Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 147: Chương 147: điều kiện mê người




Ads Lúc Trần Tiểu Ngoạn chạy tới hiện trường thì liền nhìn thấy Ngãi Giai Giai đang kích động, nghe bọn họ nói chuyện thì mới biết cô ấy muốn dùng chính mình để đi đổi Ngãi Tiểu Hiên, bất đắc dĩ đành phải đánh cho cô ấy ngất xỉu.

"Ông chủ, thật xin lỗi, tôi đây cũng là không còn cách nào khác, chớ trách chớ trách!" Trần Tiểu Ngoạn sau khi đánh Ngãi Giai Giai ngất xỉu, thì hơi chột dạ nhìn Tề Hiên.

Cô không có được sự đồng ý của Tề Hiên mà đã đánh Ngãi Giai Giai bất tỉnh, có phần chột dạ là bình thường .

"Giai Giai trước tiên giao cho cô rồi, chăm sóc cô ấy thật tốt." Tề Hiên giao Ngãi Giai Giai cho Trần Tiểu Ngoạn, giống như cũng không có ý trách tội cô ấy, sau đó đi về phía Tề Triển.

"Yên tâm, Giai Giai hãy giao cho tôi, anh mau đi cứu con nuôi của tôi trở về là tốt rồi." Trần Tiểu Ngoạn đỡ Ngãi Giai Giai, ý bảo để cho Tề Hiên yên tâm.

"Đừng tới đây, đứng lại." Tề Triển cảnh cáo Tề Hiên, sau đó đẩy Ngãi Tiểu Hiên tới chỗ cạnh tài xế, tiếp theo mình cũng lên xe, lập tức khởi động xe, bằng tốc độ nhanh nhất mà chạy trốn.

Tề Triển mới vừa lái xe đi, thì Tề Hùng chở Tề Ngữ Ti cùng Lữ Lỵ Liên tới.

"Tề Triển kia mang cháu của ba đi đâu?" Tề Hùng vừa xuống xe liền hỏi Tề Hiên chuẩn bị muốn lên xe.

"Mới vừa đi về phía bên kia rồi, bọn con lập tức đuổi theo." Tề Hiên lên một cái xe khác, theo phía sau đuôi Tề Triển, đi theo ông ta.

"Cùng đi lên." Tề Hùng thấy thế, ngồi xong, ra lệnh cho tài xế đi theo phía sau Tề Hiên, cùng đuổi theo Tề Triển.

Trần Tiểu Ngoạn đỡ Ngãi Giai Giai bị cô đánh ngất xỉu, bất đắc dĩ mà nhún nhún vai, sau đó mang Ngãi Giai Giai rời đi.

Mọi người đi hết rồi, vậy cô cũng nên đi.

Tề Triển tăng ga đến mức tối đa, vẫn lo lắng xe đuổi theo phía sau, nhưng mà lái không được bao lâu, hình như xe có vấn đề, thanh âm hình như không đúng, hơn nữa cảm thấy bánh xe là lạ.

Tề Hiên sẽ không phải chuẩn bị cho ông một chiếc xe hư chứ?

Trước khi Tề Triển đoán được đáp án, thì xe cũng đã hết xăng, hơn nữa hình như bánh xe cũng không còn hơi, tốc độ xe dần dần chậm lại, cuối cùng dừng ở giữa đại lộ.

Vậy mà xe mới vừa dừng lại, đột nhiên bốn phía có rất nhiều xe bao quanh xe của Tề Triển, lúc này Tề Triển mới ý thức được tại sao Tề Hiên lại dễ dàng để cho ông lái xe đi như thế, thì ra là nó đã chuẩn bị kỹ càng từ đầu, không chỉ xe có vấn đề, ngay cả người chặn lại ông cũng đã sắp xếp xong xuôi, thật không hỗ là tổng tài của Tề thị, làm việc đều chu đáo như thế.

"Khả ố." Tề Triển vỗ tay lái mà trong lòng tức giận, tiếp theo kéo Ngãi Tiểu Hiên xuống xe, dùng dao găm kèm hai bên của cậu nhóc, sau đó mở miệng mắng.

"Tề Hiên, mày là thằng khốn kiếp, lại dám xếp đặt ông, hôm nay ông sẽ để cho con trai mày trả giá thật lớn."

Lúc này xe Tề hiên cùng với Tề Hùng vừa đến, nghe rất rõ lời nói vừa rồi của Tề Triển.

"Mày dám đụng đến cháu nội của tao, vậy tao sẽ đòi lại ở trên người con gái mày." Tề Hùng xuống xe, tức giận nhìn Tề Triển, sau đó làm một dấu tay, bảo người mang Tề Ngữ Ti cùng Lữ Lỵ Liên từ trong xe đi tới đây.

"Ba, cứu con!" Tề Ngữ Ti vừa xuống xe liền lập tức cầu cứu với Tề Triển.

"Tề Hùng, Ngữ Ti là cháu gái ông, ông dám ra tay với nó sao?" Tề Triển gian ác hỏi.

"Mày cũng dám ra tay với cháu nội tao, tao sao lại không dám ra tay với con gái mày, nhà họ Tề luôn luôn kiêng kị đấu đá trong nhà, Tề Triển, lần này chính là mày khơi lên trước, nếu như không phải là bắt Tiểu Hiên, tao cũng sẽ không dùng chiêu này để đối phó mày." Tề Hùng đối với khiêu khích của Tề Triển tuyệt đối không để ở trong lòng.

Không sai, trước kia ông rất cưng chìu Tề Ngữ Ti, nhưng là cái loại cưng chìu đó cũng không sẽ đại biểu là nó muốn làm gì thì làm, có lẽ Tề Ngữ Ti có lúc rất biết nói chuyện, dụ dỗ làm cho ông vui vẻ, ông mới cưng chìu nó, thế nhưng lúc này ông tuyệt đối không vui.

"Bác, chuyện ba cháu cưỡng ép cháu nội của bác cháu tuyệt không biết, chuyện này không liên quan đến cháu, cháu không có phạm kiêng kị của nhà họ Tề!" Tề Ngữ Ti cầu khẩn Tề Hùng, hi vọng ông có thể mềm lòng mà thả cô.

"Sao chuyện lại không liên quan đến cô, chẳng lẽ cô chưa nghe nói qua cha nợ con trả ư, Tề Triển làm chuyện như vậy, cô đừng có mơ tưởng đẩy sạch trách nhiệm, dù sao cha con các người cũng không phải là người tốt gì." Lữ Lỵ Liên châm chọc Tề Ngữ Ti.

"Chúng tôi không phải người tốt, chẳng lẽ bà cũng coi như là người tốt ư, nhưng mà bà chịu ở dưới ba tôi hơn mười năm, đừng cho là tôi không biết, không chỉ có ba tôi, bà ở bên ngoài cũng có câu kết với vài người đàn ông, còn không biết bà cùng mấy người đàn ông ngủ qua rồi, tôi cảm thấy để cho ba tôi ở chung một chỗ với loại đàn bà như bà thật sự là mất thể diện." Tề Ngữ Ti cũng không thua kém, trái lại châm chọc Lữ Lỵ Liên một chút.

"Mày —— tao đánh chết cái đứa con gái đáng ghét như mày." Lữ Lỵ Liên tức giận, muốn xông tới đánh Tề Ngữ Ti.

"Tôi sợ bà làm không được." Tề Ngữ Ti làm bộ muốn đánh với Lữ Lỵ Liên

Đáng tiếc hai người còn chưa có đụng phải thì đã bị người kéo lại, không để cho họ đánh.

"Hai người mà tranh đi cãi lại thì tôi sẽ dán miệng các người lại." Tề Hùng không vui cảnh cáo họ.

Tề Ngữ Ti cùng Lữ Lỵ Liên bị Tề Hùng cảnh cáo như thế, nói cái gì cũng không dám nói, chỉ căm tức nhìn đối phương.

"Tề Triển, tao đáp ứng mày, nếu như mày thả cháu nội của tao ra, hai tay dâng lên một vạn cộng thêm con gái của mày." Tề Hùng đưa ra điều kiện trao đổi.

"Cha, mau đáp ứng đi." Tề Ngữ Ti nghe được điều kiện như thế, lập tức khuyên Tề Triển đáp ứng.

"Mày câm miệng đi." Tề Triển hét lớn với Tề Ngữ Ti.

"Thế nào, không muốn ư, tao chỉ cho mày một cơ hội duy nhất, bỏ lỡ cơ hội lần này cái gì mày cũng sẽ bị mất, Tiểu Hiên tao sẽ nghĩ biện pháp khác để cứu, nhưng mà nửa đời sau của mày có lẽ cũng không có cuộc sống sung sướng, nếu như không phải là nể tình anh em, mày cho rằng tao sẽ lui bước như thế sao?" Trong giọng nói của Tề Hùng có một chút tình cảm.

Tề Triển nói gì cũng là em trai của ông, ông không muốn dùng phương pháp năm đó của anh trai ông đối với ông mà đối phó nó.

"Ông phải làm thế nào để tôi tin tưởng là ông sẽ không đổi ý đi, ngộ nhỡ tôi thả người, ông liền đổi ý, vậy tôi chẳng phải là không có gì cả sao, thậm chí sẽ bị người của Tề Anh hội đuổi giết." Tề Triển cảnh giác hỏi.

Cái điều kiện này là rất tốt, một vạn so với Tề thị ông muốn còn tốt hơn, dù sao Tề thị cần suy nghĩ để kinh doanh, mà trùng hợp là ông không có ý định đó.

"Nơi này có một thư thoả hiệp, tao đã ký tên ở phía trên, cho mày." Tề Hùng lấy ra một lá thư thoả hiệp, ném cho Tề Triển, đó là ông vừa mới chuẩn bị xong.

Tề Triển nhận lấy thư thoả hiệp, tùy ý lật xem một chút, đối với nội dung viết bên trong vừa lòng cực kỳ, trên mặt từ từ lộ ra nụ cười, sau đó ném dao trong tay, lật xem kỹ càng hơn.

Phía trên thoả hiệp quả nhiên viết cho ông một vạn, hơn nữa người của Tề Anh hội sẽ không làm gì với ông, có cái thoả hiệp này, ông cầm một vạn cũng không sợ.

Tề Hiên thấy Tề Triển đều đặt cả tâm tư lên thoả hiệp, vì vậy lặng lẽ đến gần ông, lúc cách ông ta còn có mấy bước, thì đột nhiên đưa tay đoạt lại Ngãi Tiểu Hiên, sau đó ôm đến bên cạnh Tề Hùng, lập tức xé xuống băng dính bên ngoài miệng của cậu bé, rồi mở trói cho cậu bé.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.