Cưới Vợ Để Mẹ Vui

Chương 12: Chương 12: Tôi chỉ tha cho em lần này




Tiêu Tuấn vừa đặt ly chanh nóng xuống bàn, Bạch Nhược Đình đã tóm lấy cổ tay của anh. Cô nhìn anh với ánh mắt van nài, nhưng cơ thể lại nóng rực quyến rũ đến bỏng mắt người khác.

“Tôi... Khó chịu quá! Khó chịu!”

Anh thở dài ngồi xuống bên cạnh cô, nhẹ nhàng nói.

“Tôi biết! Mau uống nước chanh đi!”

Cô lắc đầu, tay đặt lên đùi anh rồi lại sờ soạng.

“Không uống!”

Tiêu Tuấn hết cách, nghĩ đến đây anh lại nhớ đến Hạ Vy Vy còn đang vui vẻ ở bữa tiệc sinh nhật. Nếu như không phải có anh ở đó, một khi xuân dược phát huy tác dụng, không biết Bạch Nhược Đình cô còn làm ra những chuyện gì. Cô ta chính là muốn trả đũa cô, muốn để cô phải xấu mặt trước đám đàn ông và truyền thông, báo chí.

Anh nhanh chóng lấy điện thoại ra cho Lục Lâm.

“Cho người đến nhà hàng nơi Hạ gia đang tổ chức tiệc, kiểm tra tất cả các camera giám sát. Giữ Hạ Vy Vy lại cho tôi, xem cô ta đã bỏ thứ gì vào trong rượu của Bạch Nhược Đình.”

“Dạ.”

Anh vừa cúp máy xong, thì cô đã không chịu được mà ngồi lên đùi.

“Tiêu Tuấn! Làm sao đây? Tôi khó chịu quá!”

“Cố chịu một chút. Nghe tôi nói không? Chúng ta không thể được, em biết điều đó mà?”

Anh cố gắng để cô tỉnh táo lại, dùng hai tay ôm lấy gò má của cô, bóp một cái thật mạnh. Hai người chỉ mới gặp nhau vài lần, chuyện này xảy ra là không thể nào. Với anh thì không sao, nhưng với một người con gái như cô sẽ rất thiệt thòi.

Sắc dục là chuyện cám dỗ nhất mà một người đàn ông như anh rất khó vượt qua. Nhất là khi trước mặt có một người phụ nữ quyến rũ thế này. Bạch Nhược Đình dường như tỉnh ra được vài phần, bắt đầu ý thức được rằng người này chỉ là người kết hôn với mình trên danh nghĩa.

Cô lắc đầu một cái thật mạnh, nhưng hai mắt vẫn mơ màng, đầu óc quay cuồng không xác định rõ. Đột nhiên, cô vùng khỏi hai cánh tay của Tiêu Tuấn, áp môi mình lên môi anh hôn cuồng nhiệt.

Cả người anh không phòng bị kịp, bị cô áp đảo ngã ra ghế sô pha. Bạch Nhược Đình ôm lấy cổ của Tiêu Tuấn, đôi môi nóng bỏng muốn càng quét khắp khoang miệng của anh. Anh cũng không cự tuyệt, biết đâu chừng sau nụ hôn này cô sẽ dễ chịu hơn một chút.

Nhưng Bạch Nhược Đình lại là người không chịu yên phận. Cơn nóng khát trong người lại khiến cô khó chịu cùng cực, thò tay xuống chạm vào đũng quần của Tiêu Tuấn. Tiêu cự trong mắt anh như dừng lại, trong khi cô cứ liên tục sờ qua sờ lại “nó” như vậy.

Rõ ràng bản thân đã cố gắng kìm chế tránh xa cô, nhưng cứ liên tục bị cô dẫn dụ. Tiêu Tuấn bắt lấy cổ tay cô, đè cô ngã vật ra chiếm thế chủ động. Anh cất giọng trầm thấp, khàn khàn.

“Mẹ kiếp! Tôi đã nói là không được rồi mà?”

Anh cúi người xuống hôn lên môi Bạch Nhược Đình, nhưng tuyệt nhiên ngoài hôn ra thì không làm gì khác. Day dưa một lúc, anh buông ra rồi nhìn cô từ từ nhắm mắt lại, tay chân buông lỏng.

Nước chanh nóng mà anh pha cho cô lúc nãy, đã bỏ thuốc mê vào.

Anh biết với tình hình này, cô sẽ còn khó chịu đến tận 1-2 tiếng nữa, nên mới để cô chìm vào giấc ngủ.

Thoát ra khỏi nụ hôn suýt nữa đẩy anh vào dục vọng, Tiêu Tuấn ngồi ngay ngắn lại, chỉnh cúc áo bị Bạch Nhược Đình cởi ra. Nhìn sang cô đang nằm ngủ trên sô pha, mái tóc đen rũ rượi, chiếc váy ôm gợi cảm. Anh thở ra một hơi, trong hơi thở vẫn còn dư vị nồng nàn của nụ hôn ban nãy.

“Chỉ lần này thôi, nếu như còn lần sau...”

Tiêu Tuấn thầm nói, mắt nhìn vào gương mặt yêu kiều của cô rồi lại dời ra bên ngoài sân.

“Tôi sẽ không để em thoát.”

Thuốc mê có tác dụng vừa đủ để làm tan đi xuân dược trong cơ thể Bạch Nhược Đình. Khoảng hai tiếng sau, lúc ấy đã là 10 giờ tối, cô bắt đầu tỉnh lại. Đầu đau như búa bổ, mà cô chẳng còn nhớ nổi thứ gì ngoài việc mình tát Hạ Vy Vy một cái. Sau đó thì cô ta cũng muốn động thủ với cô, nhưng Tiêu Tuấn đã xuất hiện và ngăn lại.

Phải rồi.

Chính là Tiêu Tuấn.

Sau đó thì...

Sau đó thì...

“Khó chịu quá!”

Hình ảnh cô nóng bỏng cám dỗ cơ thể của Tiêu Tuấn hiện ra trong đầu, khiến cô hốt hoảng vô cùng. Cô ngồi bật dậy khỏi giường, nhìn xuống váy áo của mình vẫn còn nguyên vẹn. Chưa vơi đi cơn hoang mang thì Tiêu Tuấn từ cửa phòng tắm đi ra. Anh thấy cô đã tỉnh, cũng chẳng có gì ngạc nhiên, từ đầu đến cuối vẫn là gương mặt ấy.

“Tỉnh rồi sao?”

Bạch Nhược Đình bất giác co người lại, ngồi sát thành giường.

“Anh làm gì tôi vậy hả? Đây là chỗ nào?”

Tiêu Tuấn đang trong tình trạng cởi trần, vai vắt chiếc khăn tắm màu trắng, tóc ướt rũ rượi. Anh đóng cửa phòng tắm lại, cầm khăn thong thả lau tóc.

“Nhà của tôi.”

“Nhà anh? Tôi... Tôi rõ ràng là bị chuốc thuốc mà? Anh đưa tôi về nhà anh làm gì hả?”

Bạch Nhược Đình nổi cáu, cầm cái gối bên cạnh ném về phía chân của Tiêu Tuấn. Anh nhìn thái độ không chịu hợp tác của cô, đặt cái khăn qua một bên, hai tay đưa lên chống ngang hông.

“Bạch Nhược Đình! Em rõ ràng đang lấy oán báo ơn đấy!”

“Tôi lấy oán báo ơn?”

“Nhìn đi! Tôi đã làm gì em chưa?”

“Thì à...”

Tiêu Tuấn cầm điện thoại đặt trên đầu tủ, bấm bấm gì đó rồi đưa ra cho cô xem.

“Nhìn đi!”

Bạch Nhược Đình nhìn vào màn hình điện thoại của anh, bên trong là đoạn clip chiếc xuất từ camera giám sát của nhà hàng. Hình ảnh Hạ Vy Vy nhân lúc mọi người không chú ý, hợp tác cùng nhân viên phục vụ bỏ thuốc vào rượu của cô đã quá rõ ràng.

Cô ngây người ra, không ngờ cô ta còn có thể làm ra loại thủ đoạn này. Và quả thật, nếu như Tiêu Tuấn không xuất hiện kịp thời mà đưa cô đi, thì cô đã trở thành trò cười thiên hạ rồi.

...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.