Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 1700: Chương 1700: Chương 1699




Từ sau khi Hạ Tịch Quán trở về Lan Lâu Cổ Quốc liền hạ lệnh về sau không muốn nghe nữa nghe thấy bát luận tin tức gì về Lục Tử Tiễn, cho nên bây giờ đột nhiên nghe được cái tên “Lục Tử Tiễn” này, Hạ Tịch Quán khẽ hoảng hót.

“Lục tiên sinh, anh vừa trở về, chúng ta đừng nói chuyện không vui này, em không muốn nói về Lục Tử Tiễn, anh ta làm anh bị thương, cả đời em cũng sẽ không tha thứ cho anh ta.”

“Lục tiên sinh, anh vươn tay ra đi, em bắt mạch cho anh, anh yên tâm, em nhất định sẽ cứu sống anh.”

Nhìn vẻ chống cự và lãnh đạm trên mặt Hạ Tịch Quán đối với cái tên “Lục Tử Tiễn” này, Lục Hàn Đình cũng không vội nói, anh cười yếu ớt không lên tiếng, chậm rãi đưa ra tay mình: “Được.”

Hạ Tịch Quán đặt tay trên mạch Lục Hàn Đình.

Kỳ thực nhìn mức độ suy yếu của Lục Hàn Đình hiện tại Hạ Tịch Quán liền đoán được là hậu quả khi rút Hiên Viên Kiếm, hiện nay bệnh suy tim vẫn là một vấn đề y học nan giải không cách nào khắc phục, không thuốc có thể trị.

Mạch đập của Lục Hàn Đình hết sức yếu ớt hỗn loạn, hệt như cô đoán, thế nhưng rất nhanh ngón tay cô khẽ khựng lại, lộ ra thần sắc kinh sợ.

Hạ Tịch Quán thốt nhiên ngắng đầu, nhìn Lục Hàn Đình: “Lục tiên sinh, có phải hay anh từng dùng tễ thuốc cường hiệu gì không?”

¬— Ạ Lục Hàn Đình chậm rãi nhêch đôi môi mỏng: “Ừ.”

“Tễ thuốc cường hiệu này đã từng có hiệu quả với trái tim suy kiệt của anh đưa đến cải tử hồi sinh, nhưng rất rõ ràng, đường trị liệu bị cắt ngang, ngược lại gia tốc phản phệ anh.”

Lục Hàn Đình gật đầu: “Không sai, đã từng có một người, tặng cho anh một bộ tễ thuốc cường hiệu, nhưng trời xui đất khiến cắt đứt trị liệu, sau đó anh được Dạ Cần cứu, đám giáo sư y khoa chỉ giải phẫu ra mấy nguyên tố bên trong tế thuốc cường hiệu chế thành thuốc tây, để đảm bảo mạng anh, nhưng phương trình cuối cùng của thuốc tễ cường hiệu kia, đến nay chưa – từng ai có thê giải được.”

Hai mắt Hạ Tịch Quán sáng ngời: “Người đó là ai vậy? Lục tiên sinh, người tặng anh thuốc tễ là ai, chỉ cần…

chỉ cần chúng ta tìm được anh ấy, anh có thể cứu được đó!”

“Hơn nữa, hiện tại bệnh suy tim vẫn là một cửa ải khó có thể phá được, người này rốt cuộc là ai, có thể như vậy liễm diễm phong hoa phá giải cửa ải đó!”

Lục Hàn Đình nhìn Hạ Tịch Quán, cô là một bác sĩ, hiện tại đôi mắt trong vắt ấy rực rỡ hào quang, giống như bảo thạch rạng rỡ tỏa sáng, tràn đầy đều là ánh sáng.

Lục Hàn Đình nhẹ nhàng lắc đầu: “Quán Quán, người nọ… đã mắt rồi, em ;: ây đã qua đời mây tháng trước rôi.”

Cái gì? . Truyện Trinh Thám

Hạ Tịch Quán cứng đờ.

Lục Hàn Đình chậm rãi lấy ra một vật, đưa tới: “Quán Quán, cái này cho em.”

Đây là cái gì?

Hạ Tịch Quán là bác sĩ, cô cụp mắt nhìn, rất nhanh đã biết đây là một quyền… sổ tay y học.

Quyền số tay y học này hẳn đã dùng rất lâu, thế nhưng mặt bìa sạch sẽ ngăn nắp, chủ nhân của nó nhất định là một người nghiêm cần.

Không biết tại sao, Hạ Tịch Quán đột Ề: _ nhiên cảm thây quyên sô tay y học này hết sức… quen thuộc, cô dường như đã thấy qua ở nơi nào, thậm chí… cô và chủ nhân của nó hình như là người quen cũ.

Mặt Hạ Tịch Quán trắng nhợt, cô nhìn Lục Hàn Đình: “Anh… anh ấy là ai?”

“Quán Quán, quyển số tay y học này cho em, em xem, thì biết em ấy là ai.”

Lục Hàn Đình nhẹ giọng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.