Cung Nữ Thượng Vị Ký: Nhất Phẩm Hoàng Quý Phi

Chương 508: Chương 508: Ta rất nhớ nàng




Liễu Trản Anh nói xong, rời đi.

Sau lần đó, nàng ấy ở lại kinh thành, giúp hắn mượn sức Liễu gia.

Triệu Húc có lòng cự tuyệt, nhưng nhất cử nhất động của đối phương đều rất rộng rãi, khiến hắn cảm thấy là hắn suy nghĩ nhiều.

Triệu Húc hết cách, chỉ có thể hồi báo Liễu gia nhiều hơn.

Nhưng trong lòng hắn biết rõ, hắn chung quy vẫn nợ Liễu Trản Anh.

...

Lần này Liễu Trản Anh từ kinh thành tới Mạc Lâm thành đại khái cũng là vì chuyện bảo tàng của Thương Vương.

Nghĩ đến đây, Triệu Húc từ trong cổ áo lấy ra một mặt dây chuyền bằng ngọc.

Hắn cúi đầu, hôn lên.

Ánh mắt vốn phức tạp lập tức trở nên nhu hòa.

Nửa năm rồi.

Nàng hiện giờ đã qua cầu Nại Hà chưa? Đã uống canh Mạnh Bà chưa?

Ta mong nàng có thể uống chén canh Mạnh Bà kia, kiếp sau vui vẻ bình an, lại sợ nàng uống, quên mất ta còn yêu nàng.

Trân Nhi, ta nhớ nàng.

Thật sự rất nhớ nàng.

...

Loảng xoảng.

Lồng ngực Vân Trân nhói đau, cái thìa lọt vào trong chén phát ra tiếng vang.

“Cô nương, người làm sao vậy?” Tiểu Thu nghe động tĩnh, vội chạy tới.

“Không sao.” Vân Trân lắc đầu, “Đột nhiên ngây người.”

...

Tiểu Thu bưng chén thuốc đi, Vân Trân chậm rãi tới cửa, ngẩng đầu nhìn trời.

Hiện giờ đã là cuối hè.

Nửa năm trước nàng rơi xuống sông Lưu Tô, không ngờ thời gian trôi nhanh như vậy.

Nửa năm nay, nàng vẫn luôn uống thuốc.

Phương thuốc do sư phụ tìm được, là kịch độc.

Nghe nói có thể giết chết mẫu cổ trong người.

Nhưng dù nàng có lòng điều trị, thân thể vẫn dần suy nhược.

Cho nên, tình cổ không có thuốc giải, muốn cởi bỏ, trừ phi một trong hai người chết thật ra cũng không sai.

Dù sao nếu thuốc giải này đổi thành người kia uống, chỉ cần thời gian nửa nén hương, sẽ trúng độc mà chết. Nàng còn sống, chẳng qua là vì bản thân am hiểu dùng độc, biết điều trị thế nào.

Nhưng dù có điều trị, vẫn có dư độc ở lại trong người.

...

Nghĩ đến đây, nàng theo bản năng sờ lồng ngực.

Hiện giờ, hắn chắc là đã không còn cảm nhận được tử cổ.

Dù sao, nàng uống thuốc độc lâu như vậy, mẫu cổ đã bị thương.

Qua thêm chút thời gian nữa, ràng buộc giữa mẫu cổ và tử cổ có lẽ sẽ hoàn toàn giải trừ.

Chỉ sợ đến lúc đó, nàng lại tổn thương nguyên khí.

Có điều việc này đối với Vân Trân mà nói chẳng sao, chỉ cần có thể cởi bỏ tình nhân cổ, bảo nàng trả cái giá thế nào, nàng cũng nguyện ý.

Chỉ là sau khi cởi bỏ, tiếp tục đi như thế nào, trong lòng Vân Trân vẫn hơi do dự.

Muốn tiếp tục dùng thân phận Quỷ đại phu mà sống, đáng tiếc trong tim trước sau vẫn còn vướng bận.

...

Mấy ngày nay, người tới Mạc Lâm thành ngày càng nhiều.

Ban đầu, trên cơ bản đều là người trong võ lâm, sau đó lại lục tục có vài thế lực khác.

Lúc này, Nham Nhai sơn trang vẫn luôn đóng cửa từ chối tiếp khách cuối cùng cũng truyền ra tin tức, nói là ba ngày sau sẽ ở Nham Nhai sơn trang mở tiệc chiêu đãi anh hùng hảo hán khắp nơi, bàn chuyện bảo tàng của Thương Vương.

Theo đó, các môn phái lớn nhỏ đều nhận được thiệp mời, ngay cả Triệu Húc, Lưu Vân Bạch, Bạch Tà cũng được mời.

Có điều trong số đó, đương nhiên không bao gồm U Minh giáo.

...

Ba ngày sau, người nhận được thiệp mời tề tựu ở Nham Nhai sơn trang.

Trang chủ của Nham Nhai sơn trang Mộ Dung Hoành cùng nhi tử Mộ Dung Trường Phong và nhi nữ Mộ Dung Nghiên Tử xuất hiện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.