Cuồng Huyết Thiên Ma

Chương 356: Chương 356: Bản chất của Lĩnh Vực??




Lăng Chiến vừa dứt lời, xung quanh người hắn chợt xuất hiện từng dòng khí lưu nhanh chóng xoay tròn, tốc độ dần dần tăng lên không ngừng, chỉ trong nháy mắt liền lan rộng ra khắp xung quanh tạo thành một vòng xoáy không khí cự đại. Không khí thảo nguyên vốn đã khô nóng trở nên khô hơn bao giờ hết, cảm tưởng như là độ ẩm trong không khí biến mất hoàn toàn, không còn lại một chút hơi nước nào cả.

Lăng Chiến cả người co lại sau đó đột ngột bung ra, miệng há ra gầm lên một tiếng kinh thiên, chỉ thấy lấy cơ thể hắn làm trung tâm, một luồng sóng gợn trong suốt có thể lờ mờ thấy được mang theo nhiệt độ khủng bố lan tỏa ra bên ngoài, tạo thành một vùng không gian khô nóng đến cực điểm, bầu trời vốn được soi sáng bởi ánh trăng ban đêm chợt bừng sáng lên như ban ngày, trên đầu Lăng Chiến không ngờ lại xuất hiện một vật thể hình tròn đang bốc lửa ngùn ngụt, tỏa ra ánh sáng chói lọi, nhìn thoáng qua thì không khác gì một mặt trời thu nhỏ cả.

Thân hình Lăng Chiến ở ngay bên dưới mặt trởi thu nhỏ đó chỉ khoảng trăm mét, toàn thân trên dưới của hắn bắt đầu xuất hiện khói đen, khói đen xuất hiện ngày càng dày đặc, chỉ một chút sau y phục trên người hắn liền bốc cháy, trực tiếp biến hắn thành một hỏa nhân không hơn không kém, từ cơ thể hắn tỏa ra uy áp như muốn hủy thiên diệt địa cùng một cỗ khí tức thô bạo đến cực điểm, không hổ là Thánh Giả trung giai đỉnh phong cường giả.

Ở phía đối diện, Tử Phong vẫn đứng yên một chỗ quan sát đối phương, tuy bản thân hắn trở thành Thánh giai, tự thân cũng đã linh ngộ được Lĩnh Vực nhưng hiểu biết của hắn về cái thứ thần kì gọi là Lĩnh Vực vẫn không quá nhiều, hắn cũng biết được rằng Lĩnh Vực có thể coi là bài tẩy của mỗi một Thánh giai, mỗi Lĩnh Vực đều mang theo diệu dụng cùng hiệu quả riêng biệt, hắn không thể cứ như thế mà đi gặp các Thánh cấp cường giả khác trong tông mà hỏi bọn họ: “Lĩnh Vực của ngươi có tác dụng gì??”.

Chính vì lí do đó, để đạt được mục đích tìm hiểu thêm về cái thứ gọi là Lĩnh Vực, Tử Phong vốn dĩ có thể trực tiếp miểu sát Lăng Chiến nhưng hắn không hề làm vậy, hắn chỉ cố tình bày ra “một chút” thực lực vừa đủ để khiến đối phương thu hồi vẻ khinh thị mà toàn lực sử dụng Lĩnh Vực của mình để chiến đấu. Nhìn thấy đối phương cắn câu mà triển khai Lĩnh Vực, khóe miệng Tử Phong đằng sau chiếc mặt nạ hơi nhếch lên, đôi mắt hắn xuất hiện hàng loạt những đường tơ máu tỏa ra ánh sáng màu đỏ yêu dị.

Đạt tới Thánh giai, Chân Dạng cùng với Phân Tích Nhãn và Thiên Ma Nhãn đều có được một sự nâng cấp lớn lao, hiện tại nếu hắn sử dụng kết hợp cả ba năng lực này với nhau thì sẽ có hiệu quả kinh người, đừng nói là dấu vết linh lực trên người đối phương hay là thông tin chi tiết, đến cả Lĩnh Vực vốn trước nay hắn không thể nào “phân tích” được cũng bị nhìn thấu, tuy rằng cái nhìn thấu này không đến mức mọi thứ cũng đều có thể nhìn thấy, nhưng ít nhất thì quy tắc vận chuyển cùng với một số đặc tính của Lĩnh Vực hắn có thể nhìn thấy chứ không còn không biết gì như trước.

Trước mặt Tử Phong lúc này là một hỏa thuộc tính Lĩnh Vực, về tính chất thì không khác gì so với Lĩnh Vực của Lâm Tử Hàm, đều lấy sức nóng cùng sự bá đạo của hỏa thuộc tính làm cơ sở, chỉ là cách thức thể hiện ra ngoài thì có hơi khác một chút, nếu như Lĩnh Vực của Lâm Tử Hàm là lấy hỏa thuộc tính để cường hóa chiêu thức cũng như là vũ khí hay đạo cụ trên người như là y phục thì Lĩnh Vực của Lăng Chiến lại trực tiếp thay thế cơ thể cốt nhục thông thường của hắn với một cơ thể được tạo nên hoàn toàn bởi hỏa nguyên tố tinh thuần nhất.

Một cơ thể được tạo nên hoàn toàn bởi hỏa nguyên tố, nhục thể biến mất khiến mỗi đòn công kích vật lí của đối phương trở nên vô dụng, được tạo nên bởi nguyên tố nên dù có bị đánh trúng thì cũng rất nhanh có thể tụ hội lại với nhau, hơn nữa nhìn vào lượng hỏa nguyên tố khủng bố kia, cơ thể của Lăng Chiến lúc này mang theo một nhiệt độ không thể tưởng tượng nổi, chỉ cần tiếp cận thôi cũng có thể bị nhiệt độ này thiêu cháy thành tro bụi.

Lăng Chiến hú lên một tiếng dài, cánh tay giơ lên liền cách không tung ra một quyền. Quyền vừa ra, không gian xung quanh liền vỡ vụn, một vòng xoáy lửa mang theo sức nóng thiêu đốt vạn vật xuyên thủng không gian mà lao thẳng tới chỗ Tử Phong. Nói thì chậm nhưng diễn ra thì nhanh, Tử Phong vừa mới chớp mắt một cái thì vòng xoáy lửa kia đã tiếp cận ngay sát người hắn, trong tích tắc liền nuooits chửng cả người hắn vào trong ngọn lửa dữ.

Lốc xoáy lửa bùng lên một cách dữ dội, thân ảnh Tử Phong ở bên trong ngọn lửa liền lập tức bốc hơi nhưng Lăng Chiến lại không lấy thế làm vui mừng, con mắt rực lửa của hắn lúc này liền quay sang một hướng khác, chỉ thấy Tử Phong đã xuất hiện ở một nơi khác từ lúc nào, toàn thân hoàn hảo vô khuyết, hiển nhiên đòn vừa rồi của hắn đã đánh trượt.

“Chân Dạng – Thuấn Quang!!”

Tử Phong vừa ổn định cơ thể trên không trung, tâm thần mặc niệm mấy chữ, cả người hắn đột ngột biến mất tại chỗ, chỉ để một cái tích tắc sau liền xuất hiện trước mặt Lăng Chiến, quyền kình xé gió được tung ra, trực tiếp nện thẳng lên ngực đối phương.

Quyền đầu của Tử Phong trực tiếp đấm xuyên qua người Lăng Chiến, kình khí khủng bố lan tỏa ra khiến không khí bị đè nén lại trong khoảnh khắc mà nổ tung tạo thành một cơn cuồng phong bạo vũ, dư kình phóng ra ở trên không trung mạnh đến nỗi khiến mặt đất ở bên dưới mấy trăm mét không chịu được mà nứt toác ra tạo thành một cái rãnh nứt dài cả nghìn mét, sâu không thấy đáy, vô số đất đá cùng cỏ dại bắn tung lên không trung.

Tử Phong chỉ cảm thấy nắm đấm của mình giống như vừa chạm vào một đám mây, căn bản là không hề cảm thấy một chút phản lực nào mà cứ như thế xuyên qua người đối phương, từ cánh tay của hắn truyền đến một cơn đau bỏng rát khó có thể diễn tả, trong đầu hắn liền xuất hiện một ý nghĩ: “Quả nhiên cơ thể đã hoàn toàn mất đi cốt nhục mà chuyển thành dạng hỏa nguyên tố, công kích vật lí là vô dụng.”

Ý nghĩ vừa lóe lên, một ngọn lửa từ cơ thể trước mắt hắn liền bùng lên, trong nháy mắt phụt thẳng vào người Tử Phong. Hắn chỉ cảm thấy ngọn lửa đó có nhiệt độ khủng khiếp lên đến cả triệu độ, lấy cơ thể của hắn vốn có sức phòng thù không thua kém gì Thiên giai Bảo Khí mà trong nháy mắt cũng có cảm giác như là bị thiêu đốt thành tro tàn, trong lòng hắn không khỏi thầm cảm thán sức phá hoại khủng khiếp của pháp tắc chi lực.

Cả người Tử Phong lộn ngược ra đằng sau rồi biến mất, trong nháy mắt liền xuất hiện ở một chỗ khác phía sau mấy trăm mét, trên người vẫn còn những ngọn lửa cháy chưa tắt đang thiêu đốt quần áo của hắn. Phất tay một cái, ngọn lửa trên người Tử Phong bị dập tắt, để lại một thân hình loang lổ những vết bỏng cùng với quần áo cháy xém. Đám người Lăng gia vui mừng vì thấy Tử Phong chật vật như vậy, trong khi đó thì đám người Lăng Hư Cung lại cảm thấy lo lắng, chỉ là điều xảy ra tiếp theo khiến tất cả không khỏi trợn tròn mắt.

Chỉ thấy những vết bỏng trên cơ thể Tử Phong lấy tốc độ bằng mắt thường có thể nhìn thấy mà khôi phục lại bình thường, quần áo của hắn cũng được một luồng năng lượng màu đen thần bí sửa chữa lại như cũ. Giơ một bàn tay lên co duỗi một chút, Tử Phong phun ra một câu khiến tất cả mọi người có xúc động muốn tìm một cục gạch mà đập đầu vào:

“Đó là công kích mạnh nhất của ngươi ư?? Yếu đuối!! Ta sẽ không dùng đến Lĩnh Vực, cái dạng rác rưởi như ngươi thì thật sự là không cần thiết, đem công kích mạnh nhất của ngươi ra đây, để xem ngươi có thể khiến ta đổi ý hay không nào??”

Nghe được những lời nói cuồng vọng của Tử Phong, tất cả mọi người đều không khỏi cảm thấy một trận bất khả tư nghị, từ đầu đến giờ dù là người mù thì cũng nhận ra công kích của Tử Phong hoàn toàn vô dụng trước Lăng Chiến, hơn nữa đến bản thân hắn cũng bị đả thương, vậy mà hắn ta vẫn có thể mở mồm ra nói những lời cuồng vọng như vậy, nếu hắn ta không phải não có vấn đề thì căn bản là một tên cuồng ngạo không có lí trí.

Lăng Chiến nghe thấy vậy liền ngớ người ra một lúc sau đó cất tiếng cười ha hả: “Một tên tiểu bối vô tri, đừng tưởng rằng tuổi trẻ đạt tới Thánh Giả là đã có thể không coi ai ra gì, trước đấy chỉ là một chút hoạt động làm nóng người mà ngươi đã nghĩ rằng ta nghiêm túc ư?? Để ta cho ngươi biết thế nào mới thật sự là một Thánh Giả trung giai!!”

Vừa dứt lời, mặt trời trên đầu Lăng Chiến chợt bay lên trên cao sau đó bành trướng không ngừng, chỉ trong nháy mắt liền to hơn gấp mười lần lúc nãy, bên trong không gian được Lĩnh Vực của hắn bao trùm, nhiệt độ tăng lên gấp cả trăm lần, càng ở gần Lăng Chiến thì nhiệt độ càng cao, có thể thấy được không gian phụ cận vì sức nóng khủng khiếp mà vặn vẹo không ngừng.

Xung quanh người Lăng Chiến vì khối cầu lửa ở trên cao bành trướng mà xuất hiện những biến hóa không ngờ, vô số những luồng sóng lửa có thể nhìn thấy bằng mắt thường liên tục xuất hiện vờn quanh người hắn giống như những đầu Thiên Long đang uốn lượn. Lăng Chiến lúc này đang lơ lửng ở trên cao, toàn thân tỏa ra khí thế mênh mông vô cùng vô tận, bộ dáng giống như một hỏa diễm chi chủ, mọi loại hỏa diễm trong trời đất đều dưới sự chỉ huy của hắn.

Ánh mắt Tử Phong không tự chủ được mà bị thu hút bởi quả cầu lửa khổng lồ giống như mặt trởi ở trên không trung, không nhìn vào thì thôi, đến khi nhìn kĩ lại thì hắn không khỏi sửng sốt. Cái gì đây?? Trong mắt hắn lúc này không hề có quả cầu lửa nào cả, thay vào đó là vô số những kí tự vằn vện giống như mấy con giun uốn éo không ngừng tạo thành hình cầu, mỗi một kí tự đều liên tục thay đổi hình dạng, năng lượng của mỗi kí tự tỏa ra cũng thay đổi không ngừng nghỉ.

Người khác thì có thể không rõ những kí tự này là gì, nhưng Tử Phong thì thập phần rõ ràng mấy “con giun” này chính là phù văn, tại sao quả cầu lửa khổng lồ của Lăng Chiến lại có chân diện mục là những phù văn, điều này là sao cơ chứ?? Lăng Chiến có hiểu biết về phù văn ư?? Tử Phong ngay lập tức đem ý nghĩ này ném ra sau đầu, phù văn vốn đã thất truyền từ lâu trên Huyền Linh đại lục, những phù văn xuất hiện trên giang hồ hiện tại chỉ còn là những phù văn tàn khuyết tồn tại từ thời thượng cổ, so sánh với độ phức tạp của những phù văn trước mắt hắn lúc này thì là một trời một vực, căn bản không cùng một cấp bậc.

Đầu óc Tử Phong xoay chuyển rất nhanh, nếu những phù văn này không phải là do Lăng Chiến cố tình tạo ra, vậy thì….nhìn đến cái “mặt trời” đang không ngừng bành trướng trên không trung cùng với biến hóa của Lăng Chiến, Tử Phong dường như vừa mới nắm bắt được một thứ gì đó.

Linh quang trong đầu hắn lóe lên, một ý nghĩ điên cuồng không ngờ cứ như vậy mà xuất hiện. “Mặt trời” đó không nghi ngờ gì chính là hạch tâm Lĩnh Vực của Lăng Chiến, chỉ cần nhìn vào việc nó thay đổi dẫn đến biến hóa trên người hắn là biết, bản thân Lĩnh Vực của Tử Phong hay của những người khác cũng có hạch tâm, chỉ là không để lộ ra bên ngoài như Lăng Chiến mà thôi.

Nếu như hạch tâm của Lĩnh Vực được tạo nên bởi phù văn, vậy chẳng phải nói rằng chính những phù văn đó đang đóng vai trò như là hạch tâm của Lĩnh Vực hay sao. Lĩnh Vực được tạo nên bởi pháp tắc chi lực, nếu phù văn là hạch tâm của Lĩnh Vực, vậy có nghĩa là những phù văn đó chính là pháp tắc chi lực, nói đúng hơn là phù văn là những pháp tắc chi lực có thể nhìn thấy được bằng mắt thường.

Xuất hiện suy nghĩ này, Tử Phong càng ngày càng cảm thấy khiếp sợ, tuy đây chỉ là giả thuyết của hắn nhưng bản thân hắn cũng đã nắm chắc đến tám chín phần mười, bằng không thì thật sự rất khó giải thích được tại sao những phù văn lại mang theo uy lực lớn đến như vậy, vốn bọn chúng chỉ là kí tự đơn thuần mà thôi, dù trông có chút kì dị nhưng chung quy lại cũng chỉ là kí tự, cũng có không ít những ngôn ngữ sở hữu kí tự kì dị, nếu như phù văn chính là đại biểu cho pháp tắc chi lực thì mọi thứ lại trở nên vô cùng có nghĩa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.