Cùng Anh Dây Dưa Không Rõ

Chương 38: Chương 38




Trần Nhược Vũ chạy tới thành phố C thì đã 12 giờ khuya, cô sợ quấy rầy cha mẹ nghỉ ngơi, liền lấy chìa khóa nhẹ nhàng mở cửa. Cũng không ngờ vừa mở cửa vào nhà, đã nghe tiếng của nhiều người. “Hôm nay cứ vậy nha” “ Bà xem ra rất cao hứng, tất cả đều là bà thắng” “Vận may thật không có biện pháp a” “Ngày mai còn lập sao?” (ý là lập sòng ấy). “Không, mai con gái tôi về. Chờ một chút, tôi lại gọi cho mấy bà”

Câu cuối cùng kia, Trần Nhược Vũ nghe được là âm thanh của mẹ. Cô quẹo vào phòng khách, thấy mấy bạn cùng chơi mạt chược cũng đang chào mẹ

Trần Nhược Vũ có chút há hốc mồm, vừa tức vừa muốn khóc

“Ơ, đây không phải là Tiểu Vũ sao? Mẹ cháu còn nói ngày mai cháu về, trễ như vậy liền chạy về sao?”

Mẹ Trần thấy con gái, có chút giật mình. Cha Trần ở trong phòng nghe được động tĩnh cũng vội vàng chạy ra, thấy Trần Nhược Vũ về, vừa mừng vừa sợ, vội vàng kêu cô ngồi xuống nghỉ ngơi

Mẹ Trần nhìn sắc mặt con gái không tốt, trong lòng cũng biết có chuyện gì xảy ra, bà đem bạn đánh bài ra ngoài. Trần Nhược Vũ mắt lạnh nhìn, cắn chặt răng, nói không ra lời

Cha Trần cũng có chút chột dạ, ông đưa cho con chén nước, hỏi: “Không phải nói rõ sáng mai hãy về sao?”

Mẹ Trần từ cửa vào phòng khách, bắt đầu dọn dẹp bàn mạt trược, cũng không để ý đến con gái

Trần Nhược Vũ càng nghĩ càng giận, lớn tiếng nói: “Không phải nói bệnh tim sao? Con thật sự sợ xảy ra chuyện lớn, cả đêm vội vàng về nhà. Không nghĩ tới, bệnh đến có thể đánh mạt chược rồi!”

Mẹ Trần ném mạt chược trên tay, lớn tiếng mắng: “Liên tục cả đêm chạy về rồi thì sao? Mẹ nuôi con bao lớn, con chỉ ngồi xe cả đêm đã thấy uất ức?”

“Vậy mẹ cũng không thể gạt con !” Trần Nhược Vũ khí nóng bốc lên đầu “Mẹ có biết con lo lắng biết bao nhiêu không!”

“Con cũng biết gạt người là không tốt à? Con cũng biết lo lắng à?” Mẹ Trần nói lớn hơn, dùng ngón tay chỉ con gái mình “Con suy nghĩ thử về chuyện mình đã làm, có chuyện gì tốt? Cái gì mà làm ở công ty mậu dịch, công việc một năm là được thăng chức rồi, cũng ý tứ được điều tốt nói ra từ miệng mình! Khi đó là chúng ta phát hiện có gì không đúng mới đi tìm con, con ngay cả điện thoại cũng không bắt, cũng không biết đang ở đâu, tìm con không được, một cô gái sống ở ngoài một mình, bên cạnh lại không có ai, mẹ với cha con mấy đêm không ngủ yên, đó không phải lo lắng sao? Mẹ đã nói gì tới con chưa? Mẹ một bụng còn chưa giáo huấn con, con lợi hại lắm rồi, trở về liền nhao nhao cả lên. Lo lắng? Con biết cái gì gọi là lo lắng sao?”

Hốc mắt Trần Nhược Vũ nóng lên, lỗ mũi chua xót, trừng mắt cố gắng kìm lệ, chỉ cảm thấy vừa khổ sở vừa khó chịu

Cha Trần ở một bên gấp gáp khuyên, “Ai ai, muộn rồi, đừng nói những thứ này nữa. Con gái vừa về, cũng mệt mỏi, để nó nghỉ ngơi trước đã. Có cái gì sáng mai lại nói tiếp thôi”

Mẹ Trần còn muốn nói gì nữa, nhưng cha Trần động tác nhanh đẩy con gái vào phòng

Phòng của Trần Nhược Vũ là căn phòng nhỏ chưa đầy 7 mét vuông, một cái giường cùng một cái tủ là đã muốn đầy phòng. Hai năm qua cô đi nơi khác, nhưng phòng ốc vẫn được quét sạch sẽ. Cha Trần ấn cô ngồi xuống bên giường, nói với cô: “Vừa về, đừng gây với mẹ con”

Trần Nhược Vũ cắn môi, gật đầu một cái

“Có đói bụng không?” Cha Trần lại hỏi

Trần Nhược Vũ lắc đầu

“ Con ăn chút đi, cha làm cho con bát mì. Ngồi xe cũng mệt mỏi rồi, ăn chút rồi nghỉ ngơi cho khỏe”

“Con không ăn” Trần Nhược Vũ mở miệng, mới phát hiện âm thanh có chút nghẹn

Cha Trần than một tiếng, vỗ vai cô, nói: “Con nghỉ ngơi đi, cha đi xem mẹ con”

Trần Nhược Vũ gật đầu, cha Trần đi ra ngoài, Trần Nhược Vũ nghe được âm thanh bên ngoài, nghe mẹ mắng mấy câu, sau đó là cha nhỏ giọng khuyên, một lát sau, tất cả lại yên tĩnh

Trần Nhược Vũ ngơ ngác ngồi, nghĩ tới lời mẹ vừa nói, trong đầu thật vô cùng khổ sở. Bà nói cha mẹ cả đêm đều không ngủ được, Trần Nhược Vũ tưởng tượng đến cảnh đó, ngẫm lại tâm tình mình hôm nay, cảm giác vô cùng áy náy

Nhưng là bọn họ gạt cô về, cô cảm thấy thật tức giận. Cô lấy điện thoại ra, yên lặng nhìn hình ảnh tiên sinh trong rừng hoa Đào trên màn hình, rất muốn gọi cho Mạnh Cổ, đã trễ thế này, cô sợ đánh thức anh. Nhưng có thể anh đang đợi cô gọi về? Anh đã nói có trễ mấy về đến nhà cũng phải gọi lại. Cô không muốn anh vì mình mà lo lắng

Suy nghĩ hồi lâu, đang chuẩn bị gọi lại, cửa phòng bị gõ hai tiếng

Trần Nhược Vũ đáp một tiếng, cha Trần đẩy cửa đi vào, nhỏ giọng nói: “Cha thấy đèn phòng con vẫn sáng, nên muốn nói vài lời”

Trần Nhược Vũ lấy cho cha mình cái ghế, cha Trần ngồi xuống, đưa cho Trần Nhược Vũ xem một quyển sổ khám bệnh. “Đây là sổ khám bệnh của mẹ con, con xem một chút. Cha lừa con là không đúng, nhưng cũng không hoàn toàn là lừa gạt. Mẹ con tuần trước nằm trong bệnh viện hai ngày, tim không tốt, quan sát 2 ngày vẫn không nhìn ra được cái gì, chỉ là nói lại mấy lời cũ, phải nghỉ ngơi nhiều, giữa tâm tình thoải mái, chớ mệt nhọc. Tính khí mẹ con vẫn vậy, nói chuyện không dễ nghe, mạnh miệng, nhưng trong lòng vẫn là yêu con. Chuyện con bán bảo hiểm, mẹ giận lắm, hơn nữa khoảng thời gian đó tìm không được con, bà ấy cũng gấp gáp, ăn không ngon ngủ không yên, lúc này mới ngã bệnh. Muốn con về nhà không phải hại con, vốn là con nói bên ngoài có tiền đồ, có công việc tốt, cho nên cứ để con ở bên ngoài xông pha một lần, nhưng nếu không tốt như con nói, vậy sao không về nhà?”

Trần Nhược Vũ cắn môi, nói không nên lời

“Trong điện thoại có mấy lời khó nghe, mẹ con cứ chục cú điện thoại cũng sẽ nói tới, cha biết trong lòng con cũng cảm thấy không thoải mái. Nhưng cũng là thông cảm cho cha mẹ, đừng có tức giận. Bà ấy mấy ngày nay thân thể không thoải mái, nhưng lại nhờ vả khắp nơi, cũng muốn tìm đối tượng tốt cho con, bây giờ cũng tìm được người thích hợp, cho nên muốn con về nhìn xem. Lại sợ con cùng bà tức giận, bướng bỉnh không muốn về, nên cha mới nói như vậy. Con xem sổ khám bệnh một chút, cũng không có lừa con, bà ấy bị bệnh con cũng nên về thăm. Nhiều ngày như vậy, bà ấy cũng buồn bực lắm rồi, hai ngày nay mới chịu chơi mạt chược”

“Thân thể không tốt, cũng không cần thức đêm, nào lại có chuyện thức đêm chơi mạt chược” Trần Nhược Vũ có chút đau lòng

“Nói là đánh tới 10 giờ là nghĩ, nhưng mọi người cao hứng quá, cha không ngăn được. Tính khí mẹ con cha cũng không khuyên được, ở trước mặt người ngoài cũng phải cho bà ấy mặt mũi, liền để mẹ con quyết thôi. Cũng không còn sớm, trước kia con ở đây cũng thường thấy họ chơi suốt đêm, bây giờ thường 12 giờ đã nghỉ, không thường chơi”

Trần Nhược Vũ không nói lời nào, cô biết, trong nhà mẹ là lão đại, ba cũng là để ý mặt mũi, có người ngoài ở đây ông tuyệt đối không làm khó bạn già

“Mẹ gọi con về, là vì muốn con ngày mai đi xem mắt, không có ý gì khác, không phải ép gả con, chỉ là hai nhà cũng có chút quen biết, cũng là bạn bè của nhau. Cha mẹ bên kia chúng ta cũng đã gặp, ngày mai mang hai sáp nhỏ các con gặp mặt một chút. Con cũng không cần mâu thuẫn cái gì, thuận theo mẹ con một lần, gặp người ta một lần, cũng không có gì đâu.”

“Nhưng mà cha, con làm việc ở thành phố A, coi như là cùng người ta xem mắt, hôm sau con lại về, như vậy có ý nghĩa gì chứ?”

“Con xem con đi, còn chưa gặp người ta, đã bắt đầu phản đối rồi. Mẹ con cũng rất dụng tâm, thằng bé kia nghe nói cũng làm việc ở thành phố A, nhưng mà qua một thời gian cậu ấy nữa sẽ về đây gầy dựng sự nghiệp, tự mình mở công ty, cho nên mẹ con đặc biệt hài lòng. Các con cứ quen biết trước, cảm thấy ấn tượng không tệ, thì ở thành phố A giữ liên lạc cũng được, cảm thấy tốt thì trở về. Chuyện công tác, con không phải là cảm thấy vì là cha an bài mà cảm thấy không hài lòng, cũng có thể cùng hắn gầy dựng sự nghiệp. Cả hai cùng làm việc ở thành phố A, gặp qua, nhất định có thể cùng trò chuyện”

Trán Trần Nhược Vũ đầy vạch đen, thần kỳ như thế, ba mẹ ở đâu tìm được vậy? Lại đang công tác ở thành phố A, còn chuẩn bị về đây lập nghiệp, chẳng những vị trí thích hợp, công việc sau này cũng tốt lắm. Đây quả thật là người đàn ông chế tạo ra từ nguyện vọng của ba mẹ mà

“Cha nói với con những thứ này, là để con ngày mai đừng chọc giận mẹ, tính khí bà ấy, con cũng hiểu. Ngày mai gặp cậu trai kia nói không chừng có thể đối xử tốt được. Cha mẹ lớn tuổi cũng luôn muốn có con bên cạnh. Con không thể mỗi tháng chỉ gửi tiền về, lại ở bên ngoài, chúng ta cũng không thể vui vẻ được. Bán bảo hiểm không phải công việc có thể diện gì, nhưng mẹ con tức giận cũng không hoàn toàn vì cái này, bà ấy cũng là vì đau lòng cho con”

Những lời ông nói ra rất có đạo lý, Trần Nhược Vũ không còn biết có thể nói gì, không thể làm gì hơn là gật đầu một cái

“Con hiểu là tốt rồi” Cha Trần còn muốn nói gì nữa, điện thoại của Trần Nhược Vũ lại vang lên, cô nhìn lên màn hình, là Mạnh Cổ

“Con có điện thoại” Cô nói

Cha Trần vừa nhìn cũng đã thấy, vì vậy nói: “Được rồi, nói chuyện xong thì đi ngủ đi. Cha không nói nữa, ngày mai con đừng có bướng bỉnh với mẹ con là được, cứ theo bà, để cho bà ấy vui một chút. Cha ra ngoài, con nghỉ ngơi sớm một chút”

Cha Trần đi ra ngoài, còn giúp Trần Nhược Vũ đóng cửa. Trần Nhược Vũ than thở, cha lại chơi chiêu “Lấy tình cảm làm lay động”, thật là dùng tốt quá mà. Cô một bụng đầy oán khí đều phải nuốt vào bụng, lại còn có càm giác mình không biết thông cảm cho cha mẹ

Cô nhấn nút nhận điện thoại, Mạnh Cổ hỏi: “Đến nhà rồi?”

“Vâng”

“Tại sao lâu như vậy mới nghe máy?”

“Mới vừa rồi ba em ở đây”

“Trong nhà có khỏe không?”

“Ừ, không có chuyện gì lớn. Cha nói mẹ tuần trước nằm viện quan sát hai ngày”

“Là vấn đề lớn gì?” Mạnh Cổ phát tác bệnh nghề nghiệp, câu hỏi đầy hiềm nghi. Trần Nhược Vũ nhận được quan tâm của anh khiến cô cao hứng

“À, em có sổ khám bệnh, để em xem một chút” Cô lật sổ khám bệnh, đọc chẩn đoán cùng lời dặn dò của bác sĩ, kết quả là xem một lúc lâu, cũng không đọc được mấy chữ “Chữ của bác sĩ thật là xấu, sổ khám bệnh em xem đều không hiểu gì cả”

“Em còn có thể ghét bỏ lĩnh vực này như thế sao?”

“Đây không phải là có ý nghĩa xã hội sao? Nếu chữ bác sĩ đoan chính lại đẹp, làm cho bệnh nhân dễ hiểu, trong lòng mọi người sẽ thực tế hơn rất nhiều. Giống như em bây giờ cũng không biết bệnh tình của mẹ thế nào”

“Chụp lại, gửi cho anh xem” Phách Vương Long tiên sinh ra lệnh

“Được” Trần Nhược Vũ nằm soải trên giường, cảm thấy lo sầu vừa rồi bớt đi rất nhiều “Bác sĩ Mạnh, anh xác định anh có thể hiểu sao? Chữ của người này còn khó coi hơn anh”

“Chữ của anh không khó coi.”

“Nha?” Cô rất không có thành ý mà đáp lại. lại hỏi: “Bác sĩ Mạnh, ở viện y học các anh có học thư pháp sao? Đặc biệt huấn luyện viết loại chữ này, phân biệt với chữ thường”

“Trần Nhược Vũ, có đúng là em về đến nhà rồi không, ngứa da rồi sao?”

Giọng điệu của anh khiến cô không nhịn cười được “Bác sĩ Mạnh, anh nói tại sao đề tài chúng ta nói chuyện phiếm rất không có dinh dưỡng”

“Đó là do em”

“Không phải em. Em vừa rồi mới cùng cha tiến hành một cuộc nói chuyện sâu sắc nha”

“Đó nhất định là ba em nói, em ở bên cạnh gật rồi lại gật”

“Sao anh biết?”

“Quá đơn giản, chuyện có ý nghĩa sâu sắc không thể nào có quan hệ cùng em được”

“Mới không phải đâu, em cũng nói được những lời có ý nghĩa nha”

“Nói ví dụ xem?”

“Bác sĩ Mạnh, anh cảm thấy tình yêu đầu trở lại tìm anh muốn hợp lại, cùng anh nhớ mãi không quên, rốt cuộc là yêu anh ở điểm nào?”

“Em, em không phải dùng giọng điệu ghét bỏ nói ra yêu anh ở điểm nào, anh mới có thể cảm thấy em không phải là ôm một bụng hỏa khí mà đối đãi với chuyện này”

“Hôm nay em ngồi trên xe nhàn rỗi không có chuyện gì, có giúp anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này”

“Có kết luận gì không?”

“Không có”

“Xem ra em thật là nhàn rỗi không có việc gì làm” Mạnh Cổ nói lời này cũng có rất nhiều ghét bỏ. Anh hỏi ngược lại: “Trần Nhược Vũ, vậy em yêu anh ở điểm nào?”

“Đề tài này thật không có ý mới. Em không phải đã sớm thẳng thắng nói rồi sao, hơn nữa trọng điểm là em biết đường quay lại, quay đầu là bờ rồi. Bác sĩ Mạnh, em thỉnh thoảng cũng sẽ suy nghĩ về cuộc sống”

Đầu dây bên kia yên lặng một lúc, sau đó âm thanh nóng nảy của Phách Vương Long tiên sinh truyền tới: “Trần Nhược Vũ, em mau cút đi ngủ đi! Anh không muốn nói chuyện với em nữa, ngày mai đi làm!” Anh nói xong liền cúp máy

Trần Nhược Vũ không để ý, cô dọn dẹp một chút rồi cũng đi ngủ

Ngày mai cô còn có một trận đánh ác liệt, không thể nhẹ nhõm hơn so với đi làm. Cô để điện thoại bên gối, nhìn tiên sinh trong rừng hoa đào đứng bên địa đồ một chút, thầm nói: “Ngủ ngon”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.