Cửu U Long Giới

Chương 265: Chương 265: Thần thánh Cự long (1)




- Sao có thể như vậy? Sao có thể như vậy… Điều đó không có khả năng… tuyệt đối không có khả năng, kể cả Bất Diệt Đại Đế Lý Khiếu Thiên năm đó cũng không có khả năng đó… tuyệt đối không thể thế được…

Hai lão nhân đứng đó tuyệt nhiên bị kinh ngạc hết mức. Chứng kiến sự việc như vậy, hoàn toàn không dám tin. Dù sao những cảnh tượng ngay trước mắt đó thực sự khó mà tin nổi. Thậm chí là hai vị này đều đã trăm tuổi, nhân vật đã trải qua vô số những trải nghiệm, khi nhìn thấy tình huống này cũng vẫn phải kinh ngạc không biết phải nói gì. Rốt cuộc Bạch Khởi đã làm những việc ngoài ý nghĩ của mọi người, đã vượt quá sức tưởng tượng của họ.

- Không có gì là không thể xảy ra cả, trên thế giới này không có điều gì là không thể xảy ra, cũng giống như chuyện mọi người vừa tận mắt chứng kiến, ta chẳng phải là đang đứng trước mặt mọi người đây sao?

Bạch Khởi mỉm cười. Nói thật, kết quả như thế này làm Bạch Khởi rất hài lòng.

Tất nhiên Bạch Khởi đến đây không phải để diễu võ giương oai, nói một câu thật lòng rằng Bạch Khởi lúc mới đến đây, thật sự là chỉ muốn thử khả năng của bản thân. Nhưng câu nói vừa rồi của gã thanh niên làm hắn có chút hơi phẫn nộ, vì vậy mới đến thẳng khu thi đấu Đấu Vương làm rõ. Vậy nhưng suy cho cùng, Bạch Khởi chỉ vì muốn có một cái huy hiệu mà thôi.

- Trời ơi… Người trẻ tuổi, ngươi là ai? Ở Đế Quốc, thanh niên có được khả năng này theo ta biết, thì chỉ có duy nhất một người… lẽ nào cậu là… Bạch Khởi?!

Phân Hội Trưởng sau khi bình tĩnh trở lại, nhìn Bạch Khởi trước mặt, nói không chắc chắn. Mọi người ai cũng biết là hôm nay Bạch Khởi nhậm chức Giang Nam Đạo Tuần Sát Sứ, hiện giờ đang trên đường đi Giang Nam Đạo. Hôm nay còn có rất nhiều người đi tiễn hắn, sao có thể nói về là về, hơn nữa lại còn xuất hiện trước mặt những người này?

- Ha ha… đúng vậy, ta chính là Bạch Khởi… nhưng… có chuyện ta phải nói rõ… Đó là… uhm… Ta đến đây không phải là khoe khoang tài cán gì, chỉ là ta muốn có được một cái huy hiệu nhỏ mà thôi… Thế nhưng hình như người ngoài kia không hoan nghênh một kẻ chen vào hàng như ta, hơn nữa ta cũng đang vội, vì vậy đành phải đến đây.

Bạch Khởi cười tủm tỉm nhún vai nói.

- À… chuyện này… Ngươi yên tâm, chúng ta sẽ giải quyết ổn thỏa… nhưng nếu ngươi muốn huy hiệu thì lúc nào ta cũng có thể tặng cho ngươi… Lão khùng, mang huy hiệu ra đây.

Phân Hội Trưởng sau khi sững sờ một lát liền vui vẻ nói với lão khùng, cũng đang sững sờ ở phía sau.

Một lát sau, lão khùng mang một loạt các huy hiệu ra. Lão này cũng thật hào phóng, huy hiệu nào cũng mang ra hết. Bạch Khởi cười cười nhìn lại, tổng cộng sáu tấm huy hiệu từ Đấu Sĩ đến Đấu Vương đều được mang ra, hoàn toàn không thiếu cái nào. Bạch Khởi cười rồi gật gật đầu đón lấy mớ huy chương, sau đó chắp tay nói với hai người bọn họ:

- Hôm nay xin đa tạ các vị rồi, sau này Bạch Khởi nhất định sẽ báo đáp…

Nói xong, Bạch Khởi quay người hướng đi ra ngoài. Thế nhưng tiếng Phân Hội Trưởng phía sau vang lên:

- Đợi đã…

- Sao? Có chuyện gì vậy?

Bạch Khởi hơi ngạc nhiên, liền quay đầu lại, nhìn Phân Hội Trưởng đang bối rối hỏi. Hắn không biết rốt cục có chuyện gì, vị này có chuyện gì muốn hỏi mình, trong khoảnh khắc đó Bạch Khởi cũng không hiểu rõ.

- À… Thực ra cũng không có vấn đề gì… Nhưng… Ta có một chuyện muốn thỉnh cầu Nguyên Soái giúp đỡ… Thế nhưng… chuyện này… có lẽ sẽ làm mất thời gian của ngài…

Phân Hội Trưởng lúc đầu hơi bối rối, sắc mặt liền hơi đỏ lên, có vẻ như là ngại ngùng.

- Có chuyện gì ông cứ nói thẳng ra đi.

Bạch Khởi có chút ngạc nhiên khi nghe hắn nói như vậy. Thế nhưng thực sự nếu hai bên đã có duyên hội ngộ như vậy, nếu là chuyện nhỏ Bạch Khởi có thể nhận lời… Nhưng nếu là chuyện lớn hoặc là thực sự làm mất thời gian của Bạch Khởi, thì sợ rằng Bạch Khởi sẽ khó có thể đồng ý được.

- À… là vầy… ba năm sau, Đấu Giả Công Hội chúng ta có tổ chức một cuộc tỉ võ dành cho các cao thủ thanh niên, mời những cao thủ dưới bốn mươi tuổi tham gia, mỗi nước đều phải cử người tham gia. Chúng ta vốn đang rất lo lắng trong việc tuyển chọn những cao thủ của Bất Diệt Hoàng Triều. Nhưng sự xuất hiện của ngài làm chúng ta có thể tìm thấy người thích hợp rồi. Cửu Tinh Đấu Vương mười tám tuổi, ba năm sau ngài rất có thể trở thành cấp Đấu Hoàng, mà cho dù không lên đến cấp Đấu Hoàng thì chí ít ra cũng vẫn là một Cửu Tinh Đấu Vương, như vậy cũng đủ rồi. Tuy rằng Thiên n Đại Lục này bao la rộng lớn, nhưng ta tin rằng, trên Thiên n Đại Lục này, người có thể vượt qua ngài chỉ đếm được trên đầu ngón tay thôi, có ngài tham gia thì chúng ta vạn vô nhất thất…

Phân Hội Trưởng sau khi nghe xong, có hơi chút bàng hoàng, liền nói hơi khó xử, nói xong còn có chút ngượng ngùng nhìn Bạch Khởi. Dù sao ông ta và Bạch Khởi cũng chỉ là vô tình gặp mặt, trước đây cũng chẳng hề có quan hệ gì, Bạch Khởi cũng không có lý do phải giúp họ, điều này ông cũng biết rõ. Huống hồ rằng Bạch Khởi thực sự là người bận rộn, Đế Quốc Bắc Phương Ngyên Soái, Nhất Đẳng Thế Tập Hầu Tước, Đại Lãnh Chủ, còn là Giang Nam Đạo Tuần Sát Sứ, bên cạnh những quyền lợi mà những chức danh này mang lại, Bạch Khởi cũng trở lên bận rộn vô cùng. Nếu Bạch Khởi không có thời gian tham gia thì ông ta cũng không biết phải làm sao nữa.

- Ba năm sau? Địa điểm ở đâu?

Bạch Khởi hơi bỡ ngỡ liền hỏi. Nói thật Bạch Khởi cũng chả có hứng thú gì với chuyện này, chỉ có điều người ta dù sao cũng đã nói như vậy thì mình cũng nên hỏi để sau đó có từ chối cũng đỡ ngại.

- Điều này… Mùa hè ba năm sau, địa điểm là Quang Minh Thành, thủ đô trung tâm của Quang Minh Đế Quốc.

Phân Hội Trưởng do dự một chút rồi vội nói, nói xong còn nhìn sắc mặt Bạch Khởi. Đến mức độ của Bạch Khởi không phải là người ông ta có thể uy hiếp được rồi, vì thế có giúp hay không còn phụ thuộc vào tâm trạng của đối phương…

Nhưng ông ta vô cùng quan tâm để ý đến chuyện này, vì người thắng cuộc không những nhận được phần thưởng hậu hĩnh, mà Công Hội Đế Quốc cũng sẽ có được những lợi ích không nhỏ, cùng với đó, Phân Hội Trưởng như ông ta rất có thể sẽ thăng tiến rất xa. Điều này làm Phân Hội Trưởng rất quan tâm đến chuyện này, cũng vì thế mà ông ta mới mạo muội thỉnh cầu như vậy.

- Thế à? Mùa hè ba năm sau?… Như vậy thì… Ta cũng không rõ lúc đó ta sẽ có thời gian hay không… Nhưng ông nên hiểu rằng ta rất bận… vô cùng bận, thời gian của ta vô cùng quý báu, ta không thể dành thời gian của mình lãng phí vì những chuyện vô nghĩa… Càng huống hồ chuyện này không có lợi gì cho ta cả?

Bạch Khởi nghe xong, nhíu mày nói, hiển nhiên không có chút hứng thú gì với chuyện này.

- Chuyện này thì… ích lợi tất nhiên là có rồi, ví dụ như ngài có thể đến Quang Minh Đế Quốc tham quan, quan sát Giáo Đình, cũng có thể quen biết với những cao thủ khắp nơi, tất nhiên chủ yếu vẫn là phần thưởng của cuộc thi này. Đấu Giả Công Hội tổ chức cuộc tỉ võ giữa các cao thủ trẻ tuổi, tất nhiên sẽ có giải thưởng. Ba giải cao nhất đều sẽ nhận được một Thần Khí mà Đấu Giả Công Hội cất giữ. Đương nhiên cái này ngài cũng sẽ không thích. Với địa vị bây giờ, ngài cũng chẳng thèm để ý đến mấy thứ đồ thần binh lợi khí này, nếu ngài muốn chỉ cần cất công một chút cũng có thể có được. Thế nhưng giải thưởng của người đoạt giải nhất nhất định ngài sẽ có hứng thú… ta đảm bảo.

Phân Hội Trưởng nói nghiêm túc một hồi, nói những lời này một cách rất tự tin, có vẻ như tin vào lời nói của chính mình vậy.

- Thứ gì mà nghe có vẻ thần bí vậy? Ông có thể chắc chắn sẽ làm ta có hứng thú?

Bạch Khởi không cho là đúng nói. Có được địa vị như Bạch Khởi, rất khó có thể nói có thứ gì mà không thể có. Nếu thực sự có thứ mà Bạch Khởi thực sự muốn, thì có thể tự lấy là xong, đối với Bạch Khởi mà nói, cơ bản chả có vấn đề gì. Dù sao thân phận của Bạch Khởi đến mức đó, thứ mà hắn muốn thì những người khác cũng sẽ tìm mọi cách để tặng cho.

- Đương nhiên, nếu ta đã dám nói có thể làm ngài hứng thú, Thần Binh Lợi Khí ngài không cần. Những bí quyết đấu kỹ mà ngài vốn có nhất định cũng đã rất hiếm có rồi. Những thứ đấu kỹ này, đạt đến cấp bậc của chúng ta, ngài cũng có thể hiểu rằng, những thứ ấy đến trình độ như chúng ta thì cũng chẳng có tác dụng gì nữa. Đối với chúng ta, cần lưu ý là sức lực, tốc độ, còn có phản ứng, những cái đó mới là cơ bản. Mọi đấu kỹ đều là nói láo, hầu như vô dụng, chỉ có tấn công đơn giản nhất mới có hiệu quả, vì thế ngài sẽ không cần. Thế nhưng ngài là một tướng quân, vậy ngài muốn tọa kỵ không? Ngài có muốn rồng không? Trở thành một Long Kỵ Sĩ… Ngài thấy điều kiện này thế nào? Ngài có hứng thú chứ?

Quyển 3: Sát Phạt Nhân Sinh

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.