Cuộc Chiến Giành Hồng Nhan Đại Hán

Chương 63: Chương 63: Sa mạc hắc tốc xà




“Vương gia……” Thất Thất niềm nở ghé vào trên thư án của Lưu Trọng Thiên, giật lấy mấy bức thư tín trên tay Lưu Trọng Thiên, ép buộc hắn nhìn mình “Trong sa mạc này có rắn không?”

“Có!” Lưu Trọng Thiên vừa muốn đoạt lại thư, Thất Thất liền nhanh tay chộp được thư tín, quăng sang một bên, Lưu Trọng Thiên có phần bực bội, Uy Thất Thất này rốt cuộc muốn làm gì?

“Giúp ta bắt một con!” Thất Thất lay lay cánh tay hắn, lại giả bộ làm nũng.

“Kêu binh lính đi bắt!”

“Ta hiện tại là Vương phi, như thế sẽ ảnh hưởng không tốt, người khác cho rằng ta bị điên mất, ngươi giúp ta bắt đi!”

“Uy Thất Thất!” Lưu Trọng Thiên nhìn cô mất hứng, không biết tại sao hôm nay Thất Thất lại kỳ quái như vậy, lúc nãy thì cần bạc, bây giờ thì lại muốn bắt rắn.

“Vương gia……” Thanh âm Thất Thất trở nên ôn nhu, thanh âm kia…… Nhất thời khiến Lưu Trọng Thiên bất đắc dĩ.

“Ngươi thực sự không có cách nào bắt sao!”

Lưu Trọng Thiên đứng lên “Ngộ nhỡ gặp phải rắn độc, ta liền đem ngươi cho rắn độc ăn!”

“Vương gia quả là ác độc!” Thanh âm Thất Thất cố ý chần chừ, giọng nói đầy mị lực thêm cả nịnh hót. Lưu Trọng Thiên gần như bật cười, thật có chút không quen với việc cô bỗng nhiên có bộ dáng của một tên tiểu vô lại.

Thấy Lưu Trọng Thiên đã đồng ý rồi, Thất Thất vui mừng kéo tay Lưu Trọng Thiên, lôi hắn đi về phía ngoài đại trướng. Đôi tay Thất Thất vô cùng mềm mại, Lưu Trọng Thiên có phần say mê loại cảm giác bị lôi kéo thân mật này, mau chóng rời đại trướng. Lưu Trọng Thiên không muốn bỏ tay ra khỏi Thất Thất, bước nhanh ra ngoài.

Trên lưng Thất Thất khoác theo túi sách, cô nghi hoặc nhìn Lưu Trọng Thiên, không biết nam nhân giống như hắn ở xã hội hiện đại, liệu có nữ nhân nào thích hay không, bảo thủ, khắt khe, chủ nghĩa đại nam tử…… (Sò: vô số fan-girl đang ở đây nè Thất muội, sư huynh ta cực kỳ ga-lăng còn j nữa hí hí Yahoo)

Uy Thất Thất thề rằng, với tư cách là nữ thừa kế của Uy thị, cô tuyệt đối sẽ không thèm liếc nhìn hắn, thế nhưng tình thế hiện nay đã khác, ăn nhờ ở đậu, nhân sinh không quen, còn phải ở dưới bóng vị đại ca này.

Hai người rất nhanh ra tới doanh trại, vào trong sa mạc, Lưu Trọng Thiên dẫn Uy Thất Thất đi tới chỗ có cây xương rồng và đống đá bừa bộn, sau đó nhắc nhở cô “Ta bắt rắn, ngươi đứng bên cạnh nhìn!”

“Tuân lệnh, Vương gia đại thúc!”

“Rõ là cô nàng nghịch ngợm!”

Lưu Trọng Thiên cúi người xuống, quan sát tỉ mỉ, sau đó nhỏ giọng nói “Kích thước vừa phải, vảy dài nhẵn bóng phát sáng và đôi mắt nho nhỏ, toàn thân là màu đen hoặc màu xám đậm, còn gọi là đại tiên xà! Không độc, có thể bắt!”

Vừa dứt lời, Lưu Trọng Thiên nhanh chóng vươn tay, nhẹ nhàng vung lên, một con rắn màu xám đen mềm nhũn bất động ở trên sa mạc, Lưu Trọng Thiên thu nhặt lấy con rắn.

“Cho ngươi này, không biết ngươi cần rắn để làm gì?”

Thất Thất phấn khởi mang con rắn thả vào trong túi sách, đột nhiên mở to hai mắt. Nhìn khe hở chỗ tảng đá.

“Vẫn còn một con, ta tới bắt!” Nói xong chạy tới phía trước Lưu Trọng Thiên, tay vươn về phía con rắn đó, Thất Thất rất đắc ý, chẳng phải chỉ cần vung tay túm lấy đuôi rắn sao? Cô vừa được học xong.

“Đợi đã!” Lưu Trọng Thiên cực kỳ sợ hãi, ôm vội lấy eo Thất Thất, tay Thất Thất chưa kịp chạm đến con rắn kia, đã bị Lưu Trọng Thiên ôm gọn, cùng lăn về phía bên cạnh. Con rắn thè lưỡi ra, hối hả lao tới, nhưng không cắn trúng mục tiêu, lại lùi về khe hở trong tảng đá.

Thất Thất toàn thân dính đầy cát, bực tức đánh Lưu Trọng Thiên.

“Đồ tồi, sắp bắt được đến nơi, ngươi làm gì vậy? Lại còn chiếm tiện nghi của ta.”

“Đó là sa mạc hắc tốc xà, có kịch độc! Ngươi điên thật rồi!”

“Gì cơ? Chẳng phải giống hệt con rắn ngươi vừa mới bắt sao?”

“Phần đầu có khác nhau, đó là loại rắn hổ mang, Uy Thất Thất, ngươi chừng nào thì mới nghe lời ta vậy! Ngươi nữ nhân này!”

Lưu Trọng Thiên giữ chặt cằm Uy Thất Thất, vẻ mặt đầy tức giận. Con rắn kia chỉ cần chạm vào Thất Thất, thì đừng nghĩ tới việc sống sót rời khỏi sa mạc, trong cơn thịnh nộ, Lưu Trọng Thiên lại có phần lo sợ. Hắn thương tiếc nhìn Uy Thất Thất, sợ hãi với việc để mất cô như vậy, có lẽ ở một nơi nào đó, đã sắp đặt duyên phận của bọn họ, khiến hắn không thể không bận tâm về nữ nhân này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.