Cuộc Đời Ngọt Ngào Khi Có Em

Chương 380: Chương 380: Nếu buổi tối ngủ một mình thấy sợ




Edit: Er

Beta: Ann

Sau khi treo xong, Lâm Yên lấy tấm poster hôm nay bị Bùi Vũ Đường xé ra.

Tên nhóc ngu ngốc này!

Có biết là tấm poster này đã tồn tại bao nhiêu năm không?

Thế mà lại xé thành một cái lỗ lớn như vậy...

Được rồi, khi nào tìm cậu ta lại lừa một tấm poster bản số lượng có hạn vậy!

Lâm Yên đang chuẩn bị tìm băng dính dán tấm poster lại thì đột nhiên âm thanh của Bùi Duật Thành vang lên từ phía sau lưng ——

“Sắp xếp xong chưa? Cần tôi giúp một tay không?”

Lâm Yên suýt thì phun ra một ngụm máu, sợ gần chết vội vội vàng vàng đá tấm poster vào trong gầm giường.

Đúng là không thể làm việc trái với lương tâm mà, mẹ ơi hù chết cô rồi!

Suýt nữa quên mất đây là nhà của Bùi Duật Thành, cô phải chú ý hơn mới được...

Lâm Yên ổn định cảm xúc lại sau đó cầm lấy một xâu tỏi, vừa treo tỏi lên nắm tay cầm của cửa tủ vừa lên tiếng nói: “Không cần không cần, tôi sắp xếp gần xong rồi!”

Đại khái là Lâm Yên không biết, tốc độ phản ứng của Bùi Duật Thành nhanh hơn rất nhiều so với người bình thường.

Cho nên, cô tự cho là động tác của mình rất nhanh, nhưng thực ra Bùi Duật Thành đã nhìn thấy cô giấu đồ dưới gầm giường.

Tuy thế nhưng trên mặt anh lại hoàn toàn không biểu lộ gì, liếc mắt nhìn đồ Lâm Yên treo trong phòng, dịu dàng nói: “Được, vậy em nghỉ sớm một chút.”

Lâm Yên gật đầu liên tục: “Được được, Bùi tiên sinh anh cũng đi ngủ sớm một chút!”

Bùi Duật Thành hơi gật đầu sau đó lập tức quay người rời đi.

Cuối cùng anh cũng đi ra ngoài, Lâm Yên thở phào nhẹ nhõm.

Bỗng Bùi Duật Thành vừa mới đi một bước thì dừng chân lại, quay đầu nhìn cô, mở miệng nói: “Đúng rồi, Lâm tiểu thư...”

“Làm... Làm sao vậy?”

Lâm Yên cho là Bùi Duật Thành còn có chuyện gì đó muốn nói với cô nên nhìn anh hỏi.

Dù thế nào cũng sẽ không phải phát hiện gì đâu nhỉ?

Dưới ánh sáng dịu nhẹ trên đầu, dáng người cao to của người đàn ông như hoà vào trong ánh đèn vàng nhạt. Chiếc kính đeo trên gương mặt có hơi bị ánh sáng phản quang lại, che đi cảm xúc giấu trong đôi mắt anh.

Người đàn ông đứng ngược lại với ánh sáng, nhìn cô, dùng âm thanh trầm thấp như tiếng đàn cello mở miệng nói: “Nếu buổi tối ngủ một mình thấy sợ thì có thể tới tìm tôi.”

Phản ứng đầu tiên của Lâm Yên là sững sờ, sau đó lập tức ho khan: “Khụ khụ khụ...”

Chuyện... chuyện này... Chẳng lẽ đây là lời mời sao???

Nhìn bộ dạng bị hoảng sợ của cô, Bùi Duật Thành khẽ cười một tiếng rồi quay người trở về phòng ngủ chính ở sát vách.

Chỉ còn lại Lâm Yên ngây ngốc đứng trong phòng, đầu óc của cô giờ đang hỗn loạn...

Tỉnh táo lại một chút!

Nghĩ gì thế, Bùi Duật Thành chỉ quan tâm nói vậy thôi mà, sợ cô chưa quen với nơi này sao?

Nhưng sao lại là... Lại là mời như vậy...

Haizz...

Coi như là mời thì... Cũng không đền bù được bữa cơm tối nay của cô...

Sau khi vệ sinh cá nhân xong, Lâm Yên mới nằm lên giường.

Dưới người là chăn đệm mềm mại ấm áp, trong không khí ngập mùi thơm của cây cối hoa cỏ từ ngoài cửa sổ vào, xen lẫn những tiếng chim khẽ hót...

Suy nghĩ rối loạn trong đầu dần dần bay xa, Lâm Yên dần dần chìm vào giấc mộng...

Bên trong phòng ngủ chính.

Trong tay người đàn ông cầm một quyển sách ngồi dựa vào đầu giường, áo ngủ trên người tùy ý mở ra, lúc này dưới chiếc kính lộ ra một đôi mắt u ám hơn cả bóng đêm.

Khoảng cách giữa phòng ngủ chính và chiếc giường của Lâm Yên rất gần, còn cộng thêm cửa sổ mở, nếu như động tĩnh hơi lớn một chút thì có thể nghe thấy.

Phát hiện Lâm Yên ở phòng bên cạnh đã chìm vào giấc ngủ, người đàn ông cũng thả quyển sách trong tay ra, nằm xuống giường.

Đêm càng ngày càng sâu...

Lâm Yên cũng đã sớm ngủ say.

Nhưng khi cô ngủ say thì lại mơ hồ nghe thấy tiếng kêu đứt quãng “reng reng reng” từ phòng bên cạnh...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.