Cuộc Chiến Tranh Đoạt Nam Chủ Của Nữ Phụ : Nữ Chính Mau Tránh Ra

Chương 109: Chương 109




Ca phẫu thuật của Âu Thần Dương được tiến hành hết sức thuận lợi nhờ có nguồn máu được tiếp ứng kịp thời. Ngay đêm hôm đó, nhóm người bàn nhau đưa anh về thành phố để tiện cho việc điều dưỡng vì điều kiện ở bệnh viện ngoại thành không được tốt cho lắm.

Tiết Lạc đi theo xe bệnh viện đưa Âu Thần Dương đi, bên cạnh cô còn có Thẩm Dật Phàm và Diêu Nhật Hàn. Cố Nguyên Phong lại cùng Lâm Quân Thần đi xe khác, trước khi rời đi, ánh mắt của hai người đồng loạt dán lên người Tiết Lạc, sâu bên trong là một tia giãy giụa cùng lưu luyến vô cùng mãnh liệt.

“Cậu ấy sẽ không sao đâu! Anh chắc chắn!”

Thẩm Dật Phàm nắm lấy tay Tiết Lạc, độ ấm từ bàn tay anh truyền đến khiến cô phút chốc ngẩn ngơ, từ từ ngẩng đầu đối diện với ánh mắt dịu dàng sâu thẳm của anh, khóe môi bất chợt hơi run rẩy rồi lại mím chặt, nhưng thủy chung không thốt lên được lời nào.

Diêu Nhật Phàm ngồi một chỗ, hết nhìn Âu Thần Dương sau ca phẫu thuật vẫn tái nhợt thiếu sức sống, lại nhìn sang Tiết Lạc cũng không kém phần ủ rũ bên cạnh, đột nhiên có một tia sáng lóe lên trong đầu, trao đổi ánh mắt với Thẩm Dật Phàm lại nhận được cái gật đầu rất khẽ, không khỏi thở dài một tiếng, cũng trở tay nắm lấy bàn tay của cô.

“Lạc Lạc, em có phải có tình cảm với anh Âu rồi không?”

“Không có!”

Tiết Lạc lắc đầu, cô ngồi dựa vào thành xe, suy nghĩ đắn đo một hồi lâu, rồi mới lên tiếng.

“Em không có tình cảm với Âu Thần Dương. Em vẫn luôn có ám ảnh về chuyện cũ, dù biết anh ta không có lỗi. Nhưng lần này, anh ta chủ động đỡ đạn cho em. Lúc ấy, em thật sự cảm thấy khủng hoảng. Em có cảm giác có thứ gì đó không theo như em khống chế nữa...”

“Lạc Lạc... em không thích, nhưng có phải đã bắt đầu không còn ghét nữa hay không?”

Thẩm Dật Phàm nghiền ngẫm, nhớ đến thái độ của Tiết Lạc và Âu Thần Dương trước đây, lại so sánh thái độ bây giờ, cẩn thận hỏi. Diêu Nhật Phàm cũng nhìn sang, chờ đợi câu trả lời của cô.

“Hình như là thế...”

Tiết Lạc mím môi một hồi mới trả lời, ai có nghĩ lại nghe được tiếng cười khẽ của Thẩm Dật Phàm, anh vuốt nhẹ lên ngón tay của cô, nói.

“Em có chắc em không có tình cảm với cậu ấy chứ? Anh có cảm giác, em rõ ràng đã thay đổi, không chỉ là không ghét! Dương rất thích em! Cậu ấy cũng yêu em như anh và Diêu vậy. Anh biết, em chấp nhận anh và Diêu thì trong lòng em đã có một giới hạn. Nhưng nếu em cũng thích Dương, hoặc chí ít có chút gì tình cảm đối với cậu ấy thì khoan hãy từ chối. Không công bằng cho em, mà cũng không tốt cho Dương. Cậu ấy không quay đầu được nữa rồi!”

Diêu Nhật Phàm mím môi, nghĩ nghĩ, hết nhìn Âu Thần Dương lại nhìn Thẩm Dật Phàm, cảm thấy mình không đời nào tốt bụng được như anh ta. Dù rằng, cũng bị tình cảm của người kia đối với mèo nhỏ nhà mình khiến cho lung lay một đoạn. Ai đưa vợ mình lên giường người khác mà lại thấy dễ chịu cơ chứ. Đừng nói là cậu, cho dù Thẩm Dật Phàm đang rộng lượng khuyên nhủ đằng kia cũng sẽ thấy khó chịu mà thôi... Chẳng qua... Tâm tình của Tiết Lạc thay đổi, bọn họ biết rõ. Có điều, em ấy là người thế nào, bọn họ rõ ràng nhất, thà rằng tự mình vượt qua khó khăn, đè nén, cũng không muốn gây cho bọn họ trở ngại. Bọn họ cũng không muốn em ấy khó xử...

Tiết Lạc lắc đầu, vẫn không nói gì... Cô không biết bây giờ mình có cảm giác thế nào với Âu Thần Dương, cùng lắm chỉ là cảm kích anh, nhưng đó tuyệt đối chưa phải là tình yêu... cô nên làm thế nào mới đúng đây...

“Em cứ suy nghĩ kỹ đi. Thuận theo tự nhiên. Thật sự, nếu em không yêu anh ta, anh với anh Phàm sẽ càng hạnh phúc. Chẳng qua, nếu sau này thật sự có tình cảm đó, nhất định đừng ép buộc mình.”

Diêu Nhật Hàn thêm vào một câu, nhất thời nghĩ đến Cố Nguyên Phong và Lâm Quân Thần đang đi theo phía sau, chợt có cảm giác mình đang làm chúa cứu thế dọn đường sẵn cho bọn họ. Cậu với Thẩm Dật phàm đều hiểu được, những người đàn ông theo đuổi mèo nhỏ nhà mình đều không phải người bình thường, họ sẽ không dễ dàng buông tay... mà với sự cương quyết của họ, sớm hay muộn Lạc Lạc cũng mềm lòng... Thật ra, bọn họ cũng xứng đáng... chuyện vừa xảy ra khiến anh hiểu rõ điều đó. Chẳng qua, cố gắng thế nào, tác dụng bao nhiêu, còn là việc của họ... cậu với Thẩm Dật Phàm chính là những người đã qua cửa an toàn, tự nhiên cũng thấy tự hào lắm...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.