Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 123: Chương 123: tha thứ không được




Ngãi Giai Giai gật đầu, mỉm cười. .

Chuyện đã qua hãy để cho nó qua đi, cô đề cập tới làm gì, sẽ làm tổn thương tình cảm.

"Thiếu chủ, chúng ta đều quên chuyện này được không, từ nay về sau cũng không cho phép ai nhắc lại."

"Được." Tề Hiên ôm cô, cười hạnh phúc.

Ngãi Giai Giai cong người ở trong ngực Tề Hiên, cảm thấy cực kỳ ấm áp, thực không muốn rời đi, nhưng mà đột nhiên nghĩ đến Ngãi Tiểu Hiên, vì vậy rời khỏi cái ôm của Tề Hiên, hoảng sợ nhìn anh.

"Giai Giai em làm sao vậy?" Tề Hiên lo lắng hỏi.

Đang tốt đẹp vậy, sao lại hoảng sợ chứ?

"Thiếu chủ, Tiểu Hiên bị Diệp Tầm Phương bắt đi, cô ấy muốn mười ngày sau anh lấy cô ấy, bằng không cô ấy sẽ gây bất lợi với Tiểu Hiên, thiếu chủ, em không muốn anh lấy người con gái khác, nhưng mà em cũng không muốn Tiểu Hiên gặp chuyện không may, làm sao bây giờ?"

Thiếu chủ rất quan trọng với cô, nhưng mà con trai cũng rất quan trọng với cô, hai người đều quan trọng như vậy làm cho cô không biết lựa chọn như thế nào!

"Lại người đàn bà nhiều chuyện này, sao cô ta lại đáng ghét như vậy!" Tề Hiên thực sự rất chán ghét người đàn bà Diệp Tầm Phương này.

Người phụ nữ này bắt đầu từ mười năm trước đã quấn quít lấy anh, quấn đến bây giờ cũng không buông tay, thực sự chán ghét mà.

"Thiếu chủ, em thật sự lo lắng cho Tiểu Hiên, em rất sợ Diệp Tầm Phương sẽ đối với con ——"

Suy đoán phía sau Ngãi Giai Giai không dám nói, cô rất sợ Diệp Tầm Phương sẽ ngược đãi Ngãi Tiểu Hiên, sợ đến nỗi nói cũng không dám nói.

"Đừng lo lắng, anh sẽ cứu Tiểu Hiên trở về, bây giờ anh không chỉ muốn cứu Tiểu Hiên trở về, anh còn phải khiến cho cô ta trả một cái giá lớn." Tề Hiên nắm chặt hai đấm, ánh mắt phát ra tức giận rất giống như muốn ăn thịt người.

Diệp Tầm Phương dựa vào chính là Diệp Thị, nếu như không có Diệp Thị, thì cô ta dựa vào cái gì?

Tề Hiên tà ác cười, bộ dạng có vẻ đã có tính toán trước.

"Thiếu chủ, có phải anh có biện pháp cứu Tiểu Hiên rồi hay không?"

Bộ dạng thiếu chủ có vẻ tự tin, nhất định là có biện pháp cứu Tiểu Hiên rồi, nhưng mà có biện pháp rồi, cô vẫn rất lo lắng.

"Giai Giai em yên tâm, anh sẽ mang Tiểu Hiên bình an trở về bên cạnh chúng ta, nhưng bây giờ anh còn phải đi làm một chuyện." Tề Hiên nói đến đây, sắc mặt không tốt, lại có chút xấu hổ.

Muốn lật đổ Diệp Thị, anh tất phải trở về Tề Thị mới được, nhưng mà hôm qua anh mới nộp toàn bộ Tề thị, hiện tại muốn trở về khiến cho anh có chút khó chịu.

"Thiếu chủ, chuyện gì khiến anh cảm thấy không vui như vậy?" Ngãi Giai Giai nhìn khuôn mặt Tề Hiên khổ sở, vì thế quan tâm hỏi một câu.

"Bởi vì anh phải trở về cầu người ba không đủ tư cách kia, nghĩ đến ông ấy trong bụng anh liền nổi giận."

"Thiếu chủ, kỳ thật sự tình không giống như anh tưởng tượng đâu, bác trai ——" Ngãi Giai Giai còn chưa nói xong, đã bị Tề Hiên rống một tiếng.

"Đừng ở trước mặt anh gọi ông ta thân thiện như thế, anh không thích."

Người như vậy không xứng được người khác tôn trọng, anh không thích người bên cạnh mình tôn trọng người như vậy.

"Thiếu chủ, anh đừng tức giận, em không gọi." Ngãi Giai Giai cho rằng Tề Hiên tức giận, rất lúng túng giải thích.

Cô vốn còn muốn nói cho Tề Hiên nghe chuyện của Tề Hùng ngày hôm qua nói cho cô biết, nhưng mà mới gọi một câu ‘ bác trai ’, anh đã tức giận, vậy chuyện kế tiếp làm sao cô dám nói đây! Nhưng mà không nói, giữa cha con bọn họ liền vĩnh viễn tồn tại ngăn cách, thật sự khiến cho cô khó xử.

"Giai Giai thực xin lỗi, anh không nên đem sự bực tức người khác vung lên trên người của em, anh ——" Tề Hiên cố gắng đem tư tưởng trong lòng áp chế lại, ra sức giải thích, nhưng mà lại không biết giải thích như thế nào.

Anh cũng vì chuyện này mà cơn tức không rời đầu, hai người ầm ĩ cũng không vui vẻ, lại hại Giai Giai, cho nên anh không thể sai phạm lần thứ hai.

"Thiếu chủ, không phải lỗi của anh, là lỗi của em, em nói khiến cho anh không vui, thực xin lỗi." Ngãi Giai Giai đều đem tất cả trách nhiệm lên trên người mình.

Thì ra thiếu chủ tức giận là do cô gọi Tề Hùng là bác trai, nhưng mà không gọi bác trai, cô nên gọi tên gì?

"Giai Giai, không phải như vậy, anh không phải đang giận em, là anh đang tức giận mình, tức anh sao lại vô dụng như vậy, vì sao lại nhỏ mọn như vậy, anh không nên đem nỗi hận của minh với cha mình tung lên trên người em." Tề Hiên nắm hai vai Ngãi Giai Giai, kích động giải thích.

Vừa mới hòa thuận, sẽ không vì chuyện giống vậy mà cãi nhau nha.

"Thiếu chủ, nói cho em biết, anh hận ba của mình nhiều không?"

Mặc kệ như thế nào, cô vẫn nói rõ ràng mọi chuyện, nếu như thiếu chủ thật sự là không muốn tha thứ cho cha mình, vậy từ nay về sau cô sẽ không hơn nói nữa miễn cho anh tức giận .

"Một người vì lợi ích mà không muốn mạng vợ mình, quả thực là đáng hận tới cực điểm, anh hận ông ấy."

Tề Hiên lại nhớ chuyện năm đó, trong lòng tức giận và hận liên tục tỏa ra.

Vì sao ba của anh không thể như những người ba khác, có lòng yêu thương, với người vợ mình yêu chứ, cho dù là yêu một chút cũng được, nhưng mà một chút ông cũng không có, cha như vậy anh không muốn.

"Thiếu chủ, kỳ thật sự tình không phải như thế, ngày hôm qua em có nói chuyện với ba anh một lúc, em hỏi ông năm đó tại sao lại nhẫn tâm như vậy, ông nói chuyện ban đầu không phải là như vậy, lúc ấy ông nghĩ đến bác cả anh chỉ bắt mẹ của anh mà thôi, ông cũng không biết anh đang ở trong tay bác cả, cho nên tính toán đọ sức với bác cả anh, ngăn chặn ông ấy, nhưng mà không nghĩ tới ——"

"Mặc kệ sự tình là dạng như thế nào, nói tóm lại, ông ấy chính là một người không để ý mạng vợ mình, vì lợi ích, ông ấy không tiếc hy sinh hết thảy." Tề Hiên chính là nhận định điểm này, mặc kệ các chi tiết, dù sao sự thật chính là như thế, sai chính là sai, mặc kệ nói như thế nào cũng sẽ không biến thành đúng.

"Thiếu chủ, anh đừng tức giận, bây giờ thân thể anh còn chưa khỏe, đừng nóng giận được không, em không nói nữa."

Cô mới vài điểm nói, thiếu chủ cũng đã tức thành như vậy, xem ra cô không thể nói nữa, miễn cho chọc tức thiếu chủ.

"Giai Giai, anh biết mình hơi nóng, nhưng mà anh không tha thứ cho ba của anh được, mỗi đêm lúc nhắm mắt lại, anh sẽ thấy cảnh tượng mẹ chết thê thảm năm đó, nhìn thấy những chuyện này, anh càng hận ba của anh hơn, hận ông ấy bị lợi ích làm cho mù quáng, hận ông ấy vô tình vô nghĩa." Tề Hiên ôm Ngãi Giai Giai, nói tất cả đau khổ.

Anh cũng đã thử tha thứ cho ba của mình, nhưng anh thật sự làm không được, vừa thấy ông ấy sẽ nhớ tới rất nhiều chuyện trước kia.

"Thiếu chủ, từ nay về sau em không nói là được, anh cũng đừng suy nghĩ, như vậy sẽ khá hơn một chút." Ngãi Giai Giai dụ dỗ anh.

Xem ra ngăn cách giữa cha con bọn họ là vấn đề rất khó giải quyết.

Tề Hùng ở ngoài cửa, nghe đối thoại của Tề Hiên và Ngãi Giai Giai, tâm lạnh lẽo, sau đó bước đi.

Xem ra Tề Hiên hận ông đến mức này, loại tình trạng này ông không tưởng được, kế tiếp ông nên làm như thế nào cho phải đây?

Một người sắp bước vào quan tài, muốn một thứ kỳ thật rất đơn giản, đó chính là tình thân, nhưng mà cái này với ông mà nói lại khó khăn như vậy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.