Cùng Nhảy Dưới Ánh Trăng Đỏ

Chương 35: Chương 35: Đêm trăng thứ ba mươi bốn




Hơn hai năm trước, khi Trương thị vẫn là thị thiếp của Lâm Nguyên Khang, đã có một người thần bí liên hệ với nàng, cho nàng biết những âm mưu của Dạ Kim Ngọc, giúp nàng tính kế giải vây. Dù biết Dạ Kim Ngọc mưu hại mình và những thiếp thất của Lâm Nguyên Khang nhưng Trương thị sức yếu thế cô nên chỉ có thể âm thầm nhẫn nhịn, không thể cáo giác với ai. Nàng ta cũng thầm an ủi, với sự giúp đỡ của người thần bí đó, dù không thể đánh đổ Dạ Kim Ngọc nhưng nàng vẫn có thể bảo trụ bản thân mình, nhiêu đó đã đủ làm nàng mãn nguyện.

Nào ngờ, một ngày kia, Nguyệt Vô Thường xuất hiện, hỏi Trương thị có muốn loại bỏ Dạ Kim Ngọc hay không. Lúc đó, Trương thị cũng đã mang thai, biết rõ mình sẽ không thể tránh khỏi móng vuốt của Dạ Kim Ngọc nữa nên quyết định hợp tác với Nguyệt Vô Thường.

Vậy là, Dạ Kim Ngọc thông minh đến mấy cũng không ngờ được bản thân nàng ta đang từng bước bị tính kế, từng chút từng chút tội lỗi bị phơi bày, cuối cùng chịu kết cuộc thảm khốc. Lợi ích của Trương thị không dừng tại đó, sau cuộc giao dịch đó nàng còn được Nguyệt Vô Thường giúp đỡ thâu tóm mấy cửa hàng lớn của Dạ gia. Từ đó Trương thị tạo dựng điểm tựa cho mình, một bước thành chủ mẫu của Lâm gia.

Nhưng Trương thị vẫn luôn canh cánh trong lòng lý do vì sao Nguyệt Vô Thường lại muốn đối phó với Dạ Kim Ngọc? Giữa hai người có ân oán gì? Thế là Trương thị âm thầm cho người đi điều tra, cuối cùng phát hiện ra một manh mối: nhị phu nhân của Dạ gia tên là Nguyệt Vô Ưu.

Nguyệt Vô Ưu? Nguyệt Vô Thường?

Hai người có quan hệ gì?

Rồi từ đó, Trương thị biết về Dạ Đông Tuyết, chỉ có điều Dạ Đông Tuyết đã chết. Suy nghĩ mãi, Trương thị vẫn cảm thấy Dạ Đông Tuyết này có điểm kỳ lạ, nên tốn nhiều công sức tìm hiểu về Dạ Đông Tuyết và cuối cùng có được bức ảnh này. Lúc này, Trương thị hoàn toàn chắc chắn Dạ Đông Tuyết ngốc nghếch kia chính là Nguyệt Vô Thường.

Dạ Đông Tuyết phải đổi tên thành Nguyệt Vô Thường thì chắc rằng nàng ta không muốn ai biết việc làm của mình nên mới che giấu thân phận. Chỉ cần như vậy, Trương thị sẽ nắm được điểm yếu của nàng, muốn gì mà không được.

Nhưng trái với suy nghĩ của Trương thị, Nguyệt Vô Thường không hề sợ hãi khi bí mật của mình vị vạch trần, vẻ bình tĩnh đó không phải giả vờ. Trương thị kinh hoàng, không thể như thế được. Không những thế, Nguyệt Vô Thường còn trưng bộ mặt cười nhạo ra.

- Ngươi có thể làm thế nếu muốn.

Trương thị đã lầm, Nguyệt Vô Thường từ bỏ thân phận Dạ Đông Tuyết vì nàng đã không cần thân phận đó nữa, chứ không phải muốn che giấu bản thân mình, nàng cũng chẳng lo sợ bí mật bại lộ.

Nguyệt Vô Thường nhẹ nhàng nói:

- Trương thị, ta có thể đưa ngươi lên địa vị bây giờ thì cũng có thể lấy lại.

Trương thị tím tái mặt.

Nguyệt Vô Thường không nói nữa, đứng dậy rời đi, Tang Ly liền bước theo nàng. Trước khi rời khỏi, Nguyệt Vô Thường buông lại một câu:

- Đừng bao giờ uy hiếp ta!

Tang Ly cũng quăng cho Trương thị một ánh mắt cảnh cáo. Từ hai năm trước, hắn đã hạ quyết tâm, bất cứ kẻ nào có thể gây hại cho Nguyệt Vô Thường, hắn sẽ tuyệt không nương tay, nhất quyết trừ hậu hoạn. Nhưng dù sao, Trương thị vẫn là con cờ của Nguyệt Vô Thường, hắn vẫn xem trọng quyết định của nàng nhất.

Ngồi trên xe ngựa hồi phủ, Tang Ly mới hỏi:

- Nàng có muốn giải quyết Trương thị?

Nguyệt Vô Thường lắc đầu.

- Không cần! Nàng ta không thể gây tổn thất gì đến ta. Vẫn còn chút giá trị…

Tang Ly im lặng xem như đồng ý.



Dạ phủ.

Trời vừa chập tối, ở Nhu Tâm viện của Dạ Kim Ngọc đã không còn bóng người. Thỉnh thoảng, từ trong viện có tiếng la hét vang ra.

Vì lo sợ Dạ Kim Ngọc giữa cơn điên loạn làm đổ đèn cầy, nên trong phòng ngủ của nàng không được thắp ngọn đèn nào, chỉ có ánh sáng le lói từ bên ngoài hắt vào.

Nguyệt Vô Thường xuất hiện giữa Nhu Tâm viện vắng vẻ, rải từng bước đến phòng của Dạ Kim Ngọc.

Dạ Kim Ngọc nghe tiếng bước chân ma quỷ đó liền đâm sợ hãi, co rút vào trong góc phòng, luôn miệng kêu la:

- Người đâu! Người đâu! Ma quỷ tới! Mau cứu ta…

Nhưng mặc kệ Dạ Kim Ngọc có kêu thất thanh tới cỡ nào, không một bóng người xuất hiện. Nguyệt Vô Thường chầm chậm bước tới trước mặt Dạ Kim Ngọc, Dạ Kim Ngọc che mặt vào trong màn cửa trốn tránh.

- Thật đáng thương…

Nguyệt Vô Thương lên tiếng cảm thán.

- Đường đường là đại tiểu thư của Dạ gia, bây giờ lại ra nông nổi này. Không người để tâm, không ai ngó ngàng… ngay cả mẫu thân của ngươi!

Dạ Kim Ngọc nghe Nguyệt Vô Thường châm chọc thì nổi cáu, liền xông ra muốn đánh nhau với Nguyệt Vô Thường. Nguyệt Vô Thường cười cười không tránh né. Khi Dạ Kim Ngọc còn cách Nguyệt Vô Thường một bước chân thì đột ngột ngã bịch xuống đất, toàn thân bất động.

Nguyệt Vô Thường nhìn Dạ Kim Ngọc nằm trên đất bất động, trong lòng có một tia tự giễu, trước kia nàng đã nghĩ rằng chỉ cần mình không hại người, người cũng không làm hại đến mình, dù tấm gương của mẫu thân rành rành trước mắt, nàng vẫn cứ ngây thơ, để rồi bị dồn đến vực thẳm. Kể từ ngày sống lại đó, nàng luôn cất giấu thuốc độc trong người, tuyệt không để bản thân mình lâm vào cảnh bi đát như trước kia.

Dạ Kim Ngọc tuy không cử động được vẫn không bỏ tính khí hung tợn, luôn miệng la hét:

- Ngươi là ma quỷ… ngươi là ma quỷ…

Nghe Dạ Kim Ngọc mắng chửi mình, Nguyệt Vô Thường càng buồn cười. Ma quỷ? Là ai khiến nàng trở thành ma quỷ?

Nguyệt Vô Thường thầm thì bên tai Dạ Kim Ngọc:

- Chính mẫu thân của ngươi đã biến ta trở nên như vậy…

Lúc trước, Trần thị hãm hại mẫu thân nàng, làm người phải chịu oan ức, tủi nhục sống khép kín hơn mười năm. Dù mẫu thân nàng đã nhún nhường như thế, Trần thị cũng không buông tha, lặng lẽ hạ độc khiến mẫu thân nàng chết oan uổng, làm nàng trở thành cô nhi không người thân, không được thừa nhận, chịu bao hiếp đáp của người khác.

Dù khi đó, nàng đã giả vờ ngu ngốc, khờ khạo không thể làm hại được đến ai, Trần thị vẫn không chịu buông tay.

Những chuyện xảy ra với nàng ở Dạ gia trước kia đều có bàn tay của Trần thị ở phía sau nhúng vào.

Khi biết được việc này, Nguyệt Vô Thường đã kinh ngạc thật lâu. Thật không ngờ! Thật không ngờ Nguyệt Vô Thường nàng tự nhận thông minh lại bị người ta xỏ mũi dắt đi lâu như vậy mà không hay biết.

Dù rằng bề ngoài Trần thị không nắm giữ quyền quản gia nhưng thật chất bà ta mới là chủ nhân chân chính của Dạ gia, là người thao túng toàn bộ trong bóng tối. Tam phu nhân Liễu thị, tứ tiểu thư Dạ Kim Lan hay thậm chí đại tiểu thư Dạ Kim Ngọc cũng chỉ là con cờ Trần thị dùng để che mắt người khác.

Trần thị hận Nguyệt Vô Ưu, bởi vì Nguyệt Vô Ưu là người duy nhất Dạ Minh Thành đem lòng yêu thương, cho nên Trần thị mới căm hận mà hãm hại Nguyệt Vô Ưu thê thảm như vậy. Còn Dạ Đông Tuyết? Bên ngoài ai cũng nghĩ rằng Dạ Đông Tuyết là đứa con do Nguyệt Vô Ưu vụng trộm sinh ra, nhưng Trần thị thì biết rõ Dạ Đông Tuyết chính là cốt nhục của Dạ Minh Thành. Nguyệt Vô Ưu đã trừ, nhưng một ngày Dạ Đông Tuyết chưa chết, bí mật này vẫn có thể bị bại lộ, nên bà ta muốn đẩy Dạ Đông Tuyết vào chỗ chết.

Cũng phải thôi, nếu không có sự âm thầm giúp đỡ của Trần thị, làm sao Dạ Kim Lan lại có năng lực làm được những chuyện xấu xa đen tối đó. Trần thị ngấm ngầm cho phép Dạ Kim Lan ức hiếp Dạ Đông Tuyết, thậm chí còn muốn Dạ Kim Lan thay mình đẩy Dạ Đông Tuyết vào con đường chết. Còn bà ta với hai bàn tay trong sạch, tiếp tục hình tượng cứu thế để người ta kính ngưỡng.

Trần thị a Trần thị… thật sự, đã bị bà hại thật thảm a.

Ngày hôm nay, dù Dạ Kim Ngọc có bị điên nhưng nếu như Trần thị một lòng che chở, Dạ Kim Ngọc chí ít sẽ không bị đối xử ghẻ lạnh như thế này. Từ đây cũng đủ thấy tình cảm mà Trần thị giành cho Dạ Kim Ngọc lớn lao tới mức độ nào.

- Ngươi cũng là người bị Trần thị vứt bỏ…

Nguyệt Vô Thường thỏ thẻ, giọng nói đầy dụ hoặc.

- … ngươi cũng đoán được, đúng không? Ngươi đã không còn là đại tiểu thư hiền dịu của Dạ gia, lại còn mang tiếng ác ảnh hưởng đến danh dự của bà ta, chẳng còn giá trị để lợi dụng… Trần thị đã không cần ngươi nữa. Ngươi đã bị bỏ…

Đôi mắt đầy tơ máu đỏ rực của Dạ Kim Ngọc trừng to lên theo từng lời nói của Nguyệt Vô Thường. Cuối cùng, Dạ Kim Ngọc không chịu nổi nữa, lớn tiếng quát:

- Ngươi là ai? Rốt cuộc ngươi là ai?

Nguyệt Vô Thường nở nụ cười thật dịu dàng hỏi lại:

- Ngươi nghĩ ta là ai?

Gương mặt đó, nụ cười đó, nàng dường như đã từng thấy qua.

Ký ức của Dạ Kim Ngọc dần dần tái hiện.

Ở hoa viên năm xưa, có một nữ nhân xinh đẹp nở nụ cười thật hiền hòa với nàng. Mặc dù những người bên cạnh luôn đặt điều nói xấu người đó, bảo nàng đừng tiếp xúc với người đó, nhưng không hiểu sao nàng lại có cảm giác rất thích ở bên cạnh nữ nhân kia, nghe nàng kể chuyện xưa…

Dù ký ức mờ nhạt thoáng hiện qua nhưng Dạ Kim Ngọc đã nhận được khuôn mặt của nữ nhân trong đó. Dạ Kim Ngọc mở to mắt kinh ngạc nhìn Nguyệt Vô Thường, không tin được gọi:

- … nhị phu nhân? Ngươi là Nguyệt Vô Ưu?

Sự lưu luyến chớp mắt liền biến mất, thay vào là sự sợ hãi tột đột. Bởi vì, Dạ Kim Ngọc biết rằng: Nguyệt Vô Ưu là do mẫu thân nàng hại chết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.