Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 143: Chương 143: không thể để ý đến bà ấy




Ads Tề Hùng trở về phòng, sau đó Lữ Lỵ Liên suy nghĩ một hồi, cũng không nghĩ ra biện pháp gì, để khiến cho bà Lâm và Ngãi Giai Giai mở trói. Vì thế bà không thể làm gì khác hơn là lặng im ngồi ở chỗ đó.

Ngãi Giai Giai vẫn nhìn phía ngoài cửa , mong đợi Tề Hiên mang Ngãi Tiểu Hiên trở về. Thời gian vừa mới trôi qua có một chút xíu, mà cô đã cảm thấy lâu lắm rồi, có lẽ cái này chính là cảm giác sống một ngày bằng một năm đi.

“Giai Giai đói bụng không, ta đi làm cho chút gì cho con ăn.” Bà Lâm thấy Ngãi Giai Giai như thế, cũng muốn cố gắng dời đi sự chú ý của cô, không để cho cô lo lắng như vậy.

“Mẹ Lâm, con không đói bụng. Thiếu chủ đi lâu như vậy, sao vẫn còn chưa trở về.”

Ngãi Giai Giai đứng ở ngay cửa ra vào trông ngóng, đừng nói là ăn gì thì cô rời khỏi cửa, một bước cũng không muốn.

“Giai Giai, lúc này có thế Thiếu chủ còn chưa tới đâu, đừng nói chi là trở về. Con kiên nhẫn chờ chút đi.” Bà Lâm chỉ có thể nói một chút để an ủi người, nếu thực sự chuyện như vậy mà nói không lo lắng thì cũng không đúng, không ai có thể biết đựơc cảm nhận trong lòng người khác.

“Mẹ Lâm , con không sao, con ở đây chờ Thiếu chủ trở về.” Ngãi Giai Giai nhìn ra ngoài cửa, tiếp tục mong đợi Tề Hiên trở về, cũng hy vọng anh có thể cùng về với Ngãi Tiểu Hiên.

“Aizz” —— Bà Lâm bất đắc dĩ mà thở dài một cái, sau đó liền đi vào trong tính làm chút gì đó để ăn.

Trong phòng khách chỉ có Lữ Lỵ Liên và Ngãi Giai Giai. Lữ Lỵ Liên bị trói cũng không thể làm gì đựơc. Cho nên bà mới yên tâm đi làm chút thức ăn cho cô ấy.

Lữ Lỵ Liên thấy bà Lâm đi thì cười đắc ý, sau đó giả vờ ra một bộ dáng có vẻ khổ sở nhìn Ngãi Giai Giai, nức nở mà nói : “Giai Giai, tôi bị trói đến nỗi cả người đều khó chịu, cô giúp tôi cởi ra một chút được không, tôi cam đoan tuyệt đối không chạy trốn.”

“Tôi sẽ không để ý đến bà đâu, cho dù bà đáng thương tôi cũng sẽ không để ý đến bà. Bác trai nói không được để ý đến bà.” Ngãi Giai Giai nói

Cô cũng cảm thấy Lữ Lỵ Liên rất đáng thương, nhưng mà Tề Hùng đã nhắc nhở qua với cô. Cô không thể đồng tình với bà ấy, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, cô chịu khổ thì không sao, nhưng nếu như Thiếu chủ và Tiểu Hiên chịu khổ, thì cô làm sao. Cho nên cô không thể thông cảm.

“Cô” —— Lữ Lỵ Liên muốn mắng người, nhưng mà lại không biết mắng như thế nào đành phải thôi.

Ngãi Giai Giai thấy Lữ Lỵ Liên im lặng, thì tiếp tục nhìn ngoài cửa chờ mong Tề Hiên trở về. Nhưng thời gian lại trôi qua mà vẫn không có một chút kết quả nào.

Không được, mình không thể ở nhà chờ. Ngãi Giai Giai thật sự là không nhẫn nại được vì thế chạy ra ngoài.

Đúng lúc Trần Tiểu Ngoạn trở lại, thì nhìn thấy Ngãi Giai Giai chạy ra ngoài, vì thế thét lên: “Giai Giai, cậu đi đâu vậy ?”

“Mình đi ra ngoài một chút.” Ngãi Giai Giai cũng không quay đầu lại mà nói.

Giai Giai đi ra ngoài làm gì? Trần Tiểu Ngoạn đứng tại chỗ lầm bầm lầu bầu.

“Giai Giai” —— Bà Lâm ở trong phòng bếp, nghe có tiếng la vì thế chạy ra, lại không nhìn thấy thân ảnh của Ngãi Giai Giai thì nóng nảy.

“Mẹ Lâm, đã xảy ra chuyện gì? Giai Giai sao lại gấp như vậy ? Cô ấy muốn đi đâu ?” Trần Tiểu Ngoạn cảm thấy khó hiểu, vì thế hỏi bà Lâm.

“Tiểu Ngoạn, con nhanh một chút đi, Giai Giai đi đến kho hàng ở ngoại ô. Tiểu Hiên bị Tề Triển bắt đến nơi đó. Ai nha, nhất thời cũng không nói rõ ràng đựơc, con mau đi giúp bọn họ đi. Ta lo lắng Giai Giai đi thế nào cũng lại xảy ra thêm chuyện nữa.” Bà Lâm lo lắng mà nói lung tung.

“Đựơc, con đi liền.” Trần Tiểu Ngoạn lập tức chạy ra ngoài cửa.

“Ai” —— Bà Lâm nhìn thấy bóng lưng chạy đi của Trần Tiểu Ngoạn mà thở dài một cái.

“Con nhỏ ngu xuẩn.” Lữ Lỵ Liên đều nhìn thấy một màn vừa rồi, vì thế mới nói một câu châm chọc.

“Bà câm miệng cho tôi, bằng không tôi sẽ vá miệng bà lại.” Bà Lâm bởi vì lo lắng cho Ngãi Giai Giai và Tề Hiên, lại bị Lữ Lỵ Liên nói như thế nên rất tức giận.

“Tôi nói là sự thật, Ngãi Giai Giai đó mà đi, thì có thể hỗ trợ cái gì, sẽ chỉ là gánh nặng cho Tề Hiên. Loại phụ nữ này không ngu xuẩn sao.” Nếu mà Ngãi Giai Giai này đi, khiến cho Tề Hiên không cứu được Ngãi Tiểu Hiên, vậy chịu khổ chính là bà rồi.

“Dù sao so ra cũng tốt hơn người đàn bà ghê tởm như bà. Bà an phận một chút cho tôi.” Bà Lâm không vui mà đá Lữ Lỵ Liên một cái.

Vậy mà Tề Ngữ Ti vừa đi vào lại nhìn thấy màn này, vì thế giận dữ mắng bà Lâm : “Cái bà đầy tớ này, ai cho bà lá gan lớn như vậy, lại dám trói bác lại.”

Mới vừa trở về nước cô liền hỏi thăm được là Tề Hùng và Tề Hiên ở chỗ này. Vì thế muốn tới thăm một chút, không ngờ không gặp Tề Hùng và Tề Hiên, mà lại thấy bà Lâm ngược đãi Lữ Lỵ Liên.

“Ngữ Ti mau cứu bác, bà Lâm thừa dịp mọi người không có ở đây nên trói bác lại, không biết muốn đối phó bác thế nào đây. Con mau cứu bác đi.” Lữ Lỵ Liên thấy Tề Ngữ Ti đến nên uất ức mà cầu cứu

Tề Hùng không có ở đây chắc đã ngủ rồi, nói vậy lúc này ở hiện trường sẽ không ai có thể chứng minh, đây không phải là chủ ý của của bà Lâm, tự mình trói bà lại.

“Bà Lâm còn không mau thả người, cẩn thận tôi nói cho bác trai biết.” Tề Ngữ Ti cảnh cáo bà Lâm.

“Được, hội chủ đang ở trên lầu, cô đi nói cho hội chủ biết đi, tôi ở chỗ này chờ.” Lời nói của bà Lâm rất khinh thường Tề Ngữ Ti.

Tề Triển không phải người tốt, thì con gái của ông ta cũng như thế thôi.

“Bà lại còn dám nói chuyện với tôi như vậy, bà là ai chứ?” Tề Ngữ Ti nổi giận nóng nảy.

Mới vừa trở về nước, chuyện đầu tiên chính là bị giọng điệu khinh bỉ này, làm cô nuốt không trôi.

“Ngữ Ti đừng nói nữa, bác thật sự khó chịu quá, mau giúp bác cởi dây đi.” Lữ Lỵ Liên cầu khẩn.

“Được.” Tề Ngữ Ti tiến lên tính giúp Lữ Lỵ Liên cởi sợi dây ra, nhưng mà lại bị bà Lâm ngăn cản.

“Không được.”

“Tại sao không được, bà tránh ra cho tôi.” Tề Ngữ Ti dùng sức đẩy bà Lâm ra, sau đó đi cởi dây giúp Lữ Lỵ Liên.

Bà Lâm bị Tề Ngữ Ti đẩy như thế, đứng không vững nên ngã trên mặt đất động đến thắt lưng.

“Ai yêu —— eo của tôi.”

“Đáng đời.” Tề Ngữ Ti không thèm để ý mà châm chọc bà Lâm.

Lúc này sợi dây trên người Lữ Lỵ Liên cũng đã đựơc cởi ra, bà ta đã cuống quít chạy ra ngoài cửa.

“Bác, bác làm sao vậy, chạy cái gì chứ.?” Tề Ngữ Ti cảm thấy khó hiểu.

Nơi này là nhà của bác ấy mà, bác ấy không cần phải chạy trối chết như vậy chứ.

“Tề Ngữ Ti , cô xong đời rồi, cô chờ xem hội chủ và Thiếu chủ sẽ lột da của cô ra.” Một tay chống nạnh cố gắng bò dậy.

Con người cũng thật là, không nhịn được gió táp mưa rơi, lại bị Tề Ngữ Ti đẩy như thế, không biết hông của bà lúc này có bị gì không đây.

“Tôi xem là bà chờ bác trai lột da đi. Ngay bây giờ tôi sẽ đi nói cho bác trai biết, hành động việc làm của bà.” Tề Ngữ Ti vô cùng kiêu ngạo tính đi tìm Tề Hùng.

“Bây giờ tôi đang ở trước mặt cô, cô có thể nói đi.” Tề Hùng từng bước từng bước đi xuống cầu thang, mặt không chút thay đổi cất dấu sự phẫn nộ nhìn Tề Ngữ Ti, vậy mà Tề Ngữ Ti lại nhìn ra.

Nghe thấy tiếng ồn ào nên ông mới ra ngoài, nhưng mà lúc ra ngoài thì vừa hay lại nhìn thấy Lữ Lỵ Liên chạy đi. Chỉ là bà ta chạy không được, bởi vì ông đã sai người bắt bà ta trở về.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.