Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 133: Chương 133: lần đầu tiên mắng chửi người




Ads Ngãi Giai Giai bị người ta khiêng đến đâu, cô cũng không biết, cái gì cũng nhìn không thấy, bởi vì bao tải không có mở ra, nhưng cô biết mình bị ném vào trong góc, sau lại không người đến trông coi cô.

Vì sao không có người trông coi cô, những người này bắt cô lại không để ý tới cô, làm gì đây?

Nhưng không có người trông coi cô thì thế nào, cô vẫn không giãy thoát, miệng bao tải bị buộc chặt, mặc kệ cô cố gắng thế nào cũng không đựơc, vẫn bị vây ở trong bao bố.

Ngãi Giai Giai vùng vẫy một lúc lâu, tiêu hao hết sức lực mới buông tha, ngồi liệt trên mặt đất, cố gắng hít thở. Không khí trong bao bố làm cho cô cảm thấy rất khó chịu, giống như cô sắp hít thở không thông.

Lúc này Ngãi Giai Giai nghe được một tiếng mở cửa, vì vậy ngừng thở, và đợi vận rủi đến.

Ông trời, rốt cuộc là ai tới vậy, bắt cô tới làm gì, cũng không phải là muốn làm gì với cô chứ? Trên TV không phải đều diễn như vậy đấy sao, vài tên lưu manh ở trên đường tùy tiện bắt phụ nữ lại, sau đó sẽ đùa những phụ nữ này cho tới chết thì thôi, cô sẽ không xui xẻo như thế chứ.

Ngãi Giai Giai có thể cảm giác đựơc tim của mình đập rất nhanh, giống như sắp nhảy ra rồi, rất sợ hãi.

"Mấy thằng nhãi con tụi bây, lén lén lút lút làm gì vậy ?" Tăng Hải Lâm vốn đang dùng cơm, nhưng đột nhiên bọn anh em thuộc hạ kéo anh tới đây, cũng không nói cho anh biết chuyện gì, thần thần bí bí .

"Lão đại, đợi tí nữa anh sẽ biết, đám anh em muốn cho anh kinh ngạc."

"Kinh ngạc cái gì, bọn bây đừng cho tao kinh sợ là đựơc rồi, còn ngạc nhiên ư, nói xem, chuyện gì, đừng thần thần bí bí, tao không có thời gian kéo dài với bọn bây." Tăng Hải Lâm không kiên nhẫn nói, nhưng vẫn là đi lên phía trước, và cũng bị đám anh em đẩy mạnh tới.

"Lão đại , đợi tí nữa anh sẽ biết, anh xem anh em bọn em tốt như thế nào, bọn em không có gì báo đáp, chỉ có thể làm chút ít chuyện để báo đáp anh." Tên lưu manh thân thiện nói.

Kể từ khi bọn họ biết cô gái lão đại thích là ai, sau đó bọn họ phải dùng rất nhiều phương pháp mới bắt đựơc cô gái này, thật không rõ, lão đại bọn họ làm sao có thể yêu mến loại con gái gầy teo khô khốc như vậy.

"Bọn bây khi nào thì trở nên tốt bụng như thế, chớ thừa nứơc đục thả câu, nói nhanh một chút, chuyện gì thần thần bí bí ." Tăng Hải Lâm dừng bước lại, ra lệnh.

Nhưng mà lúc này Tăng Hải Lâm đã đứng ở chỗ cách bao tải chứa Ngãi Giai Giai vài bước, vốn không có chú ý tới cái bao tải này.

Trời ạ, giọng nói này sao quen thuộc như vậy, không phải là Tăng Hải Lâm ư, lão đại của đám lưu manh kia, anh ta bắt cô tới làm gì?

Ngãi Giai Giai nghe được giọng nói của Tăng Hải Lâm, cảm giác sợ hãi trong lòng càng ngày càng mạnh, nhưng mà chán ghét đối với anh ta cũng càng lúc càng lớn, cô thực sự không thích người này, nhưng không thích thì có thể làm gì đây, bây giờ cô đang ở trong tay của anh ta!

"Lão đại, đợi tí nữa khẳng định cho anh cực kỳ kinh ngạc." Một tên lưu manh nhỏ đi đến bên cạnh bao tải, sau đó cởi bỏ dây thừng ở miệng bao tải, đầu của Ngãi Giai Giai hiện ra.

Trên mặt Tăng Hải Lâm vốn đang cười, khi thấy người trong bao bố là Ngãi Giai Giai thì lập tức sợ tới mức trừng to mắt nhìn cô, trong lòng hoang mang rối loạn, tay có phần run run, sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Miệng Ngãi Giai Giai lúc này còn bị đút miếng vải bố, không thể chửi ầm lên, chỉ có thể tức giận trừng mắt Tăng Hải Lâm.

"Chuyện gì xảy ra đây?" Tăng Hải Lâm tức giận chất vấn.

Chuyện ngày hôm qua anh đã không còn mặt mũi để gặp lại Ngãi Giai Giai rồi, bây giờ lại một chuyện nữa, vậy anh làm sao theo đuổi cô gái mình yêu thích, cái này anh nhảy vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch.

"Lão đại, không phải anh yêu mến cô gái này ư, đám anh em giúp anh bắt tới, bây giờ cô ấy sẽ là người phụ nữ của anh." Tên lưu manh vô cùng hưng phấn, căn bản không cảm thấy tức giận của Tăng Hải Lâm, cho là anh kinh ngạc quá độ.

"Khốn kiếp." Tăng Hải Lâm trong cơn tức giận mà quạt một cái tát cho tên lưu manh kia.

Ba —— một tiếng, tất cả tiếng cười đều biến mất, không khí trở nên cực kỳ yên tĩnh, làm cho người ta cảm thấy rất khẩn trương, giống như ông trời muốn đáp xuống vậy.

"Lão đại, vì sao đánh em?" Tên lưu manh bị đánh không phục hỏi.

"Ai muốn bọn mày làm như thế, khốn kiếp." Tăng Hải Lâm một cước đá văng tên lưu manh ra, sau đó đi đến bên cạnh Ngãi Giai Giai, muốn đỡ cô từ trong bao bố đi ra, nhưng anh vừa mới đụng Ngãi Giai Giai, đã bị cô đẩy ra.

"Tránh ra, đừng đụng vào tôi."

"Giai Giai, em hãy nghe tôi nói, không phải tôi bảo bọn họ làm như thế, chuyện này thật sự không liên quan đến tôi." Tăng Hải Lâm sau khi bị Ngãi Giai Giai đẩy ra, thì cố gắng giải thích.

Ngãi Giai Giai không để ý tới Tăng Hải Lâm, tự mình cố gắng đi từ trong bao bố ra.

"Giai Giai ——" Tăng Hải Lâm gọi tên Ngãi Giai Giai một lần nữa.

Ngãi Giai Giai sau khi tìm được tự do, tự mình lấy vải bố trong miệng xuống, cảnh giác mà phẫn nộ nhìn Tăng Hải Lâm, "Họ Tăng kia, không nghĩ tới anh xấu xa đến mức này, anh thật sự là cực kỳ đáng ghét."

Đây là lần đầu tiên từ lúc chào đời tới nay cô mắng chửi người, cô không thích mắng chửi người, nhưng vì hành động của Tăng Hải Lâm, khiến cho cô quá tức giận, cho nên liền mắng.

"Giai Giai, em hiểu lầm rồi, kỳ thật chuyện không phải như thế, tôi cũng không biết bọn họ bắt em lại, nếu như tôi biết, tôi tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ làm như thế, Giai Giai em tin tưởng tôi được không?" Thái độ của Tăng Hải Lâm rất kiên định, cầu khẩn Ngãi Giai Giai.

Anh yêu Giai Giai, nhưng mà không muốn dùng loại thủ đoạn này để có được cô.

"Người giống như anh vậy, bảo tôi làm sao tin tưởng anh, anh khốn kiếp, từ nay về sau tôi không bao giờ muốn gặp anh nữa." Ngãi Giai Giai tức giận cho Tăng Hải Lâm một cái tát.

Ba —— một tiếng, mọi người hết sức kinh hãi.

"Cái con nhỏ này, ngay cả lão đại của bon tao cũng dám đánh, muốn chết sao?" Một tên lưu manh quá tức giận, chỉ vào Ngãi Giai Giai mắng to, muốn xông tới cho Ngãi Giai Giai một cái tát, nhưng lại bị Tăng Hải Lâm đẩy về.

"Mày câm miệng cho tao." Tăng Hải Lâm quát mắng tên lưu manh mắng Ngãi Giai Giai.

"Lão đại, đứa con gái này không biết tốt xấu như vậy, anh cần gì che chở cho nó, người vĩ đại như anh muốn phụ nữ gì mà không có, tại sao cố tình chọn một người ngu ngốc." Tên lưu manh không phục nói, còn trừng liếc Ngãi Giai Giai.

Đều là con nhỏ này làm hại, nếu như không phải nó, lão đại cũng sẽ không đánh hắn, nếu không phải nó là phụ nữ lão đại thích, hắn đã sớm lăng nhục nó.

"Tao bảo mày câm miệng, mày có nghe hay không." Tăng Hải Lâm ra lệnh lần nữa.

"Lão đại, tôi ——"

"Câm miệng." Lúc này Tăng Hải Lâm nhấn mạnh.

Tên lưu manh bị Tăng Hải Lâm rống như thế, không dám nói thêm nữa, chỉ có thể cúi đầu, đứng ở một bên.

"Đủ rồi, đừng diễn trò nữa, Tăng Hải Lâm, tôi chán ghét anh, cho tới bây giờ tôi chưa từng chán ghét ai như thế, vì sao anh không thể làm người tốt, đều là làm chuyện khiến cho người ta chán ghét." Ngãi Giai Giai tràn đầy chán ghét với Tăng Hải Lâm, nhìn thấy anh đã cảm thấy tức giận.

"Giai Giai, chuyện này thật sự không phải là tôi làm, em tin tưởng tôi được không?" Tăng Hải Lâm cầu khẩn cô.

Ngãi Giai Giai trừng liếc Tăng Hải Lâm, sau đó đi ra ngoài cửa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.