Cuộc Đời Ngọt Ngào Khi Có Em

Chương 376: Chương 376: Ở cùng với Bùi Duật Thành?




Edit: Er

Beta: Nấm

“...?!” Bùi Vũ Đường đứng bên cạnh thấy vậy thì than thở.

Còn có thể làm như vậy sao???

Ngây ngốc một lát, Bùi Vũ Đường tranh thủ thời cơ nhanh chóng xé toàn bộ tấm poster xuống sau đó cuộn lại nhét vào trong hòm, đóng sập “rầm” một tiếng, khóa lại!

Giờ thì an toàn rồi!

Ánh mắt Bùi Duật Thành vừa mới liếc qua poster của Bùi Nam Nhứ giờ đã chuyển đến người Lâm Yên, đôi mắt gần như lập tức lộ ra vẻ u ám.

Vây quanh anh tất cả đều là hơi thở và mùi sữa tắm nhè nhẹ của cô gái, xen lẫn mùi hương đặc biệt trên người cô...

Đây là lần đầu tiên cô chủ động thân cận với anh...

Mặc dù lí do cô làm như vậy khiến tâm trạng của anh không được tốt lắm, chỉ là... Đã tan biến mất rồi...

Lâm Yên rốt cuộc cũng không biết là Bùi Duật Thành có nhìn thấy tấm poster đó không? Sau khi hôn xong, thái độ cô rất tự nhiên mở miệng nói: “Khụ, thật xin lỗi, nghĩ đến về sau có thể được ở cùng Bùi tiên sinh nhiều hơn nên nhất thời có chút vui quá đà...”

Tất nhiên anh biết cái miệng này của cô rất biết dỗ người...

Đúng hơn là khi cô làm việc trái lương tâm mới làm như vậy với anh...

Chỉ là...

Bùi Duật Thành cúi người, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn trên trán của cô, dùng giọng khàn khàn mở miệng: “Tôi cũng vậy.”

Chỉ là, cho dù phải uống rượu độc để giải khát nhưng vẫn sẽ vui vẻ chịu đựng.

Bên ngoài, tim của Bùi Vũ Đường vẫn đang đập không được bình thường, vừa rồi anh của cậu đi vào quá đột ngột, hình như đã nhìn thấy tấm poster này mất rồi...

Chỉ là nhìn dáng vẻ của anh lại giống như hoàn toàn không nhìn thấy, cũng không tức giận?

Là không nhìn thấy thật hay là do chị dâu cả dỗ dành?

...

Lâm Yên nhanh chóng sắp xếp đồ đạc, ba người cùng nhau chuyển đồ vào trong xe ở dưới lầu, sau đó đi về biệt thự của Bùi Duật Thành.

Trên xe, Lâm Yên nhận được tin nhắn của Uông Cảnh Dương.

Cẩu Tử: [ Tôi tan làm sớm, sau đó sẽ sang giúp bà dọn nhà! ]

Yên Thành Sơ Vũ Cách Tà Dương: [ Không cần không cần, tôi đã dọn xong rồi. ]

Cẩu Tử: [ Nhanh như vậy sao? Sao lại không đợi tôi? ]

Yên Thành Sơ Vũ Cách Tà Dương: [ Cũng không có nhiều đồ lắm, không cần làm phiền ông ~]

Đầu bên kia điện thoại, Uông Cảnh Dương nhìn tên wechat đã được sửa đổi của Lâm Yên, không hiểu sao luôn có loại dự cảm vô cùng không tốt...

...

Vân Gian Thủy Trang.

Sau khi đến biệt thự, Bùi Nam Nhứ đi ra giúp khuân chuyển đồ của Lâm Yên vào trong.

“May mà có chị dâu cả qua đây giúp đỡ chăm sóc anh cả, vừa rồi tôi có nói chuyện với người đại diện, giúp tôi sắp xếp một ít công việc.” Bùi Nam Nhứ cười nhẹ nói.

Nói bóng nói gió là anh ta sẽ không ở đây quá lâu, hai người sẽ hoàn toàn có thế giới riêng.

Nếu không phải là vì đáp ứng với ba rằng trong khoảng thời gian này anh ta nhất định phải ở bên cạnh chăm sóc anh cả, nhưng bây giờ đã có Lâm Yên tới rồi thì anh ta chắc chắn sẽ không phải ở lại đây nữa.

“Bùi ảnh đế khách khí quá, chắc chắn rồi...” Lâm Yên vội mở miệng nói, vừa nói vừa cố ý nắm chặt tay Bùi Duật Thành.

Mãi đến lúc vừa nãy Bùi Vũ Đường nhắc nhở cô mới nghĩ đến, trong khoảng thời gian này Bùi Nam Nhứ cũng ở đây, để tránh Bùi Duật Thành hiểu lầm, cô nên chú ý hơn một chút mới được.

Bùi Duật Thành nhìn qua cô gái đang cẩn thận nắm tay mình, ánh mắt nhìn về phía đứa em trai thứ hai có chút không ôn hòa cho lắm.

Sau khi vào nhà, Lâm Yên cứng đờ, đột nhiên nhớ đến một việc.

Chuyển tới đây thì cô ở phòng nào vậy?

Không phải là ở cùng với Bùi Duật Thành đấy chứ...

“À, Bùi tiên sinh, chuyện đó... Cho tôi hỏi một chút, tôi ở phòng nào vậy?” Lâm Yên giơ cánh tay lên, yếu ớt mở miệng hỏi.

Bùi Duật Thành dùng cặp mắt khiến người khác hồn xiêu phách lạc kia nhìn cô gái, dưới đáy mắt hiện lên một tia chế nhạo và ý cười, chậm rãi mở miệng nói: “Vậy em muốn ở phòng nào?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.