Cùng Nhau Viết Câu Chuyện Của Chúng Ta

Chương 24: Chương 24: Trải lòng nơi đất khách




Khinh Vãn ngồi trong phòng đợi ở sân bay, quan sát dòng người qua lại đón đưa người thân và bạn bè bất giác nghĩ đến khi Như Sênh đi Mỹ, nếu như mình đến tiễn, chắc hẳn sẽ bịn rịn không nỡ chia tay giống như bọn họ.

Trong đoàn người có một số người ôm một bó hoa hồng đỏ thắm thu hút sự chú ý của mọi người. Trước đây cô luôn cảm thấy những người con trai như vậy có chút gì đó ngô ngố, nhưng nay nhìn thấy hình ảnh đó, cô nghĩ người đó rất yêu nửa còn lại của mình nên mới lãng mạn như vậy, chẳng mảy may chú ý đến ánh mắt dò xét của những người xung quanh.

Cô đột nhiên nhớ đến cuộc điện thoại hôm đó, nếu như không phải yêu thực sự thì một chàng trai hay xấu hổ như Như Sênh sao lại có thể nói ra những lời làm say đắm lòng người đến như vậy, cô vẫn còn nhớ sau khi gác điện thoại, cô nhắm mắt lại và ngồi bệt trên mặt đất, trên mặt hiện rõ sự thanh thản, hạnh phúc.

Giữa nghi ngờ và tin tưởng, cô vẫn sẽ chọn điều thứ hai.

Không thể rời xa anh, vậy thì hãy tin tưởng anh, nếu như xác định chỉ có thể yêu anh, thì cô cũng cam tâm tình nguyện, sau tất thảy đó chính là niềm hạnh phúc mà cô mong đợi.

Khi ngồi trên máy bay, cô đột nhiên nhớ tới năm năm trước, tâm trạng của hai người - cô và Tô Nghệ cùng đứng trên tầng thượng của ký túc xá khi nhìn thấy chiếc máy bay màu trắng như chim đại bang bay qua trên bầu trời.

Đến nay, cuối cùng cô cũng ngồi trên chú đại bàng trắng này, giờ đây không biết liệu có hai thiếu nữ nào đứng trên tang thượng ký túc xá để nhìn không? Nhìn chú đại bàng đó vẽ lên một vệt song trắng toát trên nền trời mênh mông.



Khi Như Sênh từ bệnh viện trở về đã gần mười giờ đêm, trên bàn vẫn còn nửa chiếc pizza, là đồ ban ngày ăn không hết còn thừa lại, đèn trong phòng ngủ đã tắt, tối o mom, chỉ có ánh đèn đường le lói rọi qua cửa sổ vào phòng và đốm lửa lập lòe trên tay anh.

Mấy ngày nay thật là mệt, hôm nay cuối cùng cũng được nghỉ ngơi thoải mái một bữa, anh ngồi bên ban công, bên cạnh đặt một chai rượu và một ly vang đỏ, anh nhấm nháp một ngụm, trong vị đắng có chút ngòn ngọt.

Loại vang đỏ này gần đây anh mới thích, mỗi lần uống lại nhớ đến cô của đêm hôm đó, ấm áp tràn vào cuống họng, nong nóng trong dạ dày, phong cách chậm rãi và lịch lãm, dường như muốn toàn thân đều rực cháy

Mỗi khi uống đến nửa chừng anh đều buồn ngủ. Hôm nay không được uống quá nhiều, máy bay của Khinh Vãn cất cánh lúc mười hai giờ, có lẽ khoảng mười đến mười một giờ ngày mai sẽ đến nơi. Trong điện thoại cô đã nhắc anh rất nhiều lần không được đến muộn, nhớ đến giọng nói của cô, làn môi của Như Sênh lại cong lên, không ngờ cô vẫn còn trẻ con như vậy, hơn nữa cứ giận lên là lại không them để ý đến người ta nữa.



Máy bay hạ cánh, Khinh Vãn chẳng còn tâm trí đâu để thưởng thức mặt trời nơi đất khách, trái tim đang đập loạn nhịp, giống như quay về thời đại học, khi cô từ nhà trở lại trường đại học H với tâm trạng mong nhanh chóng được gặp anh.

Đi đến cửa ra, từ rất xa đã nhìn thấy dáng anh cao cao nổi bật, bao giờ cũng vậy, chỉ cần thoáng nhìn là cô có thể nhận ra anh giữa biển người, cho dù chỉ là một người xa lạ, cô cũng vẫn luôn như vậy, bởi cô biết, người như anh không chỉ thu hút ánh mắt riêng mình cô.

Thế là từ chỗ đứng, cô thầm bước tới, hình như anh vẫn chưa nhìn thấy cô, đôi con ngươi đảo qua lại. Vượt qua chướng ngại vật từ sau vòng lại, nấp sau lưng anh, đưa tay giả làm súng ấn vào lưng, cô hạ giọng: “Đứng yên!”.

-“A!”, Anh kêu lên kinh ngạc cười rạng rỡ, âm thanh đặc biệt sống động, nghe tựa như đang hát.

Khi anh quay người lại, Khinh Vãn dang rộng vòng tay, lao về phía trước. Như Sênh lùi về phía sau vài bước, vội vàng ôm chặt lấy cô.

-“Như Sênh, em cũng rất nhớ anh!”.

Hai người quay về đến nơi Như Sênh ở chỉ mất khoảng mười phút, lúc này Khinh Vãn mới biết chỗ anh ở là một căn hộ chung cư, vừa bước vào trong đã bắt gặp một gian bếp kiêm phòng ăn rất lớn, đi vào phía trong còn có ba phòng nhỏ màu trắng mang đậm phong cách châu Âu.

Khinh Vãn cùng Như Sênh đi vào phòng trong cùng, tiện đường liếc qua hai phòng ngoài, đồ đạc đều quăng lung tung, chỉ cần nhìn một cái là biết ngay đây là phòng của đàn ông.

Dường như đọc được sự nghi ngờ trong mắt cô, Như Sênh giải thích: “Đây là căn hộ anh đã từng thuê trước đây khi còn học ở Mỹ, sau khi về nước thỉnh thoảng cũng có qua Mỹ, cho nên vẫn giữ lại thuê!”. Anh vừa nói vừa xếp hành lý của Khinh Vãn vào góc phòng.

Khinh Vãn nhìn thấy laptop của anh để trên bàn, khi lên mạng gặp cô, anh đều ngồi ở vị trí này chăng?

-“Hai phòng bên đều là người khác ở à?”.

-“Ừ, bạn cùng học trước đây ở Mỹ, họ ở lại Mỹ làm việc và không chuyển đi đâu nữa!”.

Nói như vậy cô bạn gái của bạn học mà Như Sênh nói hôm trước là thật…

Khinh Vãn không khỏi tự khinh bỉ bản thân.

Bỗng bị “ăn” một cái cốc vào trán, cô định thần lại ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt đầy nghi ngờ của Như Sênh, anh hỏi: “Thế nào rồi? Ngồi máy bay đến nỗi ngẩn ngơ ra hả?”.

-“Làm gì có!”, giọng nói của cô buồn buồn, đột nhiên cảm thấy mấy ngày qua mình thực sự đã làm một số chuyện hơi quá đáng.

-“Khinh Vãn…”. Như Sênh nhìn cô, muốn nói nhưng lại thôi.

-“Xin lỗi!”, cô chủ động nhận sai, “Em không nên nghi ngờ anh!”.

Như Sênh nhíu mày: “Nói gì vậy?”.

-“Lần trước khi em nghe thấy tiếng người con gái khác gọi anh, anh nói rằng bạn gái của bạn học, em cho rằng…cho rằng…”.

-“Cho rằng anh đã lừa dối em?”.

-“Vâng!”. Cô liếc nhìn anh, thẳng thắn thừa nhận.

Trong lòng cô đang nghĩ gì Như Sênh sao lại không biết, trước mặt anh cô luôn bộc lộ tất cả, giống như thời đại học, cô luôn nói rằng tin tưởng anh, nhưng thực ra nơi đáy lòng vẫn tồn tại sự nghi ngờ. Hơn nữa cuối cùng vẫn là anh làm tổn thương cô, muốn lấy lại lòng tin nơi cô ngay lập tức có lẽ là hơi khó.

Nhưng anh không vội, cả một tuần cô không nhận điện thoại, anh vẫn làm việc mà mình đã từng hứa, mỗi ngày đều gọi điện cho cô, còn nhận hay không nhận thì đó chỉ là vấn đề thời gian, anh muốn để cô biết rằng những điều anh đã hứa có lẽ chưa sẽ làm thật hoàn hảo, nhưng anh sẽ cố gắng hết sức để làm điều đó.

Thấy anh mãi không nói gì, Khinh Vãn thở dài một hơi, gục đầu lên vai anh để che đậy sự bối rối của chính mình: “Xin lỗi mà, bởi vì em quá quan tâm đến anh, em thực sự rất yêu, rất yêu anh!”.

Khoảnh khắc này, trái tim như mềm yếu hơn bao giờ hết, Như Sênh hít một hơi thật dài rồi ôm cô vào lòng: “Đồ ngốc ạ, anh biết chứ!”.

Anh biết…

Anh mới không biết đó!

“Em ghen, em nghi ngờ anh, em không tin tưởng anh…”, giọng nói cô nhỏ như tiếng muỗi vo ve.

Anh nâng khuông mặt nhỏ nhắn lên, chăm chú nhìn cô và nói: “Anh biết trước đây anh đã làm tổn thương em quá nhiều, chúng ta có thể dần dần nuôi dưỡng niềm tin, chỉ cần em nhớ rằng anh cũng yêu em!”. Đúng vậy, rất rất yêu, tình yêu của anh dành cho em không hề kém em chút nào.

Chỉ có điều có một số người biết khéo léo trong việc thể hiện còn một số người lại giữ lại tận sâu thẳm cõi lòng, và anh thuộc tuýp người thứ hai đó.

Như Sênh, anh thuộc tuýp người thứ hai sao? Khinh Vãn lẳng lặng nghĩ, nhất thời trong lòng chua xót, ngọt ngào đan xen.

Giữa những người yêu nhau, câu nói hay nhất trên thế giới này chẳng phải là ba từ “Anh yêu em” đó sao? Cho dù trước đây cảm thấy những từ đó thật tầm thường, không biết câu đó đã được bao nhiêu người từng nói, nhưng đối với những người đang yêu như họ, ba từ đó còn hơn ngàn từ vạn ngữ.

-“Như Sênh, anh thật tốt”. Khinh Vãn nhỏ nhẹ nói, nhắm mắt lại, dáng vẻ mệt mỏi.

Hai người ôm nhau một hồi, Như Sênh hỏi: “Đói không em? Có muốn ăn gì không?”.

-“Vẫn chưa đói, em muốn tắm!”.

-“Ừ!”, Anh hôn nhẹ lên trán cô, quay đi xả nước.

Khinh Vãn lấy quần áo của mình từ va li hành lý rồi chạy đến nhà tắm. Nhà tắm là một phòng đơn nằm riêng biệt trong phòng của Như Sênh. Dưới ánh đèn rực rỡ, có thể nhìn thấy chiếc áo ngủ của Như Sênh ở đó, trong nháy mắt, cô cảm thấy mình vừa bước vào một giấc mộng hư hư thực thực. Rõ ràng ngày hôm qua vẫn còn đang sống trong nỗi nhớ nhung khôn cùng, hôm nay người đó đã đứng ngay trước mặt mình.

Như Sênh xả nước, quay lại thấy cô đang đứng ngẩn ngơ trước cửa phòng.

-“Lại đang nghĩ gì vậy?”, anh bước đến huơ huơ tay trước mặt cô, “Ngốc nghếch thật!”.

-“Có gì đâu!”, cô chớp chớp mắt, định thần trở lại, “Đó là do em cảm thấy thế giới này thật kỳ diệu, ngồi trên máy bay mười hai tiếng đồng hồ có thể đưa em từ đầu bên kia đến đầu bên này trái đất, và bây giờ em đang ở trước mặt anh!”.

Như Sênh không kìm được khẽ vuốt những sợi tóc lòa xòa trước trán về phía sau tai cô, gò má cô hơi lành lạnh.

Anh mỉm cười: “Đi tắm đi, anh đi nấu bữa trưa!”.

-“Vâng!”, cô gật đầu, mắt dõi theo bóng anh đang rời đi.

Nếu nói Như Sênh của năm năm trước và năm năm sau có gì thay đổi đặc biệt, đó chính là Như Sênh của năm năm sau đã quen mỉm cười hơn xưa. Và cô biết rằng đó là nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng anh.



Khi Như Sênh vào phòng, anh liếc nhìn đồng hồ trên tường, đã 12h30 phút, anh lấy đồ ăn đã mua sẵn để trong tủ lạnh hôm trước, anh sống ở Mỹ bốn năm mà vẫn không thể quen với đồ ăn ở đây, e rằng cô nàng ở trong nhà tắm kia lại càng không quen ăn.

Anh cầm ra ba củ khoai tây, thành thạo sắt từng sợi nhỏ, đây chính là một trong những món mà cô thích ăn nhất, mỗi khi ăn đều thích gắp thật nhiều, còn nói rằng ăn như vậy mới có cảm giác đã, khi ở nhà cả một đĩa khoai tây đầy cô cũng giải quyết hết. Còn nhớ lúc mới quen, anh hạn chế thói quen ăn vặt của cô, cô vừa không dám chống đối, nhưng miệng lại vẫn tham lam, biến khoai tây sợi thành món ăn vặt.

Nhớ lại những lúc tính khí của cô giống hệt như trẻ con, khóe miệng anh lại bất giác mỉm cười.

Khi Khinh Vãn tắm xong đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, cô chạy vào nhà bếp, thò đầu vào thám thính, "Khoai tây sợi!", cô reo lên, trên chiếc bàn ăn trong suốt ở trong bếp đặt ba đĩa thức ăn đầy, cô chỉ nhìn cái là nhận ra ngay đĩa ngoai tây sợi chiên vàng xuộm trong đó.

-"Mang thức ăn ra trước, đợi canh một chút là có thể ăn cơm!". Như Sênh vừa nấu cơm vừa nói với cô.

-"Vâng!", có đồ ăn rồi, cô đương nhiên rất vui vẻ, chạy qua chạy lại bưng thức ăn, khi bưng đến đĩa khoai tây vẫn không quên nhón trộm một miếng nếm thử, sau đó cười híp mí mà tán thưởng đầu bếp: "Thật ngon quá!".

Khi hai người vừa ngồi vào bàn ăn, đột nhiên cửa lớn bật mở, một giọng nói khá lớn từ ngoài vọng vào: "A, thơm quá, hôm nay là ngày gì vậy, đầu bếp Phạm cuối cùng cũng xuất chiêu!".

Khinh Vãn liếc thấy một anh chàng cao gầy tiến vào, nước ra đậm, đôi mắt xanh biếc nhưng miệng lại rất mỏng, xem ra không phải là người nước ngoài thuần chủng. Trước đây cô đã từng nghe Như Sênh nhắc tới, đó là anh chàng con lai mang hai dòng máu Trung - Mỹ sống chung chỗ trọ, anh là con của một người đẹp nước ngoài và một lưu học sinh người nước ngoài trong trường.

-"Cố Tân, bạn học của anh ở nước Mỹ!". Như Sênh giới thiệu, "Đây là bạn gái mình, Tống Khinh Vãn!".

-"Là vợ chứ!". Cố Tân cười cười nói, lịch sự đưa tay ra, "Xin chào, vốn nghe danh đã lâu, luôn muốn biết cô gái có thể khiến anh Phạm của chúng tôi nhớ nhung không yên là người như thế nào? Hôm nay được gặp, quả nhiên không làm tôi thất vọng!".

-"Em đã làm cho anh ấy nhớ nhung không yên? Có đúng không vậy?". Khinh Vãn đưa tay ra bắt tay anh ta, "Trước đây Như Sênh nổi tiếng là người lạnh lùng ở trường bọn em, em đâu dám quá tự tin vào mình!".

-"Trước đây mỗi lần có người đẹp theo đuổi Như Sênh, anh ta đều dùng cách đó để đối phó với họ, giống như một kiểu ngấm ngầm cảnh báo, sau này những cô gái đáng thương đó đều tự động rút lui, cách đó quả thật là không được hay lắm. Mọi người đều đặt cho anh ta biệt hiệu là "Extreme cold" ! Đối mặt với sự theo đuổi của những người khác đến một câu từ chối hắn ta cũng tiếc chẳng mở miệng nói, quá cold!".

"Extreme cold" chẳng phải là "Lạnh lùng cùng cực" sao?

Một nick name đầy ý nghĩa và cũng rất phù hợp với anh. Khinh Vãn nghiêng đầu nhìn Như Sênh với khuôn mặt đầy thích thú.

Như Sênh không hề ngại ngùng, nhẹ nhàng nói với cô: "khi ăn cơm liệu có cần nói nhiều như thế không?".

Trên khuôn mặt Cố Tân phảng phất nụ cười: "Lại là "Lời dạy dỗ của họ Phạm"".

-"...".

Sau đó Khinh Vãn hỏi sao lại là " Lời dạy dỗ của họ Phạm", Cố Tân nói đó là ý tưởng độc đáo của một người bạn cùng phòng khác, anh ta tập hợp những câu mà Như Sênh thường hay nói lại, Như Sênh vốn rất ít nói, nếu như có những câu nói lặp đi lặp lại nhiều lần đều được tập hợp trong "Lời dạy dỗ của họ Phạm", Khinh Vãn cảm thấy rất thú vị.

Điều mà Khinh Vãn cảm thấy thú vị hơn cả là những người xung quanh Như Sênh. Quen biết anh đã lâu như vậy, tiếp xúc với những người bạn của anh, họ đều là tuýp người nhiệt tình và phóng khoáng, duy chỉ có mình anh vẫn lạnh lùng, nhiều người nhiệt tình như lửa bừng bừng vây quanh như vậy vẫn không thể khiến anh tan chảy.

Sau khi đã thân thiết với Cố Tân, có lần nói chuyện đến vấn đề này, Cố Tân với đôi mắt xanh biếc đầy ẩn ý nói, "Khối băng ấy chẳng phải là đã sớm tan chảy rồi đấy thôi? Chính là khi anh ta gặp phải ánh mặt trời quá chói chang là em! ".

Ăn cơm xong, Như Sênh bảo cô vào phòng ngủ trước, còn mình thu dọn xong sẽ đi tắm. Cố Tân vốn đến nhà trọ để lấy ít đồ đạc, tiện thể ăn bữa trưa quê nhà, sau đó lại đi luôn.

Khinh Vãn ngồi trên chiếc giường mềm mại, ôm chăn, mũi vẫn ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng của nước xả vải, có lẽ vừa mới được thay.

Cô liếc nhìn thứ đồ vật màu trắng bạc để ở đầu giường, đó là điện thoại của Như Sênh, cầm trên tay nghịch ngợm, vừa mở may ra cô chợt lặng người. Nếu như một chàng trai có tính cách lạnh lùng lại chủ động dùng ảnh cô làm màn hình nền điện thoại thì như thế nào nhỉ? Hôm nữa đây lại là bức ảnh chụp trộm cô đang ngủ vào một buổi sáng nào đó.

Từ trước đến nay chưa bao giờ Khinh Vãn động đến điện thoại của Như Sênh. Trước đây vào thời đại học, điện thoại đối với Như Sênh có thể xem là một thứ xa xỉ phẩm, về sau khi hai người đã hẹn hò với nhau, cô cũng không có ý xem điện thoại của anh, cô từng đọc qua rất nhiều tiểu thuyết, nhân vật nữ không tin nhân vật nam, nên rất thích kiểm tra những cuộc gọi trong điện thoại của người con trai, hoặc là đọc tất cả những tin nhắn có trong máy, điều này làm cho chàng trai cảm thấy vô cùng khó chịu.

Cô bật chế độ chụp ảnh, để máy trước mặt mình, chụp một kiểu với nụ cười thật đáng yêu, lưu lại đổi làm màn hình, sau đó nhẹ nhàng để điện thoại lại vị trí cũ, một cảm giác hạnh phúc dần dâng lên.

Khi Như Sênh từ phòng tắm đi ra thấy cô đang ngồi ngây ngô cười nhìn anh, nói: "Như Sênh, em vừa xem trộm điện thoại của anh!".

-"...". Đây là chuyện rất đáng khoe khoang sao?

-"Em không biết anh thích em đến thế, lại còn chụp trộm ảnh em làm hình nền!", cô cười nói, "Nhưng em vừa giúp anh đổi một kiểu ảnh còn đẹp hơn nhiều!". Cô kéo anh ngồi xuống bên cạnh mình, gục đầu lên đùi anh, ngọt ngào nói, "Như Sênh, thật ra anh cũng rất thích em có đúng không? Chỉ có điều anh không khéo léo trong cách thể hiện, làm em tưởng rằng anh không thích em đến như vậy. Anh cũng biết con người tham lam đến như thế nào rồi đấy, trước đây khi còn học đại học em nghĩ chỉ cần mình có thể làm bạn gái của anh là tốt lắm rồi, nhưng khi đã thực sự là bạn gái của anh em lại mong anh nói với em rằng anh thích em, và rồi khi anh đã nói như vậy, em lại muốn nhiều hơn nữa. Con gái - ai cũng thích lãng mạn cả!".

-"Nói gì mà nhiều thế!". Như Sênh cúi đầu, mũi chạm vào mái tóc cô, "Em không buồn ngủ à?".

-"Anh đúng là chẳng lãng mạn chút nào!". Khinh Vãn ngẩng đầu véo vào mũi anh, "Em không buồn ngủ!".

Như Sênh không kìm được, giữ chặt hai bàn tay cô, thật ấm áp.

-"Thật sự không buồn ngủ...", cô chưa nói xong, đôi môi cô đã bị ép xuống. Một nụ hôn triền miên, còn lãng mạn hơn bất kỳ đóa hoa tươi nào.

Nụ hôn kết thúc, hơi thở Khinh Vãn trở nên ngắt quãng, hổn hển, mặt đỏ bừng bừng, ánh mắt mơ màng, cơ thể nóng bừng, Như Sênh kéo lấy một góc chăn rúc vào trong: "Ngủ nhé, anh cũng thấy buồn ngủ!".

Khinh Vãn lúc bấy giờ mới để ý vùng da quanh mắt anh đã thâm thành quầng, cô xót xa hỏi: "Anh mệt lắm phải không?".

-"Ừ!", anh nhẹ nhàng đáp, mắt đã nhắm lại, cánh tay dài đặt ngang để cô gối đầu, quay mặt lại đối diện với cô.

Đôi mắt của Khinh Vãn long lanh như ngọc, cô bật cười hì hì, đột nhiên ghé sát tai anh nói nhỏ: "Liệu có phải vì hôm nay em đến nên đêm qua anh vui đến nỗi cả đêm không ngủ được?".

Như Sênh vẫn nhắm mắt như cũ, nhưng bàn tay còn lại che lên mắt cô rất chuẩn xác, "Ngủ nào!".

Khinh Vãn đẩy bàn tay của anh ra, hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt bàn tay to lớn của anh, hơi ấm từ lòng bàn tay thấm vào tận đấy lòng, cô mở mắt thật to, cố gắng nhờ chút ánh mặt trời soi qua rèm cửa để ngắm anh thật kỹ.

-"Lông mi của anh thật đẹp!", nghĩ trong lòng nhưng bất giác lại bật ra thành lời, khi ý thức rằng mình đã nói ra thì không còn kịp nữa, tuy âm thanh rất nhỏ nhưng đã bị Như Sênh nghe thấy.

-"Đồ ngốc ạ!", đổi lại là câu nói này của anh.

Khinh Vãn cười khì khì và rúc vào lòng anh, ôm lấy chiếc eo gầy gò của anh, ngáp một cái rồi cuối cùng cũng thấy buồn ngủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.