Cuối Con Đường Tình

Chương 22: Chương 22: Mối Quan Hệ Như Bước Trên Băng Mỏng




Cô nghiêng đầu theo trực giác nhưng vẫn chậm một nhịp, Giang Doãn Chính đã lường trước, tay anh khẽ khàng đón lấy đầu cô, nụ hôn chuẩn xác rơi xuống.

Cháy bỏng và kéo dài như trước.

Khác biệt so với nụ hôn lúc đầu là lần này thấp thoáng ý khiêu khích cùng sự phẫn uất. Cô sửng sốt, lúc này mới nghĩ đến chuyện giãy dụa, cơ thể vừa khẽ nhúch nhích, anh đã vòng tay sang, cô lại càng dùng sức hơn nữa, anh cũng chẳng chút nhẹ nhàng đổ dồn ra sau, chỉ nghe thấy “rầm” một tiếng, lưng cô bị anh nhấn vào cửa, đau nhói.

Cô không nhịn được cau mày lại, dưới sức ép này, cô gần như ngạt thở.

Cuối cùng, anh hài lòng rời khỏi cô, hàng lông mày thanh tú khẽ nhướn lên: “Giờ thì, chúng ta có còn là bạn bè bình thường nữa hay không?”.

Anh vẫn nhớ, vẫn còn cánh cánh trong lòng.

Lâm Nặc quay đi thở gấp bởi thiếu không khí, đôi mắt lấp lánh nước, hồi sau, quay đầu lại, cô trông thấy gương mặt điển trai áp sát mình, ánh mắt như loé lên. Cô lạc giọng, nói: “Vì sao? Vì sao lại là em chứ?”.

Giang Doãn Chính nhìn cô, chăm chú hồi lâu, trong mắt ánh lên nét cười nhạt. Anh quay người, ngồi xuống sôfa, chợt hỏi: “Em còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở đâu không?”.

Lẽ dĩ nhiên Lâm Nặc vẫn nhớ, chính là ở trong nghĩa trang, nhưng cô tin rằng anh chẳng hề hay biết đó mới chính là lần đầu gặp mặt của họ, vì thế cô gật đầu: “KTV Hoàng Đình”. Hôm ấy, anh giải vây giúp cô, cĩng chính là lần đầu tiên có người đàn ông lưu lại trong cô một ấn tượng tốt đẹp.

Giang Doãn Chính lắc đầu, gợi ý lại: “Sớm hơn nữa”.

“Sớm hơn ư?”, Lâm Nặc nhíu mày, ngẫm nghĩ, nghe anh tiếp lời: “Em hỏi vì sao lại là em, trên thế gian này có biết bao phụ nữ, vì sao anh lại có cảm giác với em ư?”, Anh nhếch môi, cười mỉm, gương mặt toát lên cảm xúc hờ hững, đắm mình trong hồi ức: “Em còn nhớ không, một lần trời mưa rất to, hình như em bị đụng xe, đó chính là lần đầu tiên anh trông thấy em, dáng vẻ em khi ấy vô cùng mạnh mẽ, bị ngã đau nhưng vẫn cố sức gắng gượng. Hôm đó trời mưa to, em khóc đúng không? Rõ ràng là rơi lệ vậy mà vẫn tỏ ra chẳng hề hấn gì. Về sau, tại KTV cũng vậy, em rõ ràng căm ghét tên nát rượu đó, còn anh lại là người duy nhất có thể giúp em, vậy mà trước mặt anh, em chẳng hề cầu cứu, chỉ nhìn anh, mím chặt môi, không nói lời nào”.

Anh ngừng lại, ngắm nhìn cô, dường như cô hoàn toàn chẳng nhớ gì về cảm xúc của bản thân lúc đó, anh không kìm được cười nhạt, nói tiếp: “Khi ấy anh nghĩ rằng, người đàn ông như thế nào mới khiến em tháo bỏ lớp vỏ ngoài kiên cường, khiến em tình nguyện dựa dẫm, đón nhận sự che chở, thậm chí chẳng do dự rơi lệ ngay trước mặt”.

Ánh mắt anh khẽ biến chuyển, nói không chút do dự: “Lâm Nặc, chính cá tính kiên cường của em đã khơi gợi ham muốn che chở, bảo vệ trong anh”.

Câu nói này dựa như lời tổng kết, Giang Doãn Chính dừng lại, ánh mắt vẫn lãnh đạm, Lâm Nặc phản ứng chậm chạp tiếp lời: “Chỉ thế thôi ư?”.

Anh bật cười: “Còn muốn phức tạp hơn nữa ư?”.

Lâm Nặc khẽ thở dài, chẳng rõ là cảm xúc gì, lặng im trong chốc lát, Giang Doãn Chính ngả đầu ra sau gối, thả lỏng cơ thể, giọng dửng dưng nhưng lại nói trúng tâm tư của cô: “Vì vậy, hôm nay em không cần cảm thấy có lỗi hay dằn vặt gì cả. Thật ra anh rất vui, vì lúc nguy cấp em lại nhớ ngay đến anh”.

Taxi chậm rãi chạy dọc theo con phố rộng rãi, bằng phẳng, ánh đèn neon lướt qua khuôn mặt Lâm Nặc, cô tựa vào cửa sổ, ngẫm nghĩ về lời Giang Doãn Chính nói trước lúc rời đi.

Anh nói: “Anh không muốn miễn cưỡng em điều gì, nhưng nếu em theo anh, dĩ nhiên sẽ tốt hơn hiện giờ”. Dưới ánh đèn, ánh mắt sâu sắc của anh khiến cô hoài nghi liệu có phải anh đã sớm nhận ra nguy cơ trong mối quan hệ giữa cô và Từ Chỉ An không.

Tuy bố mẹ không can thiệp vào chuyện riêng của Lâm Nặc nhưng thường ngày rất hiếm khi cô về muộn.

Đi được nửa đường mới phát hiện ra điện thoại hết pin, máy tắt từ lâu, lo lắng bố mẹ nóng ruột nên khi xe vừa dừng, cô vội vàng nhảy xuống, vừa chạy được vài bước để vào thang máy thì ngay khúc ngoặt xuất hiện một bóng người, đứng chắn cô.

Bắt gặp dáng người cao gầy mảnh khảnh, cô khẽ kêu lên, lùi về phía sau, cuối cùng cô cũng trông thấy khuôn mặt của đối phương, không khỏi sững sờ.

Vừa rồi, trong điện thoại, cô nói mình đã an toàn nên hoàn toàn chẳng ngờ anh lại đợi cô ở dưới nhà.

Lát sau, cô hỏi: “Sao anh lại đến đây?”.

Từ Chỉ An sa sầm không nói lời nào, nhìn vào mắt cô, ánh nhìn phẫn uất sắc nhọn.

“Em đi đâu về vậy?”, rốt cuộc Từ Chỉ An mở miệng hỏi.

Cô nhìn sắc mặt u ám của anh, có dự cảm không lành, quả nhiên, cô nghe anh tiếp lời: “Anh ở đây đợi em cả tiếng đồng hồ, gọi điện thoại cho Hứa Tư Tư cô ấy nói em đã lên một chiếc xe khác, không về cùng bọn họ”. Ngừng một lát, khoé môi nhếch lên không hẳn là nụ cười, trên hết là vẻ châm biếm, anh nói với giọng khẳng định: “Là Giang Doãn Chính đón em à?”.

Cô chẳng muốn giấu giếm gật đầu.

“Tại sao?”.

Cô sửng sốt: “Ý anh là gì?”.

Từ Chỉ An nhìn cô, mặt không cảm xúc: “Là em tìm anh ta trước hay sau khi gọi điện cho anh?”.

Cuối cùng, cô cũng phản ứng lại, cảm giác bị nghi ngờ cùng sự xấu hổ trỗi dậy, khiến cô không khỏi giận dữ, đôi mày thanh tú trau lại: “Vì anh bảo phải tăng ca, em cứ ngỡ anh không đi được, vậy chẳng lẽ không được cầu cứu người khác ư?”.

“Nhưng anh có nói không đến đâu?”, cuối cùng anh cũng bộc lộ cơn giận, khẽ tiến về phía trước, giọng gay gắt: “Em bắt đầu dựa dẫm vào anh ta rồi sao?”.

Dựa dẫm.

Từ này, mười phút trước cũng thốt ra từ miệng Giang Doãn Chính.

Lâm Nặc và Từ Chỉ An mặt đối mặt, sát gần nhau, gần như có thể nghe thấy hơi thở gấp gáp của đối phương. Cô nhìn anh, lòng bỗng thắt lại, thấy rõ đôi mắt sâu đen trước mặt ánh lên nét cười nhạt. Trước đó, Giang Doãn Chính cũng tỏ vẻ vô cùng hài lòng, bởi vì dường như cô đã thực sự dựa dẫm vào anh.

Mọi thứ diễn ra trong vô thức, lúc này bỗng nhiên bị đánh thức, cách thức hơi tàn nhẫn khiến cô chẳng thốt nên lời.

Nét mặt của Từ Chỉ An biến đổi, lớp vỏ ngoài hờ hững kiên cố ấy cuối cùng cũng có vết rạn nứt. Anh cười nhạt, mím chặt môi, chẳng nói lời nào, vươn tay ra ghì chặt gáy cô. Đau nhói, cô nhíu mày theo phản xạ nhưng anh chẳng cử động, chỉ lẳng lặng nhìn cô.

Một lúc sau, lâu đến nỗi cô cảm thấy bối rối, anh mới từ từ buông cô ra. Dường như trong chớp mắt, cô nhìn thấy vẻ đau thương sâu trong đôi mắt anh, nhưng có lẽ chỉ là ảo giác mà thôi, bởi lẽ ngay sau đó anh lạnh lùng đáp, chẳng hề mang chút đau thương cùng sự tự ti nào.

Anh nói: “Rốt cuộc anh ta có điều gì hấp dẫn em chứ? Tiền ư? Hay diện mạo? Gia cảnh? Anh biết hiện giờ anh chẳng thể nào sánh với Giang Doãn Chính. Thế nhưng em ngỡ rằng theo anh ta sẽ có hạnh phúc ư? Gia đình, cuộc sống của anh ta, thậm chí anh ta từng có bao nhiêu người phụ nữ em có biết không? Lâm Nặc à, em đừng ngây thơ, nếu em thực sự động lòng trước anh ta thì anh mong em hãy suy nghĩ thật kỹ. Hiện giờ, có lẽ anh chưa thể cho em tất cả, nhưng sẽ có ngày anh làm được. Còn anh ta thì chưa chắc!”. Ba từ cuối, anh nói thật kiên quyết, dứt khoát, dường như từ lâu đã nhìn thấy con đường trước mặt cô và Giang Doãn Chính, chỉ mù mịt mà thôi.

Thế nhưng, Lâm Nặc lại cảm thấy buồn cười, khoé miệng nhếch lên nhưng chẳng thể cười nổi, ngược lại hết lần đến lần khác lại cảm thấy đau lòng.

Nhớ đến tin nhắn vừa nhận được lần trước trong thang máy của anh, đó có lẽ là khởi đầu của mọi chuyện. Bắt đầu từ khi công ty cử anh đi tu nghiệp, chuyện tranh cãi trong ký túc xá của anh cho đến thời điểm hiện tại dường như đã quá rõ ràng. Dẫu có muốn níu kéo đến dâu đi chăng nữa thì cả hai cũng khó tránh khỏi đi đến bước đường này.

Anh ngỡ cô muốn ra đi thậm chí còn chỉ rõ cho cô thấy kết cục.

Mà thực tế thì cô chưa từng nghĩ đến chuyện chia tay.

Cô vẫn luôn khao khát một cuộc sống ổn định, lo sợ sẽ có ngày thay đổi đột ngột, khiến cô chẳng kịp trở tay, mất hết phương hướng.

Đó chỉ là ước nguyện rất đỗi bình thường, cô từng ngỡ rằng họ cứ thế đi đến điểm tận cùng, nào ngỡ vẫn có ngã rẽ.

Đã mười giờ hơn, vẫn còn người qua lại, thang máy lên rồi xuống, thi thoảng phát ra tiếng “tinh tang” giòn tan vui tai.

Từ Chỉ An mặt không đổi sắc, chỉ nhìn Lâm Nặc rồi rảo bước lướt qua cô, đầu không ngoảnh lại.

Biểu cảm ngơ ngác cùng dáng vẻ thẫn thờ hoàn toàn khác với thường ngày. Trước đay, khi cô chưa thay lòng, anh vẫn cảm thấy dáng vẻ này của cô thật sự khiến mình phải đau lòng, thậm chí không kìm được ôm ghì cô vào lòng. Vậy mà giờ đây, chính vào lúc anh ghì chặt lấy gáy cô, rõ ràng anh nhìn thấy cô chau mày vì đau nhưng vẫn hận một nỗi là chẳng thể mạnh tay hơn chút nữa .

Trái tim cô, cuối cùng cũng đã thay đổi, chẳng rõ nếu anh có đủ sức liệu có thể lôi kéo con tim cô trở lại chăng.

Mãi đến khi Từ Chỉ An rời đi rất xa, Lâm Nặc mới chậm rãi tiến vào thang máy.

Bên trong không một bóng người, đối diện với bức tưòng kim loại sáng bóng, nhìn thấy bóng mình gẫy khúc, đến cả biểu cảm cũng trở nên khó coi.

Cô đặt tay lên đó, lạnh toát.

Lần này, chẳng ai nói ra hai từ chia tay nhưng họ đều biết rõ tình cảm của họ lạnh tựa như lớp băng mỏng, chỉ cần chạm mạnh một chút, e rằng mọi thứ đều vỡ vụn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.