Dạ Thuật

Chương 48: Chương 48




CHƯƠNG 51

Trên đường trở về, Tiết Lăng Phong vẫn không quay đầu lại, cũng không nói gì, Song Phi đi theo phía sau y, ở chỗ cách xa ba bước. Bọn họ lâu lắm rồi không đi chung đường thế này, nhưng lại không nói bất cứ điều gì với nhau.

Tiết Lăng Phong chưa nói y tìm thấy họ lúc nào, cũng chưa nói y đứng ngoài sơn động bao lâu, nhìn thấy gì, nghe được gì.

Song Phi không nói, y cũng không hỏi.

Sắc trời dần sáng lên, sương mù trong rừng chậm rãi tan đi, mắt thấy đã sắp tới cửa bắc của Bàn Long sơn trang.

“Chủ nhân.”

Người ở phía sau rốt cuộc mở miệng, thanh âm không lớn, thế nhưng nghe được rất rõ ràng. Tiết Lăng Phong dừng lại, tuy không quay đầu, nhưng hiển nhiên là đang chờ xem người phía sau định nói gì.

Song Phi vẫn theo quy củ quỳ xuống đất, cúi đầu nói: “Chủ nhân, cảm tạ ngài đã buông tha cho hắn.”

Trong lòng hắn minh bạch, nếu như Tiết Lăng Phong ra tay ngăn cản, hắn căn bản không có khả năng đưa người lên thuyền, thậm chí bọn họ ngay cả cơ hội trốn ra khỏi Bàn Long sơn trang cũng không có.

Bóng lưng Tiết Lăng Phong không hề động đậy chút nào, kỳ thực lời này Song Phi nói ra, so với việc hắn không nói gì cả còn làm y thấy thống khổ hơn. Y trầm mặc không nói gì, người phía sau cũng trầm mặc, rõ ràng, ảnh vệ của y không có dự định nói thêm gì cả.

Tiết Lăng Phong lại đợi một hồi, rốt cuộc mở miệng hỏi:

“Đây là điều ngươi muốn nói sao?”

“Dạ.” Thanh âm rất bình tĩnh, không nghe ra chút sóng gợn nào.

Có được đáp án này, Tiết Lăng Phong không nói thêm gì. Y chỉ lẳng lặng đứng ở phía trước, đôi mắt nhìn mặt trời chậm rãi mọc lên tại phương đông, tựa hồ đang cố hết sức làm cho tâm tình yên tĩnh trở lại.

Từ đầu tới cuối, y đều nhìn thấy hết.

Từ thời khắc hắn trộm lệnh bài của mình xuất môn, thì y đã đi theo phía sau. Y không nói gì, thậm chí ngăn cản Hoắc Quân lùng bắt họ, y chỉ bất quá là muốn biết nam nhân này rốt cuộc có thể phản bội y tới mức nào.

Y nghe được cuộc đối thoại giữa bọn họ, thấy được cảnh hoan ái giữa họ, đến tận khi y thấy hắn cứ như vậy ngay trước mặt mình, không có bất cứ biểu hiện gì kéo người lên thuyền tiễn đi, y rốt cuộc cảm thấy mình đã bị lừa một cú hoàn hoàn chỉnh chỉnh, từ đầu tới đuôi.

Song Phi ngẩng đầu nhìn Tiết Lăng Phong đứng ở phía trước đưa lưng về phía hắn, thực sự không biết nên nói gì. Bởi vì hắn không rõ rốt cuộc y thấy được bao nhiêu, đã biết cái gì. Phản ứng của Tiết Lăng Phong quá khác thường, đến hắn cũng không suy đoán được trong đầu y rốt cuộc đang suy nghĩ gì.

Hắn muốn nói xin lỗi, muốn cầu xin y tha thứ, thế nhưng nếu như người này còn chưa thấy một màn giữa hắn và Quy Khư thì sao? (chưa thấy mah anh lại thái độ thế ah >.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.