Cuối Con Đường Tình

Chương 12: Chương 12: Hỗn Loạn




Không khí suốt đoạn đường vẫn bình thường nhưng trong lòng Lâm Nặc bắt đầu cảm thấy là lạ. Cuối cùng, không kìm nén được, cô mỉm cười hỏi: “Cái anh chàng Trình Tử Phi kia chắc không hiểu lầm rằng em là bạn gái của anh đấy chứ?“.

Xe vừa lái đến dưới lầu nhà cô và dừng lại, Giang Doãn Chính nghiêng đầu nhìn cô. Đôi mắt long lanh ấy chứa đựng những cảm xúc phức tạp.

Khoảnh khắc này, trái tim Lâm Nặc đập thình thịch.

Trong màn đêm, giữa một khoảng không gian thật hẹp, anh lại nhìn cô không chớp mắt, nếu nói cô không cảm thấy ngại ngùng thì là lừa gạt người khác, huống hồ đối tượng lại là Giang Doãn Chính trẻ tuổi, đẹp trai, thành đạt trên cơ thể lan tỏa ra hương thảo mộc nhè nhẹ.

Lâm Nặc khẽ ho một tiếng, xoay người nhấc lấy chiếc túi xách ở hàng ghế sau rồi nói:“Em về đây, chúc ngủ ngon“. Có lẽ khoảnh khắc tiếp theo sẽ làm rõ những dự cảm mơ hồ trong lòng, thế nhưng trực giác lại mách bảo cô lập tức rời khỏi đây mới là thượng sách.

Giang Doãn Chính im lặng nhìn cô, mãi đến khi cánh tay cô đặt trên cửa xe, anh mới hỏi: “Làm bạn gái của anh rất mất mặt sao?“.

Lâm Nặc sững người, thề có Trời rõ ràng cô không có ý đó.

Giang Doãn Chính lại nói tiếp: “Nói không chừng anh muốn để bọn họ hiểu lầm thì sao?“.

Khi anh nói những lời này gương mặt vẫn lãnh đạm, không trịnh trọng nhưng cũng chẳng có chút bỡn cợt nào.

Dưới ánh đèn mờ ảo trong khoang xe, nửa gương mặt anh ẩn trong bóng tối, nhưng không hiểu vì sao, Lâm Nặc chỉ cảm thấy đôi mắt đó sáng vô cùng.

Cô khẽ há miệng một lúc sau mới “Hả” một tiếng, Giang Doãn Chính im lặng, vô cùng nhẫn nại chờ đợi câu trả lời của cô.

Lặng ngắm biểu cảm của anh, hồi sau cô mới nói: “Em không hiểu rõ ý của anh”, rồi quay đi không nhìn anh nữa.

Ánh đèn leo lét tỏa ra trong khu phố, từ trong xe nhìn ra, là cả màn đêm tĩnh mịch.

Giữa đêm hè, ngoài kia vẫn oi bức thế nhưng lúc này Lâm Nặc lại tình nguyện được bước ra khỏi xe. Cô khẽ nắm chặt tay, cả ngón tay cũng hơi lành lạnh.

Rất lâu sau mới nghe thấy Giang Doãn Chính khẽ cười, cô vẫn cụp mắt xuống tuy không trông thấy nét mặt anh nhưng cũng cảm nhận được nụ cười gần như lạnh nhạt, châm biếm của anh.

Anh biết rõ mà. Thật ra trong lòng họ đều đã rõ cả, cũng chẳng phải còn trẻ con không hiểu chuyện, việc đã đến nước này chỉ trừ có kẻ ngốc mới không hiểu, chứ không sao cô lại không rõ ý anh cơ chứ?

Thế nhưng, lúc này đây, cô chỉ muốn làm con đà điểu. Cũng bởi mọi việc đến quá đột ngột ngay cả thời gian chuẩn bị cũng chẳng có.

”Anh biết, em đã có bạn trai rồi”, Giang Doãn Chính ngồi thẳng người lên, chăm chú nhìn con đường tăm tối trước mặt, hờ hững nói: “Thế nhưng, anh chẳng thấy có trở ngại gì cả!“.

”Anh có cảm tình với em, có lẽ sau đó anh còn muốn theo đuổi em nữa. Chỉ đơn giản thế thôi!” Ngón tay thon dài của anh nắm hờ trên vô lăng, tâm trạng tĩnh lặng, hệt như giọng nói cùng ngữ điệu của anh: “Từ Chỉ An có tồn tại hay không vốn chẳng liên quan đến việc này!“.

Lâm Nặc không nhớ rõ mình lên lầu như thế nào, chỉ cảm thấy ánh mắt sau lưng mình, ánh mắt sáng trong ấy như đang truy đuổi cô.

Về đến nhà cô cũng không chào hỏi bố mẹ liền chạy về phòng, nặng nề ngồi lên giường.

Trái tim cô vẫn đang đập rất mạnh, chẳng phân biệt nổi cảm xúc của mình.

Trong công ty Giang Doãn Chính trầm lặng điềm tĩnh, ngoài công ty anh dịu dàng thoải mái, cô cứ ngỡ rằng đó là toàn bộ con người thật của anh. Thế nhưng đến hôm nay cô mới biết hóa ra còn một dáng vẻ khác của anh mà cô chưa từng thấy.

Đúng như những gì anh nói, tất cả không phải là trở ngại, thậm chí cả Từ Chỉ An, người bạn trai suốt mấy năm của cô, e rằng trong con mắt của anh cũng tựa như không khí trong suốt mà thôi.

Anh nói muốn theo đuổi cô liền bày tỏ ngay trên xe, tùy tiện nói ra dường như đó là lẽ đương nhiên.

Lâm Nặc không hiểu làm sao mà sự việc lại phát triển đến mức này?

Làm bạn bè, cùng nhau đi dùng cơm, thi thoảng đi nhờ xe anh, cùng nói cười, chẳng có gì ràng buộc nhau. Như lời Hứa Tư Tư nói, Giang Doãn Chính là chàng trai độc thân hội đủ tiêu chuẩn năm sao. Còn cô, chẳng qua chỉ là cô bé ngây ngô mới bước vào đời, vả lại còn có bạn trai.

Sao anh lại thích cô chứ? Thậm chí, lúc nãy còn nói dứt khoát, thẳng thắn như vậy thật khiến người khác không kịp trở tay.

Trong một lúc, có quá nhiều thứ ập tới làm não bộ trở nên hỗn loạn. Còn vì sao mới gặp nhau một lần mà Giang Doãn Chính đã biết tên của Từ Chỉ An, lúc này Lâm Nặc cũng chẳng có nhiều thời gian để suy nghĩ nữa.

Ngày hôm sau cô đi làm với đôi mắt gấu trúc, đồng nghiệp trông thấy liền nói đùa:“Tối qua hú hí ở đâu thế?“.

Lâm Nặc đành cười trừ, nói: “Đi làm kẻ trộm!“.

Duy chỉ có Đinh Tiểu Quân đang tưới hoa quay sang nhìn cô, mắt lóe lên ánh nhìn phức tạp rồi vụt biến mất.

Vừa kịp lúc Lâm Nặc trông thấy, ánh mắt hai người giao nhau. Khi cô sững người lại thì Đinh Tiểu Quân nhanh chóng mang bình nước đi ra.

Suy bụng ta ra bụng người!

Một cơn giận vô cớ trào lên, Lâm Nặc ném xấp tài liệu lên bàn, ngồi vào ghế, trợn mắt nhìn về hướng người đã đi xa.

Cũng may công ty rộng lớn, phòng Hành chính và phòng Tổng giám đốc không bố trí chung một tầng lầu, nếu như không có lý do gì đặc biệt hoặc cố ý sắp xếp thì bình thường chẳng thể gặp được Giang Doãn Chính. Vì lẽ đó mà Lâm Nặc không biết liệu bản thân mình có nên thở phào nhẹ nhõm không.

Cũng chẳng phải sợ hãi gì mà chỉ là không biết nên đối mặt thế nào. Trước đây ở trường học, cũng có người theo đuổi cô, lẽ đương nhiên cô cũng chẳng ngây thơ đến mức lôi họ ra so sánh với anh.

Thế nhưng, những lúc rảnh rỗi, các nữ đồng nghiệp vẫn thường nhắc đến Giang Doãn Chính, khiến Lâm Nặc không khỏi nhớ đến dáng hình anh, thân hình dỏng cao, đôi mắt sâu đen lấp lánh tựa như vì sao trong màn đêm.

Tối đó anh nói: “Anh có cảm tình với em...”, với vẻ lãnh đạm. Cách bày tỏ tình cảm bình tĩnh, tự nhiên đó, lẽ dĩ nhiên cô chưa bao giờ trông thấy.

Nếu như nói trong lòng không có chút cảm giác gì cũng chẳng phải, dù sao thì anh cũng xuất sắc như thế, trong mắt nhiều người anh ở tít trên cao xa vời vợi không cách gì với tói. Còn anh từng đứng dưới ký túc xá người qua kẻ lại đợi cô, dẫn cô đi ăn trong nhà hàng bình đân, rẻ tiền. Cô từng trông thấy nụ cười mỉm của anh và vẻ chuyên tâm khi lái xe nữa...

Tựa như lần gặp gỡ vô tình đó.

Chỉ một cái nhìn thoáng qua trong khuôn viên nghĩa trang trên đỉnh núi cùng lần cô vội vã bỏ chạy trong hành lang KTV. Dạo đó, ai dám nghĩ sẽ có ngày hôm nay chứ?

Việc này Lâm Nặc vẫn chưa kể với ai, ngay cả Hứa Tư Tư, cô bạn “tâm giao” thân thiết cũng không phải ngoại lệ.

Mỗi tối cô vẫn thường nói chuyện điện thoại với Từ Chỉ An. Qua giọng nói cô cũng có thể nhận ra công việc của anh không được thuận lợi lắm. Thật vậy, ưu tú xuất sắc ở trên ghế nhà trường thế nào cũng không có nghĩa là bước ra xã hội cũng thuận lợi như thế.

Nhân tài ở Dung Giang đầy khắp, mối quan hệ giữa đồng nghiệp tuy thật lòng đối đãi nhau cũng có nhưng đa phần vẫn là đề phòng và bảo vệ bản thân. Người mới chân ướt chân ráo bước ra xã hội, đâu phải ai cũng tốt số, có thể tiếp tục thuận buồm xuôi gió như thời đi học chứ?

Lâm Nặc cảm thấy rối bời, làm việc càng chăm chỉ hơn, cô vẫn tự nhắc nhở bản thân không được để sai sót.

Mãi đến một ngày phải chuyển báo cáo của Giám đốc Lý lên trên cô mới lại đối mặt với Giang Doãn Chính.

Phòng họp nhỏ cạnh phòng Tổng giám đốc, khói thuốc vấn vít vờn quanh, cô vừa bước vào ánh nhìn đầu tiên dừng ngay ở một người trong số đó.

Hôm ấy Giang Doãn Chính mặc ái sơ mi màu xám nhạt tựa lưng vào chiếc ghế bành rộng lớn hút thuốc, vẻ mặt nghiêm túc lạnh lùng. Nghe tiếng gõ cửa, anh khẽ lên tiếng đáp lại, trông thấy người bước vào là Lâm Nặc, nét mặt vẫn chẳng thay đổi, chỉ có ánh mắt là dịu lại, ngừng trong giây lát rồi anh dập tắt điếu thuốc trên tay.

Lâm Nặc nhìn anh, rồi mới chú ý còn hai người khác đang ở phòng họp nữa.

Đều là những người đàn ông trẻ tuổi, hiển nhiên khi cuộc trò chuyện bị vắt ngang ai nấy đều đổ dồn ánh mắt về phía cô. Ngược lại, cô không tiện nhìn chăm chăm vào họ chỉ thoáng liếc nhìn, gật đầu chào rồi tiến đến phía trước đưa tài liệu cho sếp.

Giang Doãn Chính nhận lấy, tiện tay lật ra, nói: “Cảm ơn”, giọng hơi khàn.

Khoảng cách gần như vậy, lúc này Lâm Nặc mới để ý thấy sắc mặt của anh không tốt, không giấu được vẻ mệt mỏi nhưng khóe mắt lại sắc nhọn lạnh lùng, rất khác ngày thường.

Công việc đã xong, chẳng thể nán lại quá lâu, cô khẽ nói: “Đừng khách sáo, Giang Tổng, tôi xin phép ra ngoài“.

Cửa phòng đóng lại, Giang Doãn Chính mới rút thuốc lá ra châm lửa hút, dửng dưng nói: “Chuyện này, các anh không có cửa nhúng tay vào đâu!“.

Ngồi cả buổi sáng, sự nhẫn nại của Giang Doãn Bình dần cạn, lúc này vừa nghe anh nói, không khỏi trầm ngâm: “Mọi người đều là cổ đông, e là có nhúng tay vào được không chẳng đến lượt cậu nói đâu“.

Giang Doãn Chính không nổi giận, chậm rãi búng búng tàn thuốc rồi mới nhìn về phía anh cả: “Nhưng hiện giờ Tổng giám đốc của Dung Giang là em“.

”Thế thì sao?”

”Chẳng sao cả”, anh đứng dậy bước đến bên bức vách ngăn bằng kính có hình nửa vòng cung, mắt đón lấy màn mây đen dày đặc trên không trung: “Nếu từ đầu đã giao công ty cho em, vậy thì mọi việc trong nước phải do em quyết định. Cũng giống như mấy năm nay, em chưa từng hỏi qua quyết sách của công ty các anh ở hải ngoại“.

Giang Doãn Bình sa sầm mặt định mở miệng nói thì bị người bên cạnh ngăn lại.

Giang Doãn Hạo chậm rãi nói: “Anh ba, không phải là anh không biết, gần đây ông nội không mấy hài lòng với cách làm việc của anh. Lần trước anh và ông nội cãi nhau trông điện thoại em ở cạnh đã nghe thấy rồi“.

Giang Doãn Chính không quay lại, chỉ hỏi: “Vậy thì sao?“.

”Thế nên xem ra cuộc hôn nhân hai nhà Giang - Diệp đã không thể tránh được nữa rồi.”

Trầm mặc trong giây lát, Giang Doãn Chính vẫn quay mặt ra ngoài cửa sổ, để mặc điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay chầm chậm cháy.

”Ai là giám đốc thì người đó có quyền quyết định, việc này em không quan tâm.”

Người có dáng vẻ trẻ trung tuấn tú ấy đứng phắt dậy, Giang Doãn Hạo bỏ tay, liếc nhìn anh cả đang trong cơn thịnh nộ, cười nói, “Em chỉ phụng mệnh đến đây làm thuyết khách thôi”, rồi đưa tay nhìn đồng hồ, “Xin lỗi, em có hẹn, các anh cứ tiếp tục trò chuyện“. Nói rồi Giang Doãn Hạo liền bước ra khói phòng họp.

Giang Doãn Bình cũng đứng lên. Trước khi rời đi chỉ nói, “Có Diệp gia là chỗ dựa cũng chưa chắc đã vững như núi Thái Sơn đâu”, giọng điệu vô cùng châm biếm.

Giang Doãn Chính quay lại, khẽ cười lạnh.

Cả buổi sáng, anh không để lộ chút biểu cảm nào như lúc này, gương mặt thanh tú tỏ vẻ khinh khỉnh.

Chậm rãi rít hơi thuốc cuối cùng, anh nói: “Em có làm bất cứ việc gì cũng chẳng cần để ý đến những người không liên quan“. Rồi anh dụi điếu thuốc vào gạt tàn và đi ra ngoài.

Mãi đến giờ nghỉ trưa hôm ấy, Lâm Nặc mới biết thân phận của hai người đàn ông lạ mặt đó.

Cũng chẳng phải cô cố ý nghe ngóng, chỉ là những lúc rỗi rãi luôn là thời cơ tốt của những tin đồn lan truyền. Đáng tiếc, lúc đó ở trong phòng họp cô không tiện nhìn kỹ, chứ không sẽ phát hiện ra tuy cùng cha khác mẹ nhưng gương mặt của ba anh em họ vẫn có bảy tám phần giống nhau.

Chạng vạng tối, dường như cơn giông bị đè nén cả ngày cuối cùng ào ào trút xuống chẳng chút kiêng dè.

Trong tiết trời mùa hạ biến đổi khôn lường này, đến cả một cái ô mà Lâm Nặc cũng chẳng kịp chuẩn bị. Giữa trời và đất là một mảng trắng xóa, nước mưa rơi xuống mặt đất bắn ra những hạt nước trong suốt.

Đứng dưới lầu công ty, Lâm Nặc xoa xoa cánh tay, cô đang nhẩm tính xem làm sao có thể về nhà thì ánh đèn xe lóe sáng từ xa, thoáng chốc đã tiến đến ngay trước mặt cô.

Chiếc xe BMW cực kỳ quen thuộc chậm rãi dừng lại, cửa kính xe hạ xuống.

Giang Doãn Chính nói: “Lên xe đi“.

Cô lại lắc đầu: “Thôi khỏi!“.

Dường như Giang Doãn Chính không nghe thấy, vẫn nói: “Lên xe đi“. Đôi lông mày của anh khẽ chau lại.

Khi cô tan ca thì đã trễ, đồng nghiệp đều ra về hết, chỉ còn mấy chú bảo vệ đứng đó, vẻ mặt tuy bình thường nhưng cũng khiến người khác cảm nhận được họ đang lặng lẽ quan sát hai người.

Hết cách, cô đành nói: “Anh có việc thì đi trước đi, em bắt taxi cũng được rồi!“.

Vừa dứt lời thì “bộp” một tiếng cửa xe mở ra. Cô vẫn chưa kịp hoàn hồn, Giang Doãn Chính đã đến trước mặt, đưa tay ra nắm chặt lấy cổ tay cô, giọng trầm trầm: “Anh nói em lên xe“. Vốn dĩ anh chẳng để cô có thời gian giằng co, liền kéo cửa sau xe, đẩy cô vào trong.

Trong xe rộng rãi, thoải mái, không khí mát mẻ, cô vừa ngồi vững thì trông thấy Giang Doãn Chính ngồi vào ghế, đồng thời đánh rơi chìa khóa xe.

Hơi thở cô như bị nghẹn lại trong cổ họng, há hốc miệng toan nói chuyện thì lúc này mới nhận thấy trong xe còn có người thứ ba.

Người phụ nữ ngồi ở ghế phụ khẽ quay lại, mỉm cười nói, “Xin chào”, giọng cô ấy vừa lễ phép vừa uyển chuyển.

Cô vội nói: “Xin chào!”, giọng hơi gấp gáp.

Đối phương nghiêng đầu nhìn Giang Doãn Chính, dịu dàng hỏi: “Doãn Chính, chúng ta đi ăn đồ Nhật nhé?“.

Cô ta gọi anh là Doãn Chính, thân thiết tự nhiên. Chí ít trong những ngày tháng quen biết nhau, Lâm Nặc chưa từng nghe thấy người nào xưng hô với anh như vậy.

Ngồi ở ghế sau nhìn lên, Lâm Nặc thấy gương mặt trái xoan diễm lệ cùng đôi mắt đen sâu lắng của cô ấy quả là vô cùng xinh đẹp.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.