Cưng Chiều Vợ Nhỏ Trời Ban

Chương 362: Chương 362: Tôi muốn sinh cho lục tiên sinh hai cục cưng nhỏ




Viện trưởng Lý Văn Thanh tiện thể tham gia náo nhiệt: "Quán Quản, nói như vậy Tử Tiễn là học trưởng của cháu nhỉ, duyên phận này của hai người cũng sâu đậm quả đấy."

Hạ Tịch Quản nhìn Lục Tử Tiễn, hóa ra hai bọn học đều đến từ đại học y khoa Đế Đô, anh là học trưởng của cô, cô là học muội của anh, hơn nữa cô đã phá kỷ lục của anh.

Thảo nào trong ánh mắt anh tràn ra vài phần ấm áp mềm mại, còn có cả ngạc nhiên, cứ nhìn cô như thế mãi.

Lục Tử Tiễn trẻ trung lại đẹp trai, là nhân tài giữa rừng công tử Đế Đô, bây giờ anh một thân sơ mi trắng, khí chất sạch sẽ vừa lạnh lùng, hệt như nam chính trong truyện tranh bước ra.

Hôm nay, Hạ Tịch Quán mặc váy hai dây trắng, bên ngoài khoác chiếc cardigan màu oải hương, toát ra vẻ trong sáng thanh tú, vô cùng tuyệt lệ, khi hai người đứng cùng nhau hệt như một đôi tiên đồng ngọc nữ.

Lúc này, tất cả ánh đèn flash đều đổ dồn vào hai người, chụp điên cuồng. "Hóa ra Lục viện sĩ lại là học trưởng của Hạ Tịch Quán, hai năm trước hai người ở Đế Đô cùng thực hiện ca phẫu thuật gây chấn động thế tục, bây giờ lại lần thứ hai hợp tác, đôi tài nam tài nữ này thật sự rất chói mắt."

Hiện giờ trên mạng đang ship hai người đó, nếu không phải Hạ Tịch Quán đã kết hôn, tất cả chúng tôi đã hô hào mong hai người ở bên nhau, kết hôn tại chỗ luôn rồi!"

Đội môi đỏ mọng của Lục Nhân Nhân cong lên, trong lòng bà, nếu không phải bị Lục Hàn Đình nhanh chân cướp trước, Lục Tử Tiễn và Hạ Tịch Quản thực sự là trời sinh một đôi.

Lục Nhân Nhân ngẩng đầu nhìn về phía sau, từ sớm bà đã để ý thấy có một thân ảnh cao thẳng đứng ở góc sau của đại sảnh, là Lục Hàn Đình.

Anh ở đây,

Lục Nhân Nhân không kiểm được nghĩ, giờ phút này Lục Hàn Đình đang nghĩ cái gì, anh có bệnh tâm lý, không chịu nổi một



Chương 362: Tôi Muốn Sinh Cho Lục Tiên Sinh Hai Cục Cưng Nhỏ. chút kích thích, một khi bị kích động sẽ hệt như con quái vật. Nếu Tịch Quán thấy con quái vật này, cô bé nhất định sẽ sợ hãi. Truyện Dị Giới

Đám phóng viên truyền thông đang chen chúc bỗng cảm thấy sởn gáy từ phía sau, bọn họ nhìn lại liền thấy được Lục Hàn Đình.

Ánh sáng ở chỗ Lục Hàn Đình rất mờ, khuôn mặt tuấn tú của anh trông như không thật, nhưng đôi mắt sắc bén như chim ưng của anh rơi thẳng vào Lục Tử Tiễn và Hạ Tịch Quán ở giữa đám đông, cả người tràn ra lệ khí âm u dày đặc.

Đám phóng viên rùng mình sợ hãi, hận không thể bỏ chạy khỏi hiện trường ngay bây giờ.

Hạ Tịch Quán nhàn nhã đứng giữa đảm người, như không hề để ý đến sự thay đổi kia, đôi mắt trong vắt cô cong lên: “Cảm ơn lời khen của mọi người, lần thứ hai hợp tác cùng viện sĩ cũng là may mắn của tôi."

Lục Hàn Đình từ sớm đã rời khỏi Lục gia Đế Đô, nên thân phận chị dâu này của cô không tiện công khai.

Một phóng viên đưa micro cho Hạ Tịch Quán: "Hạ tài nữ, xin hỏi cô có dự định gì cho tương lai không?"

Hạ Tịch Quán suy nghĩ một lúc: "Kỳ vọng của tôi về tương lai rất đơn giản, tôi hy vọng rằng tôi luôn có thể làm được việc chữa bệnh mà tôi đam mê, tương lai cũng có thể trở nên vĩ đại như viện sĩ Lục vậy."

Được Hạ Tịch Quán khen ngợi, Lục Tử Tiễn cong đôi môi mỏng, đối với người lạnh lùng không thích cười như anh, đây đã là một trường hợp đặc biệt.

Lục Nhân Nhân duỗi thẳng thắt lưng, thở dài hài lòng.

Lúc này chợt nghe thấy Hạ Tịch Quán nói tiếp, giọng nói trong trẻo của cô gái tràn ra một nét ngượng ngùng và vui mừng: “Ngoài một tay có thể làm được điều mình thích, tay còn lại kia tôi còn muốn nắm được tình yêu của mình, tôi muốn... sau này độ tuổi thích hợp sẽ sinh cho Lục tiên sinh hai cục cưng nhỏ, tôi muốn sinh hai bé!"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.