Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 175: Chương 175: chỉ là trùng hợp.




Diệp Tầm Phương rời khỏi khách sạn, sau đó trong bụng tức giận tới trước mặt Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên, căm tức nhìn bọn họ không nói được lời nào. Tề Hiên xuất hiện ở khách sạn chỉ là trùng hợp thôi, tuyệt đối sẽ không còn có lần thứ hai.

“Diệp Tầm Phương, cô có chuyện thì nói mau, có rắm mau thả đi, thả xong rồi thì bước đi, đừng làm người ta chướng mắt.” Trần Tiểu Ngoạn rất khinh thường liếc nhìn Diệp Tầm Phương, sau đó tiếp tục nhắm mắt lại làm bộ đang ngủ.

Tề Tiểu Hiên ngay cả nhìn cũng không nhìn Diệp Tầm Phương, tựa vào ngừơi Trần Tiểu Ngoạn, ngủ rất ngon.

“Tôi thật sự là bội phục các ngừơi đó, ở hoàn cảnh này cũng có thể ngủ được, quả nhiên là mạng khổ, cũng chỉ có những ngừơi mạng khổ mới ở hoàn cảnh này mà ngủ.” Diệp Tầm Phương không ngại hai người bọn họ không mở mắt nhìn, cô chỉ cần bọn họ có thể nghe được lời nói của cô là được rồi.

“Cô có nghe nói qua chưa, nếm trải khổ đau mới là ngừơi, chúng tôi có thể chịu được cực khổ như vậy, nhất định là người trên mọi ngừơi. Ngược lại là cô, một chút khổ sở nhở cũng không thể chịu đựơc, thì chính là ngừơi dưới mọi người.” Trần Tiểu Ngoạn lần nữa mở to mắt châm chọc Diệp Tầm Phương.

“Cô.” —— Diệp Tầm Phương bởi vì những lời này của Trần Tiểu Ngoạn mà tức một trận.

“Cô cái gì mà cô, không có việc gì thì đừng cản trở giấc ngủ của tôi.” Trần Tiểu Ngoạn trừng Diệp Tầm Phương, sau đó quay đầu đi tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.

“Mẹ nuôi, mẹ nói nhiều như vậy làm gì chứ, làm phiền đến giấc ngủ của con.” Tề Tiểu Hiên không vui oán trách một câu. Tề thị thầm toan tính làm hại Diệp Tầm Phương, ý bảo cô là người không đáng để bọn họ nói quá nhiều.

“Đựơc, mẹ nuôi cũng không nói nhiều với cô ta, chúng ta tiếp tục ngủ đi. Nhưng có một vấn đề tôi muốn hỏi. Diệp Tầm Phương ở đây là nơi nào mà mùi xăng nồng nặc như vậy.” Trần Tiểu Ngoạn cố ý bày ra bộ dạng có vẻ chán ghét, ý đồ muốn từ lời nói của Diệp Tầm Phương, mà biết nơi này là nơi nào. Nếu đựơc vậy thì tốt rồi, cô sẽ có thể báo với Tề Hiên để trực tiếp tới cứu bọn họ.

“Tôi sẽ không ngốc như vậy, mà nói cho các ngừơi biết nơi này là nơi nào.” Diệp Tầm Phương rất đắc ý mà nói một câu.

“Vậy cô nói cho chúng tôi biết kế hoạch của cô sẽ không ngốc, dù sao chúng tôi cũng không trốn thoát được, cũng không có khả năng nói cho biết Tề Hiên bất cứ chuyện gì. Chỉ là muốn biết nơi này là nơi quỷ quái nào mà thôi, không nói thì tôi đi ngủ.” Trần Tiểu Ngoạn tìm một chỗ thoải mái, không thèm để ý tới Diệp Tầm Phương.

“Tôi cao hứng cô quản được sao, tôi thích đem kế hoạch nói cho các ngừơi biết, cho các ngừơi nhìn thấy thành quả của tôi. Nhưng hôm nay kế hoạch bị thất bại, Ngãi Giai Giai và Tề Hiên rõ ràng là may mắn, lại trùng hợp như vậy. Nhưng lúc này tôi tuyệt đối sẽ không để cho có chuyện trùng hợp phát sinh.” Diệp Tầm Phương ngồi chồm hổm xuống nắm cái cằm của Tề Tiểu Hiên, kéo khuôn mặt của cậu đến trước mặt cô, để cho cậu đối diện với cô.

“Người đàn bà xấu, bà muốn làm gì?” Tề Tiểu Hiên trừng mắt Diệp Tầm Phương tức giận hỏi, tuyệt đối không sợ cô ta, tuy cái cằm rất đau nhưng cậu tuyệt đối sẽ không kêu đau.

“Diệp Tầm Phương đừng cứ mãi đối phó với một đứa bé, cô hãy hứơng về phía tôi đi.” Trần Tiểu Ngoạn thấy Diệp Tầm Phương véo cái cằm của Tề Tiểu Hiên, nên cô lo lắng Diệp Tầm Phương sẽ làm tổn thương Tề Tiểu Hiên. Ngừơi đàn bà này thật đúng là đáng ghét, chuyên bắt nạt một đứa nhỏ.

“Một đứa bé so với đối phó một người lớn dễ dàng hơn, tôi nói cho các ngừơi biết, ngày mai tôi sẽ bảo Tăng Hải Lâm cầu hôn Ngãi Giai Giai trước mặt mọi người cầu hôn, xem lúc này Tề Hiên còn có thể trùng hợp mà xuất hiện không, làm sao giải thích cùng với đám phóng viên truyền thông kia, hừ.” Diệp Tầm Phương dùng sức vung cái cằm của Tề Tiểu Hiên, sau đó đứng lên kiêu ngạo rời đi.

“Trước mặt mọi người cầu hôn, để xem Tề Hiên còn nói dối thế nào, nhưng Tề Hiên hẳn là chưa biết rõ ngày mai Tăng Hải Lâm sẽ cầu hôn nha, có khi cũng phải đợi đến lúc báo chí phát ra thì mới biết được không chừng.

“Ôi, cái ngừơi đàn bà xấu xa này sao luôn gây khó dễ với cái cằm của tôi vậy, lỡ cằm của tôi bị biến dạng thì làm sao bây giờ, thật là.” Tề Tiểu Hiên oán trách chịu đựng cái cằm đau đớn.

“Tiểu Hiên không có sao chứ, đến mẹ nuôi thổi cho con một chút.” Trần Tiểu Ngoạn dùng miệng thổi hơi lên càm của Tề Tiểu Hiên.

“Mẹ nuôi, con không sao, nghe lời nói vừa rồi của ngừơi đàn bà xấu, hẳn là ba đã thực hành kế hoạch A thành công, con đây an tâm rồi. Cuối cùng cũng qua một cửa.” Tề Tiểu Hiên thở dài một hơi.

“Con đừng có cao hứng, vừa rồi Diệp Tầm Phương kia không phải nói, muốn Tăng Hải Lâm ngày mai cầu hôn với mẹ con sao, sau đó trước nhiều truyền thông như vậy, mặc kệ ba của con nói như thế nào, cũng vô dụng, mau nghĩ biện pháp đi.” Diệp Tầm Phương này thật đúng là quá nhàm chán rồi, không có việc gì ăn no rỗi việc lại chuyên làm ngừơi phá hư gia đình nhà người ta. Đối với người như vậy không có gì để nói.

“Đúng nha, cầu hôn trước mặt mọi người , cái này so với đi khách sạn còn khó hơn, mặc kệ nói thế nào, truyền thông cũng sẽ xôn xao, làm thế nào đây.” Tề Tiểu Hiên bắt đầu rầu rĩ, không ngừng nghĩ biện pháp, hy vọng có thể nghĩ ra biện pháp tốt, trợ giúp ba mẹ của mình.

“Đầu ta không dùng được, nghĩ không ra biện pháp tốt gì, con nghĩ đi.” Trần Tiểu Ngoạn bất đắc dĩ nói, sau đó nhắm mắt lại tiếp tục ngủ. Cảm thấy nên cầu nguyện cho Ngãi Giai Giai và Tề Hiên có thể vượt qua cửa ải này thì tốt hơn.

Tề Hiên chở Ngãi Giai Giai trở về, thì thấy bà Lâm đang ở cửa ra vào lo lắng, thấy Ngãi Giai Giai đã trở về mới yên tâm.

“Giai Giai, rốt cuộc con đã đi đâu, làm ta lo lắng muốn chết.”

“Mẹ Lâm thực xin lỗi, con” —— Ngãi Giai Giai không biết nên giải thích thế nào, nên bất đắc dĩ hứơng ánh mắt về phía Tề Hiên. Nói dối cô không biết, mà mượn cớ cô càng sẽ không, cái gì cũng không nói thì tốt hơn.

“Mẹ Lâm không có việc gì đâu, Giai Giai cố ý đi đón con đó, thôi chúng ta đi vào.” Tề Hiên nắm tay Ngãi Giai Giai, dắt cô đi vào.

“Thiếu chủ, hôm nay em” —— Ngãi Giai Giai muốn giải thích một chút, nhưng lại không biết giải thích thế nào.

“Anh biết, anh biết là do Chính Phong nói với em, hôm nay anh phải đi khách sạn gặp khách hàng, sau đó em cố ý đến đón anh. Nếu như không phải anh kịp thời xuất hiện, chắc hẳn Tăng Hải Lâm kia, nhất định sẽ quấn quít em không buông.” Tề Hiên vì Ngãi Giai Giai mà viện một cớ để giải vây cho cô. Để cho cô bé ngốc này suy nghĩ một hồi, thậm chí có thể nghĩ không ra cái gì để giải thích hợp lý, vẫn là anh dứt khoát một chút kiếm cớ cho cô thôi.

“Ha ha” —— Ngãi Giai Giai gượng cười xem như cam chịu lý do này, bởi vì thật sự là cô không nghĩ ra lý do gì tốt hơn. Nhưng vì sao cô luôn cảm thấy sự tình này có vẻ là lạ.

“Giai Giai, em hãy nghỉ ngơi một chút, anh đi thay quần áo.” Tề Hiên tìm cớ đi lên trên lầu, kỳ thật anh là muốn để cho Ngãi Giai Giai đựơc yên tĩnh một mình, tâm tình từ từ thoải mái, miễn cho quá bối rối.

Tề Hiên đi rồi, Ngãi Giai Giai mới thở dài một hơi, nhưng lại thực không biết làm sao. Thiếu chủ thật sự chỉ là vừa vặn đến khách sạn gặp khách hàng, hay là thiếu chủ đã biết chuyện gì, nhưng cái gì cô cũng chưa nói mà, làm sao anh có thể biết đựơc. Nhất định chỉ là trùng hợp mà thôi, cô suy nghĩ quá nhiều rồi, chỉ là trùng hợp, tuyệt đối trùng hợp, cô không thể tự mình dọa mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.