Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 134: Chương 134: anh không cần làm bộ tốt bụng




Ngãi Giai Giai còn chưa đi đến cửa lớn, đã bị một tên lưu manh đẩy ngã lên mặt đất, không cho cô đi ra ngoài.

Bị tên lưu manh đẩy như thế, Ngãi Giai Giai đứng không vững ngã trên mặt đất, kinh hô một tiếng, thân thể hơi đau, nhưng cô vẫn có thể nhịn được.

"A ——"

Ngãi Giai Giai ngã trên mặt đất sợ hãi nhìn tên lưu manh trước mặt, lui về sau từng chút một, lo lắng tên lưu manh này sẽ làm hại cô.

Không biết vì sao, cô không sợ lão đại của đám nhóc lưu manh này, lại sợ bọn họ, có lẽ vì Tăng Hải Lâm đã từng là bạn học của cô sao?

"Mày làm gì vậy?" Tăng Hải Lâm trách mắng tên lưu manh đẩy ngã Ngãi Giai Giai, sau đó tiến lên muốn đỡ Ngãi Giai Giai dậy, nhưng bàn tay đến một nửa, lại thu trở về.

Anh biết rõ Ngãi Giai Giai khẳng định sẽ không nhận tình của anh, cho nên anh vẫn là thức thời một chút, nhưng quan tâm hỏi một chút cũng tốt.

"Giai Giai, em không sao chớ?"

"Không cần anh làm bộ tốt bụng." Ngãi Giai Giai tức giận nói với Tăng Hải Lâm, sau đó tự mình đứng lên, nhìn cũng không nhìn Tăng Hải Lâm.

Mặc kệ là nguyên nhân gì khiến cho cô không sợ Tăng Hải Lâm, tóm lại chính là cô không muốn cùng anh ta có bất kỳ quan hệ gì.

"Con đàn bà thối tha, mày còn dám quá đáng với lão đại bọn tao, xem tao trị mày như thế nào." Tên lưu manh đẩy ngã Ngãi Giai Giai cảnh cáo, muốn đi lên dạy dỗ Ngãi Giai Giai, nhưng lại bị Tăng Hải Lâm ngăn cản .

Hắn chính là nghĩ mãi mà không rõ, lão đại bọn họ tại sao để cho một cô gái bắt nạt như vậy, thiệt là.

"Câm miệng cho tao, còn dám nói lung tung, tao sẽ cho mày xem, bọn mày từ nay về sau nếu dám làm gì cô ấy, cũng đừng đi theo tao, có nghe hay không." Tăng Hải Lâm quát mắng tên lưu manh kia lần nữa, sau đó cảnh cáo đám người ở đây.

Nếu như lại bị đám nhóc lưu manh này phá hư, vậy anh sẽ không có cách nào tiếp tục theo đuổi Ngãi Giai Giai .

Đám lưu manh ở trong sân vì những lời này của Tăng Hải Lâm, sợ tới mức không dám nói tiếp nữa.

"Tăng Hải Lâm, xem như tôi cầu xin anh vậy, anh bỏ qua cho tôi đi." Ngãi Giai Giai bất đắc dĩ mà cầu khẩn Tăng Hải Lâm.

Có lẽ cái sự kiện này thật sự không liên quan với anh ta, nhưng cô không muốn có bất kỳ quan hệ nào với anh ta.

"Giai Giai, từ sáu năm trước chúng ta đã quen biết nhau không phải sao, tôi là bạn học của em, sao có thể hại em." Bộ dáng Tăng Hải Lâm ra vẻ rất chân thành đang cầu xin Ngãi Giai Giai tha thứ.

"Bây giờ anh đã hại tôi rồi, nếu như không muốn tôi hận anh, vậy bây giờ anh hãy thả tôi đi đi."

"Giai Giai, chẳng lẽ chúng ta không thể giống như bạn bè, ngồi xuống nói một chút, có lẽ em sẽ phát hiện, giữa chúng ta đều là hiểu lầm, kỳ thật rất nhiều chuyện cũng không phải giống như em thấy đâu." Tăng Hải Lâm không buông tha, vẫn muốn dùng thiện ý làm cảm động Ngãi Giai Giai.

Không phải nói phụ nữ đều là nứơc đấy sao, vì sao người con gái anh yêu lại cứng rắn như thế, làm thế nào cũng không làm cảm động được, chẳng lẽ trong lòng của cô ấy cũng chỉ chứa người đàn ông tổn thương cô ấy sao?

Tăng Hải Lâm càng nghĩ càng không phục, càng nghĩ càng giận, thật sự có một loại xúc động, muốn bắt Ngãi Giai Giai đến nhà của mình. Nhưng anh biết rõ, tuyệt đối không thể làm như thế nào.

"Không có gì để nói, nếu như anh muốn chứng minh chuyện này hoàn toàn đều là hiểu lầm, vậy bây giờ anh để tôi đi, từ nay về sau đừng làm phiền tôi, để cho cuộc sống của tôi trải qua yên tĩnh được không, coi như tôi van anh."

Tiểu Hiên bị bắt rồi, thiếu chủ lại đang tức giận, cô đã đủ rồi phiền rồi, vì sao Tăng Hải Lâm này còn muốn đến phiền cô chứ, cô thật sự cảm thấy quá mệt mỏi, cho tới bây giờ cô cũng chưa từng mệt mỏi như thế, sáu năm trước chạy trốn, một mình nuôi dưỡng tiểu Hiên cô cũng không cảm thấy mệt mỏi, nhưng bây giờ, cô thật sự quá mệt mỏi, không phải thân thể mệt mỏi, mà là trái tim mệt mỏi.

Cô nên làm như thế nào để thiếu chủ không tức giận, lại có thể tha thứ cho bác trai, cô nên làm như thế nào, mới có thể cứu Tiểu Hiên trở về, cô nên làm như thế nào, mới có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ với thiếu chủ, cô thật sự không biết, những chuỵên này cuốn lấy khiến cô quá mệt mỏi, khiến cô sắp thở không được.

"Giai Giai, em phải biết rằng, không phải tôi trói em đến đây, là bọn họ." Tăng Hải Lâm chỉ vào đám lưu manh bên cạnh.

"Bọn họ là người của anh, anh là lão đại của bọn họ, tuy tôi ngốc, nhưng đạo lý đó tôi vẫn hiểu, tôi còn không ngốc đến mức chuyện gì cũng đều không hiểu, Tăng Hải Lâm, anh bỏ qua cho tôi đi, tôi sẽ cảm kích anh cả đời."

Thiếu một Tăng Hải Lâm làm phiền, con đừơng của cô và thiếu chủ sẽ đi tốt một chút, trong mấy ngày nay đã xảy ra quá nhiều chuyện, từ lúc chào đời tới nay cô đều chưa có thấy nhiều chuyện như vậy, quá nhiều chuyện cùng phát sinh một chỗ, thật sự khiến người ta có chút chịu không nổi.

"Đựơc, tôi thả em đi, bây giờ tôi để cho em đi, nhưng tôi sẽ dùng phương pháp quang minh chính đại để thắng được lòng của em, em hãy chờ đi." Tăng Hải Lâm buông những lời này xong sau đó đi ra ngoài, đi tới cửa dừng bước lại, và đưa lưng về phía Ngãi Giai Giai.

"Trong lòng của tôi đã có một người, không thể dung nạp người khác, anh buông tha đi."

Vì sao Tăng Hải Lâm không thể hết hy vọng chứ, cô và anh ta thật sự không quen biết, đừng nói là sáu năm sau, cho dù là sáu năm trước cô cũng sẽ không quen biết anh ta, tiếp nhận anh ta, suy cho cùng sáu năm trước, lòng của cô đã thuộc về thiếu chủ .

"Giai Giai, cho tới bây giờ tôi chưa có thật lòng yêu mến một ai, trừ em ra, cho nên tôi sẽ không dễ dàng buông tha. Chúng ta đi." Tăng Hải Lâm lần nữa cho Ngãi Giai Giai thấy tâm ý của mình, sau đó mang người của mình rời đi.

Những tên lưu manh kia không phục nhìn liếc Ngãi Giai Giai, rơi vào đường cùng đành phải đi theo Tăng Hải Lâm.

Tăng Hải Lâm đi rồi, Ngãi Giai Giai thở một hơi thật dài, bất đắc dĩ mà lắc đầu, đang muốn rời đi, lại phát hiện, cô vốn không biết rõ nơi này là nơi nào, hình như là một kho hàng.

Nhưng lần này khá tốt, trên người cô có tiền, có thể thuê xe về nhà. Có kinh nghiệm lần trước, cô sẽ không phạm sai lầm lần thứ hai nữa.

Ngãi Giai Giai đi loạn một vòng trong kho hàng, tính đi ra ngoài, tìm nơi thuê xe, nhưng mặc kệ đi thế nào, hình như đều di chuyện tại chỗ, bởi vì kho hàng này có quá nhiều phòng, đổi tới đổi lui đều khiến cho đầu cô hôn mê.

"Cái nơi quỷ quái gì vậy, đi thế nào cũng không đi ra được, đều là cái tên Tăng Hải Lâm kia làm hại, vô duyên vô cớ bắt mình đến nơi đây, bực mình." Ngãi Giai Giai hơi tức giận, tức tên Tăng Hải Lâm kia hại cô đến nơi này, đi thế nào cũng không đi ra được.

Kỳ thật phòng ở trong kho hàng này đều có chữ, hơi chú ý một chút sẽ phát hiện bí quyết, rất dễ dàng có thể đi ra ngoài, nhưng Ngãi Giai Giai quá mức nóng lòng, không có chú ý tới điểm này, đều đi lung tung một hồi. Đối với một dân mù đường mà nói, chỉ cần có nơi tương tự như mê cung là có thể vây khốn cô ấy, Ngãi Giai Giai chính là người như vậy.

Đi tới đi lui, đột nhiên nghe được một tiếng động kỳ quái, vì vậy thả chậm bước chân, tìm nguồn gốc tiếng động.

Tiếng gì, kỳ quái như vậy, giống như là tiếng đồ đánh, hoặc như là tiếng liều mạng đánh cửa sắt, nhưng cô có thể xác định, nhất định là có người bị giam ở đâu đó trong kho hàng, không ra được.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.