Cục Cưng Yêu Quý Nhất Của Boss

Chương 38: Chương 38: Chương 36: Cuộc chạy trốn vì hoảng sợ




Editor: Mẹ Bầu

Tiêu Cẩn Chi lái xe về tới bệnh viện quân đoàn, nhẹ nhàng mở cửa phòng bệnh của Tiêu Cửu Cửu ra, chỉ thấy Đông Phương Cảnh Mộ đang ngồi ngủ gật ở trong phòng khách. Vừa nghe thấy tiếng động mở cửa phòng bệnh phát ra, Đông Phương Cảnh Mộ lập tức tỉnh táo luôn mở mắt ra, khi nhìn thấy người đi vào là Tiêu Cẩn Chi, lúc này anh mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

“Đã trở lại rồi sao? Kết quả cuộc nói chuyện như thế nào rồi?”

Tiêu Cẩn Chi cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi, anh đi vào trong phòng bệnh, khép cửa lại nhìn thoáng qua một cái, lên tiếng hỏi, “Cô ấy có khỏe không?”

Đông Phương Cảnh Mộ hơi chau lại lông mày một chút: “Nhìn thì có vẻ tốt đẹp đến mức không thể tốt hơn nữa. Cô ấy ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, rất bình thường, bộ dạng cũng rất bình tĩnh. Đối với trạng thái tâm lý này của con người mà nói, chung quy giống như kiểu trước khi có cơn cuồng phong ập đến vậy, gây một cảm giác, rất không an tâm. Cẩn Chi này, cậu cũng biết cá tính của cô nàng Cửu Cửu này rồi đấy, trong khoảng thời gian này, cậu vẫn nên chú ý chăm sóc tâm tình của cô ấy cho thỏa đáng một chút.”

Tiêu Cẩn Chi khẽ gật đầu, “Tôi hiểu rồi.”

Anh mở cánh cửa đang khép hờ ra, đi đến trước giường, lẳng lặng nhìn gương mặt của Cửu Cửu đang ngủ rất yên tĩnh. Khi anh nhìn thấy cô hàng lông mi dài như cánh chim kia đang nhẹ nhàng thoáng chút run rẩy, trong nội tâm anh thoáng hiện lên vẻ đau đớn.

Anh nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh mép giường, đưa tay khẽ vuốt ve trên gương mặt của cô, giọng trầm thấp nói với cô: “Cửu Cửu, hãy tin tưởng anh! Cho dù phải trả giá một cái giá lớn đến mức nào, anh tuyệt đối sẽ không để cho Thần Thần bị chết uổng mạng. Anh nhất định sẽ đòi lại sự công bằng cho cậu ấy, cho dù có phải dốc hết tất cả những gì mà anh có, anh cũng sẽ hoàn toàn không để ý!”

Tiêu Cửu Cửu nghe thấy lời nói này của anh, chỉ cảm thấy trong lòng mình như có một làn sóng ấm áp cuồn cuộn chảy qua.

Cô chậm rãi mở mắt ra, nhìn về phía anh thẳng tắp, khuôn mặt luôn bày ra cái vẻ mặt lạnh lùng cương nghị kia, giờ phút này tràn ngập vẻ chăm chú và nghiêm túc, giống như anh đang hướng về phía cô để hứa hẹn và tuyên thệ vậy, biểu hiện của anh mang vẻ dũng khí đầy quyết tâm diⓔn♧đànⓛê♧quý♧đⓞn bất chấp tất cả.

Trong nội tâm Cửu Cửu cũng cảm nhận được rất rõ ràng, cho dù cô và Phượng Thần là được Tiêu Cẩn Chi ra tay thu thập vào trong vòng bảo trợ của anh, chiếm được sự tán thành lẫn sự cưng chiều hết mực của anh và mấy người đàn ông trong nhóm Chu Tiêu kia. Nhưng mà, ở bên phía những người thuộc trong giới quyền quý chân chính trong kinh thành, những người kiểu giống như Lương Kinh Diễm, đều coi cô và Phượng Thần thuộc dạng bình thường. Trong mắt bọn họ cô và Phượng Thần chính là loại người hèn mọn, sống chết của hai người bọn họ đều tùy thuộc vào sự gây khó dễ của bọn họ, giống như con kiến nhỏ.

Mà anh, một công tử cao cao tại thượng, con nhà thế gia, một người trên thân được bao phủ rất nhiều vòng hào quang , là người đàn ông làm cho tất cả mọi người chỉ có thể ngửa cổ lên mà nhìn, lại nguyện ý vì những nhân vật bé nhỏ như cô và Phượng Thần này, mà dốc ra hết thảy mọi quan tâm mà thương yêu mà giữ gìn, cô thật sự rất cảm động, rất cảm động!

Cô, Tiêu Cửu Cửu là một người luôn luôn có ân báo ân, có oán báo oán, có thù tất báo.

Tiêu Cẩn Chi và mấy người Chu Tiêu đối với cô cực kỳ tốt. Cô luôn ghi nhớ trong lòng, mà mối thù với Lương Kinh Diễm, cô cũng tuyệt đối sẽ không quên. Một ngày nào đó, cô sẽ buộc Lương Kinh Diễm phải trả một cái giá thật lớn, đến cả đời cũng không thể quên được!

Như Tiêu Cẩn Chi đã nói, vì để cho Lương Kinh Diễm phải trả giá thật nhiều, cô sẽ không ngại bất cứ điều gì!

Dù cho cái giá lớn này có phải đổi bằng tính mạng của cô, cô tuyệt đối cũng sẽ không do dự nửa khắc!

Nhưng mà, cô thật sự không thể ngờ rằng, Tiêu Cẩn Chi đã vì cô mà phải chịu khổ cực, hao tâm tốn sức!

Tất cả những chuyện này đều do cô và Phượng Thần khơi lên. Vậy cũng nên do cô và Phượng Thần tự mình chấm dứt!

Tiêu Cửu Cửu hướng về Tiêu Cẩn Chi cười cười. Cô đưa tay ra, thân thiết cầm lấy tay của Tiêu Cẩn Chi, nhẹ nhàng nói, “Anh Cẩn Chi, anh đã làm rất nhiều rất nhiều chuyện vì em và Thần Thần..., chúng em còn chưa kịp báo đáp gì cho anh. Em biết rõ, anh đã vì Phượng Thần mà nghĩ muốn báo thù. Mà anh cung không phải là không biết, nhà họ Lương này cũng không phải là nơi dễ chọc vào. Cho nên, em van cầu anh, anh không cần phải tiếp tục vì chuyện của chúng em mà làm những chuyện ầm ĩ, chống đối, trở mặt với ông nội anh như vậy. Chuyện này, anh cũng đừng nên tiếp tục xen vào nữa. Tục ngữ có câu: “Quân tử báo thù, mười năm không muộn”! Anh hãy để lại cơ hội cho em được không, hãy để cho em tự mình báo thù này vì Phượng Thần, được không?”

Tiêu Cẩn Chi nổi giận, trừng mắt nhìn Tiêu Cửu Cửu. Anh cúi đầu xuống, dùng sức thoáng cắn mạnh vào miệng cô một cái.

Lực đạo của cái cắn này, thật sự anh đã dùng không ít sức. Trong nháy mắt miệng cô liền đổ máu, đau đến mức Tiêu Cửu Cửu phải hít vào một hơi, lập tức nước mắt của cô cũng phải ứa ra, dâng trào lên đong đầy trong hốc mắt.

Trong đôi con ngươi của cô nổi lên sự oán hận và lên án. Cô nhìn về phía anh, lại chống lại ánh mắt buồn rười rượi của anh, những lời nói chất vấn đang định tuôn ra lập tức bị cô áp chế nuốt xuống dưới.

“Có đau không?”

Câu hỏi này của anh mang theo một chút đau lòng, ngay cả đôi con ngươi đen bóng như ánh sao đêm kia cũng trở nên âm thầm nặng nề, không nhìn thấy vẻ sáng chói như ngày thường. Sự cô đơn vắng lặng trong đôi mắt của anh làm cho cô cảm thấy kinh hãi. Bên trong ánh mắt của anh, dường như chỉ thấy tràn ngập sự khổ sở cùng thương tâm của anh, đối với việc cô muốn gạt anh qua một bên.

“Tiêu Cửu Cửu, lời nói của anh chưa bao giờ phải nhắc lại đến lần thứ hai. Hiện tại, anh trịnh trọng cảnh cáo em, chuyện này anh sẽ xử lý lo liệu, anh cam đoan với em, anh nhất định sẽ làm cho hung thủ phải đền tội. Cho dù có phải dùng đến những thủ đoạn mờ ám nhất để hành động, anh cũng nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta! Nhưng mà, nếu như em dám mạo hiểm làm việc vụng trộm sau lưng anh, nếu như anh mà phát hiện được, anh thề rằng, anh cũng sẽ không chút khách khí nào trong việc đối xử với em! Em nên biết, cho tới bây giờ, anh đã nói là anh sẽ làm được! Hiện tại, em đã nghe rõ chưa?”

Tiêu Cửu Cửu bị cái ngữ điệu nói nghiêm khắc lẫn cái vẻ mặt lạnh lùng kia của anh làm cho sợ tới mức giật thót cả người. Mãi cho đến lúc anh không thấy được câu trả lời của cô, vẻ mặt lạnh lùng của anh càng ép càng gần cô hơn, thì cô mới đột nhiên tỉnh ngộ, liên tục gật đầu không ngừng, “Em hiểu rồi, em đã nghe rất rõ ràng rồi!”

Tiêu Cẩn Chi vừa chậm rãi thẳng người lên, sắc mặt lạnh lùng không chút thay đổi, cũng vẫn chưa chịu buông tha cho cô, trực tiếp ra mệnh lệnh: “Nhớ kỹ chưa? Được! Hãy nhắc lại một lần nữa cho anh nghe!”

Tiêu Cửu Cửu thiếu chút nữa là đã muốn khóc rồi !

Cái này người đàn ông chết tiệt này, mỗi lần vào thời điểm mấu chốt, là lại chỉ yêu thích cái trò áp bức cô như vậy. Anh làm cho cô không còn con đường nào có thể đi, chỉ có con đường phải nghe lời của anh, thì lúc này anh mới chịu bỏ qua!

Có đôi khi, cô thật sự rất chán ghét cái kiểu thái độ này của anh.

Nhưng mà, chán ghét thì chán ghét, nhưng trong lòng của cô cũng hiểu rất rõ, mỗi một lần anh ép buộc cô như vậy mục đích cũng chỉ vì muốn tốt cho cô mà thôi, cũng là vì anh muốn bảo vệ cô, cũng là vì muốn phòng ngừa những gì xảy ra ngoài ý muốn đối với cô.

Trong nội tâm đã suy nghĩ rõ ràng rồi, cô liền hướng cái nhìn của mình lên cái gương mặt lạnh của người đàn ông mà hành vi của anh phúc hắc đến khó chịu nhưng trái tim lại nóng bỏng làm cho người ta phải cảm động không thôi kia!

Tiêu Cẩn Chi, anh hãy bảo cho em biết, em phải làm thế nào mới tốt đây?

Nhìn thấy ánh mắt của Tiêu Cửu Cửu cứ thẳng tắp mà quan sát anh như vậy, bộ dáng ánh mắt nhìn của cô đầy sự si ngốc, cái miệng nhỏ nhắn khẽ nhếch lên, trong nháy mắt đã làm cho Tiêu Cẩn Chi cảm thấy hơi giật mình kinh hãi, trong lòng anh lúc này tựa như có một luồng nhiệt năng nóng bỏng chạy thông suốt một đường từ dưới bụng lan ra khắp cơ thể.

Anh có chút tức giận với phản ứng kia của mình, mang tai của anh hơi nóng lên, anh thầm mắng mình một tiếng cầm thú, thế nào mà trong thời điểm chết tiệt này, anh lại có thể nổi lên cái chuyện động tình như vậy chứ!

Thấy Tiêu Cửu Cửu vẫn cứ giữ cái bộ dáng nhìn anh chằm chằm không ngừng như vậy, Tiêu Cẩn Chi có chút thẹn quá hoá giận, gầm nhẹ lên một câu, “Nhìn nhìn cái gì vậy, em bị câm à? Còn không mau nhắc lại cho anh nghe! Nhắc lại sai một câu, để xem anh sẽ phạt em như thế nào!”

Tiêu Cửu Cửu cười cười, ngoan ngoãn mở miệng ra, ngoan ngoãn nhắc lại theo từng lời của anh nói ra: “Tiêu Cửu Cửu, một câu anh đã nói ra, chưa bao giờ nói lại lần thứ hai. Hiện tại anh trịnh trọng cảnh cáo em trước, chuyện này để cho anh xử lý, giải quyết. Anh cam đoan với em, nhất định sẽ khiến cho hung thủ phải đền tội. Cho dù có phải dùng đến những thủ đoạn mờ ám nhất để hành động, anh cũng nhất định sẽ không bỏ qua cho cô ta! Nhưng mà, nếu như em dám mạo hiểm làm việc vụng trộm sau lưng anh, nếu như anh mà phát hiện được, anh thề rằng, anh cũng sẽ không chút khách khí nào trong việc đối xử với em! Em nên biết, cho tới bây giờ, anh đã nói thì anh sẽ làm được! Em có thể nhắc lại thuộc lòng lời anh vừa nói ra được không?”

Tiêu Cẩn Chi nhìn cái miệng nhỏ của Tiêu Cửu Cửu mấp máy nhắc lại lời nói vừa rồi của mình, trong nội tâm của anh cũng chuyển động theo cử động của cái miệng nhỏ của cô. Anh mải đắm chìm ở trong sự hấp dẫn vô hình kia của cô, đến mức, ngay cả khi cô đã nhắc lại xong câu nói kia rồi, mà anh cũng không hề hay biết.

Mãi đến khi Tiêu Cửu Cửu đưa tay nhẹ nhàng chọc vào anh một cái, lúc này anh mới phục hồi lại tinh thần: “Hả? Nhắc lại xong rồi hả? Ừ, rất tốt! Em nhớ thật kỹ là tốt rồi!”

Khi nhìn thấy ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc của Tiêu Cửu Cửu rơi vào vành tai của mình lúc này đang ửng đỏ lên, Tiêu Cẩn Chi lập tức chột dạ, nhảy dựng lên, vứt lại một câu nói, “Anh có việc phải đi ra ngoài trước một chút!” Sau đó anh sải bước đi rất nhanh, hướng về phía phòng khách ở bên ngoài. Dáng vẻ của anh mang đậm hương vị vì trong lòng có chút bối rối, mà phải làm cuộc chạy trốn này.

Nhưng Tiêu Cẩn Chi cũng không ngờ rằng, khi anh lôi kéo mở cánh cửa phòng ra, liền nhìn thấy bộ dáng của một tên con trai ở đằng kia, đang dán tai vào cửa để mà nghe lén. Xem ra gương mặt nguyên bản vốn tuấn dật kia, lúc này vẫn còn đang treo cái vẻ mặt cười cợt vô cùng hèn mọn bỉ ổi đáng đánh đòn!

Tiêu Cẩn Chi chỉ cảm thấy không hiểu sao trong lòng mình lại đang rất buồn bực. Thế nào mà cái vật hy sinh này lại còn tự động đưa tới cửa, hừ hừ, không thu thập được cậu một chút, tôi đây sẽ không mang họ Tiêu nữa...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.