Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 97: Chương 97: có thể nói lưu loát.




Tề Hiên nhìn Diệp Tầm Phương ở trước mắt trang điểm đậm quần áo rực rỡ, đã muốn buồn nôn, người phụ nữ này động tác cũng quá nhanh đi, anh mới tới nơi này vài ngày, cô ta cũng lập tức đến đây, thật sự là phiền chết người đi được. .

"Cô tới làm gì?" Tề Hiên nhìn cũng không nhìn Diệp Tầm Phương một cái, giọng nói cực kỳ không thân thiện, thậm chí là tràn đầy chán ghét.

"Đến xem tổng tài Tề thị chúng ta như thế nào thôi, không tệ nha, anh đã tìm được Thiên sứ rồi, ơ, còn có một Tiểu Tề Hiên nữa, thấy các người cả nhà đoàn tụ, tôi thực cảm thấy vui giùm cho các người !" Diệp Tầm Phương nhìn nhìn Ngãi Giai Giai, sau đó lại nhìn cậu bé trai bên người cô ấy, quan sát ngũ quan cậu bé trai kia, cô liền biết, đứa bé này của Tề Hiên, hơn nữa là của Ngãi Giai Giai và Tề Hiên .

Đáng ghét, bọn họ ngay cả con cũng có rồi, bây giờ cô mới biết, nếu như biết sớm một chút có thể giết chết bọn họ.

"Dì à, vì sao trên mặt dì lại xài nhiều thứ như vậy ?" Ngãi Tiểu Hiên nhìn thấy trên mặt Diệp Tầm Phương đều là phấn cùng mỹ phẩm, cảm thấy rất chán ghét.

Me và mẹ nuôi đều không xài những thứ này, hơn nữa trước kia cậu cũng đã gặp những cô gái trẻ tuổi cũng chỉ là xài nhạt một chút mà thôi, nhưng mà người phụ nữ trước mắt này xài cũng quá nhiều đi.

"Đó là bởi vì dì muốn đem vẻ đẹp của mình biểu hiện ra ngoài nhiều hơn." Diệp Tầm Phương vô cùng tự tin, tuyệt đối không khiêm tốn, giống như trên cái thế giới này cô là người phụ nữ đẹp nhất vậy. (muốn ói chết đi được, sao mà có người tự tin thế nhỉ.)

"Không đúng a, nếu như vẻ đẹp của dì đều bị những thứ bôi ở trên mặt che lại, vậy làm sao mà biểu hiện ra được. Nhưng tôi nghe nói, người phụ nữ thường xuyên dùng mỹ phẩm, bình thường cũng là vì che dấu khuyết điểm của mình, dì, trên mặt dì có phải là có nốt đậu mùa, hay vết sẹo ... sao?" Ngãi Tiểu Hiên nhìn chằm chằm vào mặt Diệp Tầm Phương, giống như cậu tìm nốt đậu mùa cùng vết sẹo trên mặt vậy.

"Tề Hiên, con của anh cũng không hiểu được lễ phép nha, một chút dạy dỗ cũng không có." Diệp Tầm Phương bị lời nói này của Ngãi Tiểu Hiên mà làm cho tức giận muốn sôi máu lên, hận không thể ra sức đánh Ngãi Tiểu Hiên một phen.

"Dì, dì lại sai rồi, tôi đây là biểu hiện chân thành, thầy giáo nói rồi, có vấn đề phải mạnh dạn hỏi, phát hiện sai lầm cũng phải vạch ra, tôi là căn cứ lời nói của thầy giáo mà làm, nếu như nói tôi không có được dạy dỗ, như vậy thầy giáo cũng không có đi dạy nha, nhưng mà tôi cảm thấy được cái này rất không có khả năng."

Người phụ nữ này vừa xuất hiện, là cậu biết không phải người tốt, hơn nữa bà ta còn làm cho mẹ cậu sợ tới mức sắc mặt tái nhợt, cậu nhất định phải dạy dỗ người phụ nữ này thật tốt.

"Mày ——" Diệp Tầm Phương càng tức hơn, không biết kế tiếp nên nói như thế nào .

Đúng vậy, trên mặt cô chính là có một chút tỳ vết, trên mặt có một cái vết sẹo nho nhỏ, làm thế nào cũng không xóa được, cô lại không muốn mình biến thành một người đẹp thẩm mỹ, cho nên không có đi thẩm mỹ, đem vết sẹo trên mặt xóa đi. Chỉ cần tiến vào viện thẩm mỹ, thanh danh của cô sẽ phá hủy, cho nên mỗi ngày cô phải dùng thiệt nhiều mỹ phẩm để che khuất vết sẹo trên mặt, cũng rất ít người biết rõ trên mặt cô có một vết sẹo nho nhỏ, nhưng mà hôm nay lại bị một đứa bé nói trúng, thật sự là tức chết cô.

"Dì, sẽ không thật sự bị tôi nói trúng chứ." Ngãi Tiểu Hiên đắc ý nhìn Diệp Tầm Phương.

"Tiểu Hiên, con còn bé chớ nói lung tung." Ngãi Giai Giai nhìn thấy sắc mặt Diệp Tầm Phương thay đổi, vì vậy khiển trách Ngãi Tiểu Hiên một chút.

Với cách của Diệp Tầm Phương, tuyệt đối không cho phép người khác chửi mắng cô ta như vậy, cho dù là sự thật, cô ta cũng không tiếp nhận được, cô rất lo lắng Diệp Tầm Phương sẽ ra tay đối với Ngãi Tiểu Hiên.

"Mẹ, con không có nói lung tung , con nói chính là sự thật, đã mẹ không muốn con nói chuyện, Tiểu Hiên sẽ không nói ." Ngãi Tiểu Hiên bộ dạng ra vẻ nhu thuận, ôm chân Ngãi Giai Giai.

"Tề Hiên, trông nom miệng của con trai anh cho tốt, nếu không tôi sẽ khiến cho nó trả giá thật nhiều đấy." Diệp Tầm Phương căm tức nhìn Tề Hiên.

"Tôi nói Diệp tiểu thư, vàng thật không sợ lửa, nếu như mặt của cô đẹp, còn sợ người khác nói sao, huống chi tiểu Hiên nó chỉ nói là có thể, lại không có nói trên mặt cô nhất định có nốt đậu mùa cùng vết sẹo gì, cô tức giận như vậy làm gì?" Tề Hiên châm chọc Diệp Tầm Phương, rõ ràng là che chở Ngãi Tiểu Hiên.

"Được, tôi không nói với các người bất cứ cái gì nữa, hôm nay trong này đều bị tôi bao hết rồi, xem như là tôi chúc mừng các người một nhà đoàn viên nha, đừng vội cám ơn tôi, từ nay về sau tôi sẽ còn có lễ vật cho các người." Diệp Tầm Phương nhịn xuống bực bội trong lòng, tà ác nhìn quét ba người trước mắt, nhất là Ngãi Giai Giai.

Người phụ nữ đáng ghét này, nhận tiền của cô còn dám trở về, nhưng cô thật đúng là có một chút làm sai, chính là không nên cùng Ngãi Giai Giai giao dịch, nếu như cô không cùng Ngãi Giai Giai làm giao dịch gì, Tề Hiên cũng sẽ không có năm ngàn vạn mà trở mình, có lẽ lúc này, cô đã là bà chủ Tề rồi. Ngãi Giai Giai người phụ nữ đáng hận này, đã cầm tiền cùng cô giao dịch đi giúp Tề Hiên, giúp coi như xong, lúc này lại còn tới bên cạnh anh ta, không có tuân thủ ước định ngày đó của bọn họ.

"Cám ơn phần lễ vật này của cô, chúng tôi đây liền vui vẻ mà ăn. Tiểu Hiên, không phải con mới vừa rồi còn lo lắng giá rất mắc tiền sao, hiện tại một phân tiền cũng không tốn, con muốn ăn cái gì thì kêu cái đó." Tề Hiên kéo Ngãi Giai Giai cùng Ngãi Tiểu Hiên đi tới một vị trí, ngồi xuống.

Diệp Tầm Phương này chính là rất kiêu ngạo, tự cho là đúng, giống như dưới đời này chỉ có một mình cô ta là người vậy, kiêu căng tự phụ, khiến cho người nhìn thấy chán ghét. Năm đó nếu như không có Ngãi Giai Giai để lại năm ngàn vạn, anh thà rằng để cho Tề thị rủi ro, cũng sẽ không lấy người phụ nữ này.

"Dạ, cái gì con cũng muốn ăn." Ngãi Tiểu Hiên ngồi ở chính giữa Tề Hiên cùng Ngãi Giai Giai, rất hưng phấn.

"Tiểu Hiên, không thể cái gì cũng ăn, có chút thực vật là tương khắc , ăn sẽ tiêu chảy ." Ngãi Giai Giai nhắc nhở .

"Ngãi Giai Giai, không phải cô nói phải rời khỏi Tề Hiên đấy sao, như thế nào, cầm tiền cũng không tuân thủ lời hứa sao?" Diệp Tầm Phương nhìn thấy dáng vẻ hạnh phúc của cả nhà bọn họ, liền tức giận.

"Tôi ——" Ngãi Giai Giai biết là trước đây mình không đúng, không biết nên nói như thế nào, chột dạ mà cúi đầu xuống.

"Năm ngàn vạn, tôi sẽ lập tức chuyển đến tài khoản của cô, cô bây giờ có thể cút." Tề Hiên khinh thường liếc nhìn Diệp Tầm Phương, sau đó dời tầm mắt đi.

Mười năm trước muốn anh lấy ra năm ngàn vạn, có lẽ là một chuyện vô cùng khó khăn, nhưng mà bây giờ thật là chuyện dễ dàng.

"Ngãi Giai Giai, thì ra cô là một người không tuân thủ lời hứa như thế, dùng năm ngàn vạn của tôi mà biết được mặt thật của cô." Diệp Tầm Phương không để ý tới Tề Hiên, cô biết rõ phản bác Tề Hiên không được, vì vậy bắt tay vào Ngãi Giai Giai.

"Dì, dì lại sai rồi, mẹ tôi cầm tiền của dì phải rời khỏi ba của tôi, bà cũng đã rời đi, cho nên cũng không tính là không giữ. Dì bảo mẹ tôi rời khỏi ba, nhưng mà cũng không có kêu ba rời khỏi mẹ tôi, cho nên bây giờ tình huống dì nhìn thấy chính là, ba không muốn rời khỏi mẹ." Ngãi Tiểu Hiên không muốn mẹ của mình bị người ta bắt nạt, vốn cậu không muốn mở miệng nói chuyện nữa , nhưng mà là quá tức.

Tề Hiên cùng Ngãi Giai Giai nghe xong những lời này của Ngãi Tiểu Hiên, đều bật cười, cười đến vô cùng vui vẻ.

Xem ra bọn họ có một đứa con vô cùng thông minh, có thể ăn nói lưu loát a!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.