Cuối Con Đường Tình

Chương 13: Chương 13: Cầu Không Được?




Tuy chưa rõ mối quan hệ giữa hai người nhưng dựa vào trực giác của nữ giới, Lâm Nặc chợt thấy mình là người thừa, ghế sau tuy rộng rãi cô lại thấy như đang ngồi trên bàn chông.

Ngoài cửa sổ mưa vẫn chưa ngớt, cần gạt nước mưa vẫn chuyển động nhịp nhàng.

Diệp Hi Ương nghiêng đầu, nghe Giang Doãn Chính nói: “Xin lỗi em, tối nay anh có kế hoạch rồi, để khi khác nhé“.

”À, không sao”, cô mỉm cười thoải mái, ngồi thẳng lên, chẳng chút bận lòng:“Em thật không phải, chẳng báo trước đã chạy ngay đến công ty tìm anh. Vậy, anh đưa em về nhà nhé?“.

”Ừ”, Giang Doãn Chính đáp, ngoặt xe về phía bên phải bùng binh.

Quả nhiên, chỗ ở của Diệp Hi Ương ngược đường với nhà Lâm Nặc. Lâm Nặc nhìn thời gian, giờ tan tầm cao điểm thế này, đi đi về về cũng hết nửa thành phố, e còn tốn thời gian hơn cô đón xe về nhà.

Nhưng đã ngồi vào xe rồi, cô chẳng tiện nói gì, huống hồ, hôm nay dường như tâm trạng Giang Doãn Chính không được vui, giờ phút này im lặng là lựa chọn tốt nhất.

Không lâu sau, cô nhận được tin nhắn của Từ Chỉ An, hỏi: “Em đang ở đâu?“.

Lâm Nặc cúi đầu, vội nhấn phím: “Đang trên đường về nhà“.

Hồi sau, chuông điện thoại lại reo lên, trong xe tĩnh lặng khiến âm thanh càng vang vọng hơn. Giang Doãn Chính liếc nhìn từ gương chiếu hậu, Lâm Nặc vội chuyển điện thoại sang chế độ rung, vẫn là tin nhắn của Từ Chỉ An, hàng chữ ngắn ngủi:“Có mang theo ô không? Có bị ướt không?“.

Cô khẽ mỉm cười, tựa lưng vào ghế tán gẫu cùng anh.

Giữa đường bị kẹt xe, hai mươi phút sau Diệp Hy Ương về đến nhà, cô thân thiện chào tạm biệt với Lâm Nặc rồi duyên dáng sải bước tiến vào trong thang máy, giữa chừng còn quay người lại mỉm cười với Giang Doãn Chính, nụ cười vô cùng ngọt ngào.

Đây là khu chung cư cao cấp nhất trong thành phố, giá thuê hồi đầu năm đã tăng vọt khiến người khác phải kinh hoàng. Lâm Nặc đặt điện thoại xuống, nghiêng đầu nhìn tòa nhà cao chót vót, dưới màn mưa trắng xóa chẳng thể trông rõ được gì.

Giờ thì trong xe chỉ còn cô và Giang Doãn Chính, đây là lần đầu tiên cô ngồi xe anh kể từ sau tối đó, không khí yên tĩnh đến mức như ngưng đọng lại.

Xe chạy một đoạn, cô chợt mỉm cười: “Bạn gái anh à? Trông xinh quá!“. Cô không gợi chuyện gì lại nói đúng đề tài này, chẳng hiểu sao vừa mở miệng ra đã khẳng điịnh ngay mối quan hệ thân thiết giữa anh và cô ấy.

Thế nhưng, muốn hối hận cũng chẳng kịp, Giang Doãn Chính sa sầm mặt, chẳng nói chẳng rằng, tay nắm chặt vô lăng.

Cô ngồi ở băng ghế sau, không trông thấy biểu cảm của anh nhưng cũng cảm nhận được điều gì đó bất thường. Thế nên, cô càng bối rối, hồi sau lúng túng nói: “Lát nữa anh còn có việc đúng không? Anh cho em xuống con phố trước mặt là được rồi, em tự về nhà“. Mưa nhỏ hạt dần, thi thoảng vài chiếc taxi trống khách lướt qua.

Giang Doãn Chính vẫn trầm mặc, càng nhấn ga mạnh hơn, thoáng chốc đã lướt qua những ngã tư đan chéo nhau, bỏ xa ánh đèn giao thông nhấp nháy phía sau.

Lúc này Lâm Nặc càng khẳng định rằng tâm trạng Giang Doãn Chính hôm nay rất tệ.

Cũng chẳng rõ bao lâu cô mới nghe thấy anh mở miệng, chất giọng trầm khàn, hệt như trong phòng họp lúc sáng.

Anh nhìn chăm chăm về phía trước, hỏi: “Lời anh nói hôm đó làm em thấy sợ ư?“.

Cô giật mình, mím môi: “Đâu có“. Lúc đó phần nhiều là kinh ngạc và hoảng loạn.

”Thế sao em trốn tránh anh?”

“... Hả?”

”Anh lái xe đón em về thì sao nào? Có nhất thiết phải từ chối năm lần bảy lượt không?”, Giang Doãn Chính gần như nổi giận, cho xe tiến vào đường cái dẫn vào nhà cô, lại cúi đầu khẽ cười nhạt nói: “Còn nữa, ai nói với em cô ấy là bạn gái anh chứ?“.

“... Không phải thì không phải”, cô chợt thấy ấm ức nhưng ngẫm lại, có lẽ vừa rồi cô tự cho mình thông minh, tự tiện suy đoán, e là trong tiềm thức đã muốn phủi sạch mối quan hệ với anh mà thôi.

Mãi đến lúc này, Giang Doãn Chính liếc mắt qua gương chiếu hậu trông thấy Lâm Nặc đang ngồi một góc, dáng hình nhỏ nhắn, nét mặt có vẻ như rất phiền não, tinh thần phấn chấn thoải mái mấy ngày trước biến đâu mất thay vào đó là tâm trạng với vô vàn nỗi niềm tâm sự.

Anh thầm thở dài, cũng chẳng rõ hôm nay anh làm sao nữa, vừa nãy ở dưới lầu khi Lâm Nặc mỉm cười từ chối lên xe thì anh đã bắt đầu cáu giận một cách khó hiều.

Thả lỏng dần chân ga, cho xe tấp vào lề, giọng anh có vẻ hơi mệt mỏi: “Đến rồi“.

Lúc này Lâm Nặc mới hoàn hồn, hóa ra đã về đến nhà cô.

Trước khi rời đi, cô không khỏi ngoái đầu lại nhìn, qua tấm kính chắn gió cô loáng thoáng trông thấy dáng hình lờ mờ trong xe.

Lên lầu bước vào nhà, vừa lúc bà Lâm bày thức ăn lên bàn, trông thấy Lâm Nặc, bà hơi ngạc nhiên: “Hôm nay chẳng phải là thứ Bảy ư? Con không đi ăn cùng Từ Chỉ An á?“.

”Anh ấy bận việc rồi”, di động cô vẫn nắm chặt trong tay, lần này còn may không để quên trên xe Giang Doãn Chính. Cô hỏi: “Bố con đâu hả mẹ?“.

Bà Lâm vừa xới cơm vừa nói: “Bố con bảo về nhà ăn cơm cuối cùng lại gọi điện thoại về nói có tiệc xã giao không đi không được“. Có lẽ vì đã quen rồi, nên mẹ cô cũng chẳng trách móc gì.

Lâm Nặc cười khanh khách, chồm người sang: “Mẹ, cưới một người đàn ông thành đạt, rốt cuộc có hạnh phúc không hả mẹ?“.

Nhà có của ăn của để, chẳng bao giờ biết phiền muộn về tiền bạc nhưng ngay cả dịp cả nhà cùng ngồi bên nhau ăn một bữa cơm đơn giản cũng chẳng có. Chẳng hiểu sao cô chợt nghĩ đến người phụ nữ xinh đẹp trên xe Giang Doãn Chính, cho dù họ chẳng yêu nhau nhưng chắc chắn có quan hệ thân thiết, vậy mà tối nay Giang Doãn Chính có việc bận, người đẹp đành chịu sự cô đơn lạnh lẽo.

”Nhóc con, con đang suy nghĩ gì thế hả?”, bà Lâm cười giễu, liếc mắt nhìn cô, cũng chẳng cho là thật.

Lâm Nặc nhún vai, đưa bát sang, tiếp lời: “Nếu đổi lại là con, khi nào có tiệc tùng con sẽ đi theo bố chứ ở nhà một mình chán phèo ấy“.

”Ờ”, bà Lâm miễn cưỡng đáp, “Để rồi xem bản lĩnh con sau này thế nào, liệu con có thể ngày ngày làm 'cái đuôi' bám càng Tiểu Từ được không?“.

Từ Chỉ An có thể thành đạt ư? Xem ra trong lòng bà Lâm đã ngầm thừa nhận nhưng Lâm Nặc lại chẳng để tâm. Vừa rồi anh nhắn tin nói tối nay phải tăng ca, có vẻ cực kỳ vất vả. Sao cô không hiểu rõ tính cách của anh chứ? Xưa nay anh vẫn kiên cường, e rằng trong lòng chỉ mong có ngày vượt trội hơn người.

Thế nhưng, cô thật sự chẳng để tâm vì nếu có thể sống cả đời vui vẻ, bình yên thì có tài sản bạc tỷ cũng chẳng thể đánh đổi được.

Ăn xong, Lâm Nặc đi rửa bát. Cửa sổ bếp khẽ hé mở để nước mưa hắt vào, chắc là bà Lâm quên không đóng lại, cô lấy khăn lau tay rồi khép cửa lại.

Cô sững sờ, hai giây sau, không kìm được lại mở toang cửa sổ ra, gió đêm cùng nước mưa thổi vào, nhất thời cô cũng chẳng để ý, chỉ dán mắt nhìn xuống phía dưới.

Nhà cô ở lầu bảy, chẳng phải cao lắm, liếc nhìn đã trông thấy toàn cảnh phía dưới, vả lại còn vô cùng rõ ràng.

Xe của Giang Doãn Chính vẫn đậu dưới nhà, dường như vẫn chưa rời đi. Ngoài trời mưa tầm tã, đèn đường sáng rực chiếu rọi thân xe đen tuyền bóng loáng, thậm chí còn trông thấy cần gạt nước mưa đang chậm rãi đung đưa.

Đi xuống nhà, chiếc xe vẫn ở đó, Lâm Nặc cũng chẳng rõ thế nào, cô cảm thấy nhẹ nhõm nhưng một giây sau trái tim bất giác giật thót lên.

Ngần ngừ hồi lâu, cuối cùng cô đi vòng sang giơ tay gõ vào cửa kính.

Giang Doãn Chính hoàn toàn không ngờ rằng cô sẽ xuống nhà, ngẩng mặt lên kéo cửa kính xe xuống nhìn cô.

Trông màn mưa, cô giương chiếc ô đơn độc đứng cạnh cửa xe, đèn đường chiếu lên người cô, ánh sáng u ám mờ ảo, chẳng thể che giấu được nỗi hoài nghi hiện trên gương mặt.

”Sao anh vẫn chưa đi?”

Giang Doãn Chính khẽ nhíu mày, lặng im, người ngả về phía trước rồi lại tựa ra sau.

Lâm Nặc ngắm nhìn nửa người anh khuất trong bóng tối, nhất thời chẳng biết nên nói gì. Hồi lâu sau, cô nghe anh thấp giọng nói: “Anh phải đi rồi, em vào đi“. Nói rồi không nhìn cô, anh nhanh chóng cài số, đạp chân ga, chiếc xe từ từ lăn bánh rời đi.

Gương chiếu hậu phản chiếu bóng hình nhỏ nhắn mảnh mai, dáng vẻ ngẩn ngơ đứng bên đường, khoảng cách mười mấy mét đủ khiến gương mặt ấy mờ nhòa. Anh cau mày, đánh vô lăng sang phải, bánh xe hất tung nước tù đọng sang hai bên, quét thành một đường vòng cung rồi nghêng ngang lướt đi.

Đến bệnh viện, ngồi trong xe một lúc, Giang Doãn Chính mới đi thang máy lên lầu.

Y tá đang rót nước ở ngoài, trông thấy anh liền nhoẻn miệng cười rạng rỡ: “Bà Giang vừa thức giấc, hôm nay bà ăn uống rất ngon miệng“.

Giang Doãn Chính bước đến vài bước thì trông thấy Chương Vân Như nằm nghiêng trên giường, nhìn anh khẽ mỉm cười.

Anh gọi một tiếng, “Mẹ” rồi đón lấy ly nước từ tay y tá đưa cho bà.

Ngồi bên giường hai mẹ con trò chuyện một hồi, Chương Vân Như nói: “Hồi sáng bố con đến đây“.

Vẻ mặt Giang Doãn Chính chẳng mảy may thay đổi, lặng lẽ lắng nghe.

Quả nhiên, Chương Vân Như thở dài, khuôn mặt lộ chút khó xử, đắn đo nói:“Chuyện đám cưới với Hi Ương, ý con thế nào?“.

Hình như gần đây người nhà anh vẫn thường xoay quanh đề tài này, dẫu cho sức chịu đựng có giỏi đến đâu thì lúc này Giang Doãn Chính không khỏi nổi cáu, anh đứng dậy, trầm giọng, nói: “Mẹ vừa khỏe lại đừng bận tâm đến chuyện này nữa“.

Chương Vân Như khẽ ngẩng đầu, hỏi: “Sao thế? Con sắp đi à?“.

”Con ra ngoài hút điếu thuốc.” Anh đi được hai bước thì bị gọi giật lại, Chương Vân Như nói với sau lưng: “Doãn Chính, con ăn cơm chưa? Sắc mặt con trông còn kém hơn người bệnh như mẹ nữa, có phải lại đau dạ dày nữa không?“. Chẳng đợi anh trả lời bà liền ấn chuông, dặn dò y tá chuẩn bị thức ăn, sau cùng còn đặc biệt căn dặn: “... Đừng cho ớt vào nhé“.

Giang Doãn Chính đành quay lại, ngồi vào sofa cạnh cửa sổ, khẽ đặt tay lên bụng, nghe Chương Vân Như ca cẩm: “Ngày thường con rất vất vả phải không? Mấy việc xã giao, nếu tránh được thì con cũng nên tránh đi, phải chú ý chế độ ăn uống, còn rượu bia nữa, dứt khoát đừng uống nữa“. Rồi bà thở dài, nói: “Mẹ nói những lời này thế nào con cũng nghe chẳng lọt tai, giờ mẹ lại nằm viện, chẳng thể chăm sóc con được“.

Giang Doãn Chính đổi tư thế, lơ đãng nói: “Con không sao mà“.

Chương Vân Như chợt mỉm cười: “Nếu như con thật sự không hài lòng về Hi Ương, mẹ cũng chẳng thể nói gì được. Đương nhiên bố con muốn mẹ ra mặt nhưng mẹ thấy chỉ cần con thích là được. Cưới vợ cho con mà, chẳng liên quan gì đến mẹ, chẳng tội gì phải vì thế mà làm đứa con trai duy nhất của mình không vui cả. Còn con nữa, sau này nếu thấy mẹ phiền phức thì cũng đừng hút thuốc, cố ý né tránh mẹ nữa“.

”Sao con lại thấy mẹ phiền phức chứ? Mẹ đừng nghĩ thế”, nói rồi, Giang Doãn Chính cười nhẹ, khuôn mặt trầm mặc cả ngày lúc này mới dãn ra.

Ngắm Giang Doãn Chính ăn cơm, Chương Vân Như thuận miệng nói: “Sao con lại đến đây giờ này? Cả cơm cũng chẳng kịp ăn nữa“.

Giang Doãn Chính suy ngẫm rồi nói: “Con đưa bạn về nhà nên đến trễ“.

”Bạn gái à?”

”Vâng.” Anh chẳng giấu giếm gì, bình thản nói: “Con thích nhìn dáng vẻ trong sáng của cô ấy”, đũa vẫn cầm trên tay, khóe môi khẽ nhếch lên.

Chương Vân Như không khỏi kinh ngạc, chẳng ngờ rằng chỉ một câu hỏi ngẫu nhiên lại dẫn ra một câu chuyện chợt hỏi: “Cô ấy là người thế nào?“.

Là người thế nào ư? Giang Doãn Chính cũng chẳng rõ phải miêu tả ra sao, trong ấn tượng của anh chỉ có khuôn mặt sáng sủa tự nhiên cùng đôi mắt trong suốt ngây thơ vậy mà khi gặp khó khăn lại lộ ra nét kiên cường.

Chuyện tình cảm đôi lúc là vậy, vốn dĩ chẳng cần có lý do, chỉ cần một phút thoáng qua cũng đủ để khắc sâu vào tim. Ví như, dạo trước anh trông thấy cô, chẳng qua chỉ vì sự cố nhỏ trong mưa mà thôi.

Thật ra, anh cũng ngạc nhiên sao mình lại dễ dàng nói cho mẹ biết về Lâm Nặc. Mà thực tế anh quen cô chưa đầy một năm, vả lại...

Anh khẽ mỉm cười có chút tự giễu liền bị Chương Vân Như bắt gặp, không khỏi tò mò bà hỏi: “Cô ấy không giỏi giang sao? Hay là, cô ấy không để mắt đến con?“.

E sự thật chính là ở vế sau, Giang Doãn Chính khẽ nhướn mày, hiểu rằng đây chẳng qua chỉ là bước khởi đầu thôi.

Dường như anh đã có dự cảm từ trước thế nên mới bình tĩnh như vậy.

Anh nghe thất giọng nói ôn tồn của Chương Vân Như vang lên bên tai: “Từ nhỏ đến lớn, có cái gì con muốn mà không có được đâu...“.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.