Cút Ngay Đại Sắc Lang

Chương 4: Chương 4




Đối với Đinh Vũ, tiếp cận Đường Tâm Nhu quả thực dễ như trở bàn tay. Bị đẩy xuống cống nhục nhã như vậy, hắn nhất định phải đòi lại dần dần. Nếu tâm trạng tốt thì nhiều nhất cũng làm cô dở sống dở chết, còn nếu tâm trạng không tốt, hắn sẽ khiến cho cô đau đớn, sống không bằng chết.

Ngày đầu tiên chuyển hành lý, hắn tiếp tục ngụy trang thành cô gái xinh đẹp lúc trước. Giống như một quý bà, hắn tao nhã ngồi trên sô-pha trong phòng khách, thưởng thức bộ dáng thở hổn hển như trâu của Đường Tâm Nhu .

“Xin lỗi cô! Bởi chân tôi bị thương không thể nâng vật nặng, nên toàn bộ đều nhờ cô giúp, thật ngại quá!” Đinh Vũ cười hì hì.

“Không sao… Anh em xa… không bằng… láng giềng gần… Chỉ là… chuyển ít hành lý… thôi mà…”

Đường Tâm Nhu cắn răng, dùng sức cố gắng giữ cửa, từng bước, từng bước một đi về phía căn phòng như rùa bò.

Do Đinh Vũ đi đường không cẩn thận bị trặc chân, đau đến mức ngay cả đi lại cũng khó khăn, bởi vậy phải gọi ta-xi đưa hành lí tới sau, trọng trách chuyển đồ liền rơi xuống người bạn cùng phòng là cô.

“Bên trong… đựng… cái gì vậy?” Hai chân Đường Tâm Nhu không ngừng run rầy, cô không nghĩ hành lý lại nặng đến vậy.

“Chỉ là một ít sách thôi.”

“Nặng… thật…” Toàn thân cô đổ mồ hôi.

Đương nhiên là nặng, không nặng thì sao có thể chỉnh cô? Nhìn cô mồ hôi ướt đẫm nhưng lại không thể tức giận thật khoái trá vô cùng. Đinh Vũ hai chân bắt chéo, trên tay cầm một tách trà, nhàn nhã, tự tại uống từng ngụm.

Thời gian vẫn còn nhiều, hắn nên đối đãi thật tốt với người bạn cùng phòng này như thế nào đây? Trong đầu tưởng tượng cảnh cô luôn miệng kêu khổ, bộ dáng thảm thương, hắn không nhịn được mở miệng cười gian xảo.

“Rầm!”

Một tiếng động rền vang làm Đinh Vũ suýt thì phun sạch trà trong miệng. Hắn hoảng hốt trừng mắt nhìn thùng cac-tông trước mặt, lúc này chỉ cách hắn một cm ngắn ngủi. Nếu không phải hắn tránh kịp thì chỉ sợ lúc này đã là một tiêu bản (1), sớm hóa thành vong hồn rồi.

Hắn trừng mắt nhìn cô đang quỳ rạp trên mặt đất, một giọt mồ hôi lạnh theo thái dương rơi xuống. Hắn chưa từng thấy cô gái nào ngã khó coi như vậy… Bộ dáng chật vật kia thật giống ếch bị đè chết.

“Này!” Hắn gọi ếch chết.

Đường Tâm Nhu run rẩy bò lên, trên mặt mang theo nụ cười ngây ngô.

“Ha ha ha! Yên tâm! Tôi không sao!” Cho dù mũi bị đập đau điếng nhưng cô vẫn tươi cười vui vẻ.

“Cô chắc chứ?”

Giọt mồ hôi lạnh thứ hai chậm rãi chảy xuống theo thái dương nhưng không bì kịp với hai hàng máu mũi của cô. Cảnh tượng này thật hết sức hùng vĩ.

“Ha ha ha! Không sao! Không sao, chỉ là hai giọt máu thôi mà…” Vẫn như trước, Tâm Nhu vừa lau hai hàng máu mũi vừa tươi cười đáp.

Gì mà chỉ có hai giọt máu mũi! Rõ ràng là chảy như thác nước! Đối với cảnh đẫm máu này, Đinh Vũ “nhìn Thái Sơn trước mặt cũng không đổi sắc” dần tím mặt lại.

Không cần hắn ra tay, hôm nay cô cũng sẽ “hồn về Tây Thiên” do mất máu quá nhiều.

“Hì hì, yên tâm, tôi đi bôi thuốc, một lát sẽ quay lại.”

Cô vừa nói vừa vẫy tay. Quả nhiên, Tâm Nhu mới đi được vài bước, hai chân đã mềm nhũn, hôn mê bất tỉnh, lần thứ hai trở thành ếch chết gí.

“Tâm Nhu.”

Đinh Vũ giả bộ kích động gọi. Kêu vài lần không thấy phản ứng, xác định cô thật sự ngất xỉu, mới hừ lạnh một tiếng, bước qua người cô.

“Đáng đời!”

Thừa dịp không có người, hắn lập tức khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt của cô, giả như không thấy, tự ý bưng tách trà đứng lên đi xuống phòng bếp. Đôi chân vốn không thể đi đứng giờ hoạt động tốt vô cùng.

Đinh Vũ uống cạn ngụm trà cuối cùng, chậm rãi châm điếu thuốc, ánh mắt quét lần nữa về phía người mặt không chút máu vẫn đang nằm dưới đất, trên mặt lộ vẻ sâu hiểm khó dò.

Cuối cùng, hắn dập thuốc, vốn định đi về hướng ngược lại, nhưng được vài bước lại quay lại bên cạnh cô, bàn tay to lớn duỗi ra kéo ếch chết về phòng.

Hắn là thợ săn, biệt hiệu “Sói”, lạnh lùng vô tình là bản tính của hắn, hai chữ mềm lòng đối với hắn mà nói thật không có duyên.

Tiếp cận cô chỉ có hai mục đích. Một là bày thiên la địa võng, chờ con mồi rơi vào bẫy, hai là trả mối hận cô đẩy hắn xuống cống, tuyệt đối không hề có ý gì khác.

Hắn vốn định không để ý đến cô, nhưng khiến cô mất máu chết nhanh như vậy thì chơi sẽ không vui .

“Cô không sao chứ? Vừa rồi làm tôi sợ muốn chết.” Đinh Vũ lại giả bộ mềm nhẹ, hết sức dịu dàng hỏi thăm người nằm trên giường.

“Ha ha ha, thật ngại quá, đã làm phiền cô rồi!” Đường Tâm Nhu ngây ngô cười, cả người ngồi phịch trên giường, hai lỗ mũi nhét đầy giấy vệ sinh để cầm máu.

Sắc mặt tái nhợt như vậy mà còn cười được, thật muốn ăn tươi nuốt sống cô.

Đinh Vũ xoay người cầm khăn mặt trong chậu vắt thật khô, bên trong cho thêm mấy viên đá lạnh, đưa cho cô:

“Chườm cái này lên mũi sẽ cầm máu nhanh hơn.”

Đường Tâm Nhu nghe lời làm theo nhưng khăn lạnh vừa chạm vào mũi đã không nhịn được kêu lên:

“Ôi ôi… Đau quá!”

“Cố chịu một chút, lúc đầu sẽ hơi đau.”

“Hu hu… đau quá đi thôi!”

“Đợi một lát thì sẽ không đau nữa.”

Tâm Nhu gắng hết sức kiềm chế không khóc, bàn tay nhỏ bé nắm chặt lấy góc áo Đinh Vũ, giống như bé con tìm kiếm cảm giác an toàn nắm lấy tay mẹ để được an ủi.

Lúc này, cái mũi xinh xắn cùng khuôn miệng nhỏ nhắn đều nhăn lại, cuối cùng cô giống như một bé gái, khóe mắt lấp lánh nước, bộ dáng tựa như chú cún con đáng thương ven đường, liên tục “hu hu”cầu xin thương xót, làm người ta không ngừng đau lòng.

Không ai phát hiện trong con ngươi lạnh lẽo của Đinh Vũ đang dần có độ ấm.

Hắn thật vất vả hoàn hồn, mới phát hiện tay mình bất giác đã đặt trên đầu Tâm Nhu, nhẹ nhàng vuốt ve.

Thấy được an ủi, Đường Tâm Nhu không nhịn được dựa vào người hắn. Có người làm bạn thật thích, huống hồ lại còn được một đại mĩ nhân dịu dàng chăm sóc, hai người các cô nhất định sẽ trở thành chị em tốt.

Đối với hành động ôm ấp của Tâm Nhu, Đinh Vũ cảm thấy trong người nóng rừng rực. Thân hình yểu điệu của cô dựa vào hắn, không hiểu sao, hắn không những không chán ghét mà ngược lại còn cảm thấy thích thú, giống như ôm kẹo bông gòn mềm mại vậy.

Cẩn thận ngẫm lại, kỳ thật cô rất đáng yêu, bây giờ lại còn ỉ ôi hắn, ấn tượng so với cô gái hung dữ hôm đó tốt hơn rất nhiều.

Hắn nhẹ nhàng ôm lấy thắt lưng cô, cảm giác được nhiệt độ cơ thể gầy yếu của cô.

Thắt lưng không có sẹo, thành thật mà nói, thân thế của cô rất đẹp, phù hợp khẩu vị của hắn. Không hiểu sao, càng ôm cô, hắn càng cảm thấy khí huyết dâng trào.

“Ủa? Tim cô đập nhanh quá!” Khuôn mặt nhỏ nhắn trong ngực ngước lên, đôi mắt to long lanh ngây thơ nhìn hắn, khoé mắt vẫn còn ngấn nước chưa khô.

Đinh Vũ tinh tế đánh giá dung mạo cô, rốt cục rất lâu sau cũng bình tĩnh lại, xoa nắn hai thái dương đang đau âm ỉ.

Không thể nào, hắn đường đường là “Sói lạnh lùng” sao có thể động lòng với một cô gái lỗ mũi nhét đầy giấy vệ sinh, miệng lải nhải, bộ dạng ngu ngốc.

“Đinh Vũ?”

Hắn rất nhanh biến sắc, thu hồi vẻ mặt thợ săn lạnh lùng. Săn thú tuyệt không thể để tình cảm cá nhân xen vào, hắn cũng không quên mục đích tới đây, tiếp tục sắm vai cô gái yếu đuối.

Khi quay đầu lại, hắn đã khôi phục dáng vẻ tươi cười, nhẹ nhàng nói: “Bởi vì tôi lo lắng cho cô nên tim đập hơi nhanh.”

“Oa… cô thật sự rất lương thiện.”

Ánh mắt Đường Tâm Nhu chứa đầy vẻ sùng bái, chăm chú nhìn hắn. Trên đời này sao có thể có cô gái hoàn mĩ như vậy? Xinh đẹp, dịu dàng, thiện lương - ba ưu điểm lớn đều tập trung trên người, ở thế kỉ 21 này thật vô cùng hiếm có. Quả thực là kiệt tác hoàn mĩ nhất của tạo hóa.

Mĩ nữ như vậy gần như tuyệt chủng hết rồi, nhất định phải trân trọng cô thật tốt.

“Cô yên tâm, tôi không sao, mũi không đau nữa rồi.” Để tỏ ra tinh thần mình bây giờ rất tốt, cô còn cố ý đứng lên đi lại cho hắn xem, chứng minh mình không gạt người.

Nhưng sắc mặt thì không lừa được người khác. Nhìn vẻ mặt nhợt nhạt, tím tái của cô, tự dưng ngực hắn giống như có con gì gặm cắn, vô cùng khó chịu.

“Cô định đi đâu?” Hắn níu gấu áo cô, chau mày. Nha đầu chết tiệt này không chịu nghỉ ngơi cho tốt mà cứ chạy loạn làm gì không biết.

“Tiếp tục chuyển hành lý!” Đường Tâm Nhu nói.

Vừa mới té xỉu giờ lại đi gây phiền toái cho hắn nữa sao? Hắn cũng không rảnh mà suốt ngày chăm sóc cô.

“Không cần! Tôi sẽ tự sắp xếp.”

“Không được đâu, cô vừa bị trặc chân, không thể di chuyển. Nếu vẫn để hành lý trước cửa thì hàng xóm nhất định sẽ phàn nàn.”

“Chỉ cần cô nghỉ ngơi cho tốt là được.”

“Không được, tôi đã hứa sẽ giúp cô chuyển nhà rồi.” Cô kiên trì.

Sao cô gái này cứ lằng nhằng như vậy!

“Thật sự không cần!”

“Nhưng mà…” Đường Tâm Nhu còn muốn khoe tài nhưng bỗng nhiên trọng tâm không ổn định, hai chân mềm nhũn chẳng biết tại sao lại ngã lên người hắn, hắn thuận thế dang hai tay ôm lấy thắt lưng cô.

“Cô ngay cả đứng còn không xong thì sao có sức chuyển hành lý?”

“A… Nói cũng đúng….”

Đường Tâm Nhu hơi nghi hoặc nhưng không dám chắc chắn. Vừa rồi hình như cô bị đẩy, nhưng cũng không có khả năng, từ nhỏ cô đã luyện nhu đạo, sức chân vốn rất tốt, nhất định là do chân mình thực sự không còn sức.

Đinh Vũ vốn âm thầm vận sức nhưng cô hoàn toàn tin tưởng hắn cho nên không hề hoài nghi.

“Được rồi, ngoan ngoãn nằm nghỉ đi!” Hắn dịu dàng nói, trong giọng điệu còn hàm chứa mệnh lệnh.

Mệnh lệnh của Đinh Vũ như một ma chú vô hình khiến Tâm Nhu ngoan ngoãn nằm yên trên giường không hề cự tuyệt.

Hắn lấy chăn đắp lên người cô, xong chuẩn bị đứng dậy ra khỏi phòng.

“Đinh Vũ.” Góc áo hắn bị cánh tay nhỏ bé bên giường nhẹ nhàng nắm lại.

Thân thể hắn ngừng lại, nụ cười mê người vẫn không thay đổi, khom xuống nhìn cô: “Chuyện gì?”

“Hoan nghênh cô, ha ha, tôi rất vui khi cô đến ở cùng.”

Lời nói thẳng thắn của cô làm đôi mắt lạnh lẽo của hắn hiện lên tia nóng cháy, nhưng lại lập tức biến mất.

Hắn đáp trả cô bằng một nụ cười xinh đẹp: “Tôi cũng rất vui khi có cô làm bạn cùng phòng.”

“Thật sao?”

“Đúng vậy, tôi tin chúng ta ở chung nhất định rất vui vẻ.”

Trong lòng Đường Tâm Nhu vui vẻ không thôi, sùng bái nhìn hắn. Người này rất giống chị cả dịu dàng, có thể tìm được một người bạn cùng phòng tốt như vậy, cô thật vô cùng may mắn.

“Xin lỗi, bắt cô phải chăm sóc tôi, thật ngại quá!”

“Đừng khách sáo, sau này còn nhờ cô chỉ bảo nhiều.” Bởi mục tiêu của hắn là trả thù cô, hắn sao có thể không “chiếu cố” cô thật tốt chứ?

“Cám ơn cô!” Tâm Nhu cười.

“Ngủ đi.”

Hắn thu hồi ánh mắt, che giấu tia nhìn sắc bén, tiện tay đóng cửa phòng.

***

“Tâm Nhu ~ Tôi không biết dùng máy giặt.”

Thịch thịch thịch… một bóng người rất nhanh chạy đến.

“Không sao. Tôi giúp cô.”

“Tâm Nhu ~ Tôi muốn uống cà phê ~ ”

Thịch thịch thịch! Bóng người lại nhanh chóng chạy xuống phòng bếp.

“Tôi lập tức pha ngay.”

“Tâm Nhu ~ Người ta thấy nóng quá!”

Thịch thịch thịch, người nào đó lại chạy rầm rầm ra phòng khách.

“Tôi… tôi vừa bật điều hòa rồi đấy.” Cả buổi sáng, Tâm Nhu không biết đã chạy tới chạy lui như vậy bao nhiêu lần, cô mệt mỏi, thở hổn hển.

“Tâm Nhu~~~”

“Lại sao vậy?”

“Cám ơn cô nhé!”

Đối mặt với đại mĩ nhân xinh đẹp quyến rũ động lòng người, dáng vẻ thướt tha cùng má lúm đồng tiền xinh xinh, Đường Tâm Nhu không thể nào cự tuyệt, bất tri bất giác cam tâm tình nguyện bày ra dáng vẻ tươi cười .

“Không có gì! Không cần khách sáo, ha ha ha.”

“Xin lỗi! Làm người mẫu thật phiền toái, không thể làm việc nhà nếu không da sẽ khô, không thể xào rau vì dầu mỡ sẽ làm hại làn da, cho nên đành phiền cô vậy.”

Vẻ mặt Đinh Vũ nũng nịu, đáng yêu làm Đường Tâm Nhu không đành lòng cự tuyệt, hơn nữa bản thân cô trời sinh cá tính gà mẹ, thấy người yếu đuối thì muốn giúp đỡ, vả lại đây còn là bạn cùng phòng, cô đương nhiên muốn cư xử như người nhà.

“Không sao, không sao, việc nặng đến mấy tôi cũng làm được, hơn nữa chân cô không phải đang bị thương sao? Tôi giúp cô là chuyện đương nhiên rồi.

“Cám ơn, tôi rất thích cô ~~ Đúng rồi, người ta rất muốn ăn gà nướng nhưng không biết cách làm, hôm qua tôi đã mua gà rồi nhưng vẫn để đông cứng trong tủ lạnh. Làm sao bây giờ?”

“Để tôi làm cho cô ăn.”

“Thật sao? Tâm Nhu, cô thật tốt!”

“Đương nhiên, chúng ta là bạn cùng phòng mà.”

Ha ha ha… Đường Tâm Nhu mệt mỏi, mồm thở hồng hộc như cún con, tiếp tục cố gắng làm trâu làm ngựa.

Người vừa xoay đi, khóe miệng Đinh Vũ lập tức hiện lên nụ cười gian ác. Giống như một quý phi, hắn nhàn nhã nằm trên ghế sô-pha, lấy một quả nho tím bỏ vào trong miệng, lạnh lùng xem tivi.

Có sẵn một nô tì để sai bảo thật tốt.

Mấy ngày nay, hắn luôn “đối đãi” rất tốt để cảm tạ ân đức cô đẩy hắn xuống cống thối.

Tiết mục trên tivi đang đến phần đặc sắc nhất thì tiếng chuông cửa mất hứng vang lên. Đinh Vũ rủa thầm một tiếng, nhưng chỉ trong chốc lát đã nở nụ cười gian xinh đẹp, dùng âm thanh gợi cảm nũng nịu ra lệnh cho nô tì trong phòng bếp.

“Tâm Nhu.”

“Chờ một chút, tôi đang dở tay, cô giúp tôi mở cửa được không?”

Đương nhiên không được.

“Tôi sợ gặp người xấu, không dám đâu.” Hắn xấu xa cười, lại ngồi xếp bằng trên ghế sô-pha, lật xem quyển tạp chí trên bàn.

Cười lạnh một tiếng, đúng là đàn bà, toàn mua tạp chí lá cải linh tinh. Hắn cảm thấy thật buồn bực, cô học thiết kế thời trang mà sao chẳng có mắt chọn quần áo gì cả?

Chuông cửa lại vang lên mang theo chút hoang mang, rối loạn.

“Đến đây, đến đây!” Đường Tâm Nhu vội vàng đi ra, trên mặt còn dính nước tương, vừa mở cửa vừa quay ra mắng người ngoài cửa :

“Ai vậy? Lại mấy đứa trẻ con nghịch chuông phải không? Ấn chuông liên tục như vậy, muốn đòi nợ chắc?”

“Tâm Nhu.”

Tới chơi là một anh chàng, vừa vào tới cửa đã nhiệt tình, gắt gao ôm cô vào lòng, thiếu chút nữa làm cô nghẹt thở.

“Anh rất nhớ em! Đến đây cho anh hôn một cái nào!”

Đường Thu Sinh chu miệng, đang muốn hôn mạnh lên bầu má trắng của Tâm Nhu nhưng không những không chạm được vào làn da mềm mại kia mà ngược lại môi còn dán trên bìa tạp chí, còn Đường Tâm Nhu sớm đã bị Đinh Vũ kéo ra sau.

“Anh ta là ai vậy?” Đinh Vũ hỏi cô, bên ngoài nhìn như bình thản nhưng kỳ thật, trong giọng nói chất chứa hờn giận.

Hai người này rốt cục có quan hệ gì mà thân thiết đến mức có thể hôn môi? Chuyện này làm hắn rất mất hứng, đôi mắt bắt đầu nảy sinh địch ý.

Nhưng người ta đang nhìn “cô” kinh ngạc.

“Đây là anh Ba của tôi.” Đường Tâm Nhu đáp.

“Anh ba?”

“Đúng vậy.”

Hóa ra là anh em, hắn bắt đầu có cảm giác yên tâm, lúc này nghĩ lại vừa rồi hình như mình đã phản ứng hơi quá.

Tâm Nhu quay sang anh Ba bắt đầu chất vấn: “Sao anh lại tới đây? Là ba mẹ bảo anh đến sao?”

“Đương nhiên là vì anh nhớ em, tiện đường giúp bố mẹ đến xem em có chết đói hay không?”

Khẳng định là bố mẹ bảo anh Ba đến nghe ngóng xem cô ở Đài Bắc thế nào. Nhớ ngày đó cô quyết tâm ra ngoài ở để chứng minh cho bố mẹ thấy mình không cần dựa vào đàn ông cũng có thể sống một cuộc sống không lo âu, đánh tan ý đồ bắt cô lập gia đình của họ. Bây giờ vẫn chưa làm được trò trống gì cho nên tuyệt đối không để bố mẹ biết được.

Cô ưỡn ngực nói: “Hừ, em vẫn rất tốt, không cần mọi người lo lắng.”

Quái lạ, mi mắt Đinh Vũ khẽ nheo lại, rõ ràng cô phải dựa vào viện trợ của hắn để sống qua ngày. Nhưng nhìn biểu tình quật cường kia thập phần đáng yêu, khôi hài, con ngươi sắc bén không khỏi trở nên dịu dàng hơn.

“Tâm Nhu, cô gái này là…”

Cô giới thiệu hai người với nhau: “Đây là bạn cùng phòng của em, tên là Đinh Vũ.”

“Xin chào!” Đinh Vũ mỉm cười thân thiện chào hỏi, không nghĩ rằng tay vừa mới đưa ra đã lập tức bị đối phương nắm chặt.

“Hân hạnh, tôi là Đường Thu Sinh, hai mươi bảy tuổi, có mở một nhà hàng, trước mắt đang định mở thêm chi nhánh ở Đài Bắc.” Hắn nhiệt tình giới thiệu bản thân, đáy mắt nóng bỏng không chút che giấu.

Nhìn ánh mắt Đường Thu Sinh cùng với bàn tay đang nắm chặt tay mình, tất cả nói lên một thông điệp, Đinh Vũ lập tức cẩm thấy không ổn.

Đường Tâm Nhu quay lại phòng bếp, không thèm đếm xỉa đến anh Ba, thuận miệng nói: “Xin phép, em phải vào bếp làm gà nướng.”

Đinh Vũ không kịp ngăn cô bỏ đi, lại không muốn cùng người đàn ông này ngồi chung một chỗ, đương nhiên chỉ có một con đường.

“Ngại quá, em cũng xin phép.”

Chỉ một nụ cười nhạt nhưng cũng làm Đường Thu Sinh thần hồn điên đảo. Cô gái này xinh đẹp, cao gầy đúng mẫu người hắn thích, Đường Thu Sinh gặp được người trong mộng, không nhịn được ngây ngốc ngắm người ta.

“Đường tiên sinh.”

“Đừng khách sáo, gọi tôi Thu Sinh là được rồi. Có chuyện gì vậy, Đinh Vũ tiểu thư?”

Đinh Vũ vẫn tiếp tục duy trì bộ mặt tươi cười: “Xin buông tay.”

Lúc này Đường Thu Sinh mới ý thức được mình vẫn nắm chặt tay người ta không buông.

“A? Thật xin lỗi, thật xin lỗi, ha ha ha.”

Đúng là anh em có khác, chẳng những thần kinh giống nhau mà cách nói chuyện cũng như nhau. Tuy nhiên hắn không có hứng thú với đàn ông, càng không chịu nổi ánh mắt vừa gặp đã yêu kia. Hắn nhất định phải duy trì khoảng cách cùng người này, phương thức tốt nhất chính là nhốt mình trong phòng không ra ngoài.

Đến bữa trưa, Tâm Nhu chuẩn bị một bàn ăn phong phú, trong đó làm người ta thèm giỏ dãi chính là đĩa gà nướng đặt giữa bàn. Mùi thơm của mĩ vị nhân gian, chỉ ngửi mùi bụng đã sôi ùng ục, ùng ục.

“Tài nghệ của Tâm Nhu thật không tầm thường, hơn nữa con gà này nướng vừa lửa trông rất bắt mắt.” Đường Nhu Sinh miệng cắn một miếng to, không ngừng khen ngợi tài nghệ của em gái.

Tâm Nhu hếch cằm, kiêu ngạo nói: “Đương nhiên! Ngon thì ăn nhiều chút, nhưng mà ăn xong nhớ trả tiền cơm nhé.” Cô tươi cười, còn tiện tay gắp thêm một miếng đặt vào bát của anh Ba.

“Sặc! Người một nhà làm gì mà tính toán rạch ròi vậy, không sợ người ta chê cười sao?” Nói xong, ánh mắt lại nóng bỏng nhìn Đinh Vũ.

Đinh Vũ làm bộ như không thấy, nếu không phải hắn thích nhất gà nướng, hắn nhất định sẽ nhốt mình trong phòng không ra, để khỏi phải nhìn ánh mắt của Đường Thu Sinh làm cả người không thoải mái.

Ánh mắt hắn từ đầu đến cuối chỉ tập chung tại hai cái đùi gà, trong lòng thầm mắng: “Tâm Nhu thối, làm gà nướng mà không chịu băm nhỏ.”

Tuy hắn thích ăn đùi gà nhưng không muốn lấy tay xé, làm tay mình dính đầy dầu mỡ.

“Anh chưa nghe qua câu, anh em tốt thì càng phải tính toán rõ ràng sao? Bình thường anh đối tốt với em, nên em thưởng cho anh một cái đùi gà, ăn đi!” Đường Tâm Nhu chìa tay đem một cái chân gà đặt vào bát của anh Ba.

Đinh Vũ im lặng, đáy mắt chợt lóe lên tia sắc bén rồi rất nhanh biến mất.

Không sao, vẫn còn một cái đùi gà nữa.

Anh Ba vô cùng cảm động: “Em biết đấy, từ nhỏ anh Ba vốn là người hiểu em nhất.”

Đường Thu Sinh có qua có lại đem đùi gà còn lại gắp cho em gái yêu quý.

“Nếu anh thương em thì giúp em đi, tiền thực tế nhất!”

“Ủa? Không phải em nói em sống rất tốt sao?Em thiếu tiền à?”

“Ô kìa! Tiền càng nhiều càng tốt chứ sao, nhiều một chút để còn dự trữ.”

Hai anh em nói tới nói lui, không phát hiện có người toàn thân đã tràn ngập sát khí.

Đường Thu Sinh gắp đồ ăn cho em gái yêu, đương nhiên cũng không quên lấy lòng Đinh Vũ. Nếu cô là bạn cùng phòng của em gái thì bản thân mình cũng lấy thân phận anh cả thừa cơ gắp đồ ăn cho đại mĩ nhân, tranh thủ thiện cảm của người đẹp.

“Đinh Vũ, em ăn nhiều một chút” Hắn ân cần quan tâm.

“Anh Ba! Sức ăn của Đinh Vũ rất yếu, anh đừng gắp nhiều cho cô ấy quá.”

“Ha ha ha, vậy sao? Thật xin lỗi, thật xin lỗi!”

Đường Thu Sinh ngây ngô cười.

Đinh Vũ cả giận, nhìn chằm chằm vào đĩa thịt gà, lại quay sang nhìn hai cái đùi gà trong bát anh em họ Đường, trong lòng tức muốn thổ huyết.

Sức ăn của hắn ít là vì muốn phù hợp với thân phận con gái, kỳ thực sức ăn của hắn lớn kinh người, đặc biệt là món gà nướng trước mặt, hắn đói đến mức có thể nuốt ngấu nghiến toàn bộ con gà, đùi là là toàn bộ tinh hoa con gà lại bị anh em họ cướp hết.

Nguyên là đồ ăn chỉ hai người ăn mới đủ, hết lần này đến lần khác đoạt lấy của hắn, hắn lạnh lùng nhìn chân gà trong miệng bọn họ, mối hận lại tăng thêm một tấc.

“Ngon quá! Ngon quá!” Hai anh em như châu chấu qua lại, không kiêng nể ăn thỏa thích.

“Ơ? Đinh Vũ, sao em vẫn chưa động đũa?”

“Em đã nói sức ăn của cô ấy yếu rồi mà, ăn không vào thôi!”

“Thật sao? Không việc gì, chúng ta ăn giúp em. Này, em gái, chúng ta chia đôi mỗi người một phần nhé!”

“Không thành vấn đề.”

Khuôn mặt Đinh Vũ co rúm lại, trong lòng không ngừng chửi rủa, đôi anh em thần kinh nghiêm trọng này hắn phải ghi nhớ thật kĩ.

___________________________________________________________

(1) ý nói dẹp lép như tiêu bản


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.