Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Chương 23: Chương 23: Nghi ngờ




Như Sênh bay vào thứ hai, mượn cớ đi làm Kinh Vãn không đến tiễn, thực ra chỉ là muốn trốn tránh hiện thực, cô không muốn nhìn thấy hình ảnh người mà cô rất để ý đến ở bên Cạnh Như Sênh ở sân bay.

Trong giờ làm việc, cô hết sức lơ đễnh, lúc bắt đầu cuộc họp tâm trí tận đẩu tận đâu, đột nhiên điện thoại rung lên, cô cầm lên xem, người gửi tin là Cao Phi.

Cô ngẩn đầu nhìn qua bên Cao Phi, anh ta đang rất chăm chỉ đọc báo cáo như học sinh đọc bài.

Cô đọc tin nhắn: Chị dâu thân yêu, anh trai của bà xã tôi chẳng qua là đi công tác chứ đâu phải xông pha trận mạc, chị không nên trong giờ họp cũng âm thầm rơi lệ chứ?

Kinh Vãn lập tức đưa tay sờ lên mặt, quả nhiên hơi ươn ướt, cũng may xung quanh, người thi đang chăm chú theo dõi cuộc họp, người thì đang mải đọc báo cáo, chẳng có ai chú ý đến cô.

Cao Phi căng mắt nhìn về phía cô, nở nụ cười mà bản thân cho rằng rất say đắm lòng người.

Thật quá đáng, còn dám cười cô nữa! Cô liếc nhìn thấy chân anh ta đang ở gầm bàn, ko do dự giẫm một phát thật mạnh.

- "Á", tiếng kêu thảm thiết vang lên.

- "Sao thế?". Mọi người đều dồn mắt nhìn sang.

Khinh Vãn khoái chí nhìn xem anh ta giải thích như thế nào.

- "Tôi đau bụng quá phải đi toilet đây!".

Được sự đồng ý của ông chủ, biên tập Cao ôm bụng cuống cuồng chạy đi.

Sau khi tan sở, Như Tiêu cố kéo Khinh Vãn cùng về nhà nhưng bị từ chối, Như Tiêu không hiểu, Cao Phi bên cạnh làm ra vẻ thông minh nói: "Người ta phải về nhà để đợi điện thoại của anh trai em, em không nên làm phiền mối thâm tình vượt ngàn dặm của người ta nữa!".

Khinh Vãn ném cho anh ta cái lườm sắc lẹm, nhưng lần này anh nói không hề sai.

Tám giờ tối, Khinh Vãn chờ đợi trước máy tính, thực ra lúc mới tan sở về cô chỉ ăn qua loa một bát mì rồi cố thủ luôn trước máy tính.

Như Sênh đi rồi, nỗi nhớ anh còn vượt xa tưởng tượng của cô.

Đây là căn hộ của Như Sênh, sáng hôm đó sau khi tỉnh dậy, anh nói với cô một câu: "Khinh Vãn, căn hộ của em...đừng thuê nữa!". Trong ngày hôm đó cô chuyển toàn bộ đồ đạc ở nhà mình qua đây.

Kim đồng hồ đã chỉ tám giờ kém năm phút, Như Sênh vẫn chưa lên mạng, trong lòng hơi thất vọng, trước đây vẫn luôn là cô đợi anh, từ năm phút khi khởi đầu đến năm năm sau này, khoảng thời gian đó đủ để sinh và nuôi một đứa trẻ. Có những lúc cô cũng cảm thấy rất tủi thân, cho dù là năm năm trước hay hiện tại năm năm sau, cô luôn luôn cảm thấy mình yêu người ta nhiều hơn, nhưng rốt cuộc với người mình yêu cũng chẳng muốn quá căn đo đong đếm làm gì, huống hồ tình yêu là một cuộc giao dịch không công bằng. Nếu như đời này anh ấy yêu chưa đủ nhiều nghĩa là kiếp trước mình yêu quá ít, luân hồi trong trốn hồng trần, không thể tính toán được.

Tám giờ ba mươi phút, cuối cùng anh cũng online.

Webcam bên kia vừa bật lên, anh đang mặc chiếc áo sơ mi trắng, vẫn đẹp trai như ngày thường.

- "Anh online muộn đấy nhé!". Khinh Vãn không kìm được buông lời trách móc, cô chỉ muốn lôi tuột anh ra khỏi màn hình máy tính xách tay và hôn thật mãnh liệt.

- "Anh xin lỗi, có việc không thể trì hoãn được!". Như Sênh hạ giọng xin lỗi, nhìn cách trang hoàng trong phòng sau lưng anh qua màn hình không giống trong phòng ở khách sạn mà giống trong nhà của một người khác.

- "Em không chịu, lần sau anh đừng đến muộn nữa, nếu không em chẳng thèm quan tâm đến anh nữa đâu!".

Giọng nói hơi nũng nịu nhưng cũng có xen lẫn nghiêm túc. Người đọc được không bao giờ hiểu được tâm trạng sốt ruột của người đợi, Khinh Vãn là một cô gái nhạy cảm, trong lúc đợi chờ rất dễ tưởng tượng ra những chuyện không hay. Tuy nói rằng chờ đợi đã trở thành thói quen nhưng mỗi lần nghĩ đến vẫn thấy chút gì tủi thân.

-"Được, lần sau không muộn nữa!". Như Sênh mỉm cười, giọng nói đầy quan tâm, "Có ngoan ngoãn ăn cơm không?".

Khinh Vãn nhìn hộp mì để trên bàn nói dối không hề ngượng ngùng: "Ăn chứ, nhưng nếu anh mà không về em sẽ tuyệt thực để phản đối đấy!".

Như Sênh bật cười: "Anh vừa đến Mỹ mà!".

- "Em không thích cái giọng đó của anh, dường như muốn ở đó thật lâu ấy. Nước Mỹ thật sự tốt thế sao? Sau này có thời gian em cũng muốn qua đó một lần!".

- "Được thôi!". Như Sênh tựa ra phía sau, khoảng cách xa hơn một chút, không nhìn rõ sắc mắt của anh, chỉ thấy giọng anh vang lên sau vài phút.

- "Nói có vẻ gượng ép nhỉ?", cô nói: "Nếu như em nói ngày mai sẽ mua vé đi Mỹ liệu có được không?".

- "Được chứ!". Như Sênh vẫn cười rất tao nhã, "Nhưng Khinh Vãn của anh không phải là người bướng bỉnh như thế!".

Cái gì mà người không bướng bỉnh, cô vẫn luôn rất bướng bỉnh, lẽ nào anh không biết hay sao? Thôi bỏ đi, nghe câu "Tống Khinh Vãn của anh", cô tạm bỏ qua cho anh.

- " Như Sênh, hứa với em, nếu như anh có thể về sớm hơn một chút thì hãy về sớm được không? Căn hộ của anh quá rộng, một mình em ở đây rất cô đơn!".

- " Được!", câu trả lời vẫn rất đơn giản như trước, nhưng không biết tại sao có cảm giác giọng điệu của anh rất thận trọng.

Hai tiếng trò chuyện trôi qua mau chóng, cũ thể nói những chuyện gì Khinh Vãn cũng không rõ, chỉ muốn trực tiếp được nhìn thấy anh, nghe giọng nói đầy cuốn hút của anh. Đến khi đầu bên kia vang lên một giọng con gái: "Như Sênh, mau đến ăn tối!".

Tiếp đó tiếng Như Sênh trả lời: "Đến đây!".

- "Ai gọi anh đấy?". Cô hỏi anh với vẻ lơ đãng.

- " Cô bạn gái của bạn học trước đây ở Mỹ". Anh trả lời rất tự nhiên kèm theo một nụ cười, tiếp đó hứa lần sau sẽ không lên mạng muộn nữa rồi mới rời máy tính.

- Bạn gái của bạn học? Nhưng tại sao lại là giọng của Mạt Lạc... Hơn nữa bạn gái của bạn học mà lại gọi anh là Như Sênh thân thiết như thế?

Khinh Vãn thấy mình thật giống một người vợ ghen tuông bị bỏ rơi, luôn nghi ngờ liệu chồng mình ở bên ngoài có gặp gỡ những người đàn bà khác không? Cô biết người quá nhạy cảm sẽ không được hạnh phúc, trong tình yêu, yêu mà cứ nghi ngờ sẽ không có kết cục hạnh phúc.

Những ngày không có Như Sênh ở bên, cô dường như trở về ngày trước, hàng sáng tỉnh dậy đi làm, tan sở, ăn cơm tối. Cũng may ngày nào cũng nhận được điện thoại xuyên quốc gia của Như Sênh, thực ra cũng chẳng có nhiều chuyện để nói, chẳng qua đôi bên đều muốn được nghe thấy giọng nói của người mình yêu, cho dù chỉ là hơi thở đều biến thành những âm thanh sinh động nhất của thế giới.

Cho đến một ngày Khinh Vãn đợi tận đến nửa đêm mà Như Sênh vẫn chưa gọi điện về, trong lòng thấp thỏm, khi cô chủ động gọi điện qua, chuông đổ rất lâu và người nhấc máy là một cô gái.

Cô không nói lời nào đã ngắt máy ngay, trong căn phòng yên tĩnh chỉ có thể nghe thấy tiếng bấm phím ngắt điện thoại ngay lập tức. Nhưng chỉ qua vài tích tắc tiếng chuông lại réo rắt vang lên, trên màn hình hiển thị hai chữ "Như Sênh", nhìn điện thoại một hồi, giờ phút này cô không muốn nhấc máy một chút nào, cô cầm điện thoại đặt lên thành giường, nghiêng mình trân trân nhìn vào, nghe tiếng chuông điện thoại, một giọng nữ đang hát:

Em yêu anh hơn bản thân mình

Cho dù chỉ gặp gỡ ngắn ngủi

Nhưng em sẽ cố lấy dũng khí

Để không dễ dàng nói tiếng chia tay

Trong thế giới của em

Anh mãi là duy nhất.

Tối hôm đó, cô không biết tại sao mình không thể ngủ được. Hôm sau tỉnh dậy, có cảm giác mũi bị nghẹt, râm rẩm đau đầu, có lẽ do buổi tối bị nhiễm lạnh.

Lúc đến công ty làm việc, cả buổi sáng tâm trí cô đều mơ mơ hồ hồ, buổi trưa khi đi ăn cùng Như Tiêu, Như Tiêu hỏi cô đầy quan tâm: “Chị dâu, chị không sao chứ? Sắc mặt có vẻ không được tốt lắm!”.

Khinh Vãn lắc đầu, chẳng có sức đâu để bưng bát cơm lên.

- “Chị và anh cãi nhau à?”, cô ấy tiếp tục hỏi, “Hôm nay mới sáng sớm anh đã gọi điện về cho em, nói rằng em nên chú ý đến chị nhiều hơn nữa!”.

Khinh Vãn nhìn cô rồi hỏi: “Em có biết lần này Như Sênh đi Mỹ làm gì không?”.

- “Dự hội thảo về y học mà!”. Như Tiêu nhìn cô nghi ngờ, “Anh không nói với chị à?”.

- “Có nói!”. Khinh Vãn trả lời, muốn nói gì nữa nhưng không thể thốt ra thành lời.

Dường như Như Tiêu nhớ ra điều gì đó, cô nói: “Hình như chị Mạt Lạc cũng đi cùng, chị dâu... chị đang nghi ngờ điều gì đúng không?”. Giữa những người phụ nữ thường có sự đồng cảm và thấu hiểu lẫn nhau, cô vội vàng giải thích: “Dù thế nào đi nữa chị cũng không nên hiểu nhầm giữa anh em và chị Mạt Lạc có vấn đề gì đó. Anh trai em không phải là loại người như vậy!”.

- “Chị biết chứ!”, miệng nhếch lên mang theo nụ cười gượng gạo, “Chị đâu có gì, em cứ ăn từ từ nhé, buổi chiều chị còn phải tham gia khóa bồi dưỡng ở công ty cùng chị Lý, chị về trước chuẩn bị đây!”.

Nói xong lập tức đứng dậy, đầu choáng váng, mắt hoa lên, cũng may Như Tiêu kịp thời đỡ được cô, trong mắt Như Tiêu tràn đầy sự bối rối, cô hỏi: “Chị thật sự không sao đấy chứ?”.

- “Thật mà, chỉ là cảm nhẹ thôi!”. Khinh Vãn vỗ vỗ vào tay cô, dường như an ủi nói, “Chị về uống hai viên thuốc là hết ngay ấy mà!”.

Vừa về đến bàn làm việc, tổng biên tập Lý đã đi tới: “Khinh Vãn, gọi điện cho em sao lại tắt máy? Không có chuyện gì chứ?”.

- “A?”. Khinh Vãn liếc nhìn điện thoại, “Tối hôm qua quên không sạc pin!”.

Tổng biên tập gật đầu: “Em chuẩn bị nhanh đi nhé, chúng ta chuẩn bị đi ngay bây giờ đấy!”.

- “Vâng!”.

Cô gật đầu, cầm điện thoại lên nhìn một lúc vẫn chưa mở máy.

Cứ một thời gian, công ty lại tổ chức một lần bồi dưỡng biên tập, khi mới đến Khinh Vãn đã tham gia một lần, phần lớn thời gian cô đều ngủ gà ngủ gật như thời còn ở đại học. Chiều hôm nay vẫn nhàm chán như mọi khi, đầu cô vốn đã hơi choáng váng, nên bây giờ đã gục hẳn lên bàn đánh một giấc.

Trong mơ vẫn văng vẳng lời giảng của thầy giáo từ micro truyền tới, thỉnh thoảng còn có cả tiếng cười của các đồng nghiệp khiến cô dường như đang quay về quãng thời gian đi học. Tự mình bám theo Như Sênh đến nghe giảng ở khoa Y của bọn họ, giảng về cấu tạo bên ngoài đến các bộ phận bên trong của cơ thể người, giọng của thầy giáo giống như một ca khúc dẫn dụ cơn buồn ngủ, càng nghe cô càng muốn ngủ hơn.

Cả một tuần sau, Khinh Vãn vẫn không liên lạc với Như Sênh, Như Sênh gọi điện về cho cô cũng chẳng được, không những di động không có người bắt máy, đến điện thoại cố định cũng luôn trong trạng thái trả lời tự động. Như Sênh tự biết rằng cô cố ý không nhận điện thoại của mình, có lẽ vì việc tối ngày hôm đó mà giận anh chăng?

Ngày thứ bảy, sau khi dọn dẹp xong nhà cửa, Khinh Vãn bế chú mèo nhỏ ngồi xem ti vi trong phòng ngủ. Vì gần đến trưa nên ti vi phát toàn tin tức, cô dùng điều khiển từ xa chuyển mấy kênh liền nhưng đều cảm thấy vô vị, bụng có vẻ hơi đói, cô đứng dậy vào trong lấy một gói mì ra để úp.

Đột nhiên âm thanh từ ti vi phát ra khiến động tác của cô chậm lại, đặt gói mì xuống, Khinh Vãn chạy vội đến trước ti vi, vặn to âm lượng, “Phía đông Los Angeles xuất hiện động đất 7.2 độ richter, mức độ thương vong tạm thời chưa có tin tức rõ ràng, khu vực kiến trúc cổ đại Los Angeles đã hoàn toàn sụp đổ, lính cứu hỏa đã nhanh chóng hành động...”.

Khinh Vãn đứng ngẩn người trước ti vi, tiếp đó cô chạy như điên đến trước điện thoại, cầm điện thoại và bấm dãy số thân thương nhất trong lòng mình.

Khinh Vãn chưa bao giờ có tâm trạng rối bời, lòng như có lửa đốt khi đợi một người nhận điện thoại như giờ khắc này, trong lòng có tiếng nói không ngừng vang lên, nhanh lên nào, nhanh nhận máy, Như Sênh, anh nhất định không được có chuyện gì đấy.

“Tút - tút - tút” không ai nhận máy!

Tiếp theo, sau mấy hồi chuông đổ, chỉ nghe một tiếng “tút”, điện thoại đã ngắt.

Khi cô gọi lại lần nữa, điện thoại đã trong trạn thái tắt máy.

Khinh Văn ngẩn ngơ, run rẩy nhìn, đầu óc trở nên trống rỗng, không biết rằng bản thân mình nên làm gì tiếp theo.

Tận đến khi tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên, cô dường như theo bản năng đến nhận điện thoại, nhưng không lên tiếng.

- “Khinh Vãn?”, giọng nói thân quen khiến trái tim đang tuyệt vọng của cô trở nên vui vẻ hơn bao giờ hết, là anh ấy, đúng rồi, chính là anh. Như Sênh, anh ấy vẫn còn sống. Bàn tay cầm ống nghe của Khinh Vãn run run, tảng đá đè nặng trong tim đã rơi tuột, cô quỳ trên mặt đất, lặng lẽ đợi bên kia lên tiếng, yên lặng đến vô cùng, có thể nghe thấy nhịp đập của trái tim mình vẫn còn chưa bình tĩnh trở lại.

- “Khinh Vãn... sao vậy em?”., giọng Như Sênh lộ vẻ mơ màng.

- “Los Angels bị động đất!”, Khinh Vãn cố gắng khống chế giọng nói run rẩy vì sợ hãi, lo lắng và căng thẳng của mình.

Cô dường như nghe thấy cả tiếng cười nhẹ ở đầu dây bên kia, “Anh ở đây không sao!”, dừng lại một lúc, anh nói tiếp, “Trận động đất này đến thật đúng lúc, nếu như không có nó thì em định khi nào mới hết giận?”.

Bên này, Khinh Vãn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt tinh nghịch của anh lúc này.

Khuôn mặt cô lại bắt đầu ửng hồng, vội vàng phủ định: “Ai nói em giận?”.

- “Không có à? Thế tại sao không nhận điện thoại của anh?”.

- “Hứ!”

Như Sênh bật cười, anh chưa bao giờ nghĩ rằng mình có thể cười vui vẻ như thế này.

Dường như trái tim hai người có thần giao cách cảm, Khinh Vãn khẽ hét lên: “ Không được cười!”

- “...”

- “ Bây giờ anh đang làm gì?”, cô thử chuyển đề tài.

- “ Đang ngủ!”.

- “ Mấy giờ rồi?”.

- “Hai giờ sáng!”.

- “Oa...”, bấy giờ Khinh Vãn mới ý thức về chuyện lệch múi giờ, “Vậy anh ngủ tiếp đi nhé!”.

- “Ừ!”.

- “Thế...bye bye...!”, cô đang định gác máy thì đầu bên kia vang lên tiếng gọi nhỏ: “Khinh Vãn?”.

- “Vâng?”.

- “Xin nghỉ ba ngày đi!”.

- “Tại sao?”.

- “Chẳng phải em vẫn luôn muốn đến Mỹ hay sao?”.

Khinh Vãn ngẩn ngơ.

Đầu điện thoại bên Mỹ, trong phòng ngủ, Như Sênh đang đứng trước cửa sổ, ngắm trăng nơi đất khách, ánh mắt dịu dàng, “ Áng mây dịu dàng ứa lệ đỏ, trăng khuya mông lung tựa màn đêm... Bà xã, anh rất nhớ em!”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.