Cuối Con Đường Tình

Chương 21: Chương 21: Cán Cân




Giang Doãn Chính ngoái đầu lại, cảm thấy khó hiểu, nhìn Lâm Nặc, thờ ơ nói: “Bạn bè bình thường, có cần thiết phải quan tâm đến vậy không?”.

Lâm Nặc nghẹn lời, không thể tin nổi, chỉ cảm thấy anh xưa nay vốn trầm tĩnh, giờ đây lại nói giọng hờn dỗi tựa như một đứa trẻ, thực sự khiến người khác phải kinh ngạc.

Cô cúi đầu nhìn ngón tay, dù sao đi nữa cũng chẳng thể phủ nhận sự xuất hiện vừa rồi của anh trong quán bar tựa như vì sao cứu tinh, trong cô ánh lên hy vọng cùng niềm vui sướng mãnh liệt.

Nhìn thấy anh, dường như cả thế giới đều yên ổn lại, chẳng cần lo lắng lại càng không phải sợ hãi điều gì, dường như đó chính là cảm giác an toàn trời cho.

Chiếc xe từ từ khởi động trong sự tĩnh lặng, lướt trên con phố ngày thường Lâm Nặc chưa từng đi qua, cuộc sống về đêm của thành phố vừa mới bắt đầu, đèn đuốc dày đặc đem lại cảm giác ấm áp náo nhiệt đến lạ thường.

Giang Doãn Chính lặng lẽ tựa vào ghế da, khép hờ mắt chẳng buồn để tâm đến cô, gần như kiệt sức.

Từ phía cô có thể nhìn thấy đường nét thanh tú trên khuôn mặt trông nghiêng của anh, lòng cô chợt xao xuyến, muốn lại gần hơn chút nữa thì điện thoại trong túi đổ chuông.

Từ Chỉ An thở gấp hỏi: “Em đang ở đâu?”.

Thật ra, xe đã đi rất xa nhưng Lâm Nặc vẫn quay đầu lại theo phản xạ đưa mắt nhìn quang cảnh cùng dòng người xa lạ nhanh chóng lùi dần phía sau, khẽ hỏi lại: “Còn anh?”.

“Quán bar”.

Cô thở dài, rốt cuộc thì anh vẫn đến, chỉ có điều đã quá muộn.

Trước đó, Giang Doãn Chính vẫn khép mắt vờ ngủ giờ mở to mắt nhìn cô với vẻ khó hiểu, cô thì thầm trong điện thoại: “Không sao cả, em đang trên đường về nhà rồi”.

Từ Chỉ An giật mình, giọng không an tâm: “Đi cùng Hứa Tư Tư à? Chúng có làm khó bọn em không?”.

“Không”, cô ngừng lại bình thản nói: “Chẳng phải anh đang tăng ca sao? Mau về đi”. Cứ nghĩ đến việc anh vội vã sắp xếp thời gian chạy đến, cô bỗng thấy không nỡ, trước khi ngắt điện thoại cô còn nói thêm một câu: “Mai mình liên lạc lại nhé”.

Chiếc xe nhanh chóng dừng trước khu chung cư cao cấp trong thành phố, Giang Doãn Chính không xuống xe mà quay đầu nhìn cô chăm chú.

Ánh đèn bên ngoài sáng trưng, hắt lên đôi môi mỏng của anh càng khiến nó thêm trắng bệch. Rõ ràng dạ dày anh đang đau dữ dội nhưng khuôn mặt chẳng biểu lộ cảm xúc gì, đôi mắt ánh lên nét cười châm biếm, chậm rãi mở miệng nói: “Em muốn cùng anh làm gì nào?”.

Lâm Nặc sửng sốt, sớm đoán đây là chỗ ở của anh, thời gian đã muộn, định thần lại cô nói với giọng rõ ràng mạch lạc: “Anh lại đau dạ dày à? Đã uống thuốc chưa? Có cần em giúp gì không?”. Là để cảm ơn anh hay vì nguyên nhân nào khác cũng được, cô chẳng thể chia tay anh trước cửa quán bar.

Ánh mắt Giang Doãn Chính loé lên, đôi môi khẽ nhếch lên, mỉm cười, nụ cười hàm ý không rõ ràng, đẩy cửa xe lãnh đạm nói: “Em về đi”.

Người đàn ông áo đen ngồi trong khoang xe nghe nói vậy, định khởi động xe, nào ngờ Lâm Nặc ngẩn người trong tích tắc liền lao xuống xe. Bởi lẽ động tác quá mạnh nên âm thanh sập cửa cũng lớn hơn bình thường. Giang Doãn Chính nghe rõ mồn một nhưng chẳng quay đầu lại, một mình tiến vào thang máy.

Đây là lần đầu tiên anh để lại cho cô dáng hình mờ nhạt đến lạnh lùng nhưng cô vẫn bị hớp hồn, nhìn thấy bàn tay anh ấn lên dạ dày thì cô chẳng thể nào thuyết phục bản thân an lòng rời đi.

Nhà anh nằm ở tầng trên cùng, hai căn phòng liền kề thông nhau, vật dụng bài trí đều là những thứ giản đơn nhất được bố trí hài hoà giữa sắc tro và đen trắng, không gian vô cùng thoáng đạt.

Giang Doãn Chính mở cửa, ném chùm chìa khoá lên sôfa, dường như anh hạ quyết tâm coi cô như kẻ vô hình, bỏ mặc cô bước vào cửa còn mình thì đi thẳng về phía phòng ngủ.

Lâm Nặc đi theo sau, thấy anh cúi rạp người nằm sấp trên giường, thân hình cao lớn nằm trên tấm drap giường thoáng chôc hình thành vô số vết nhăn nhúm trải dài trên chiếc giường rộng lớn.

Nhiệt độ trong phòng ổn định, mùi thuốc lá cùng hương nước hoa hoà quyện vào nhau trong không khí, đó chính là hơi thở của Giang Doãn Chính cũng chính là hơi thở đơn thuần của nam giới.

Dường như mãi lúc này, Lâm Nặc mới hoàn toàn ý thức rằng mình đang ở trong căn nhà của một người đàn ông, màn đêm dày đặc ngoài cửa sổ, hướng mắt nhìn ra xa có thể trông thấy cảnh đêm sáng long lanh hệt như ánh sao.

Kệ tủ đầu giường có thuốc, Lâm Nặc đi rót nước, quay người lại, Giang Doãn Chính đã đổi tư thế, nằm nghiêng nhìn vào đôi mắt đen láy của cô.

Lâm Nặc đi thẳng về phía trước, nhìn sắc mặt anh, lòng cô chợt trào dâng nỗi ăn năn mãnh liệt. Nếu sớm biết anh đang bị đau, cô sẽ chẳng phiền nhiễu anh vào lúc này.

Giang Doãn Chính vẫn nhìn cô, thờ ơ chìa tay ra, đón lấy ly nước thuỷ tinh ấm nóng, tự mình uống thuốc, ngước mắt lên, gian phòng tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh liếc mắt nhìn đồng hồ đeo tay, giọng trầm thấp: “Em nên về đi!”.

Lâm Nặc cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ hiệu Patek Philippe, dây đeo màu đen tuyền quấn quanh cổ tay anh, chỉ thấy kim giờ điểm đúng mười giờ.

Cô ngẫm nghĩ một hồi, tận mắt trông thấy anh uống thuốc thực sự chẳng gặp trở ngại gì, mới yên lòng, gật đầu, trước khi xoay người rời đi, cô nói: “Cảm ơn anh”.

Giang Doãn Chính mặt không cảm xúc, nói: “Trước đó, em đã cảm ơn anh rồi mà”.

Dù là người chậm chạp đến đâu cũng có thể nhận ra tâm trạng của anh rất không bình thường, huống hồ Lâm Nặc chẳng phải người mắc bệnh thần kinh, sự việc trước đó cô vẫn nhớ khá rõ.

Rõ ràng khi ấy nói trong điện thoại dứt khoát vậy những chẳng hiểu sao lúc này đối diện ánh mắt lãnh đạm của Giang Doãn Chính, trong lòng cô đột nhiên có cảm giác mâu thuẫn đến khó hiểu.

Từ Chỉ An, Giang Doãn Chính, dường như hai người đã bắt đầu một vòng kéo co chính thức mà vô hình trong thế giới của cô, dù muốn phủ nhận cũng chẳng có tác dụng gì.

Khi Giang Doãn Chính xuất hiện trong quán bar kéo cô ra đồng thời quan sát cô tỉ mỉ một lượt. Ánh mắt ấy như đang ngắm nhìn thứ đồ vật đáng yêu đáng trân trọng, anh sợ cô bị tổn thương, ánh mắt dịu dàng đến mức chẳng thể nào khiến người khác không xao lòng.

Màn đêm đen đặc, Lâm Nặc bước ra ngoài, cô không có ý định để anh tiễn, huống hồ trông anh như thế này, dường như chẳng hề có ý định đứng dậy tiễn cô.

Sàn gỗ phản chiếu ánh sáng mờ ảo, vừa rồi cô cởi giầy đi thẳng vào trong, lúc này cảm thấy hơi lành lạnh. Lâm Nặc ra tới cửa phòng khách rộng lớn. Cô đặt tay lên nắm đấm cửa, sau lưng chợt vang lên tiếng động.

Cô ngoái đầu lại thì Giang Doãn Chính đã đứng ngay sau lưng, ánh mắt trong veo từ trên cao nhìn xuống, gần đến nỗi khiến cô nghẹt thở.

Cô giấu tay ra sau lưng, lòng bàn tay mát lạnh bởi nắm đấm cửa bằng kim loại, cô ngẩng lên nhìn anh, chẳng rõ thế nào trong đầu bỗng nhớ đến buổi tối hôm đó, bọn họ ngồi trong xe, cô cũng có linh cảm mơ hồ tựa như lúc này.

Ánh đèn trên trần phòng khách chiếu ra những tia sáng dịu nhẹ, Giang Doãn Chính đứng ngay trước mặt cô, thân hình anh bao trùm lên, cùng ánh mắt gần như xoá bỏ sự lạnh lùng xa cách của anh trước đó.

Cô há hốc miệng, hỏi: “Sao thế?”. Trong vô thức, cánh tay cử động, chốt cửa kêu “cách” một tiếng, cửa mở ra.

Anh im lặng, chống tay lên cửa.

Cô giật mình, cả người bị anh ghì chặt, cố sức ngẩng đầu lên, anh khẽ nhíu mày, chỉ thấy trong mắt anh là sự phẫn nộ hoà trộn cùng vô số cảm xúc khó hiểu khác.

Chỉ là, anh chẳng để cô có thời gian phân tích, hơi thở hoà quyện giữa hương thảo mộc cùng mùi thuốc lá đã bao trùm lên tất cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.