Cưng Chiều: Bảo Hộ Vợ Yêu

Chương 83: Chương 83: truy đuổi tên cướp




Ngãi Giai Giai cầm một cái túi xách trong tay, đứng ở cửa trường học chờ Ngãi Tiểu Hiên tan học. .

Các cô đi tới nơi này không quen cuộc sống ở thành phố A, chuyện gì cũng phải làm lại từ đầu, mà ngay cả học phí của Tiểu Hiên đều là Trần Tiểu Ngoạn bỏ ra, sáu năm, một chút để dành cô cũng không có, ăn uống đều là dùng tiền của Trần Tiểu Ngoạn, rất là áy náy, nhưng mà cô lại không biện pháp kiếm ra nhiều tiền như vậy để đưa Tiểu Hiên đến trường, mỗi lúc khi nhìn thấy Trần Tiểu Ngoạn đưa tiền ra, lòng của cô liền bị nhéo đau.

Ngãi Giai Giai cũng từng hỏi qua Trần Tiểu Ngoạn tiền ở nơi nào đến , sao mà nhiều như vậy, Trần Tiểu Ngoạn nói đó là tài sản của mẹ cô ấy để lại cho cô ấy, cho nên cô không có hỏi nhiều nữa, chẳng qua là cảm thấy thiếu nợ Trần Tiểu Ngoạn quá nhiều.

"Mẹ." Ngãi Tiểu Hiên đeo túi sách, vô cùng cao hứng từ trong trường học đi tới, nhìn thấy Ngãi Giai Giai ở ngoài cửa chờ cậu, vì thế đã chạy tới, bổ nhào vào trong ngực của cô.

"Tiểu Hiên, ngày đầu tiên đi học, cảm giác như thế nào, cùng bạn học đối xử với nhau có tốt hay không a?" Ngãi Giai Giai ngồi xổm xuống, ôm Ngãi Tiểu Hiên, nhìn thẳng cậu bé.

"Mẹ, hôm nay con kết giao rất nhiều bạn bè, bọn họ đều rất tốt a, con rất yêu thích nơi này, người nơi này đều rất có lễ phép."

"Thế này mới ngoan, đi thôi, chúng ta đi về nhà." Ngãi Giai Giai nắm tay Ngãi Tiểu Hiên, sau đó đi đến ven đường.

"Mẹ, cái chỗ này so với chỗ ở trước kia của chúng ta xinh đẹp hơn, từ nay về sau chúng ta ở nơi này được không?" Ngãi Tiểu Hiên vừa đi vừa hưng phấn nói.

"Được. " Ngãi Giai Giai trả lời.

Vì để cho Tiểu Hiên có thể có không gian phát triển tốt hơn, cô không thể lại sống ở loại địa phương gần như ngăn cách với thế giới đó.

Đang lúc hai mẹ con vô cùng cao hứng đi đến ven đường, chuẩn bị ngoắc gọi tắc xi thì một tên cướp lao đến, đoạt túi xách tay của Ngãi Giai Giai.

"Ngươi làm gì? " Ngãi Giai Giai kịp phản ứng, gắt gao nắm lấy túi xách.

"Buông tay." Kẻ côn đồ dùng sức kéo ra, vượt qua Ngãi Giai Giai, co chân bỏ chạy.

"A ——" Ngãi Giai Giai bị ném qua một bên, ngã trên mặt đất, cánh tay và đầu gối cùng mặt đất chạm vào nhau, trầy da, lập tức ứa ra máu đỏ tươi, đau đớn không thôi.

"Mẹ, mẹ bị làm sao rồi?" Ngãi Tiểu Hiên chạy đến bên người Ngãi Giai Giai, khẩn trương hỏi, trong lòng cực kỳ tức giận.

"Tiểu Hiên, con có bị thương hay không?" Ngãi Giai Giai không để ý cánh tay mình cùng đau đớn trên đầu gối, kinh hoảng nhìn con của mình, sợ cậu bé bị thương.

"Mẹ, mẹ ở chỗ này chờ con, đáng ghét ——" Ngãi Tiểu Hiên buông túi sách, sau đó đuổi theo hướng tên cướp chạy trốn.

"Tiểu Hiên trở về, không nên đuổi theo, Tiểu Hiên ——" Ngãi Giai Giai liều mạng mà hô to, sau đó cố gắng đứng lên. Đầu gối truyền đến đau đớn làm cho cô đi bộ vô cùng khó khăn, cảm thấy đau đớn, nhưng mà cô không thể không đi tìm con của mình.

Một đứa nhỏ năm tuổi làm sao có thể cùng một kẻ côn đồ chống đỡ được, mặc dù Tiểu Hiên học chút công phu của Trần Tiểu Ngoạn, nhưng mà đứa nhỏ cùng người lớn vẫn có sự khác biệt, chỉ riêng sức lực cũng không thể so được. Vạn nhất tên cướp làm Tiểu Hiên bị thương, tâm của cô sẽ rất đau, cô không thể để cho Tiểu Hiên gặp chuyện không may.

Ngãi Giai Giai cứ như vậy chân thấp chân cao mà chạy đến hướng Ngãi Tiểu Hiên đuổi theo tên cướp, trong lòng cầu nguyện, hi vọng Tiểu Hiên không có việc gì.

Ngãi Tiểu Hiên vẫn đuổi theo đằng sau tên cướp, tuy chân của cậu ngắn, nhưng mà tần suất bước chân vô cùng nhanh, từng chút từng chút kéo gần lại khoảng cách cùng kẻ cướp.

"Đứng lại, không được chạy." Ngãi Tiểu Hiên hô to .

Tên cướp thấy có người vẫn đuổi theo mình, hơn nữa còn là một đứa nhỏ, rất tức giận, vì vậy mà chạy tới ngõ nhỏ, định dẫn Ngãi Tiểu Hiên tới bên trong.

Ngãi Tiểu Hiên cũng không có suy nghĩ nhiều, vẫn một lòng đuổi theo, một lòng chỉ nghĩ muốn dạy dỗ tên cướp này, sau đó đem túi xách cầm về.

Tề Hiên đang một mình lái xe trên con đường lớn, đột nhiên nhìn thấy bên cạnh một đứa bé đuổi theo một người lớn, lơ đãng nhìn mấy lần, khi thấy dung mạo đứa bé thì kinh ngạc vô cùng.

"Ngãi Tiểu Hiên, tại sao cậu bé lại ở chỗ này?" Tề Hiên cảm thấy rất kỳ quái, vì vậy đem xe sang bên lề dừng lại, sau đó ở đằng sau Ngãi Tiểu Hiên.

Anh cùng tiểu quỷ này cũng có duyên thật, đến chỗ nào cũng có thể gặp được, đã có duyên, vậy thì quen nhau đi.

Tên cướp dẫn Ngãi Tiểu Hiên trong hẻm nhỏ, sau đó dừng bước lại, tà ác nhìn cậu bé.

"Kẻ xấu, mau trả lại túi xách cho mẹ ta." Ngãi Tiểu Hiên chạy đến trước mặt tên cướp, cảnh cáo.

"Tiểu quỷ, chỉ dựa vào mày mà cũng muốn đoạt lại đồ ư, buồn cười." Tên cướp rất khinh thường nói, căn bản không đem đứa nhỏ trước mắt chỉ tới thắt lưng hắn cho là nghiêm trọng.

Một đứa trẻ ranh mà thôi, có thể làm gì?

"Đáng ghét ——" Ngãi Tiểu Hiên rất phẫn nộ, xông lên trước, hung hăng đánh một quyền vào bụng tên cướp.

"A ——" Tê cướp đau kêu một tiếng, sau đó tức giận nhìn Ngãi Tiểu Hiên.

"Không nghĩ tới cái thằng tiểu quỷ như mày mà rất có sức lực, đi chết đi a." Tên cướp vươn tay, muốn nắm quần áo của Ngãi Tiểu Hiên, nhưng mà lại bổ nhào vào không khí.

Ngãi Tiểu Hiên nhanh nhẹn, vọt đến sau lưng tên cướp, sau đó hướng lưng của hắn ta đạp một cái.

"A ——" Tên cướp bị đạp đến trên mặt tường, cùng tiếp xúc thân mật với vách tường bên cạnh.

"Đem túi xách mẹ ta lấy ra." Ngãi Tiểu Hiên nhìn thấy tên cướp áp vào trên vách tường, vì vậy tiến lên đoạt túi xách.

"Tên nhóc đáng chết, xem tao làm sao trừng phạt mày." Tên cướp nóng nảy, dùng hết sức lực, đoạt lại túi xách, còn kéo Ngãi tiểu Hiên tới, sau đó dùng cánh tay quấn lấy cổ của cậu bé.

"Bại hoại —— thả ta ra." Ngãi Tiểu Hiên mắng to, không ngừng giãy dụa, chụp lấy tay của tên cướp hung hăng cắn.

"A ——" Tên cướp bị đau kêu một tiếng, sau đó dùng sức lực hất Ngãi Tiểu Hiên ra.

Ngãi Tiểu Hiên bị ném lên mặt đất, đầu đầy sao, phân không rõ Đông Nam Tây Bắc, chỉ nghe được bên tai truyền đến tiếng mắng.

"Mày ***, hôm nay ông liền phế mày đi." Tên cướp cực kỳ tức giận, giơ nắm tay lên, muốn đánh lên ngực Ngãi Tiểu Hiên, kết quả tay còn đang giữa không trung đã bị người cản được.

Ngãi Tiểu Hiên cho là mình chết chắc rồi, không nghĩ tới đột nhiên xuất hiện một người, ngăn cản động tác kế tiếp của tên cướp, nhìn kỹ, vô cùng kinh ngạc.

"Chú lừa đảo, tại sao là chú?"

Tề Hiên đi theo Ngãi Tiểu Hiên tới đây, liền nhìn thấy một màn tên cướp muốn đánh Ngãi Tiểu Hiên, nên lập tức ngăn trở hắn ta.

"Cậu bé, tôi cứu cậu, cậu lại không thể nói dễ nghe chút sao?" Tề Hiên bất đắc dĩ cười, nhưng trong lòng vẫn là thật vui vẻ .

Tên tiểu quỷ này mỗi một câu đều có thể làm cho tâm tình của anh vô cùng vui vẻ, cho dù là lời nói không dễ nghe cũng có chút hiệu quả.

"Nể chú cứu cháu một mạng, cháu đem hai chữ ‘ lừa đảo ‘ xóa đi, bảo chú là chú rất tốt." Bộ dạng của Ngãi Tiểu Hiên ra vẻ bố thí, giống như là đang làm chuyện tốt.

"Mày là ai, buông ra, chờ anh em tao đến đây, cho mày đẹp mặt." Tên cướp cố gắng giãy dụa, muốn tránh thoát ra, nhưng mà mặc kệ cố gắng thế nào, hắn ta vẫn không giãy được, sức lực đối phương quá lớn.

Ngãi Tiểu Hiên nhìn thấy tên cướp không ngừng giãy dụa, hơn nữa trên mặt viết sốt ruột cùng đau đớn, vì vậy dùng sức từ nắm lấy cái túi xách từ trên tay tên cướp đoạt trở về.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.