Cưới Vợ Để Mẹ Vui

Chương 11: Chương 11: Chơi xấu




Hạ Vy Vy tức đến mức tái mặt, bắt đầu lộ ra vẻ hung hăng. Nhưng cô ta đã nhanh chóng tự vực dậy tinh thần của mình, đứng trước một người kiêu sa như Bạch Nhược Đình thì không thể lép vế. Thế là cô ta dằn nén lại, nặn ra một nụ cười nói.

“Cô là nhất rồi. Chỉ giỏi dùng nhan sắc để quyến rũ đàn ông. Được bao nhiêu gã rồi hả? Đã lên giường với ai chưa vậy?”

Chát!

Bạch Nhược Đình không do dự gì mà tặng Hạ Vy Vy một cú tát đau điếng người. Âm thanh giòn tan khiến tất cả những người trong buổi tiệc phải chú ý. Nhưng như vậy thì sao? Tuy Bạch gia và Hạ gia đều là gia tộc có tiếng trong giới kinh doanh. Nhưng gia đình của cô ta so với truyền thống nhà cô thì đã là gì chứ?

Người khác có muốn bênh vực thì dám chen chân vào sao?

Hạ Vy Vy nghiến răng bước đến, vừa mắng vừa hung hăng vùng tay lên.

“Cô dám đánh tôi?”

Tư Bằng nhìn thấy cô ta sắp động thủ, vừa tiến lên định đỡ thay thì đã có người nhanh hơn một bước.

Bạch Nhược Đình ngước nhìn lên, chỉ thấy nửa gương mặt lạnh lùng dưới ánh đèn pha lê lấp lánh. Nhìn kĩ lại thì, đây chính là người nhận vơ cô là vợ lần trước với quản gia nhà anh ở bệnh viện. Cô nhíu mày, không biết tại sao mà Tiêu Tuấn cũng có mặt ở đây. Sau đó mới nhớ ra, Hạ lão gia kia là chuyên gia trong lĩnh vực nịnh hót, với một người thành danh như anh chắc chắn phải có tên trong danh sách khách mời.

Hạ Vy Vy bị khoá chặt cổ tay không nhúc nhích được, khó chịu cực kì. Tiêu Tuấn lúc này mới bỏ ra, lạnh giọng nói.

“Cô Hạ, đừng tùy tiện động tay động chân.”

Cô ta nhìn anh há miệng như rất oan ức.

“Tôi động tay động chân? Còn không hỏi xem cô ta đã làm gì? Cô ta đã tát tôi đấy!”

Tiêu Tuấn cười nhạt một tiếng.

“Còn không phải do cô xúc phạm vợ sắp cưới của tôi trước sao?”

Hạ Vy Vy cứng miệng, cả Bạch Nhược Đình và Tư Bằng đều ngạc nhiên không nói nên lời. Tất cả mọi người có mặt trong bữa tiệc đều trầm trồ. Sau đó một vài người mới nhớ ra và bắt đầu bàn luận. Hai bên gia đình Tiêu - Bạch đã có mối thân tình từ trước, chuyện để con cái kết hôn với nhau là bình thường. Điều đáng nói ở đây là cả hai gia tộc đều có tài sản và sự nghiệp vô cùng to lớn. Nếu hai người này về chung một nhà, không phải sẽ thống trị Thượng Hải sao?

Hàng loạt người bàn tán xôn xao khiến sắc mặt của Hạ Vy Vy càng lúc càng khó coi hơn nữa. Các phóng viên mà lúc đầu cô ta mời đến chụp ảnh bây giờ đều nhằm vào Tiêu Tuấn và Bạch Nhược Đình.

Lúc này, cô đột nhiên phát hiện ra cơ thể mình có thứ gì đó rất khác lạ.

Nóng.

Cực kì nóng.

Cổ họng dù đã uống rất nhiều rượu nhưng vẫn không thể nào dễ chịu hơn được. Hạ Vy Vy thoáng thấy biểu hiện này của cô, đáy mắt loé lên sự hài lòng. Cô ta đương nhiên không thể cứ ở đây đôi co nữa, lập tức tự nhận sai rồi rút lui.

Thấy Bạch Nhược Đình cũng đã được giải vây, Tiêu Tuấn cũng không còn gì để nói nên định rời đi. Đột nhiên, anh bị cô giữ tay lại.

“Đợi đã!”

Anh quay người nhìn, mới nhận ra hai gò má của cô đỏ hây hây, đôi mắt mơ màng, bờ môi mọng nước gợi cảm cùng với thái độ này rất khác lạ. Nhíu mày nhìn cánh tay đang đặt trên vai mình của cô, anh dường như đã hiểu ra cô rốt cuộc đang làm gì.

“Em...”

Tiêu Tuấn nhìn về phía bóng lưng của Hạ Vy Vy, đã hiểu tại sao cô ta đột nhiên có ý tốt mà rút lui trước như vậy. Vì ly rượu mà ngay từ đầu Bạch Nhược Đình uống, đã bị bỏ xuân dược. Chính vì cô ta dự liệu được hết mọi chuyện, nên mới cố tình kéo dài thời gian.

Anh nắm lấy cổ tay của cô, kéo cô dắt đi rồi vội vàng nói.

“Đi theo tôi.”

Tư Bằng nhìn cô bị người đàn ông khác dẫn đi, không thể không có phản ứng gì mà giữ lấy tay còn lại của cô.

“Đợi đã! Anh muốn đưa tiểu thư đi đâu?”

Tiêu Tuấn khựng lại, nhìn anh ta sau đó nhìn bàn tay của anh ta đang giữ tay Bạch Nhược Đình. Bất giác nhận ra được khoảng cách không đáng có của mình, Tư Bằng vội buông tay ra, cứ thế nhìn cô được anh dìu khỏi nhà hàng.

Vừa được đưa vào trong xe, cơn bứt rứt và nóng bỏng trong người đã khiến Bạch Nhược Đình mất đi lí trí. Cô khom người đến như muốn tấn công Tiêu Tuấn, tay sờ lên mặt anh vuốt ve, nụ cười mê hoặc. Anh nhìn vào mắt cô, môi cô, yết hầu đưa đẩy. Nhưng sau vài giây, anh liền tỉnh táo lại mà đẩy cô ra, thắt dây an toàn lại.

“Bạch Nhược Đình! Em tỉnh táo lại đi!”

Anh trầm giọng nhắc nhở. Nhưng lúc này cô làm sao mà tỉnh táo nổi? Thuốc mà Hạ Vy Vy cho vào rượu là loại mạnh, nếu muốn hết tác dụng cũng phải trong vòng 2-3 tiếng nữa. Tiêu Tuấn lo rằng cô ta sẽ bảo phóng viên đuổi theo ra bên ngoài cổng nhà hàng, nên đã nhanh chóng phóng xe đi.

Trên xe, Bạch Nhược Đình không ngừng cọ nguậy, tìm cách động chạm với Tiêu Tuấn. Anh liên tục gạt tay cô ra, vẻ mặt tuy không cảm xúc gì nhưng trong lòng lại châm chít khó khăn.

“Ngoan ngoãn ngồi yên!”

“Tôi khó chịu! Tiêu Tuấn!”

Khoảnh khắc cô vừa gọi tên anh, giọng nói có phần non nớt lại nức nở này khiến anh suýt nữa mất bình tĩnh. Anh đưa cô về nhà riêng của mình, đặt cô ngồi xuống sô pha rồi tạm thời pha một ly chanh nóng.

Bạch Nhược Đình ngồi trên sô pha mà cơ thể nóng ran, đường cong quyến rũ cứ uốn éo như vậy. Cảm giác này làm cô như phát điên lên, muốn tìm thứ gì đó thoả mãn và lấp đầy.

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.