, đến lúc này thì hai người quay lại đánh nhau, Vương Lôi Lôi kéo chăn qua đắp lên trên người, không dám tiến lên khuyên can, cô chỉ có thể hét lớn lanh lảnh.

“Dừng tay.” Tiếng thét chói tai của cô dẫn tới Đông Hải Sinh, thấy hai người bọn họ đang vật lộn, thì anh ta lập tức tiến lên khuyên can.

Ông cụ và quản gia cũng nghe thấy tiếng mà đến, thấy thế ông lớn tiếng quát lên, “Tất cả dừng tay!” Đông Hải Sinh thật sự rất vất vả mới kéo hai người ra, khóe miệng Đông Bác Hải xuất ra chút máu, còn mặt Đông Đông Hải thì xưng phù giống như đầu heo, đánh nhau ~ anh ta làm sao có thể là đối thủ của Đông Bác Hải.

“Đến thư phòng ta.” Ông cụ quát một tiếng, rồi xoay người thở hổn hển vài hơi, đi đến thư phòng.

Đông Đông Hải hung ác trừng mắt liếc Đông Bác Hải, rồi dẫn đầu đi thư phòng cáo trạng trước, Đông Bác Hải thở hổn hển cười một tiếng, liếc mắt nhìn Vương Lôi Lôi, lại nhíu mày khiêu khích với Đông Hải Sinh, tựa như muốn nhìn thấy anh ta giận quá thành cười với anh ~ “Bác hải ~” thấy anh đi, thì Vương Lôi Lôi muốn hỏi cô làm sao bây giờ, nhưng Đông Bác Hải cũng không để ý tới cô, sãi bước biến mất, khóe miệng Đông Hải Sinh nhếch lên, con ngươi âm trầm, cười lạnh nói với cô: “Cô thật sự cho rằng nó thích cô sao?” Vương Lôi Lôi rụt rè nhìn anh ta, không dám lên tiếng ~~ “Chậc chậc ~ thật là một cô gái đáng thương, thật sự đáng buồn.” Anh ta chắc lưỡi, nâng cằm của cô lên vẻ mặt chán ghét, gương mặt này anh ta hận không thể kéo xuống lập tức, thấy cô ta hạ tiện như vậy, cũng xứng đáng giống mẹ của anh ta như đúc sao.

“Anh ~ anh muốn làm ~ làm gì?” Vương Lôi Lôi nhìn khuôn mặt của anh ta nảy sinh ác độc, thì sợ tới mức run lẩy bẩy.

“Ào ào ~” đột nhiên ban công truyền đến một trận tiếng động, đầu anh ta nghiêng qua, lạnh lùng nói: “Ra ngoài.” Vương Lôi Lôi không hiểu mà theo ánh mắt của anh ta nhìn về phía ban công ~ “Tôi đếm đến ba, nếu như cậu không ra, thì từ nơi này nhảy xuống cho tôi ——” Ký giả núp ở ban công vừa nghe đã khiếp đảm, cả người như nhũn ra, đi ra ngoài là chết, không ra cũng chết, ông trời, anh nên làm cái gì bây giờ? “Ba.

.

.

.

.

.

Hai.

.

.

.

.

.” “Đại đại đại đại thiếu gia, tôi ~ tôi không phải cố ý trốn ở bên trong, tôi tôi tôi tôi là đi lên chụp ~ chụp phong cảnh .” Đi ra, anh ta lắp bắp mà khuôn mặt tươi cười so với khóc còn thảm hơn.

“Lấy ra.” Bàn tay to của anh ta chìa ra, lạnh lùng nói.

Anh chàng ký giả nhìn tay của anh ta một chút, bị hù dọa nên hồ đồ hỏi, “Cái… cái gì?” “Máy chụp hình.” Anh ta không nhịn được nhắc nhở, anh chàng ký giả lúc này mới như ở trong mộng tỉnh lại, lập tức cung kính đưa lên máy chụp hình.

Đông Hải Sinh mở xem hình ở bên trong, khóe môi dâng lên nụ cười nhạt ~ “Hình lấy được rất tốt.” Anh chàng ký giả chỉ cho rằng anh ta đang chế giễu mình, thì lập tức giải thích: “Đại thiếu gia, những hình này tôi sẽ xóa lập tức, lập tức xóa liền, cái gì tôi cũng không nhìn thấy.” “Tôi có bảo cậu xóa sao?” Tính khí của mỗi thiếu gia đều rất cổ quái, Đông lão đại, mặt ngoài dịu dàng giống như người quân tử, nhưng thật ra thì lòng dạ thâm sâu.

Đông lão nhị, phong lưu nhưng tính khí bốc lửa.

Đông lão tam, điển hình là nham hiểm, có quyền lực hiếm thấy.

“Những tấm hình này lấy được rất tốt, thích hợp làm tít trang đầu!” Ánh mắt của anh ta ác độc nhìn anh chàng ký giả đang không hiểu ý, con mắt sắc độc ác tỏa sáng lên ~ nó sẽ bị gậy ông đập lưng ông, Đông Bác Hải làm cho bọn họ nhục nhã, thì cũng đang tự đào hố chôn mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.