Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 98: Chương 98: ngọn nguồn của xưng hô.




Ads Diệp Tầm Phương nghe xong một chuỗi ngụy biện của Ngãi Tiểu Hiên, nhưng lại không biết phản bác làm sao, chỉ có thể dùng tức giận đối mặt với bọn họ. .

"Tề Hiên, con của anh quả nhiên giỏi lắm, nhưng có đôi khi quá thông minh, chưa chắc là chuyện tốt."

"Dì, dì đừng nói cho tôi biết, dì hi vọng con của mình là ngu ngốc nha." Ngãi Tiểu Hiên mỉm cười nhìn Diệp Tầm Phương, bộ dạng có vẻ rất có lễ phép.

"Mày ——" Diệp Tầm Phương dùng tay chỉ Ngãi Tiểu Hiên, tức giận đến nỗi không biết nên nói cái gì.

"Tiểu Hiên, ngoan ngoãn ăn đi, đừng nói chuyện." Ngãi Giai Giai nhìn thấy nhân viên phục vụ bưng thức ăn lên, sau đó đặt tới trước mặt Ngãi Tiểu Hiên, cảnh cáo cậu.

Diệp Tầm Phương là một người phụ nữ bụng dạ rất xấu, đặt biệt mang hận, cô rất lo lắng Ngãi Tiểu Hiên sẽ bị Diệp Tầm Phương trả thù.

"Dạ, con là đứa bé ngoan, đứa bé ngoan nên nghe lời của ba mẹ." Ngãi Tiểu Hiên ngây thơ nói xong, liền chuyên tâm ăn, không nhìn Diệp Tầm Phương bị cậu chọc giận đến sôi máu lên nữa.

"Nào, Tiểu Hiên, đây là đùi gà con muốn ăn, ăn nhiều một chút, cho mau lớn." Tề Hiên vẫn không để ý tới Diệp Tầm Phương, mặc kệ cô ta tức giận đến cái dạng gì, chỉ lo người quan trọng bên cạnh mình.

"Cám ơn ba." Ngãi Tiểu Hiên cầm lấy đùi gà, ăn từng miếng từng miếng.

"Ăn chậm một chút, cẩn thận nghẹn." Ngãi Giai Giai nhìn thấy con của mình ăn vui vẻ như vậy, mình cũng vui vẻ theo.

Cô vẫn vì năm nghìn vạn mà phiền não, bởi vì cô nhận năm ngàn vạn của Diệp Tầm Phương, nhưng mà điều kiện chính là cô phải rời khỏi thiếu chủ, nhưng trải qua lời nói vừa rồi của Ngãi Tiểu Hiên, cô cảm thấy không có gì. Cô đã rời khỏi thiếu chủ, hơn nữa cũng không có trở về đi tìm anh, là thiếu chủ tự mình tìm đến cô, đây không tính là không giữ lời hứa.

"Các người ——" Diệp Tầm Phương nhìn thấy người một nhà Tề Hiên hạnh phúc mà ăn cơm, cơn tức càng lớn, tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, liền dậm chân sau đó tức giận mà đi ra ngoài.

Cô muốn nhìn thấy bọn họ có thể hạnh phúc bao lâu.

"Ba, cái dì xấu kia đã đi." Ngãi Tiểu Hiên nhìn thấy Diệp Tầm Phương đi ra cửa chính, vô cùng vui vẻ.

Nhìn thấy vẻ mặt Diệp Tầm Phương tức điên, trong lòng của cậu liền mừng thầm, ai bảo người phụ nữ kia kiêu ngạo ngang ngược như vậy, nhìn liền chán ghét, hơn nữa bà ta còn bắt nạt mẹ của cậu, càng thêm đáng ghét.

"Tiểu Hiên, từ nay về sau nhìn thấy dì kia, con nhớ rõ cách xa xa ra, không nên cùng dì ấy có bất kỳ tiếp xúc, hiểu chưa?" Ngãi Giai Giai nhắc nhở.

Thủ đoạn của Diệp Tầm Phương là vô cùng tàn nhẫn, hơn nữa đều là thủ đoạn không phù hợp, cô thật sự rất lo lắng Diệp Tầm Phương sẽ gây bất lợi với con của cô.

"Con đã biết, dù sao con cũng không thích dì kia."

"Giai Giai, không có việc gì, Diệp Tầm Phương người này anh sẽ để ý, cô ta thích dựa vào tiền để giải quyết hết thảy mọi chuyện, lấy tiền mua tay chân cũng là thủ đoạn cô ta thường dùng, có anh ở bên cạnh mọi người, mặc kệ cô ta muốn làm gì, tuyệt đối sẽ không thành công." Tề Hiên rất tự tin.

Bắt đầu từ sáu năm trước anh vứt bỏ Diệp Tầm Phương, người phụ nữ này vẫn cùng anh đấu, thủ đoạn chính là đến đâu đều là lấy tiền mua tay chân, hoặc là mua chuộc người bên cạnh anh, một chút mánh khóe mới lạ đều không có, nếu như cô ta không phải là con gái của chủ tịch Diệp Thị, chắc hẳn nhất định chuyện gì cũng làm không được.

"Thiếu chủ, cái năm ngàn vạn kia ——" Ngãi Giai Giai có chút ngượng ngùng nói.

Bởi vì cô cầm năm ngàn vạn của Diệp Tầm Phương, cho nên cô phải rời khỏi thiếu chủ, nhưng mà bây giờ cô thật sự không muốn rời đi, hy vọng có thể đem năm ngàn vạn trả lại cho Diệp Tầm Phương.

"Anh biết rõ, những chuyện này anh sẽ giải quyết, hai mẹ con em hãy ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, ở đâu cũng không được phép đi." Tề Hiên bộ dạng ra vẻ cưng chìu, đùa với Ngãi Giai Giai.

"Ba, nếu như con muốn đi nhà vệ sinh cũng không cho phép đi sao, con lại nhớ rõ ba sau khi tiểu không rửa tay nha." Ngãi Tiểu Hiên đùa giỡn nói.

"Tiểu Hiên, con đang nói cái gì vậy?" Ngãi Giai Giai có chút kinh ngạc.

"Có một lần ở sân bay, anh ở trong toilet đụng phải con trai tiểu quỷ này, song lúc đó Nghiêm Chính Phong gọi điện thoại nói cho anh biết, nói ở sân bay thấy được em, anh quýnh lên liền xông ra ngoài, không có rửa tay, chắc hẳn cái xưng hô ‘ đi tiểu không rửa tay ’ này chính là khi đó bị người mặc lên đó."

Nếu như Ngãi Tiểu Hiên thật là con của anh, như vậy lúc ở sân bay, Nghiêm Chính Phong không nhìn lầm, cậu ấy thật sự thấy Ngãi Giai Giai, khi lúc bọn họ trở về chỉ thấy Trần Tiểu Ngoạn, hai người cũng không nhận ra Trần Tiểu Ngoạn, cho nên bọn họ cứ như vậy bỏ qua.

"Con còn nhớ rõ ba bị con lừa gạt đến bị lạc trong rừng luôn, ba, con rất thông minh phải không?" Ngãi Tiểu Hiên cười đắc ý.

Nếu như lúc ấy cậu biết Tề Hiên là ba của cậu, tuyệt đối sẽ không đem ba lừa gạt đến bị lạc trong rừng đi .

"Con còn dám nói, nếu như con trực tiếp nói cho ba biết mọi chuyện, mang ba đi nhà các người, như vậy chúng ta đã sớm biết nhau rồi." Tề Hiên cười khiển trách Ngãi Tiểu Hiên.

"Con lúc ấy lại không biết ba là người xấu hay là người tốt, vạn nhất đem người xấu mang về nhà, xúc phạm tới mẹ và mẹ nuôi thì sao?"

"Coi như con có lý."

"Thiếu chủ, thật sự anh tìm em nhiều năm như vậy sao?" Ngãi Giai Giai kích động nhìn Tề Hiên, trong mắt tràn đầy cảm động.

Cô chỉ là một người phụ nữ không quan trọng, nhưng mà có thể được một thiên chi kiêu tử là thiếu chủ yêu, cảm giác thật sự là đang nằm mơ.

"Từ sáu năm trước anh liền bắt đầu tìm, cũng tìm đã lâu đều không tìm được, ba của anh đã từng dùng tánh mạng uy hiếp anh nhiều lần, để cho anh lấy Diệp Tầm Phương, nhưng mà mỗi lần đều không được, buồn cười chưa. Một người đàn ông, rõ ràng dùng cái chết để uy hiếp con của mình, người cha như vậy, anh cảm thấy rất buồn cười."

Tuy Tề thị đã vượt qua nguy cơ, nhưng mà Tề Hùng vẫn là muốn dựa vào Diệp Thị để tăng thêm thế lực của Tề thị, cho nên mới buộc anh lấy Diệp Tầm Phương, nhưng mà anh chống cự mạnh mẽ, khiến cho Tề Hùng cũng không có biện pháp buộc anh đi vào khuôn khổ, bằng không lúc này, Diệp Tầm Phương đã là Thiếu phu nhân của Tề gia.

"Thiếu chủ, chuyện này ——" Ngãi Giai Giai nghe Tề Hiên nói như thế, trong lòng rất băn khoăn.

Nếu như bởi vì cô mà khiến cho thiếu chủ cùng cha của anh xích mích, điều này làm cho cô sao có thể an tâm chứ?

"Em đừng khổ sở, em cũng không phải không biết quan hệ của anh và ba anh, cho dù không có em, bọn anh cũng là làm cho rối tung. Được rồi, chúng ta không nói những chuyện không vui này, ăn cơm." Tề Hiên nói sang chuyện khác, không muốn để cho Ngãi Giai Giai bởi vì chuyện này mà không vui.

Anh biết rõ, nếu như anh mang Ngãi Giai Giai về, nhất định sẽ bị ba của mình phản đối, nhưng cho dù ông ấy phản đối thế nào, cũng không thể thao túng chuyện của anh, trước kia là như vậy, hiện tại cũng là như vậy.

"Mẹ, đừng lo lắng, hết thảy có con chống cho mẹ, mau ăn đi, bằng không đói quá bệnh bao tử của mẹ lại tái phát." Ngãi Tiểu Hiên bộ dáng ra vẻ người lớn, ra oai nói.

"Bệnh bao tử, Giai Giai, thân thể của em thế nào, anh lập tức gọi Mai Tử Thành tới." Tề Hiên vừa nghe thấy thân thể Ngãi Giai Giai có thay đổi, cả người liền nóng nảy.

Những năm này anh đều không ở bên người Ngãi Giai Giai, không thể chăm sóc cô thật tốt, trước kia chỉ biết thân thể cô không được tốt, xem ra lúc này phải bồi dưỡng thật tốt mới được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.