Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 169: Chương 169: cảm thấy là lạ




Trần Tiểu Ngoạn cùng Tề Tiểu Hiên bị người ta ném vào trong một phòng tối đen không thấy năm ngón tay, cả người bị trói quá chặt, căn bản không thoát ra đựơc, chớ nói chi là trốn. Mới vừa rồi nghe thấy tiếng đóng cửa, nên bọn họ biết phía trước là một cửa sắt khổng lồ, cho dù cởi đựơc sợi dây cũng chưa chắc trở ra được.

“Mẹ nuôi, con thật sự lo lắng cho ba mẹ.” Tề Tiểu Hiên không có giống Trần Tiểu Ngoạn đang cố gắng giãy giụa, mà lẳng lặng ngồi ở đó trầm tư. Mẹ hơi ngốc nhất định sẽ bị Diệp Tầm Phương đó đùa giỡn xoay tròn, cậu thật lo lắng cho người mẹ ngốc nghếch này sẽ bị người lừa gạt mà cãi nhau với ba.

“Yên tâm đi ba con yêu mẹ như vậy, sẽ không có chuyện gì đâu, có chuyện cũng là chúng ta có chuyện đó, bây giờ chúng ta đang ở trong tay người xấu nha.” Trần Tiểu Ngoạn vừa giãy giụa vừa giải thích khiến Tề Tiểu Hiên để có thể an tâm một chút, nhưng cô cũng tin tưởng tình cảm giữa Ngãi Giai Giai và Tề Hiên sẽ không thể dễ dàng bị phá hư.

“Mẹ nuôi nói thì nói thế, nhưng mẹ ngốc như vậy, con lo lắng mẹ thật sự sẽ không nói với ba, sau đó bị Diệp Tầm Phương và Tăng Hải Lâm lừa gạt, đến lúc đó thì hỏng bét.” Tề Tiểu Hiên không vì lời nói của Trần Tiểu Ngoạn mà yên tâm, ngược lại càng lo lắng hơn.

“Cũng đúng, Giai Giai hơi ngốc, ở trong lòng chỉ muốn con và Tề Hiên đựơc tốt, có thể bị gạt cũng không biết đâu, chúng ta nên làm thế nào mới tốt đây.” Trần Tiểu Ngoạn cũng bỏ qua giãy giụa và cùng với Tề Tiểu Hiên tự hỏi nên làm cái gì mới có thể trợ giúp được bọn họ.

“Không thể để cho mẹ bị tên họ Tăng đó lừa, bằng không ba sẽ rất đau lòng.” Tề Tiểu Hiên vô cùng sốt ruột cố gắng nghĩ biện pháp.

“Đúng vậy, tuyệt đối không thể để cho cái tên họ Tăng đó ăn Giai Giai, bằng không giữa Giai Giai và Tề Hiên vĩnh viễn có ngăn cách.” Trần Tiểu Ngoạn lo lắng Tăng Hải Lâm sẽ dùng bọn họ để uy hiếp Ngãi Giai Giai, ép cô ấy quan hệ với anh ta, sau đó để cho Tề Hiên biết chuyện này, một khi như vậy mặc kệ là tình cảm tốt cỡ nào cũng đều bị phá hư.

“Mẹ nuôi chúng ta mau nghĩ biện pháp đi.”

“Mẹ nuôi con đang suy nghĩ, ta cũng không phải là thiên tài, làm sao mà nhất thời có thể nghĩ ra biện pháp gì, huống chi cả người ta còn bị trói!” Trần Tiểu Ngoạn vội oán trách.

“Vậy chúng ta cùng nhau nghĩ, nhất định phải nghĩ được biện pháp giúp ba và mẹ.”

“Đựơc, cùng nhau nghĩ.”

Hai ngừơi một lớn một nhỏ đang bị trói cũng cố gắng nghĩ biện pháp, nhưng đã nửa ngày cũng nghĩ không ra biện pháp nào để trợ giúp Ngãi Giai Giai và Tề Hiên.

Ngãi Giai Giai nhận được cú điện thoại này của Diệp Tầm Phương, sau đó giống như là kiến bò trên chảo nóng vậy, loanh quanh lo lắng muốn chết. Bà Lâm cho là cô vì lo lắng cho Trần Tiểu Ngoạn mới sốt ruột như thế, cho nên cũng không có cảm thấy quái dị.

Lúc này Tề Hùng mang theo dáng vẻ ưu sầu có vẻ mệt mỏi, trở về nhà. Ngãi Giai Giai thấy Tề Hùng trở về thì sợ hết hồn.

“Giai Giai, sao con hốt hoảng như vậy?” Tề Hùng hơi nghi ngờ, sau đó vô lực mà ngồi vào trên ghế sa lon.

Lúc này bà Lâm đưa lên một ly nứơc giải nhiệt cho Tề Hùng, tùy ý nói: “Đương nhiên là đang lo lắng chuyện của Trần Tiểu Ngoạn và tiểu thiếu chủ. Aiz” ——

“Trần Tiểu Ngoạn thế nào?” Tề Hùng châu chân mày lại.

Hôm nay cháu trai mất tích, ông tìm một ngày mà cũng không tìm được, cực kỳ đau lòng. Bây giờ lại nghe nói Trần Tiểu Ngoạn cũng mất tích, cảm thấy chuyện này rất bất thừơng

Những người này bắt đi cháu của ông, lại bắt đi Trần Tiểu Ngoạn, tới cùng là có mục đích gì đây.

“Hôm nay có một đám lưu manh đến phá tiệm bán hoa. Tiểu Ngoạn vì con liều mạng nên bị thương té xỉu, sau đó Thiếu chủ và Nghiêm Chính Phong tới, muốn mang cô ấy đi bệnh viện, ai ngờ đám lưu manh kia chặn đường , nên Thiếu chủ và Nghiêm Chính Phong xuống xe liều mạng với bọn họ. Sau con cũng xuống xe, đến khi giải quyết sự tình xong, thì trở về phát hiện Tiểu Ngoạn đã không có ở trên xe.” Ngãi Giai Giai đau lòng nói ra chuyện hôm nay, trong đầu luôn giấu tin tức Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên ở trong tay Diệp Tầm Phương.

Diệp Tầm Phương nói không đựơc để cho người khác biết, nếu không sẽ bất lợi với bọn họ, cho nên cô cũng không thể nói, chỉ có thể nghe lời của Tăng Hải Lâm.

“Đám lưu manh đáng chết này, lại dám đắc tội với người của nhà họ Tề ta, ta sẽ không bỏ qua bọn họ.” Tề Hùng tức giận mắng to.

“Bác trai, bác đừng tức giận , tức giận không tốt cho thân thể, thật ra thì bọn họ đã bị Thiếu chủ bắt lại toàn bộ rồi, chỉ là không biết sẽ làm thế nào.” Ngãi Giai Giai khuyên Tề Hùng, để ông đừng nóng giận. Thật ra thì trong lòng cô vô cùng sốt ruột và lo lắng, nhưng cô phải hết sức áp chế, nếu không cô sẽ nói ra chuyện này.

“Nếu để cho ta biết là ai mang cháu của ta và Trần Tiểu Ngoạn đi, ta nhất định sẽ không bỏ qua bọn họ.” Tề Hùng đứng lên, sau đó đi về phòng.

Ngãi Giai Giai không có đuổi theo, nhưng mà ngồi ở trên ghế sa lon ánh mắt đờ đẫn trầm tư.

Thiếu chủ và bác trai có thể đối phó được Diệp Tầm Phương, nhưng khi bọn họ còn chưa đối phó được cô ta, thì Tiểu Hiên và Tiểu Ngoạn cũng đã bị làm hại, thậm chí là mất mạng. Cô không thể mạo hiểm như vậy, không thể để cho bọn họ biết người đang ở trong tay của Diệp Tầm Phương.

Ngãi Giai Giai nghĩ đi nghĩ lại, nước mắt đột nhiên chảy xuống. Tề Hiên vừa đi vào cửa, thì thấy cô rơi lệ. Còn có dáng vẻ của Nghiêm Chính Phong, hai người đều phong trần mệt mỏi.

“Giai Giai vẫn còn đang vì chuyện của Tiểu Ngoạn mà lo lắng sao? Yên tâm đi anh nhất định sẽ tìm cô ấy trở về, còn chuyện của Tiểu Hiên cũng vậy. Anh cũng biết Tiểu Hiên và Trần Tiểu Ngoạn mất tích đều là cùng một đám ngừơi làm.” Tề Hiên ngồi vào bên cạnh Ngãi Giai Giai, nắm tay cô mà hứa hẹn. Trần Tiểu Ngoạn và Tề tiểu Hiên cùng mất tích một ngày, không thể nói là trùng hợp đi.

“Giai Giai tiểu thư, cô đừng quá đau lòng đối phương nhất định là đã có chuẩn bị, chuyện này cũng không thể trách cô.” Nghiêm Chính Phong cũng an ủi Ngãi Giai Giai.

Hôm nay thái độ của anh đối với Ngãi Giai Giai có hơi nóng nảy, sau lại suy nghĩ một chút, chuyện này căn bản cũng không liên quan đến cô ấy, nếu như không phải là Ngãi Giai Giai rời khỏi xe, có lẽ lúc này mất tích cũng không chỉ là Trần Tiểu Ngoạn.

“Anh Chính Phong, cám ơn anh không trách tội tôi.” Ngãi Giai Giai miễn cưỡng nặn ra nụ cừơi, vẻ mặt hơi khẩn trương, thậm chí thân thể hơi run rẩy.

“Được rồi, đừng đau lòng nữa, thật ra thì không có tin tức là đồng nghĩa với tin tức tốt, anh đã phái rất nhiều anh em đi tìm, tin tưởng sẽ có tin tức rất nhanh, khắp nơi đều có người của Tề Anh hội, muốn tìm người cũng không khó, em cứ yên tâm đi.” Tề Hiên vỗ vỗ tay Ngãi Giai Giai lần nữa, giống như cho cô thuốc an thần

“Thiếu chủ, em biết là các anh tìm cả ngày, cũng đã mệt mỏi rồi, trước tiên đi nghỉ ngơi thật tốt đi.” Ngãi Giai Giai đỡ Tề Hiên dậy, tính đưa anh về phòng nghỉ ngơi.

“Vậy tôi cũng đi nghỉ ngơi.” Nghiêm Chính Phong thản nhiên nói một câu, sau đó rời đi.

Tề Hiên không có cự tuyệt, để mặc cho Ngãi Giai Giai đỡ đi, nhưng mà anh cứ có cảm giác là Ngãi Giai Giai có hơi quái dị, nhưng lại không thể nói là quái dị chỗ nào. Có lẽ là cô ấy đau lòng vì Trần Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên, nhưng anh vẫn cảm thấy là lạ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.