Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 159: Chương 159: chuyện gì đó là lạ




Tề Hiên về đến nhà thì không thấy Ngãi Giai Giai. Vì vậy đi đến cửa hàng bán hoa nhìn xem. Nhưng mà vừa đến ngoài cửa, thì chợt nghe thấy giọng nói của Tăng Hải Lâm. Đột nhiên có một loại ý thức nguy cơ.

“Hoa trong này đều đã bị tôi mua, anh có thể đi rồi.” Tăng Hải Lâm nghe giọng nói thì nhìn lại, phát hiện là Tề Hiên, vì vậy nhăn lông mày lại.

Hiếm khi anh có nhiều cơ hội ở cùng một chỗ với Ngãi Giai Giai như vậy, nếu như không phải do tên nhóc con này ở đây, có lẽ anh đã đạt được thiện chí của Ngãi Giai Giai từ lâu, tối thiểu nhất là có thể làm bạn bè trước, nhưng mà giờ Tề Hiên đã đến đây thì không đùa được.

“Đây không phải là tổng tài của Tề thị sao. Sao có thời gian rảnh mà tới loại cửa hàng nhỏ như vậy chứ.” Tăng Hải Lâm cố ý châm chọc. Một tổng tài mà lại để cho người phụ nữ của mình mở tiệm hoa ở bên ngoài, nói ra không sợ bị người ta cười rụng răng sao.

“Tăng Hải Lâm cách xa người phụ nữ của tôi một chút, mặc kệ anh có mục đích gì, tôi cũng sẽ không để cho anh thực hiện được.” Tề Hiên đi đến bên cạnh Ngãi Giai Giai, ôm cô rồi cảnh cáo Tăng Hải Lâm. Cái tên này thật đúng là có năng lực, có thể đuổi tới nơi này, thật làm cho người ra không thể không bội phục.

“Tề Hiên, anh chính là tổng tài của Tề thị, lại để cho Giai Giai ra ngoài mở tiệm hoa kiếm tiền. Anh được coi là đàn ông sao?” Tăng Hải Lâm cho rằng, Tề Hiên để Ngãi Giai Giai mở tiệm hoa là vì kiếm tiền, nên cảm thấy tức giận vô cùng.

“Cửa hàng bán hoa là tôi tự mình” —— Ngãi Giai Giai muốn giải thích, nói cửa hàng bán hoa là do chính cô muốn mở, không liên quan đến Tề Hiên, nhưng Tề Hiên lại cắt đứt lời của cô.

“Đây là việc nhà của tôi, không cần anh quản nhiều như vậy, hơn nữa anh cũng không được xen vào, bây giờ anh có thể biến.” Tề Hiên không muốn giải thích quá nhiều với Tăng Hải Lâm. Đối một người phụ nữ đã kết hôn rồi, mà quấn quít chặt như vậy người này thật đúng là hiếm thấy, làm cho người ta có chút không hiểu.

“Tề Hiên anh không thể bá đạo như vậy, ngay cả Giai Giai kết giao bạn bè cũng không cho à.”

“Tôi không phải là bạn của anh, hơn nữa tôi với anh không quen, mà tôi cũng không muốn làm bạn với anh.” Ngãi Giai Giai nghe được câu này của Tăng Hải Lâm, lập tức phản bác một câu, cuối cùng cúi đầu xuống mà thấp giọng nói

Cô biết Tăng Hải Lâm rất ít, không có chút ấn tượng nào về bạn học ở trung học, đã không biết thì sao có thể làm bạn. Tăng Hải Lâm nói có viết thư tình cho cô, nhưng mà cô nhớ rất rõ, cô chưa từng xem qua, bởi vì tất cả thư tình của cô, đều để cho Trần Tiểu Ngoạn xem. Một lá cô cũng không xem.

“Giai Giai em phải có chủ kiến của mình, phải hiểu được bảo vệ quyền lợi của mình. Không được để cho Tề Hiên bá đạo, bắt nạt như vậy, không cần nghe lời của anh ta, làm chuyện em muốn làm là được rồi.” Tăng Hải Lâm còn tự cho là đúng mà khuyên Ngãi Giai Giai, cho rằng cô khuất phục ở dưới uy quyền của Tề Hiên.

“A” —— Ngãi Giai Giai đối với lời nói của Tăng Hải Lâm, cảm thấy không biết nên nói như thế nào.

“Tôi nói với ông chú xấu xa này, chú không có biết rõ mọi chuyện thì cũng đừng có nói lung tung, cẩn thận làm trò cười đó.” Tề Tiểu Hiên nhìn thấy Tề Hiên đến, nên lá gan cũng lớn không ít, lại bắt đầu khiêu khích Tăng Hải Lâm, giống như là muốn chê cười ông chú này.

“Tôi nói nhóc con nhà cậu biết, nếu như ngày đó tôi cứu cậu, bây giờ cậu sẽ làm gì để giúp tôi theo đuổi mẹ, hay là trực tiếp nhận tôi làm ba.” Tăng Hải Lâm lại châm chọc Tề Tiểu Hiên.

“Con trai, cái gì ngày đó hắn ta cứu con vậy.” Tề Hiên cũng không hiểu gì cả.

“Ai, xem ra con lại phải nói lại lần nữa, cái đoạn thời gian mà con bị bắt cóc đã từng trốn được một lần, sau đó lại bị bắt trở về, kết quả đụng phải cái ông chú thấy chết mà không cứu này. Chú ấy rõ ràng không cứu con.”

“Tôi làm sao biết cậu là con của Giai Giai, nếu như tôi biết thì nhất định sẽ cứu.” Tăng Hải Lâm có chút muốn lấy lòng Tề Tiểu Hiên. Cảm thấy nếu như anh có thể lấy lòng được cái tên nhóc này, thì Giai Giai sẽ có cách nhìn mới với anh.

“Ông chú xấu xa, ngàn vàng khó mua, đã biết từ lâu rồi chứ.”

“Tề Hiên không thể không nói anh có một đứa con rất thông minh, bội phục. Nhưng tôi sẽ không dễ dàng buông tha như thế đâu. Con đường phía sau còn dài lắm, chúng ta xem đi.” Tăng Hải Lâm không thể đối mặt với ba miệng nhà bọn họ.

“Tăng Hải Lâm, rốt cuộc anh muốn thế nào mới có thể buông tha. Anh phải biết rằng, bây giờ Giai Giai đã là vợ của tôi, cô ấy là người đã có chồng.” Tề Hiên dùng giọng điệu cực kỳ lạnh nhạt, muốn đem mọi chuyện giải quyết sạch sẽ. Tăng Hải Lâm thật sự yêu Ngãi Giai Giai, là chỉ dựa vào quan hệ bạn học sáu năm trước, thì đã khiến cho anh ta đối với Ngãi Giai Giai nhớ mãi không quên như thế, anh không tin.

“Tôi sẽ không dễ dàng buông tha, tôi nhất định sẽ giành Giai Giai về tay mình, sau đó tôi sẽ nhìn các người ly hôn, tôi đi trước. Gặp lại sau, bye bye.” Tăng Hải Lâm cười đắc ý cho Ngãi Giai Giai một cái hôn gió, sau đó xoay người rời đi.

Ngãi Giai Giai đối với lời nói của Tăng Hải Lâm, mà cực kỳ khó xử. Cô chỉ thấy qua đàn ông theo đuổi không buông với phụ nữ chưa kết hôn. Thật sự là chưa từng thấy qua đàn ông theo đuổi không buông với phụ nữ đã kết hôn có gia đình hạnh phúc.

“Ba, cái chú này đầu óc có bệnh à, là lạ.” Tề Tiểu Hiên vẻ mặt bất đắc dĩ, không biết Tăng Hải Lâm rốt cuộc đang suy nghĩ gì, hình như có điểm không phù hợp logic.

“Ba cũng cảm thấy vậy, đầu óc anh ta có chút vấn đề, cảm thấy hơi là lạ.” Tề Hiên cũng cảm thấy quái dị.

“Hai cha con đang nói cái gì mà là lạ vậy, sao em không biết hả, chuyện gì là lạ.” Ngãi Giai Giai nhìn biểu hiện của Tề hiên cùng Tề Tiểu Hiên, lại thấy vẻ mặt hai người nghi ngờ giống nhau. Cô cũng nghi ngờ theo, chính là nghi ngờ suy nghĩ của hai cha con.

“Mẹ, cái ông chú xấu xa kia có phải là lạ không ạ.”

“Lạ, mẹ chỉ cảm thấy anh ta quá kích động thôi, nhưng nghe hai cha con nói như thế, thì mẹ cũng cảm thấy anh có điểm quái lạ.” Ngãi Giai Giai đột nhiên cũng hiểu được Tăng Hải Lâm là lạ

Một người đàn ông không có liên qua đến cô nhiều lắm, cho dù là sáu năm trước đã từng viết thư tình cho cô, nhưng mà cô cũng không có xem. Cái này chẳng phải là cự tuyệt anh ta rất rõ ràng sao, lại cũng không hề có liên lạc mà còn tách ra sáu năm, sao có thể yêu sâu đậm như vậy, quái lạ.

“Mặc kệ hắn ta, coi như hắn ta là người bị bệnh thần kinh vậy. Đi thôi, chúng ta nên trở về nhà ăn cơm.” Tề Hiên không muốn để cho cái tên Tăng Hải Lâm này trở thành đối tượng làm bọn họ buồn bực, trực tiếp để qua một bên, mặc kệ hắn ta muốn làm gì, anh cũng sẽ không để cho hắn ta được như ý.

“Dạ ba, con đói quá về nhà ăn cơm thôi.”

“Được, hỗ trợ đóng cửa, sau đó chúng ta về nhà ăn cơm.”

Cả nhà Tề Hiên sau khi dọn cửa hàng bán hoa xong, thì đóng cửa. Sau đó nắm tay bước chậm đi về nhà, nhưng mà lại không biết ở xa xa, có một đôi con mắt đang tức giận bọn họ.

Diệp Tầm Phương mang một cái kính râm, đứng ở một góc nhìn Tề hiên, dáng vẻ cả nhà ấm áp hạnh phúc, cơn tức liền nổi lên. Lúc này Tăng Hải Lâm đã đi tới cười đắc ý với Diệp Tầm Phương

“Xem ra biện pháp của cô hình như không có chút hiệu quả, cô gái kia căn bản đều mặc kệ tôi, dù cho bộ dạng của tôi đẹp trai cũng vô dụng.”

“Trò hay giờ mới bắt đầu, tiếp tục đi.” Diệp Tầm Phương kiêu ngạo nói một câu, nhìn cũng không nhìn Tăng Hải Lâm mà đi.

Tăng Hải Lâm lạnh lùng cười giống như là đang cười nhạo mình, vì vậy cũng rời đi


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.