Cực Phẩm Tà Thiếu

Chương 69: Chương 69: Xem ra các ngươi là không biết ta rồi hả?




Nhưng mà, khi hắn nhìn lại, lại phát hiện căn bản không có người nào trong tay có nước bùn.

Trần Thanh Đế với tư cách đầu sỏ gây nên, đã sớm biến mất trong đám người. Do đó có thể thấy được, tốc độ của Trần Thanh Đế nhanh đến cỡ nào.

Dùng tu vi Luyện Khí tầng ba của Trần Thanh Đế, phối hợp với thân pháp của hắn, không để ý linh khí tiêu hao, lại dưới tình huống đang toàn lực bộc phát. Tốc độ của Trần đại thiếu, tuyệt đối là gấp năm sáu lần người bình thường chạy như điên.

- Tiểu Hắc, ngươi nhất định phải chịu đựng, nhất định phải chịu đựng.

Trần Thanh Đế một đường bão táp, một bên âm thầm thề:

- Trần Phong Nhiên, nếu như Tiểu Hắc có cái gì không hay xảy ra, lão tử nhất định sẽ giết ngươi, nhất định!

Chó đất Tiểu Hắc, đây chính là bán Linh thú mà Trần Thanh Đế một tay cải biến thành, cảm tình có thể nói là phi thường sâu. Hơn nữa, ở địa cầu, trước mắt trừ Trần đại thiếu hắn ra, cũng chỉ có Tiểu Hắc miễn cưỡng xem như là một 'Tu Chân giả'.

Trần Thanh Đế như thế nào không coi trọng? Dù sao cũng là đồng đạo a.

- Là ở phía trước, ta có thể rõ ràng cảm ứng được Tiểu Hắc ở chỗ này, hơn nữa tình huống của Tiểu Hắc, xem ra không quá lạc quan.

Trần Thanh Đế hai đấm nắm chặt, tốc độ lần nữa bộc phát, lại có chỗ tăng lên, dốc sức liều mạng chạy tới vị trí của Tiểu Hắc.

Bởi vì Trần Thanh Đế chạy vội quá mức nhanh, đám người đi đường kia, cũng chỉ là cảm giác được một trận gió, một đạo tàn ảnh trải qua, muốn xem tinh tường một ít, lại phát hiện cái gì cũng không có.

Tốc độ quá nhanh, Trần Thanh Đế đã đi xa.

- Nhà xưởng bỏ hoang? Tiểu Hắc đang ở bên trong.

Từ Viện y học tới nhà xưởng này, khoảng chừng hơn bốn mươi dặm, Trần Thanh Đế chỉ là hao tốn bảy tám phút liền đi tới.

Tốc độ của Trần Thanh Đế như vậy, tuyệt đối sẽ làm những người bảo trì kỷ lục trăm mét thế giới xấu hổ. Khục khục... tốc độ này, căn bản không phải là một cấp độ.

- Tiểu Hắc!

Khi Trần Thanh Đế đuổi tới nhà xưởng, khoảng cách rất xa liền thấy rõ ràng, lúc này Tiểu Hắc đã bị trọng thương, sau lưng có một lỗ hổng lớn, còn đang không ngừng đổ máu.

Bất quá dù vậy, Tiểu Hắc y nguyên cố chấp che Trần Hương Hương ở phía sau, nhe răng nhếch miệng, hai mắt sung huyết nhìn chằm chằm vào hai người đối diện.

Hai người kia, một người cầm côn sắt trong tay, một người nắm lấy một thanh dao găm, bên trên dao găm vẫn còn nhỏ máu xuống. Hiển nhiên, vết thương sau lưng Tiểu Hắc kia, là thanh chủy thủ này gây thương tích.

Tiểu Hắc bị trọng thương, lão Đại cùng lão Nhị cũng không tốt lành gì, trên người hoặc nhiều hoặc ít đều có thương tích. Bất quá, thương thế của bọn hắn không nặng, thời gian dần qua hướng Tiểu Hắc tới gần, muốn giết chết Tiểu Hắc.

- Lão Đại, đầu chó đất chết tiệt này đã bị trọng thương, đứng không vững nữa rồi, chúng ta thêm chút sức, giết chết nó, sau đó hầm cách thủy.

lão Nhị cầm dao găm trong tay, nghiến răng nghiến lợi nói.

Huynh đệ ba người bọn hắn, đi ra lăn lộn lâu như vậy, còn không có thụ qua thương tích gì, không nghĩ tới hôm nay lại ăn khổ của một con chó, cái này không tức điên mới lạ.

- Lão Đại, lão Nhị, các ngươi nhanh giết chết con chó chết tiệt kia, lão tử muốn ăn thịt của nó, uống máu của nó.

Thanh niên tóc vàng trọng thương, vết thương trên người đã được Lưu Na băng bó đơn giản thoáng một phát, tựa ở trên tường, sắc mặt trắng bệch vô huyết, nghiêm nghị gầm nhẹ nói.

- Muốn chết!

Chứng kiến miệng vết thương sau lưng Tiểu Hắc không ngừng đổ máu, Trần Thanh Đế phát ra một tiếng gầm nhẹ, sát khí xông mạnh, thân thể khẽ động, rất nhanh xông vào trong nhà xưởng.

Phanh!

Phanh!

Liên tục hai tiếng trầm đục, lão Đại cùng lão Nhị còn không biết là chuyện gì xảy ra, đã bị Trần Thanh Đế đánh bay. Muốn từ trên mặt đất bò dậy, lại phát hiện vậy mà bò không nổi.

Chỉ là một cái đối mặt, ngay cả mọi người cũng không thấy rõ, liền bị thương nặng. Lão Đại cùng lão Nhị đều cảm thấy trong lòng rung mạnh, biết rõ gặp người luyện võ.

- Ngươi là người nào?

Lão Đại té trên mặt đất, nhìn chằm chằm vào Trần Thanh Đế, lạnh giọng nói.

- Vượng... Vượng...

Nhìn thấy Trần Thanh Đế xuất hiện, Tiểu Hắc cao hứng kêu hai tiếng, ngay sau đó liền nằm rạp trên mặt đất, hai mắt mê ly, mơ màng muốn ngủ. Trước kia, Tiểu Hắc một mực kiên trì, bảo hộ Trần Hương Hương, không dám, cũng không thể ngã xuống, hiện tại nhìn thấy Trần Thanh Đế đã đến, nó lập tức yên tâm.

Tiểu Hắc mất máu quá nhiều, cũng bởi vậy hôn mê bất tỉnh.

- Tiểu Hắc...

Tiểu Hắc ngã xuống, Trần Hương Hương mặt mũi tràn đầy nước mắt, phát ra một tiếng kêu sợ hãi, chỉ vào Trần Thanh Đế nói ra:

- Ngươi không được qua đây, không nên thương tổn Tiểu Hắc.

- Câm miệng cho ta.

Trần Thanh Đế nhướng mày, lạnh giọng quát. Lập tức, Trần đại thiếu đi tới bên người Tiểu Hắc, lấy ra một cây ngân châm, cực kỳ rất nhanh đâm vào trên người Tiểu Hắc.

Sau khi thay Tiểu Hắc cầm máu, Trần Thanh Đế cẩn thận ôm Tiểu Hắc giao cho Trần Hương Hương, nghiêm túc nói:

- Coi Tiểu Hắc, không có lệnh của ta không cho nói.

Nói xong, Trần Thanh Đế xoay người, toàn thân tràn ngập sát khí, từng bước một đi đến chỗ lão Đại cùng lão Nhị đang nằm trên mặt đất.

- Ngươi... Ngươi đến cùng là người nào, ngươi muốn làm gì?

Lão Đại nằm trên mặt đất, chấn động toàn thân, nói ra:

- Ngươi... ngươi cũng dám làm xấu chuyện tốt của Trần đại thiếu chúng ta, còn đả thương chúng ta, chẳng lẽ ngươi muốn chết hay sao?

Ở thời điểm này, lão Đại quyết đoán lấy tên Trần đại thiếu ra.

- Xấu chuyện tốt của Trần đại thiếu các ngươi? Trần đại thiếu nào?

Lông mày Trần Thanh Đế nhíu lại, lạnh giọng nói ra.

- Tiểu tử, ngươi thậm chí ngay cả Trần đại thiếu cũng không biết, lão tử hôm nay sẽ nói cho ngươi biết Trần đại thiếu chúng ta là ai.

Lão Đại giương đầu lên, ngạo nghễ nói:

- Ở cả thành phố này, đệ nhất đại hoàn khố, Trần Thanh Đế là Trần đại thiếu của chúng ta. Tiểu tử, không muốn chết, thì nhanh chóng nói xin lỗi, sau đó xéo đi.

- A?

Trần Thanh Đế cười lạnh một tiếng, nói ra:

- Xem ra các ngươi là không biết ta rồi?

- Con mẹ nó, biết ngươi làm thứ chó gì?

Lão Nhị tức giận mắng:

- Không muốn chết thì tranh thủ thời gian xin lỗi, xong xéo đi, nếu không Trần Thanh Đế Trần đại thiếu của chúng ta đến, nhất định sẽ không bỏ qua ngươi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.