Đại Minh Tinh Và Thợ Săn Ảnh

Chương 30: Chương 30




Nếu nói việc đau khổ nhất trên đời chính là đến ngày thứ Hai, vậy thì việc có thể so sánh với nó chỉ có thể là đang ngủ say thì bị gọi dậy, đặc biệt là khi người này còn hiếm khi có được giấc ngủ ngon.

Bởi vậy Lâm Sênh nửa đêm canh ba nhận được điện thoại, khẩu khí quả thật không thể nào tốt được: “Gì?”

Trình Tư: “Qua đây đón Tống Diệm, hai bọn tôi đều say rồi. Ở chỗ cũ.”

Nói xong liền ngắt cuộc gọi, Lâm Sênh lập tức tỉnh táo.

Cậu ngẩn ra mấy giây nhìn điện thoại, đau đầu vò vò tóc. Vừa rồi còn mơ thấy lần đầu tiên gặp anh ta nữa chứ...

Chớp mắt một cái, vậy mà đã tám năm.

~*~

Lâm Sênh rất nhanh đã đến nơi.

Tống Diệm và Trình Tư hai người ngồi ở đại sảnh khách sạn, Trình Tư đang hút thuốc, Tống Diệm nhắm mắt dựa vào sô pha, không biết có phải đang ngủ không.

Lâm Sênh đi lại gần, bộ dáng rất bất mãn: “Anh có thể gọi taxi hay đưa luôn anh ta về mà.”

Trình Tư: “Gọi taxi không yên tâm, tôi cũng không đưa được, chính tôi còn đang đợi Hứa Minh Ưu đến đón đây này. Huống gì...”

Trình Tư như cười như không nhìn Lâm Sênh một cái: “Cậu chẳng phải cũng đến luôn đấy thôi.”

Lâm Sênh giả vờ không nghe thấy lời trêu chọc của Trình Tư, đi đến trước mặt Tống Diệm, đẩy đẩy người anh ta: “Dậy, dậy, anh không sao chứ?”

Chỉ thấy Tống Diệm khẽ nhíu mày, chậm rãi mở mắt ra, nhìn người trước mặt, ánh mắt dường như có chút mờ mịt.

Lâm Sênh đột nhiên thấy muộn thế này chạy đến đón anh ta, có lẽ cũng không tệ lắm.

~*~

Bị hành hạ cả đường, rốt cuộc Lâm Sênh cũng đưa được Tống Diệm về nhà an toàn.

Tống Diệm lúc ở trên xe bị gió lạnh tạt một lúc cũng đã tỉnh táo được phần nào, chẳng qua đi đứng vẫn lảo đảo.

Lâm Sênh vừa lôi vừa kéo vứt anh vào trong phòng tắm, còn mình thì chạy ra bếp nấu nồi cháo. Trên đường về, Tống Diệm nôn được bao nhiêu là nôn hết, lát nữa phải cho anh ăn chút gì đó rồi mới ngủ được.

Đợi đến khi Lâm Sênh nấu cháo xong quay vào, Tống Diệm cũng đã tắm rửa xong xuôi. Anh mặc một cái quần đùi rộng thùng thình, ngồi trên sô pha, thân trên hoàn toàn chẳng có gì che chắn, đến cả đầu tóc cũng chẳng lau, để mặc nước nhỏ tí tách.

Nhận ra Lâm Sênh đứng sau, Tống Diệm cũng chẳng thèm quay đầu lại: “Lau đầu cho tôi đi.”

Nói rồi anh liền lười biếng dựa người vào lưng ghế sô pha, chậm rãi nhắm mắt lại.

Lâm Sênh nghiến răng ken két nhưng cuối cùng vẫn cầm khăn đến.

Nhất thời hai người đều không lên tiếng. Trong phòng chỉ nghe thấy tiếng ma sát của tóc và khăn tắm, trong màn đêm tĩnh lặng càng trầm lắng, yên bình.

Vào lúc Lâm Sênh còn đang do dự không biết có nên nhắc nhở Tống Diệm mặc áo vào không thì từ phía anh truyền lại tiếng hô hấp đều đặn, hình như anh đã ngủ mất rồi.

Lâm Sênh dừng tay, cúi đầu xuống, chăm chú nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ trước mắt: Anh ta đúng là không hề thay đổi, mặc dù đang ngủ nhưng cũng chẳng thấy chút dịu dàng nào cả.

Dường như chỉ có những lúc như thế này, cậu mới đủ can đảm nhìn anh không kiêng nể gì như vậy. Lâm Sênh cười khổ: Sớm muộn gì cậu cũng bị người này làm cho phát điên lên thôi.

Cậu thở dài một tiếng, cầm lấy áo khoác Tống Diệm cởi ra, chuẩn bị treo lên giúp anh, lại thấy có vật gì cồm cộp trong túi áo. Lấy ra xem, không ngờ lại là một lọ sơn móng tay màu đỏ. Nhìn chiếc lọ xước xát không ít, có lẽ đã dùng rồi.

Mặt mũi Lâm Sênh lập tức khó chịu: “Hừ, thảo nào uống đến tận một giờ hơn, ra là có các em gái hầu hạ.”

Cậu tùy tiện vứt cái lọ sang một bên, nghĩ đến việc mình bỏ cả giấc ngủ đi rõ xa đưa anh ta về, lại nhìn kẻ nào đó ngủ say như chết trên ghế sô pha, cơn giận bỗng từ đâu ùn ùn kéo tới.

Đã thích lọ sơn móng tay này như thế thì sao có thể lãng phí được!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.